Tuesday, December 27, 2016

Tám nguyện vọng của nữ cư sĩ Tỳ Xá Khư.



Nữ cư sĩ Tỳ Xá Khư và Đức Phật
Nữ cư sĩ Tỳ Xá Khư và Đức Phật
Đức Thế Tôn ở Tịnh xá Kỳ Viên giảng dạy Phật pháp cho hàng tứ chúng. Ngài vì hàng cư sĩ rộng nói công đức bố thí cúng dường. Ngài dạy: “ Một mười, gieo mười được trăm, gieo trăm được ngàn. Các phải biết công đức của việc cúng dường bố thí một bát cơm sẽ thu được vô lượng phước báu.
Có người hoài nghi hỏi: “Bạch Đức Thế Tồn! Con là phàm phu, chẳng thể hiểu giáo pháp thâm sâu của Ngài. Làm sao cho một bát cơm mà có thể thu vào nhiều phước báu đến như thê?
Đức Phật giải thích: “Các vị có thấy cây Ni Câu Đề không? Cây đại thọ cành lá xum xuê, bóng mát che phủ bốn, năm dặm đường và mỗi năm rụng xuống đất hàng vạn vạn hạt Ni Câu Đề .
Thế nhưng, thuở ban đầu chỉ trồng từ một hạt giống nhỏ nảy mầm. Cũng thế, bát cơm cúng dường của đàn-na thí chủ giống như hạt Ni Câu Đề kia vậy.
Đức Phật chỉ dùng một ví dụ nhỏ, đơn giản nhưng đã làm cho mọi người nhận biết rõ ràng và đầy đủ ý nghĩa của công đức bố thí cúng dường. Từ đó về sau, nhân dân thành Xá Vệ rất hoan hỷ vui mừng cùng nhau bố thí cúng dường để gieo trồng phước điền.
Một ngày kia, có một nữ thí chủ đến tịnh xá đảnh lễ Thế Tôn, quỳ gối chắp tay thưa: “Bạch Đức Thế Tôn! Con tên là Tỳ-xá-khư, ở thành Xá-vệ. Xin Thế Tôn từ bi hứa khả cho lời thỉnh cầu của con. Ngày mai thỉnh Ngài cùng chúng tăng đến nhà con thọ trai, để chúng con được gieo trồng phước điền.”
Đức Phật biết sự thành tâm của thí chủ này liền im lặng hứa khả. Về phần Tỳ Xá Khư, được Thế Tôn hứa khả trong lòng vui mừng khôn xiết, đảnh lễ Đức Phật về nhà chuẩn bị.
Sáng hôm sau, Đức Phật cùng các đệ tử đến nhà bà thọ trai. Khi mọi người thọ thực xong, bà quỳ trước Đức Phật, cảm tạ sự quang lâm của tăng đoàn và cầu xin: “Bạch Đức Thế Tôn, con có tám sự thỉnh cầu, xin Đức Thế Tôn từ bi tiếp nhận cho, để con được gieo trồng công đức.
Đức Phật lại nói: “Cô hãy nói thử xem!
Tỳ Xá Khư thưa: Con hy vọng Thế Tôn hứa khả cho con 8 nguyện vọng sau:
– Thứ nhất: Cúng dường áo mưa cho chư tỳ-kheo khi mùa mưa đến.
– Thứ hai: Cúng dường cho chư tỳ-kheo mới gia nhập vào tăng đoàn .
– Thứ ba: Cúng dường các thứ cần thiết cho chư tỳ- kheo đi du hóa phương xa.
– Thứ tư: Cúng dường thuốc thang cho chư tỳ-kheo đau ốm.
– Thứ năm: Cúng dường các thứ cần thiết cho chư tỳ-kheo đau ốm.
– Thứ sáu:Cúng dường các thứ cần thiết cho chư tỳ-kheo nuôi tỳ-kheo đau ốm.
– Thứ bảy: Cúng dường cháo lúa mạch cho chư tỳ-kheo.
– Thứ tám: Cúng dường áo tắm cho chư tỳ-kheo ni.
