Wednesday, February 3, 2021
LỜI TỰA
Theo giáo thuyết của đức Phật Thích Ca – thì tất cả những gì có hình tướng – đều phải trải qua bốn thời kỳ : thành, trụ, hoại, diệt.
Cho nên, thế giới chúng ta đang sống cũng sẽ có lúc bị hư hoại và hũy diệt.
Khoa học cũng đã xác minh sự sống trên bề mặt quả địa cầu đã nhiều lần bị hũy diệt, rồi thành lập trở lại. Còn quả địa cầu thì cũng như các hành tinh khác, từ lúc hình thành đến bị hũy diệt, thời gian rất là lâu.
Thời kỳ thế giới bị hư hoại gọi đời mạt pháp. Còn lúc thế giới bị hũy diệt gọi ngày tận thế.
Gọi thời kỳ thế giới bị hư hoại, đời mạt pháp. Vì thế giới chúng ta đang sống là cõi người, theo quy luật sanh tử luân hồi của pháp thế gian.
Nhưng vì sao đạo Phật nói về đời mạt pháp mà không nói về ngày tận thế, lúc thế giới bị hũy diệt.
Vì thế giới bị hũy diệt là theo quy luật – thành, trụ, hoại, diệt – của pháp tướng ; nên sau khi thế giới bị hũy diệt thì lại hình thành thế giới mới khác. Thượng đế phán xét lúc tận thế là để hình thành thế giới mới, theo quy luật sanh tử luân hồi như hiện nay.
Còn Phật và Bồ tát vì nguyện độ chúng sanh thoát sanh tử luân hồi, nên vào đời mạt pháp phải bắt đầu thực hiện Bồ tát đạo ; để đến khi thế giới bị hũy diệt thì mọi việc đã xong.
Và trong kinh Đại Bát Niết Bàn, phẩm Trường Thọ khi đức Phật kể cho ngài Ca Diếp Bồ tát về tướng mạo của pháp chưa được thấy, tức là còn đang được giữ kín, chưa sanh chưa khởi cũng có đoạn đức Phật nói : (94_1)
“Ví như quốc vương chuyên làm việc bạo ác, rồi mang bịnh nặng. Vua nước láng giềng nghe biết tình hình đem quân đến đánh, trách tội muốn giết. Vua ác bịnh ấy vì không thế lực sợ hãi ăn năn chừa lỗi mà làm lành.”
Cho nên, đức Phật đã gián tiếp cho chúng ta biết các đức Như Lai chọn đời mạt pháp để thực hiện Bồ tát đạo, là vì thời điểm này, thế lực của ma Ba Tuần đang bị suy giảm ; thuận lợi cho việc cứu chúng sanh thoát sanh tử luân hồi.
Còn Thượng đế theo thuyết của đạo Phật là Phạm Thiên. Và trong kinh Đại Bát Niết Bàn – phẩm Trường Thọ (99_1) đức Phật có kể ẩn dụ Trưởng giả và người chăn để nói về Phạm Thiên. Chúng tôi sẽ có bài giải về ẩn dụ này.
Mục đích chúng tôi lập trang web này là để chia sẻ những việc có liên quan đến đời mạt pháp, đức Phật lưu lại trong các kinh điển Đại thừa.
Vì kinh Đại thừa giảng cho hàng Bồ tát, tức là những vị sẽ thực hiện Bồ tát đạo cứu độ chúng sanh thoát sanh tử luân hồi, vào đời mạt pháp.
Qua lời Phật giảng trong các kinh Đại thừa, chúng tôi nhận biết chúng ta đang trong đời mạt pháp. Nên sự lựa chọn của chúng ta vào lúc này rất quan trọng. Chúng tôi mong muốn – những điều chúng tôi phát hiện sẽ giúp các Bạn có được sự chọn lựa, đúng với ý thích của mình.
Những tài liệu chúng tôi trích dẫn – tuy có lưu lại trong các kinh điển Đại thừa. Nhưng vì muốn hiểu được ý nghĩa chơn thật lời đức Phật giảng trong các kinh Đại thừa phải hiểu được thâm nghĩa, lời đức Phật căn dặn ngài A Nan trước khi nhập Niết Bàn ; ẩn dấu nơi mỗi đầu kinh
“Tôi nghe như vầy: một thuở nọ đức Phật ở tại … cùng với .
