Sunday, November 27, 2016

Bài 12. Cung kính nghiệp (Karma) của người khác.


Cô là một người có nhiều thiện tâm, muốn hướng trong thiện pháp, điều đó thật là quý.
Một điều cô cần lưu ý rằng:
Mỗi người chúng ta có một tính tình riêng, tập khí riêng, chẳng có ai giống ai cả!
Chẳng hạn như:
Cô có thói quen riêng của mình, bây giờ ai có khả năng sửa đổi tính tình của Cô được không? Có những tánh khí, thói quen mà chính bản thân mình tự giác, cố gắng sửa đổi còn đã khó! Thậm chí nhiều lúc đã tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng thay đổi, sẽ chuyển hóa…nhưng cuối cùng rồi “chứng nào tật ấy” và “đâu lại vào đấy” phải không?
Nói gì đến một ai khác có thể sai khiến hay bắt buộc Cô phải sửa đổi tính tình, hay sở thích của Cô theo ý muốn của họ, đó là điều chẳng đơn giản chút nào phải không?
Ví dụ:
Nếu một người do không hiểu được những điều như thế, nên người ấy cố gắng ra lệnh, hoặc vì thương Cô, mong muốn Cô phải thay điều nầy, đổi sự kia theo sở thích của họ, trong khi Cô không đáp ứng yêu cầu của họ thì sao?
Một khi Cô không đáp ứng được yêu cầu của họ, nghĩa là Cô không thay đổi tính tình, thói quen của Cô theo ý họ muốn, Không lẽ vì lý do đó, họ phải sinh ra uất ức, nỗi giận, thất vọng, hay đau khổ sao?
Nếu như vậy phải chăng họ tự chuốc lấy phiền não cho chính bản thân họ? Chứ thật ra không hẳn vì lẽ Cô mong muốn cho người ấy khổ sở, nên cố tình không làm theo điều họ mong đợi ở Cô phải không?
Như vậy họ phiền não vì sao Cô biết không?
  • Thứ nhất là họ không biết tôn trọng cái nghiệp và cá tính riêng của người khác, cụ thể ở đây là nghiệp, cá tính, hay tập khí của Cô.
  • Thứ hai bởi do ngã chấp, và sự dính mắc đến Cô, nên họ thất vọng khi Cô không đáp ứng đúng được sự mong muốn của họ.
Tóm lại:
  1. Để tránh phiền não trong những dạng nầy, điều quan trọng là chúng ta cần xả bỏ sự chấp ngã (Chấp rằng người nầy là của tôi, là phụ thuộc vào tôi, là phải theo sự mong muốn hay điều khiển của tôi).
  2. Đồng thời cần thiết phải tỏ ra cung kính và tôn trọng thói quen hay nghiệp của người khác, (Quyền riêng tư của người khác…) cũng như nghiêp của tất cả chúng sanh.
Liên quan đến người con trai của Cô, nếu là người con chí hiếu, là người có trí, người biết tri ơn đến tình thương của Cha Mẹ thì đã không làm cho Cô nhiều phiền muộn.
“ Ở đời cái gì mong cầu, đặt nhiều hy vọng chừng nào thì sự thất vọng và khổ đau cho chính mình càng nhiều chừng đó.”
Chúng ta không những chẳng nên cố chấp, mà còn trau dồi sự xả ly, và nên nhìn thấy tất cả chỉ là sự vận hành của pháp là vô thường, là khổ và biến hoại của vạn hữu.
Và nên tôn trọng những gì thuộc về cố hữu hay “nghiệp” của chính mình cũng như ‘nghiệp’ của người khác vậy.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.28/11/2016.

No comments:

Post a Comment