Bạch Thế Tôn, đó là tám nguyện vọng mà con ấp ủ từ lâu lắm. Nay con xin được trọn đời dâng cúng. Cầu xin Ngài hứa khả cho con.Đức Thế Tôn biết tám điều này rất hợp tình hợp lý, cần thiết cho tăng đoàn .
Ngài nói: “ Này Tỳ Xá Khư! Tốt lắm! Ta bằng lòng chấp thuận cho cô. Này Tỳ Xá Khư! Lý do nào cô muốn làm việc này?”
Tỳ Xá Khư thưa: Bạch Thế Tôn! Cách đây vài hôm con đã chuẩn bị thức ăn thượng hạng muốn thỉnh Thế Tôn và chư tỳ-kheo đến nhà con thọ thực. Con bảo hầu gái đến cung thỉnh Ngài và chư tăng. Cô ấy đi không lâu rồi trở về, nói là không thấy Thế Tôn và chư tỳ-kheo. Con cảm thấy lạ, không thể có chuyện này. Vì giờ đó Thế Tôn thường tọa thiền nhập định ở trong hương thất. Còn chư tỳ-kheo thì các ngài đi đâu? Sau nghe nói lại là vì các ngài không có áo mưa. Nên mỗi khi mưa xuống, các ngài ở tịnh xá cởi y trên. Hôm đó trời mưa, cô ấy đến, thấy chư tăng không mặc áo, cô ta xấu hổ không dám thỉnh bèn quay trở về. Vì thiếu phương tiện ra ngoài khi mưa xuống, nên con nghĩ đến việc cúng dường áo mưa cho các ngài. Đó là lý do của nguyện vọng thứ nhất .
– Nguyện vọng thứ hai có lý do là: Chư tỳ-kheo mới xuất gia, ôm bát đi khất thực. Mặc dù các vị đã đi khất thực trên đoạn đường rất dài, nhưng vì chưa có uy tín nên ít người cúng dường, ăn không đủ no. Các vị phải nhờ vào chư tỳ-kheo huynh đệ sớt thức ăn của mình cho các tân tỳ-kheo này.
– Nguyện vọng thứ ba: Chư tỳ-kheo khi đi du hóa đến nhiều địa phương khác nhau, trên đường đi khất thực thường gặp rất nhiều khó khăn túng thiếu. Vì vậy con nguyện được cúng dường các thứ cần thiết cho chư tỳ-kheo khi đi du hóa phương xa.
– Nguyện vọng thứ tư: Chư tỳ-kheo đau ốm cần dùng thuốc mới được khỏi bệnh. Vì thế rất thiết thực nếu con cung cấp thuốc thang đến chư vị tỳ-kheo đang đau ốm .
– Nguyện vọng thứ năm: Chư tỳ-kheo đau ốm rất cần các vật thực cần thiết để bồi dưỡng giúp cho thân thể mau chóng khỏe mạnh. Điều này chẳng thể chẳng để tâm tới.
– Nguyện vọng thứ sáu: Các tỳ-kheo nuôi chư tỳ- kheo đau ốm, vì phải túc trực lo cho người bệnh, nên không thể đi khất thực. Chẳng lẽ lại cứ phải trông đợi các tỳ-kheo khác đi khất thực về chia sớt cho mãi, nên nhiều khi cũng sanh tâm phiền muộn. Cho nên con nguyện suốt đời để bát cúng dường đến chư tỳ-kheo nuôi bệnh, giúp các vị có thì giờ chăm sóc người bệnh được tốt hơn.
– Nguyện vọng thứ bảy của con là: Con thường nghe Thế Tôn tán thán món cháo có 10 lợi ích. Chư tỳ-kheo chiều đến khỏi cần phải ra ngoài khất thực, con xin cúng dường đến các ngài cháo lúa mạch để dùng cho khỏe mạnh, an ổn tu hành, không bận tâm đến đói no. Cho nên con nguyện mãi mãi được cúng cháo lúa mạch cho chư tỳ-kheo .
Nguyện vọng thứ tám: Khi chúng con đến bên bờ sông chỗ tắm rửa, thường thấy chư tỳ-kheo ni cùng tắm chung với người nữ thế gian. Đôi khi gặp những cô gái làng chơi tắm cùng một chỗ, bọn họ trêu cười rằng: Cô tỳ-kheo ni!Các cô tuổi còn trẻ đẹp đẽ yêu kiều, cớ sao sống đời sống thanh tịnh như thế. Lúc tuổi còn trẻ thì hãy tha hồ hưởng thụ khoái lạc hồng trần, đến lúc tuổi già hãy tính đến chuyện xuất gia sống đời thanh tịnh. Giá mà các cô khôn ngoan hiểu biết được như thế, các cô cớ sao không biết việc này chứ.”
Bạch Thế Tôn, giữa ban ngày như thế thân trần tắm chung với dân nữ thật là khó xem. Nếu được mặc áo tắm như chúng con để tắm thì thật tiện lợi. Con hy vọng Thế Tôn chấp thuận tám sự cúng dường này. Cúi xin Ngài từ bi hứa khả cho con .
Thế Tôn đối với lời thỉnh cầu của tín nữ Tỳ Xá Khư, không nói nhận hay từ chối gì cả mà hỏi rằng:Xá Khư!Ta đã biết sự phát tâm cao cả của cô, với những việc làm ích như thế, cô có mong ước gì không?”
Tỳ Xá Khư thưa rằng: “ Đà! Giả như tương con thấy tỳ-kheo qua đời nghe Thế Tôn nói tỳ-kheo kia tiến nhập niết-bàn, thầy đã khai ngộ và chứng quả A-la-hán. Con sẽ nghĩ tưởng rằng tỳ-kheo kia có ở thành Xá Vệ không nhỉ? Lúc ấy có người bảo với con tỳ-kheo ấy đúng thật ở tịnh xá Kỳ Viên. Con biết vị tỳ-kheo chứng A-la-hán này đã nhận sự cúng dường của con.Chư tăng khi đi du hóa từng nhận sự cúng dường của con, khi bị bệnh nhận vật thực và thuốc thang. Các ngài đều là thánh nhân. Con được kết thiện duyên với các ngài, nhờ công đức này nhất định con sẽ được vô lượng an lạc, vô lượng hạnh phúc. Bạch Thế Tôn! Vì sự an lạc nội tâm, con nguyện trọn đời hành tám sự cúng dường này .”
 Nguyện vọng của tín nữ Tỳ Xá Khư thật là đáng trân trọng
Nguyện vọng của tín nữ Tỳ Xá Khư thật là đáng trân trọng
Đức Phật tán thán khen ngợi cô rằng: “Nguyện vọng của cô thật là đáng trân trọng, Ta rất hoan hỷ chấp nhận tám việc cúng dường trên. Đó là sự bố thí chơn chánh, làm cho tâm luôn được an ổn, thân luôn được vui vẻ. Cần phải tôn trọng, tăng trưởng việc làm này, chẳng để tâm lẫn sanh khởi, và chẳng mong cầu những sự báo đáp của người. Đó mới thật là sự bố thí cao thượng nhất.
Nếu bố thí với tâm nguyện như thế thì tự mình sẽ được phước báu hạnh phúc lâu dài. Người nhận sự cúng dường đồng thời cũng được như thế .Tỳ Xá Khư!Còn điều này nữa: Nếu người chẳng biết xả thí tài vật, sớm muộn gì tài vật cũng bỏ người mà ra đi. Chẳng bằng hiện tại đem ra bố thí cúng dường sẽ tích trữ được tài lợi phước đức bền chắc. Đó là thứ tài bảo không gì có thể cướp bóc được.”
Tỳ Xá Khư nghe Thế Tôn khai thị và chấp nhận thỉnh cầu, sanh lòng hoan hỷ khôn xiết. Cô thấy hào quang của Đức Phật chiếu sáng khắp bốn phía xung quanh mình. Cô như được tắm gội sạch sẽ trong ánh sáng từ quang ấm áp của Đức Thế Tôn, cô cảm thấy thân tâm vô cùng an lạc tự tại. Cô thầm cảm ơn sự hiện thân của Đức Phật trên thế gian này. Người đã ban cho cô cuộc sống vô cùng hạnh phúc .HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.28/12/2016.

No comments:

Post a Comment