Vì qua lời ghi này sẽ giúp người giải nghĩa kinh, biết đức Phật giảng cho duyên nào, trình độ cao thấp ra sao. Và biết được pháp hội này xảy ra vào lúc nào. Trong đời vị lai, hiện tại, hoặc trong quá khứ.
Nếu đã xảy ra trong quá khứ nơi cõi Phật thì sẽ không có xảy ra nơi thế gian. Chúng ta chỉ nghe để biết, đừng luận bàn có hay không. Ví dụ như các pháp hội giảng nói trong các kinh Đại thừa, thường là không có xảy ra nơi thế gian. Hiểu được điều này thì chúng ta giải hóa được sự nghi ngờ ; kinh Đại thừa có phải do Phật giảng hay không. Đồng thời, cũng loại bỏ được những lời do ma Ba Tuần chêm vào. Vì chắc chắn ma Ba Tuần sẽ tìm đủ mọi cách để loại bỏ hoặc làm hư hoại lời Phật giảng trong các kinh điển Đại thừa.
Ngoài ra, trong phẩm Điểu Dụ – kinh Đại Bát Niết Bàn (337_1) đức Phật cũng dùng ẩn dụ cha mẹ dạy con tập nói để hướng dẫn chúng ta. Muốn hiểu ý nghĩa lời đức Phật giảng về diệu pháp ; thì phải hiểu theo nghĩa của âm thanh. Chúng tôi sẽ có bài giải riêng về ẩn dụ này.
Còn nói về giáo pháp của đạo Phật thì chia làm hai phần : pháp phương tiện và pháp rốt ráo.
Pháp phương tiện ứng dụng ngay khi đức Phật Thích Ca thuyết giảng cho đến tận đời vị lai. Còn pháp rốt ráo thì ứng dụng vào đời mạt pháp. Vì đời mạt pháp còn gọi là đời vị lai.
Và nếu chúng ta để ý thì sẽ thấy trong kinh Đại Bảo Tích, phẩm thứ 26 trong phần giảng về Bát Nhã Ba la mật mà các đại Bồ tát phải đầy đủ ; có đoạn đức Phật nói với ngài Thiện Tý Bồ tát :
Bồ tát khi nghe giảng về Bát nhã ba la mật “rồi nhứt tâm tu học rộng, phân biệt xong \ thì biết tam thế : quá khứ, vị lai và hiện tại. Nếu pháp sanh rồi – diệt mất thì gọi là đời quá khứ. Nếu pháp chưa sanh chưa khởi thì gọi là đời vị lai. Nếu pháp sanh rồi mà chưa diệt mất thì gọi là đời hiện tại”.
Cho nên, cách phân chia các thời kỳ : quá khứ, vị lai và hiện tại của các đức Phật là căn cứ vào sự sanh khởi và diệt mất của pháp Phật. Vì vậy, đức Phật gọi đời mạt pháp là đời vị lai; là cho chúng ta biết vào đời mạt pháp, đời vị lai trở thành đời hiện tại, đời hiện tại trở thành đời quá khứ. Nghĩa là vào đời mạt pháp các pháp phương tiện đức Phật Thích Ca thuyết giảng khi còn tại thế không còn ứng dụng nữa – thay vào đó là pháp chưa sanh, chưa khởi.
Điều này, cho chúng ta biết vào đời mạt pháp. Trước khi thế giới bị hũy diệt, pháp Phật chuyển đổi từ pháp phương tiện sang pháp rốt ráo.
Trong khi, nguyện của Bồ tát vào đời mạt pháp, độ chúng sanh thoát sanh tử luân hồi.
Cho nên, đức Phật đã gián tiếp cho chúng ta biết. Pháp rốt ráo sanh khởi vào đời mạt pháp sẽ kết hợp với pháp Đại thừa ; giáo pháp dạy cho hàng Bồ tát để khi thế giới bị hũy diệt, người đời chúng ta cũng dứt diệt luôn ; khổ nạn sanh tử luân hồi.
Nhưng nếu pháp chưa sanh chưa khởi mà lại xuất hiện vào lúc Phật Thích Ca không còn tại thế ; thì chắc chắn pháp chưa sanh chưa khởi này phải có lưu lại trong các kinh điển của Phật để xác minh ; đó là pháp của Phật, không phải của ma Ba Tuần.
