Tuesday, October 29, 2019

Khoảnh Khắc Chạnh Lòng.

“Tiền là tất cả, thật vậy hay không?
Vì tiền bất chấp, ta giẫm lên nhau mà sống.
Rồi giữ được không, tóc bạc lưng còng.
Giật mình trước gương, ai đó đâu nào phải mình”.
Ngẫm mà đau xót, thương thay cho kiếp phận một con người, cả một cuộc đời bận rộn lo toan, tìm kiếm, hơn thua, giành giật nhau…cuối cùng được gì?
“Ngữa tay có được gì không?
Vạ chăng là những bụi hồng li ti”
Thật vậy, đời người vô thường, mỏng manh như một làn khói.
“Thoáng mắt ngây thơ
Thoáng đẩy đà
Tay bồng tay bế
Kế xuôi gia.
Da nhăn tóc bạc
Rồi răng rụng.
Đám bệnh cầu an
Đám tống ma.”
Một đời người chỉ có thế, chỉ gói gọn trong nhiêu đó. Và trong một cuộc đời ngắn ngủi ấy, mình đã làm được gì?
“Thân mộng ảnh lắm người yêu quý
Yêu quý thân nên lụy vì thân
Tham vui những lúc vô ngần
Nào hay vui lại là nhân khổ sầu
Giấc phù thế bóng câu cửa sổ
Chất huyễn hư giọt lộ lồng hoa,
Đôi mươi trẻ, chín mươi già
Nhưng dù yểu thọ, chẳng qua vô thường”
Bởi lẻ, không có cái gì là tồn tại mãi mãi, vạn vật trong từng giây từng phút luôn biến đổi không ngừng, đời người thật ngắn ngủi tạm bợ, có đó rồi mất đó. Mặc cho thời gian vẫn lặng lẻ trôi qua và mặc cho ta si mê, đời vẫn thế vô thường.
Phật dạy: “Cho dù chúng ta có giàu sang danh vọng, chức quyền hay khốn khổ thấp hèn thì không ai tránh khỏi sanh già bệnh chết”
Chính vì lẻ đó, nên:
“Trần thế chỉ là chỗ tạm nương
Cũng như quán trọ ở ven đường
Mỗi người là khách dừng chân tạm
Rồi sẽ đi về chốn viễn phương”
Chỉ vì chúng ta quá si mê, chấp mê bất ngộ nên tìm đường bi thương
“Này các tỳ kheo, cuộc đời là vô thường, cái gì vô thường là khổ và sẽ chịu sự biến hoại”
“Này Tisa, nước mắt của chúng sanh khóc về nỗi khổ của mình và đưa tiễn người thân di vào cõi chết, từ vô thỉ cho đến nay nhiều hơn là nước mắt của đại dương, còn xương thì chất đống cao hơn cả núi Tu Di”
Chỉ vì si mê, chấp thủ không biết được sự thật của vạn vật, cho nên tạo biết bao ác nghiệp, tranh giành, cấu xé lẫn nhau, cho nên khổ trước chưa nguôi khổ sau đã đến.
Cho nên:
“Danh mà chi, lợi mà chi
Bèo mây bọt nước có ra gì
Sau đường danh lợi, hai tay trắng
Gối lớp ân tình, nấm mộ xanh”
Thật là:
“Ngày qua mới biết việc làm hôm trước là sai.
Tới già mới biết lúc trẻ mình làm là bậy”
Chỉ cần chánh niệm tỉnh giác, kéo thân tâm về an trú trong hiện tại, thay đổi một cách nhìn về sự vật, lẽ thường. Nhìn ngắm dòng sông năm huẩn lặng trôi mà không làm gì cả.
“Nhìn đời như bong bóng
Nhìn đời như bọt nước
Ai nhìn đời như thế
Không bị thần chết lôi”
Hãy buông bỏ mọi trói buộc, mọi hơn thua tật đố, ích kỷ nhỏ nhoi, trở về với cái thật, ngay đây và bây giờ. Vì mình quá bận rộn, cứ chạy tìm hết cái này đến cái kia, mà không biết rằng “Cái mà bạn đang tìm, cái mà bạn gọi là chân tâm Phật tánh là ngay đây bây giờ”.
“Ai trói buộc mà mong cầu giải thoát
Chẳn phàm nào phải kiếm thần tiên
Vượn nhàn, ngựa mỏi người cũng lão
Như cũ am tranh, một chõng thiền”
Thật vậy sự tu của mình là tìm lại niềm vui, nhưng cái vui ở thế gian mong manh tạm bợ, thậm chí ngay sau cái vui đó, nó chứa đựng đau khổ hoặc sau cái vui đó là tràn đầy sự lo lắng và sợ hãi, ràng buộc và đắm chìm trong nước mắt. Chỉ có đạo Phật cho chúng ta một niềm vui bao la, trong đó không có sợ hãi, sầu bi khổ não. Mỗi bước chân mỗi hơi thở của chúng ta khi ấy là một viên gạch xây nên ngôi nhà hạnh phúc của cuộc đời.
Chỉ với một tâm tĩnh lặng, sáng suốt thì sẽ thấy rõ bản chất thật sự của các pháp là trống không, tạm bợ, duyên hợp không thật.
“Lặng lẻ sáng suốt
Chiếu khắp cả hư không
Quay lại nhìn thế gian
Giống như việc trong mộng”
Chỉ cần trong từng sát na giữ vững công phu miên mật, trường viễn, thì con đường hạnh phúc, con đường hiện thật, đến để mà thấy sẽ không xa.
“Vào rừng núi ở Lan nhã
Núi dựng tùng già ôm bóng cả
Thong dong ngồi tịnh mái chùa tranh
Cảnh lặng, lòng yên thanh thoát lạ
Trăng sông tỏ, gió tùng lay
Đêm trường thanh vắng – để chi đây?
Ngọc giới hạnh, tâm in, tánh tỏ,
Mấy án sương giăng, khoác làm y”
Thích thay!
Vậy còn chừng chừ gì nữa, thời gian không hẹn, mạng sống khó bảo tồn, cuộc đời 100 năm chỉ như một ván cờ bị vay. Thử hỏi lại mình xem? Tại sao chưa chịu cất bước.
“Đã thấy đàng sao không dời bước
Còn tiếc chi chân bước lờ đờ
Xin đừng đem dạ tưởng mà mơ
Trăm năm cuộc thế như cờ bị vay”
Nào, hãy chấn chỉnh, tinh thần, đừng do dự hãy gắng sức tu hành đừng để thời gian trôi qua một cách vô ích. Thử hỏi, ta có thể ung dung nhìn cuộc đời mình trôi qua một cách lãnh phí sao?
Chỉ cần một tâm an định, không chạy theo ngũ dục của thế gian, thì khi ấy trí sẽ sáng thần sẽ an. Có thế thì ngay trong vô thường mà mình thành tựu chân thường. Ngay trong sanh tử mà đạt được cảnh giới bất tử.
“Hoa bất diệt, nở trong vườn sanh diệt” có như thế thì:
“Một trời trong sáng
Nơi nơi liễu thắm hoa hồng
Muôn dặm thông quan
Chốn chốn oan kêu bướm lượm”
Thật thích thay!HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.31
/10/2019.

No comments:

Post a Comment