Một nhà hiền triết dẫn một toán học trò của mình đi ngao du khắp chốn trên đời. Trong vòng 10 năm trời thầy trò họ theo nhau đi hầu hết các nước, gặp gỡ hầu như tất cả những người có học vấn. Lúc này, thầy trò họ đã trở về, người nào người nấy kinh luân đầy một bụng, kinh nghiệm đầy mình.
Trước khi vào thành, nhà hiền triết ngồi nghỉ trên một bãi cỏ ở ngoại thành, nói với học trò của mình: "Mười năm ngao du, các con đều đã trở thành kẻ sĩ học rộng hiểu nhiều, lúc này đây, sự học sắp kết thúc ta sẽ giảng cho các con bài học sau cùng".
Các học trò kéo đến ngồi vây quanh nhà hiền triết. Một lát sau, nhà hiền triết hỏi: Hiện chúng ta đang ngồi ở đâu? Các học trò đồng thanh trả lời rằng đang ngồi trên bãi cỏ hoang ở bên ngoài thành. Nhà hiền triết lại hỏi: Trên bãi cỏ hoang này có cây gì mọc lên? Học trò đồng thanh đáp, trên bãi hoang mọc toàn cỏ dại ạ!
Nhà hiền triết nói: Đúng! Trên bãi cỏ hoang này mọc toàn cỏ dại. Bây giờ ta muốn biết bằng cách gì để trừ hết thứ cỏ dại này đi? Các học trò nhìn nhau hết sức ngạc nhiên, họ thực sự không ngờ rằng, nhà hiền triết xưa nay vốn chỉ đi sâu nghiên cứu những điều huyền bí của cuộc sống, vậy mà trong bài học sau cùng này lại hỏi một vấn đề giản đơn như thế.
Một người trong toán học trò lên tiếng trước: "Dạ thưa thầy, chỉ cần có một cái xẻng thôi là xong hết ạ!"
Nhà hiền triết khe khẽ gật đầu.
Một người học trò khác như phát hiện ra điều gì mới, nói tiếp: "Dạ thưa thầy, đốt lửa để diệt cỏ cũng là một cách rất hay đấy ạ!"
Nhà hiền triết im lặng mỉm cười, ra hiệu gọi một người khác.
Người học trò thứ ba nó: "Thưa thầy, rắc vôi lên cũng có thể diệt được hết tất cả các giống cỏ đấy ạ!".
Tiếp ngay sau đó là người học trò thứ tư anh ta nói: “Diệt cỏ phải trừ tận gốc, chỉ cần nhổ được rễ lớn là xong hết!”.
Các học trò đã lần lượt nói hết suy nghĩ của mình, nhà hiền triết đứng dậy, nói: "Bài học hôm nay đến đây là hết, các con hãy về đi, rồi theo cách mình nghĩ, mỗi người hãy diệt cỏ ở một mảnh đất trên bãi hoang này. Nếu không diệt được cỏ, một năm sau quầy lại đây ta nói chuyện sau".
Một năm sau, mọi người quay trở lại, có điều khác là bãi cỏ năm trước không còn đầy cỏ dại nữa, mà đã trở thành cánh đồng ngô lúa xanh tươi. Toán học trò lại ngồi quây quần gần ruộng lúa, chờ nhà hiền triết tới nhưng chờ mãi vẫn không thấy ông tới.
Mấy năm sau nhà hiền triết ấy qua đời, những người học trò cũ của ông đã chỉnh lý lại những tài liệu, luận thuyết mà ông nêu ra, thấy ở một chương cuối, ông đã tự ghi thêm vào một câu: "Muốn diệt hết cỏ dại ở bãi hoang, chỉ có một cách hay nhất, đó là hãy trồng cấy mùa màng lên đấy. Cũng như vậy, muốn để linh hồn không phải buồn lo tản mạn, thì cách duy nhất là hãy chiếm cứ nó bằng những đức tính tốt".
Đọc câu chuyện vừa rồi, ai mà chẳng khâm phục sự vĩ đại của nhà hiền triết và sự thông minh của các học trò của ông. Hãy thử nghĩ nếu cuộc sống của chúng ta mà thiếu những bài học sau cùng như thế này, thì dẫu có học đến hàng xe sách cũng phỏng có ý nghĩa gì.
Lời bình
Đây là một câu chuyện giàu ý nghĩa. Nó cung cấp cho mỗi chúng ta bài học lớn, đó là: Những ai muốn đạt tới một tương lai tốt đẹp, với một kết cục hoàn toàn theo ý muốn thì cách hiệu quả nhất là bạn từng bước dành tối đa thời gian quan tâm tới và làm cho những điều tốt, việc tốt và rèn luyện những đức tính tốt.
Càng quan tâm thực sự và đặt mức độ ưu tiên để thực hiện điều tốt, tránh xa những điều xấu xa, thói quen xấu thì kết quả bạn mong đợi sẽ càng nhanh chóng đạt được. Đó là luật nhân quả không loại trừ một ai trong chúng ta.
Giữ một thái độ hài hòa trong hành động là điều quan trọng đảm bảo cho một cuộc sống ngày một tốt đẹp hơn.
Vậy nếu bạn muốn có một kết cục trọn vẹn/ tổng thể, cho toàn tập thể; thiêng liêng, cao cả, tốt đẹp; tầm cỡ quan trọng, có tính thực chất, đem lại sự ổn định,mang ý nghĩa lâu dài; đúng với thỏa thuận, cam kết; theo kế hoạch vạch ra, phù hợp với vai trò và trách nhiệm, hòa hợp với tinh thần và văn hóa, đề cao được thuận lợi/ phù hợp với thế mạnh,... dành cho mình, bạn cần phải:
- Chú ý đến và làm nhiều hơn cho những điều toàn cục, tổng thể, toàn tập thể hơn là sa đà vào cục bộ, tiểu tiết, cá nhân
- Chú ý đến và làm nhiều hơn cho những điều thiêng liêng, cao cả, điều tốt, thói quen tốt hơn là sa đà vào thấp kém, tục tĩu, điều xấu, thói quen xấu
- Chú ý đến và làm nhiều hơn cho những điều hợp với mức độ quan trọng, có thực chất, tầm cỡ quan trọng, sự ổn định, mang ý nghĩa lâu dài... hơn là sa đà vào việc những việc vô bổ, chưa cấp thiết, hình thức, làm cho bất ổn, ngắn hạn, thời vụ
- Chú ý đến và làm nhiều hơn cho những điều đã thỏa thuận, cam kết, tin tưởng hơn là sa đà vào những điều chưa thống nhất, chưa cam kết, triệt hạ uy tín
- Chú ý đến và làm nhiều hơn cho những điều hợp với kế hoạch đề ra, hợp với vai trò và trách nhiệm hơn là sa đà vào những việc ngoài kế hoạch, trái với vai trò, trách nhiệm đang gánh vác
- Chú ý đến và làm nhiều hơn cho những điều hợp với văn hóa/ nhân văn, tinh thần, tình cảm, tâm linh hơn là sa đà vào tiền bạc, vật chất, bạo lực, phi nhân văn
- Chú ý đến và làm nhiều hơn cho những điều tăng cường thuận lợi, thế mạnh của mình hơn là sa đà vào làm ngày một khó khăn hơn, yếu hơn
Nhân đây, tôi xin nhắc lại một Nghệ thuật sống gắn với Luật nhân quả ở nơi cửa Phật để các bạn tham khảo
Gieo gì hôm nay:
Nếu bạn gieo thành thật bạn sẽ gặt lòng tin
Nếu bạn gieo lòng tốt bạn sẽ gặt thân thiện
Nếu bạn gieo khiêm tốn bạn sẽ gặt cao thượng
Nếu bạn gieo kiên nhẫn bạn sẽ gặt chiến thắng
Nếu bạn gieo cân nhắc bạn sẽ gặt hòa thuận
Nếu bạn gieo chăm chỉ bạn sẽ gặt thành công
Nếu bạn gieo tha thứ bạn sẽ gặt hòa giải
Nếu bạn gieo cởi mở bạn sẽ gặt thân mật
Nếu bạn gieo chịu đựng bạn sẽ gặt cộng tác
Nếu bạn gieo niềm tin bạn sẽ gặt phép màu
Nếu bạn gieo lòng tốt bạn sẽ gặt thân thiện
Nếu bạn gieo khiêm tốn bạn sẽ gặt cao thượng
Nếu bạn gieo kiên nhẫn bạn sẽ gặt chiến thắng
Nếu bạn gieo cân nhắc bạn sẽ gặt hòa thuận
Nếu bạn gieo chăm chỉ bạn sẽ gặt thành công
Nếu bạn gieo tha thứ bạn sẽ gặt hòa giải
Nếu bạn gieo cởi mở bạn sẽ gặt thân mật
Nếu bạn gieo chịu đựng bạn sẽ gặt cộng tác
Nếu bạn gieo niềm tin bạn sẽ gặt phép màu
Nhưng:
Nếu bạn gieo dối trá bạn sẽ gặt ngờ vực
Nếu bạn gieo ích kỉ bạn sẽ gặt cô đơn
Nếu bạn gieo kiêu hãnh bạn sẽ gặt hủy diệt
Nếu bạn gieo đố kị bạn sẽ gặt phiền muội
Nếu bạn gieo lười biếng bạn sẽ gặt mụ mẫm
Nếu bạn gieo đắng cay bạn sẽ gặt cô lập
Nếu bạn gieo tham lam bạn sẽ gặt tổn hại
Nếu bạn gieo tầm phào bạn sẽ gặt kẻ thù
Nếu bạn gieo lo lắng bạn sẽ gặt lo âu
Nếu bạn gieo tội lỗi bạn sẽ gặt tội lỗi
Nếu bạn gieo ích kỉ bạn sẽ gặt cô đơn
Nếu bạn gieo kiêu hãnh bạn sẽ gặt hủy diệt
Nếu bạn gieo đố kị bạn sẽ gặt phiền muội
Nếu bạn gieo lười biếng bạn sẽ gặt mụ mẫm
Nếu bạn gieo đắng cay bạn sẽ gặt cô lập
Nếu bạn gieo tham lam bạn sẽ gặt tổn hại
Nếu bạn gieo tầm phào bạn sẽ gặt kẻ thù
Nếu bạn gieo lo lắng bạn sẽ gặt lo âu
Nếu bạn gieo tội lỗi bạn sẽ gặt tội lỗi
Vì vậy, hãy cẩn thận những gì bạn gieo HÔM NAY,
nó sẽ QUYẾT ĐỊNH những gì bạn gặt vào NGÀY MAI
nó sẽ QUYẾT ĐỊNH những gì bạn gặt vào NGÀY MAI
Nói lời dễ nghe
Allan Lokos là một giáo sĩ đa tôn giáo, một người hướng dẫn thiền và một tác gia nổi tiếng. Ông là người đồng sáng lập và là giám đốc của Cộng đồng Hòa bình và Tôn giáo, đồng thời cũng là người sáng lập và điều hành của Trung tâm Thiền cộng đồng ở thành phố New York, Hoa Kỳ. Trong bài viết sau đây trên tạp chí Tricycle, ông nói về lợi ích của việc thực hành giới luật, về lời nói của người cư sĩ giúp chúng ta có thể biết nói đúng thời, đúng việc trong ứng xử hàng ngày và trong cuộc sống giao tiếp tùy theo vị trí xã hội của mỗi người.
Nhiều năm về trước, khi mới bắt đầu tin theo Phật giáo, tôi rất ngạc nhiên là việc thực hành ái ngữ - nói lời dễ nghe - rất được coi trọng. Đức Phật đã xem việc chúng ta tiếp xúc, trao đổi, nói năng với nhau rất quan trọng đến nỗi Ngài đặt chúng ngang tầm với những yếu tố quan trọng khác như chánh kiến, chánh tư duy, chánh mạng, chánh niệm, là những trụ cột trong Bát chánh đạo.
Đức Phật thấy rằng chúng ta luôn phải tham gia vào các mối tương quan, bắt đầu bằng mối tương quan quan trọng nhất: là mối tương quan với chính bản thân. Khi ngồi thiền, chúng ta có thể nhận ra cách chúng ta tự nói với mình như thế nào - đôi khi với lòng từ bi, đôi khi đầy phán xét hay thiếu kiên nhẫn. Lời nói của chúng ta là một phương tiện đầy sức mạnh, qua đó chúng ta có thể mang đến hạnh phúc hay tạo ra khổ đau.
Chánh ngữ bắt đầu bằng việc kiềm chế không nói dối, không nói lời xuyên tạc, thô tục hay cộc cằn. Chúng ta không nên dùng lời nói xúc phạm, chống đối, khiếm nhã hay thâm độc, mà cũng không nên tham gia vào những câu chuyện phiếm, mông lung hay ngồi lê đôi mách. Thực hành được như thế, ta chỉ còn những lời chân thật, tử tế, nhẹ nhàng, hữu ích và có ý nghĩa. Lời nói của chúng ta sẽ làm cho người nghe cảm thấy được an ủi, khuyến khích, phấn chấn, và chúng ta sẽ là niềm vui đối với mọi người chung quanh.
Cốt lõi của chánh ngữ là nói lời chân thật, nghĩa là ta cần tránh cả những lời nói dối mà ta nghĩ là vô hại. Chúng ta cần nhận ra tính chất giả dối qua những hình thức như phóng đại, vô căn cứ, hay tự thổi phồng mình. Các loại tà ngữ này thường phát khởi từ nỗi lo sợ rằng tự bản thân chúng ta chưa đủ tốt – là điều không bao giờ đúng. Sự chân thật phải bắt đầu từ nơi bản thân chúng ta, vì thế thực hành chánh ngữ phải bắt đầu bằng việc chân thật với chính mình.
Đức Phật khuyên chúng ta không nên ngồi lê đôi mách (gossip), vì Ngài biết rất rõ những hậu quả tai hại mà tà ngữ này có thể mang đến. Chuyện kể có một người sau khi thấy những tai hại của việc mình ngồi lê đôi mách chuyện người hàng xóm, đã đến cầu cứu một vị đạo sĩ. Vị đạo sĩ bảo người đó ra chợ mua một con gà mang về cho ông, nhưng khi đi trên đường hãy nhổ bỏ hết các lông gà. Khi người nọ trở về với con gà trụi lông, vị đạo sĩ bảo ông ta đi nhặt lại những vết lông gà mà ông đã thả bay đi. Người đó trả lời rằng điều đó khó thể thực hiện vì hiện giờ có lẽ đám lông gà đã bay khắp xóm làng. Vị đạo sĩ gật gù đồng ý, và người kia hiểu ra rằng: chúng ta khó thể lấy lại lời mình nói. Như thi sĩ Thiền Basho đã viết:
Chuông chùa đã lặng,
Mà tiếng ngân còn vang khắp đồi hoa.
Mà tiếng ngân còn vang khắp đồi hoa.
Ngồi lê đôi mách (đàm tiếu) là nói về một người đang vắng mặt. Không kể là nói xấu hay tốt. Nếu chúng ta cần nói về một người không có mặt, hãy nói về họ như thể họ đang có mặt. Một hay hai lần trong năm, tôi thường dành ra một khoảng thời gian nhất định - một tuần hay một tháng - tôi thực hành không nói về bất cứ ai không có mặt. Tôi nhận thấy là mình đỡ mệt hơi, và cũng thấy thật phấn chấn. Mỗi lần như thế, tôi nhận thấy rằng hiệu quả của việc thực hành chánh niệm này còn ở mãi trong tôi nhiều tuần lễ, hay đôi khi nhiều tháng sau đó. Khi tôi bắt đầu muốn nói về ai đó, hình như có một tiếng còi báo động trong tâm: ‘Đừng nói chuyện người’.
Một lời khuyên về lời trêu chọc – Chớ nên làm! Việc trêu chọc (teasing) lúc nào cũng là nhắm vào một ai đó, và thường gây tổn thương cho người đó nhiều hơn ta tưởng. Nói ngắn gọn là việc trêu chọc, đùa cợt gây ra đau khổ. Chúng ta nên dùng năng lực mà ta phí phạm vào việc chọc ghẹo để tạo ra một lời khen chân thành.
Chánh ngữ thường đi kèm với một kỹ năng giao tiếp khác là sự lắng nghe. Dù lời nói có vụng về đến đâu, người nói vẫn cố gắng chuyển đạt một điều gì đó. “Con ghét cha lắm!”, câu nói đó của một đứa trẻ đang trong cơn giận dữ, thực sự có ý nghĩa gì? “Từ ngày bạn có đôi, bạn không còn thời gian dành cho tôi nữa”, câu nói đó của một người bạn cũ hàm ý gì? Những lời hờn giận đó nhằm chuyển tải một ước muốn được quan tâm đến nhiều hơn. Khi chúng ta thực tập lắng nghe, hãy dành thời gian để thở, như thế chúng ta có thể tránh không phản ứng theo hoàn cảnh khiến khổ đau phát sinh, thay vào đó hãy phản ứng với lòng bi mẫn đối với những gì chứa đựng bên trong những lời cộc cằn đó. Chúng ta có thể vỗ về đứa trẻ bằng tình thương của mình hay khẳng định với bạn ta rằng người ấy vẫn quan trọng đối với ta và ta sẽ dành nhiều thời gian cho họ hơn.
Nhiều lúc chính sự im lặng thanh cao (noble silence) là lời nói tốt đẹp nhất. Vài năm trước tôi có hướng dẫn một đạo tràng hằng tuần. Một quy ước của đạo tràng là không ai được có ý kiến về những điều mà một thành viên khác trong đạo tràng đã nói trong lúc thảo luận. Ngay cả những lời bày tỏ sự đồng ý, hay đồng cảm như “Tôi đồng ý với anh X.”, hay “Em tôi cũng có hoàn cảnh như thế”. Tất cả những gì chúng tôi cần làm là lắng nghe. Với thời gian, chúng tôi nhận ra tâm mình thường bận rộn chuẩn bị phản ứng trong khi chúng tôi ngỡ rằng mình đang lắng nghe. Có lần, một phụ nữ trẻ gia nhập đạo tràng của chúng tôi, và trong lúc thảo luận, cô tâm sự rằng chồng cô vừa mất do bệnh ung thư khi chỉ mới 37 tuổi. Những tuần lễ tiếp theo, khi cô nói cô vẫn còn sụt sùi. Đôi khi chúng tôi cũng muốn khóc khi lắng nghe cô, nhưng không thể nói lời nào. Phải chứng kiến một người trải tất cả lòng ra để tâm sự và thấy rằng người ấy đang rất đau khổ, nhưng không được bày tỏ phản ứng gì, là một cảm giác thật lạ lùng.
Nhưng một ngày kia, cô ấy cho chúng tôi biết cô đã gia nhập đạo tràng vì cô tìm thấy nơi nhóm chúng tôi điều mà cô không tìm được ở những nhóm bạn khác. Chúng tôi đã để cô bày tỏ nỗi đớn đau của mình mà không phán đoán hay đưa ra những giải pháp tạm thời. Chúng tôi đã có mặt vì cô, làm chứng nhân cho nỗi buồn khổ của cô, bao bọc cô bằng sự cảm thông âm thầm. Thật sự có mặt cho một ai đó là món quà lớn nhất mà ta có thể trao tặng cho họ. Đôi khi người ta cần bày tỏ tình cảm buồn bã, và sự im lặng thanh cao có thể thực sự rất quý giá.
Ngày nay khi nói đến chánh ngữ, chúng ta cũng phải nghĩ đến một khía cạnh mà ở thời Đức Phật không hiện hữu: đó là thư điện tử (email). Khi điện thoại trở nên phổ biến, hầu hết chúng ta trở thành những người bỏ thói quen viết thư. Những người mà từ lâu đã bỏ quên thói quen viết những lá thư sâu lắng, giờ lại được trang bị với khả năng kỹ thuật để tuôn ra bao lá thư điện tử. Vì thế hãy chánh niệm khi viết.
Ngày nay khi nói đến chánh ngữ, chúng ta cũng phải nghĩ đến một khía cạnh mà ở thời Đức Phật không hiện hữu: đó là thư điện tử (email). Khi điện thoại trở nên phổ biến, hầu hết chúng ta trở thành những người bỏ thói quen viết thư. Những người mà từ lâu đã bỏ quên thói quen viết những lá thư sâu lắng, giờ lại được trang bị với khả năng kỹ thuật để tuôn ra bao lá thư điện tử. Vì thế hãy chánh niệm khi viết.
Bước quan trọng nhất để phát triển chánh ngữ là suy nghĩ trước khi nói (hay viết). Đó là chánh niệm về lời nói. Một số điều khác cũng có thể làm tốt hơn những mối liên hệ của chúng ta bên cạnh sự phát triển của chánh ngữ. Sự im lặng thanh cao mang đến cho ta, và những người quanh ta, khoảng không gian mà chúng ta cần để có thể nói lời dễ nghe. Khi chúng ta có thể nói năng khéo léo, cẩn trọng hơn, thì bản ngã – cái ngã đầy từ bi, đầy tình thương của ta - sẽ dễ dàng hiển lộ. Vì thế trước khi nói, hãy dừng lại, thở, và thử nghĩ xem điều mình nói có tốt hơn là sự im lặng.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.1/4/2017.
No comments:
Post a Comment