Vì như chúng ta biết, ma Ba Tuần có thể hóa hiện hình tướng Phật.
Trong khi, thuyết của đạo Phật thì sở dĩ chúng ta bị sanh tử luân hồi. Là do chúng ta bị mê lầm. Nghĩa là, trước khi tu học chúng ta sẽ không thể phân biệt được sự sai khác giữa ma Ba Tuần và Phật. Cho nên, lúc chúng ta chọn pháp môn tu học là hoàn toàn do may rủi.
Vì cũng theo thuyết của đạo Phật – thì ma Ba Tuần là thiên ma – đứng đầu cõi Dục. Nên nếu chúng ta bị ma Ba Tuần gạt – thì tu càng cao – càng bị trói chặt vào quy luật sanh tử luân hồi của cõi Dục. Còn Phạm Thiên là Thượng đế.
Trong khi ma Ba Tuần luôn theo phá những người tu theo pháp Phật, nên việc ma Ba Tuần hóa hiện hình tướng Phật là mục đích gạt trói những người tu theo pháp Phật.
Và từ đó thì người tu học pháp Phật trở thành người tiếp tay cho ma Ba Tuần, làm hư hại Phật pháp. Do đó, đức Phật mới thường căn dặn chúng ta đừng tìm Phật qua hình tướng Phật. Nhưng thực tế thì cũng không ít người tu theo pháp Phật ; vẫn căn cứ vào hình tướng Phật mà cho rằng mình đã gặp được Phật và được Phật hộ trì.
Trong khi, ma Ba Tuần cũng là Thiên ma có quyền lực nhất cõi Dục. Cho nên đối với chúng ta, ma Ba Tuần cũng được kính ngưỡng như một đấng tối cao ; có thể thưởng phạt và luôn nhận sự cúng dường của người đời. Nên việc đệ tử Phật phá pháp Phật là điều không thể tránh khỏi.
Do đó, đức Phật tuy có quở trách các đệ tử này của Ngài. Nhưng không bao giờ đức Phật đặt ra bất cứ hình phạt nào để phạt chúng sanh hay các đệ tử lạc lối của Ngài. Vì đối với Phật tất cả chúng sanh cõi Dục nói chung và người đời chúng ta nói riêng. Đều là những kẻ mê lầm mà người mê lầm thì cũng như người mất trí, loạn tâm.
Cho nên, đức Phật không những không trách phạt chúng ta mà khi cứu độ, cũng không đợi chúng ta xin cầu. Vì sẽ không có ai đòi hỏi người bị bệnh mất trí, loạn tâm phải tự mình tìm đến bệnh viện ; cầu xin chữa bệnh mới được cứu chữa.
Tuy nhiên, quả chúng ta phải gánh chịu là khi đi theo ma Ba Tuần, thì chúng ta sẽ mãi bị sanh tử luân hồi. Rồi một lúc nào đó, chúng ta bị rơi vào ba cõi ác : địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh, là điều không thể tránh khỏi.
Và trong phẩm Nguyệt Dụ – kinh Đại Bát Niết Bàn (299_1) đức Phật cũng có cho chúng ta biết. Ngài chế giới luật : chớ phạm tội ngũ nghịch, chê bai chánh pháp là vì đời vị lai, chúng sanh khởi các tội ấy.
Nghĩa là, đức Phật chế giới luật để cảnh giác chúng ta. Những người sanh trong đời mạt pháp. Vì thời kỳ này, pháp Phật có sự chuyển đổi từ pháp phương tiện sang pháp rốt ráo.
Còn pháp tu rốt ráo, sanh khởi vào đời mạt pháp được lưu lại trong các kinh Đại thừa ; giúp các vị Bồ tát có thể cứu độ chúng ta. Là tu giữ giới Ba la đề mộc xoa.
Tu giữ giới Ba la đề mộc xoa là lìa nghiệp tà bất thiện của thân khẩu ý.
Sở dĩ lìa nghiệp tà bất thiện của thân khẩu ý được chọn làm pháp tu rốt ráo sau cùng. Là vì khi chúng ta lìa nghiệp tà bất thiện của thân khẩu ý đúng cách ; là đã sữ dụng ba đặc tính của Phật tánh – viên ngọc quý mà tất cả chúng sanh đều có sẵn.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.4/2/2021.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment