Tuesday, December 27, 2016

Ma Đăng Già.



Dung mạo xinh đẹp của Ma Đăng Già
Dung mạo xinh đẹp của Ma Đăng Già
Trong các đệ tử của Phật Đà, tôn giả A Nan nổi tiếng là một tỳ-kheo có khuôn mặt đẹp như trăng rằm; không những vậy mà ngài còn có trí tuệ siêu phàm. Thế Tôn nói pháp như rót vào tai A Nan, ngài nhớ không sót một chữ, như đổ nước từ bình này sang bình kia không để rơi một giọt ra ngoài. Đức Phật trước đại chúng thường khen ngợi sự đa văn nhớ giỏi của ngài.
Một hôm, ngài A Nan ôm bát theo thứ lớp vào thành khất thực. Trên đường trở về tịnh xá, thấy một cô gái đang múc nước ở giếng bên đường. Ngài đến xin cô gái bát nước uống cho đỡ khát. Cô gái cúi đầu thưa rằng mình là kẻ hạ tiện không dám nhìn ngài và càng không dám dâng nước cho bậc tôn quý .
A Nan nhân vì quá khát nước và với tâm bình đẳng, ngài nói: “Này cô! Không có sự sang hèn khi mọi người ai cũng nước mắt cùng mặn, máu cùng tươi. Cô hãy bố thí cho bần đạo bát nước đi.”
Cô gái tên là Ma Đăng Già, cô không phải hẹp lòng, mà vì nghĩ đến thân phận hạ tiện cùng chủng tộc thấp hèn nên chẳng dám dâng nước cúng dường ngài A Nan. Cô cúi đầu sợ sệt nói: “Tỳ-kheo A Nan! Tôi sớm nhận ra ngài. Tôi đối với ngài phát sanh lòng kính ngưỡng. Hiện tại tôi chẳng tiếc một bát nước cúng dường, mà chỉ vì thân phận thấp hèn nên tôi chẳng dám cúng dường một bậc thuộc dòng họ vua chúa cao tột. Thật là trái xa nhau quá!
Ngài A Nan lắc đầu nói: “Không có quan hệ nào khác nhau cả. Đây là một thí chủ cúng dường một bát nước cho một vịsa-môn, ai cũng bình đẳng. Trong tâm tôi bây giờ ,không có tâm phân biệt sang hèn cao thấp. Xin cô cho tôi bát nước, tôi đang rất khát.”
Ma Đăng Già nghe rồi vui mừng múc một bát nước hai tay dâng lên cúng dường ngài A Nan.
Ma Đăng Già muốn gần gũi A Nan
Ma Đăng Già muốn gần gũi A Nan
Ngài A Nan cúi đầu thi lễ đáp trả thí chủ. Ma Đăng Già nhìn phong độ và dung mạo tuấn tú của A Nan, chẳng thể tự chủ mà sanh tâm ái mộ. A Nan uống xong bát nước rồi đi, cô ta đứng trân mình nhìn theo A Nan. Từ đây trở đi, Ma Đăng Già ngày đêm thương nhớ A Nan đến nổi uất kết trong lòng. Cũng từ ngày đó, Ma Đăng Già nằm luôn trong phòng, không buồn ăn uống như người mất hồn, héo sầu như cỏ úa, trọn ngày ưu tư, càng thêm tiều tụy.
Mẹ cô thấy vậy chẳng thể chịu nổi. Bà lần gạn hỏi lý do tại sao ra nông nỗi này. Bắt buộc cô phải kể ra sự tình. Sau khi đắn đo suy nghĩ, bà bảo Ma Đăng Già muốn gần gũi A Nan, trừ phi phải dùng Tỳ Ca La Tiên Phạm Thiên Chú mới mê hoặc được A Nan, khiến cho thầy mê mờ trí tuệ, may ra không còn biện pháp nào khác nữa Sau đó vài ngày, A Nan ôm bát đi khất thực, ngang qua trước nhà Ma Đăng Già, cô kính cẩn chào A Nan và hỏi thăm, nhỏ nhẹ mềm mỏng hướng đến A Nan nói:
– Tỳ-kheo A Nan! Hôm nay mừng ngài đã đến đây, mời ngài vào nhà tôi ngôi để tôi được cúng dường.
A Nan do dự không biết làm sao, sau đó chẳng còn tự chủ thân tâm, mà thẳng tiến vào trong nhà. A Nan mơ hồ biết mình đã bị một loại ma lực nào đó dẫn dụ. Trong tâm mâu thuẫn, lý trí cùng tình cảm bỗng nhiên phát sanh mạnh mẽ. Ma Đăng Già tỏ thái độ mềm mỏng, yêu kiều dụ dỗ A Nan vào phòng.
Chính lúc ngài A Nan sắp sửa hủy phạm giới thể, bỗng nhiên ngài cảm nhận có muôn đạo hào quang của Đức Phật chiếu đến, trí tuệ tức khắc sanh khởi. Ngài lấy lại dũng khí, chạy trốn khỏi sự trói buộc của Ma Đăng Già, cấp tốc chạy về tịnh xá Kỳ Viên.
Ma Đăng Già chẳng thể dùng bùa chú dẫn dụ được A Nan, liền tìm đủ mọi cách tiếp tục dẫn dụ. Cô mặc y phục đẹp đến bên ngoài tịnh xá, mỗi khi A Nan ra ngoài cô liền theo sát. Ngài A Nan biết được lòng dạ cô ta liền quay mặt trở lại tịnh xá. A Nan lúc này không có một biện pháp nào để đối trị với cô. Trở về tịnh xá bạch với Phật:
– Bạch Đức Thế Tôn! Ma Đăng Già dẫn dụ con. Con đi đâu cô ta cũng theo sát. Thỉnh Đức Phật từ bi giúp đỡ, con để cô tránh xa con, khỉ đó con mới được tự do.
Đức Phật mỉm cười nói: “Này A Nan! Ông cớ sao mất tự do, bị cô gái kia đi theo, rồi không có biện pháp tránh? Ông trước nay chỉ chú trọng học nhiều, không chịu tu tập giới hạnh. Một khi cảnh giới thân sắc chẳng giác ngộ và chẳng thể chống cự được, Ta có thể giúp ông một lần này thôi. Chỉ là từ nay về sau ông phải gắng tu, đừng để gặp ma nạn nữa, không được để chuyện này lặp một lần nào khác .”
Đức Phật bảo A Nan dẫn Ma Đăng Già đến. A Nan vâng lời ra khỏi tịnh xá, đến trước chỗ Ma Đăng Già đang đi tới đi lui mà không dám bước vào, chỉ đứng nói vọng vào:
– