Saturday, April 1, 2017

Học Phật.

Đi thì nhất trí niệm Di Đà,

Một bước thì là một câu qua,

Dưới chân thời thời đều Cực Lạc,

Trong lòng phút phút thoát Ta Bà.

Trồng hoa bón liễu không dời bỏ,

Trèo non lội suối cũng niệm ra,

Cực Lạc các anh đều lên cả,

Mười phương đi lại mặc vào ra.

Đứng thì niệm Phật khéo quán thân,

Trong tứ đại này chỉ nó chân,

Ta với Di Đà nào có khác,

Ảnh thêm trăng sáng đúng tam nhân.

Căn nhà sắp mục nên khó ở,

Tịnh độ tuy xa lại dễ sinh,

Như ve ngày nào vừa thoát xác,

Hoa sen ngàn cánh hoá kim thân.

Ngồi thì quán Phật tréo kiết già,

Thẳng mình đoan chính trên đài hoa,

Tướng lông trắng giữa chân mày hiện,

Thân sắc vàng tươi hợp với tâm.

Việc như mộng huyễn vốn tịnh không,

Rốt ráo viên dung chằng có không,

Ngày nào khéo tỉnh chân thiền toạ,

Cực lạc niết bàn mặc sức qua.

Lúc nằm niệm Phật chớ phóng tâm,

Buộc chặt hồng danh trong lặng câm,

Vừa nằm gió mát đưa qua mặt,

Đến canh ba trăng sáng vằng vặc.

Không như trần luỵ tâm khó dứt,

Sinh tại hoa sen mộng dễ thành,

Giấc ngủ chập chờn chư Phật hiện,

Tỉnh ra cảnh ấy khá rành rành.



( Thiền sư Phạm Kỳ)

Đời người trăm tuổi, ai trăm tuổi?

Chuyện cũ quay nhìn, chuyện mộng mê!

Nghĩ khóc đồng lưu đi lạc mất,

Lãng quên cõi Tịnh chẳng lo về!



(Tư Tề Lão Nhân)

Đêm dài dễ mông về thôn cũ,

Năm hết không quên phận lữ hành.

Mười vạn ức đường quê Cực Lạc,

Tấc lòng mang mển những câu canh!



(Sở Thạch Lão Nhân)

Nói đến vô thường mọi việc khinh,

Đói ăn khát uống biếng kinh dinh.

Một lòng khuyên hướng trời An Dưỡng.

“Vạn thiện đồng quy” nhớ Vĩnh Minh!

Mãng tưởng ngày về chưa đến ngày,

Bên trời du tử mộng hồn bay!

Tỉnh mơ, tiếng nhạn rơi đêm vắng,

Tin tức miền Tây chậm vãng lai?



(Thiền sư Liên Ẩn)

Tóc sương thay mái đầu xanh,

Một đời sự nghiệp nghĩ thành không hoa!

Soi bổn phận, lánh đường tà.

Âm thầm thời tiết đổi.

Lặng lẽ tháng ngày qua.

Kíp mau tìm đến chơn thường lộ,

Dám chậm chờ xem bệnh tử mà!

Cõi Phật đâu xa cách?

Về chăng chỉ tại ta!

Mỗi niệm chỉ cần không thối chuyển.

Ao vàng đã sẵn có Liên hoa.

Thân tàn về cõi báu,

Sen nở thấy Di Đà!



(Thiền sư Tra Am)

Lầu quỳnh cách biệt những năm xưa,

Lỗi cũ đường xa bước trở về,

Tháng ngày hờ hững,

Tóc điểm hoa lê!

Lòng theo bóng nguyệt trời Tây xế,

Lắng tai nghe chim tiếng nhớ quê

Lá thu rơi rụng…

Tấc dạ não nề!

Đỉnh trầm xông đốt ngân hơi khánh,

Hướng cõi Liên Bang phát nguyện thề:

Ta Bà đã chán chê!...



( Thiền sư Linh Thoại)

Ngày tháng chim lồng quanh quẩn,

Thân người bèo nước linh đinh

Trăm năm tạm gởi kiếp phù sinh,

Há lại mơ màng chẳng tỉnh?

Đem mối trần duyên rũ sạch,

Đừng cho mộng cảnh lưu đình.

Di Đà sáu chữ ấy chơn kinh,

Đường lối tu hành tiệp kỉnh!

Chẳng luận sang, hèn, ngu, trí.

Không phân già, trẻ, gái, trai.

Có tâm làm được đấng Như Lai,

Lời thật lưu truyền vẫn tại!

Sáu chữ Di Đà rất dễ.

Một lòng tưởng niệm đừng sai.

Thân này thề chiếm tử kim đài,

Gắng giữ niệm tâm chớ trái!



(Thiền sư Triệt Ngộ)

Tiếng Phật thường nghe

Huệ quang thường chiếu



Một câu A Di Đà

Đích đáng chính tà tâm

Nấu tiêu muôn vật tượng

Tan vào một lò hồng.



(Đại sư Hoằng Nhất)

Đức Phật A Di Đà.

Là vô thượng y vương.

Nếu bỏ đây không cầu

Ấy là kẻ si cuồng!

Một câu hồng danh Phật.

Là thuôc diệu Di Đà.

Nếu bỏ đây không uống.

Thật lầm to lắm mà!



(Thiền sư Tánh Thiên)

Niệm Phật tội nghiệp tiêu khô

Như sương tan nắng như hồ nước trong

Niệm Phật để được tấm lòng

Kẻo mà trắc ẩn mắc vòng gian nan

Niệm Phật Cực Lạc hân hoan

Ta Bà khổ não giàu sang mấy hồi.



Sáu chữ hồng danh trời đất chuyển

Ba ngàn thế giới hiện toàn chân



(Minh Vương)
Đi thì nhất trí niệm Di Đà,

Một bước thì là một câu qua,

Dưới chân thời thời đều Cực Lạc,

Trong lòng phút phút thoát Ta Bà.

Trồng hoa bón liễu không dời bỏ,

Trèo non lội suối cũng niệm ra,

Cực Lạc các anh đều lên cả,

Mười phương đi lại mặc vào ra.

Đứng thì niệm Phật khéo quán thân,

Trong tứ đại này chỉ nó chân,

Ta với Di Đà nào có khác,

Ảnh thêm trăng sáng đúng tam nhân.

Căn nhà sắp mục nên khó ở,

Tịnh độ tuy xa lại dễ sinh,

Như ve ngày nào vừa thoát xác,

Hoa sen ngàn cánh hoá kim thân.

Ngồi thì quán Phật tréo kiết già,

Thẳng mình đoan chính trên đài hoa,

Tướng lông trắng giữa chân mày hiện,

Thân sắc vàng tươi hợp với tâm.

Việc như mộng huyễn vốn tịnh không,

Rốt ráo viên dung chằng có không,

Ngày nào khéo tỉnh chân thiền toạ,

Cực lạc niết bàn mặc sức qua.

Lúc nằm niệm Phật chớ phóng tâm,

Buộc chặt hồng danh trong lặng câm,

Vừa nằm gió mát đưa qua mặt,

Đến canh ba trăng sáng vằng vặc.

Không như trần luỵ tâm khó dứt,

Sinh tại hoa sen mộng dễ thành,

Giấc ngủ chập chờn chư Phật hiện,

Tỉnh ra cảnh ấy khá rành rành.



( Thiền sư Phạm Kỳ)

Đời người trăm tuổi, ai trăm tuổi?

Chuyện cũ quay nhìn, chuyện mộng mê!

Nghĩ khóc đồng lưu đi lạc mất,

Lãng quên cõi Tịnh chẳng lo về!



(Tư Tề Lão Nhân)

Đêm dài dễ mông về thôn cũ,

Năm hết không quên phận lữ hành.

Mười vạn ức đường quê Cực Lạc,

Tấc lòng mang mển những câu canh!



(Sở Thạch Lão Nhân)

Nói đến vô thường mọi việc khinh,

Đói ăn khát uống biếng kinh dinh.

Một lòng khuyên hướng trời An Dưỡng.

“Vạn thiện đồng quy” nhớ Vĩnh Minh!

Mãng tưởng ngày về chưa đến ngày,

Bên trời du tử mộng hồn bay!

Tỉnh mơ, tiếng nhạn rơi đêm vắng,

Tin tức miền Tây chậm vãng lai?



(Thiền sư Liên Ẩn)

Tóc sương thay mái đầu xanh,

Một đời sự nghiệp nghĩ thành không hoa!

Soi bổn phận, lánh đường tà.

Âm thầm thời tiết đổi.

Lặng lẽ tháng ngày qua.

Kíp mau tìm đến chơn thường lộ,

Dám chậm chờ xem bệnh tử mà!

Cõi Phật đâu xa cách?

Về chăng chỉ tại ta!

Mỗi niệm chỉ cần không thối chuyển.

Ao vàng đã sẵn có Liên hoa.

Thân tàn về cõi báu,

Sen nở thấy Di Đà!



(Thiền sư Tra Am)

Lầu quỳnh cách biệt những năm xưa,

Lỗi cũ đường xa bước trở về,

Tháng ngày hờ hững,

Tóc điểm hoa lê!

Lòng theo bóng nguyệt trời Tây xế,

Lắng tai nghe chim tiếng nhớ quê

Lá thu rơi rụng…

Tấc dạ não nề!

Đỉnh trầm xông đốt ngân hơi khánh,

Hướng cõi Liên Bang phát nguyện thề:

Ta Bà đã chán chê!...



( Thiền sư Linh Thoại)

Ngày tháng chim lồng quanh quẩn,

Thân người bèo nước linh đinh

Trăm năm tạm gởi kiếp phù sinh,

Há lại mơ màng chẳng tỉnh?

Đem mối trần duyên rũ sạch,

Đừng cho mộng cảnh lưu đình.

Di Đà sáu chữ ấy chơn kinh,

Đường lối tu hành tiệp kỉnh!

Chẳng luận sang, hèn, ngu, trí.

Không phân già, trẻ, gái, trai.

Có tâm làm được đấng Như Lai,

Lời thật lưu truyền vẫn tại!

Sáu chữ Di Đà rất dễ.

Một lòng tưởng niệm đừng sai.

Thân này thề chiếm tử kim đài,

Gắng giữ niệm tâm chớ trái!



(Thiền sư Triệt Ngộ)

Tiếng Phật thường nghe

Huệ quang thường chiếu



Một câu A Di Đà

Đích đáng chính tà tâm

Nấu tiêu muôn vật tượng

Tan vào một lò hồng.



(Đại sư Hoằng Nhất)

Đức Phật A Di Đà.

Là vô thượng y vương.

Nếu bỏ đây không cầu

Ấy là kẻ si cuồng!

Một câu hồng danh Phật.

Là thuôc diệu Di Đà.

Nếu bỏ đây không uống.

Thật lầm to lắm mà!



(Thiền sư Tánh Thiên)

Niệm Phật tội nghiệp tiêu khô

Như sương tan nắng như hồ nước trong

Niệm Phật để được tấm lòng

Kẻo mà trắc ẩn mắc vòng gian nan

Niệm Phật Cực Lạc hân hoan

Ta Bà khổ não giàu sang mấy hồi.



Sáu chữ hồng danh trời đất chuyển

Ba ngàn thế giới hiện toàn chân



(Minh Vương)
Đi thì nhất trí niệm Di Đà,

Một bước thì là một câu qua,

Dưới chân thời thời đều Cực Lạc,

Trong lòng phút phút thoát Ta Bà.

Trồng hoa bón liễu không dời bỏ,

Trèo non lội suối cũng niệm ra,

Cực Lạc các anh đều lên cả,

Mười phương đi lại mặc vào ra.

Đứng thì niệm Phật khéo quán thân,

Trong tứ đại này chỉ nó chân,

Ta với Di Đà nào có khác,

Ảnh thêm trăng sáng đúng tam nhân.

Căn nhà sắp mục nên khó ở,

Tịnh độ tuy xa lại dễ sinh,

Như ve ngày nào vừa thoát xác,

Hoa sen ngàn cánh hoá kim thân.

Ngồi thì quán Phật tréo kiết già,

Thẳng mình đoan chính trên đài hoa,

Tướng lông trắng giữa chân mày hiện,

Thân sắc vàng tươi hợp với tâm.

Việc như mộng huyễn vốn tịnh không,

Rốt ráo viên dung chằng có không,

Ngày nào khéo tỉnh chân thiền toạ,

Cực lạc niết bàn mặc sức qua.

Lúc nằm niệm Phật chớ phóng tâm,

Buộc chặt hồng danh trong lặng câm,

Vừa nằm gió mát đưa qua mặt,

Đến canh ba trăng sáng vằng vặc.

Không như trần luỵ tâm khó dứt,

Sinh tại hoa sen mộng dễ thành,

Giấc ngủ chập chờn chư Phật hiện,

Tỉnh ra cảnh ấy khá rành rành.



( Thiền sư Phạm Kỳ)

Đời người trăm tuổi, ai trăm tuổi?

Chuyện cũ quay nhìn, chuyện mộng mê!

Nghĩ khóc đồng lưu đi lạc mất,

Lãng quên cõi Tịnh chẳng lo về!



(Tư Tề Lão Nhân)

Đêm dài dễ mông về thôn cũ,

Năm hết không quên phận lữ hành.

Mười vạn ức đường quê Cực Lạc,

Tấc lòng mang mển những câu canh!



(Sở Thạch Lão Nhân)

Nói đến vô thường mọi việc khinh,

Đói ăn khát uống biếng kinh dinh.

Một lòng khuyên hướng trời An Dưỡng.

“Vạn thiện đồng quy” nhớ Vĩnh Minh!

Mãng tưởng ngày về chưa đến ngày,

Bên trời du tử mộng hồn bay!

Tỉnh mơ, tiếng nhạn rơi đêm vắng,

Tin tức miền Tây chậm vãng lai?



(Thiền sư Liên Ẩn)

Tóc sương thay mái đầu xanh,

Một đời sự nghiệp nghĩ thành không hoa!

Soi bổn phận, lánh đường tà.

Âm thầm thời tiết đổi.

Lặng lẽ tháng ngày qua.

Kíp mau tìm đến chơn thường lộ,

Dám chậm chờ xem bệnh tử mà!

Cõi Phật đâu xa cách?

Về chăng chỉ tại ta!

Mỗi niệm chỉ cần không thối chuyển.

Ao vàng đã sẵn có Liên hoa.

Thân tàn về cõi báu,

Sen nở thấy Di Đà!



(Thiền sư Tra Am)

Lầu quỳnh cách biệt những năm xưa,

Lỗi cũ đường xa bước trở về,

Tháng ngày hờ hững,

Tóc điểm hoa lê!

Lòng theo bóng nguyệt trời Tây xế,

Lắng tai nghe chim tiếng nhớ quê

Lá thu rơi rụng…

Tấc dạ não nề!

Đỉnh trầm xông đốt ngân hơi khánh,

Hướng cõi Liên Bang phát nguyện thề:

Ta Bà đã chán chê!...



( Thiền sư Linh Thoại)

Ngày tháng chim lồng quanh quẩn,

Thân người bèo nước linh đinh

Trăm năm tạm gởi kiếp phù sinh,

Há lại mơ màng chẳng tỉnh?

Đem mối trần duyên rũ sạch,

Đừng cho mộng cảnh lưu đình.

Di Đà sáu chữ ấy chơn kinh,

Đường lối tu hành tiệp kỉnh!

Chẳng luận sang, hèn, ngu, trí.

Không phân già, trẻ, gái, trai.

Có tâm làm được đấng Như Lai,

Lời thật lưu truyền vẫn tại!

Sáu chữ Di Đà rất dễ.

Một lòng tưởng niệm đừng sai.

Thân này thề chiếm tử kim đài,

Gắng giữ niệm tâm chớ trái!





Tiếng Phật thường nghe

Huệ quang thường chiếu



Một câu A Di Đà

Đích đáng chính tà tâm

Nấu tiêu muôn vật tượng

Tan vào một lò hồng.





Đức Phật A Di Đà.

Là vô thượng y vương.

Nếu bỏ đây không cầu

Ấy là kẻ si cuồng!

Một câu hồng danh Phật.

Là thuôc diệu Di Đà.

Nếu bỏ đây không uống.

Thật lầm to lắm mà!





Niệm Phật tội nghiệp tiêu khô

Như sương tan nắng như hồ nước trong

Niệm Phật để được tấm lòng

Kẻo mà trắc ẩn mắc vòng gian nan

Niệm Phật Cực Lạc hân hoan

Ta Bà khổ não giàu sang mấy hồi.



Sáu chữ hồng danh trời đất chuyển

Ba ngàn thế giới hiện toàn chân.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.2/4/2017.

No comments:

Post a Comment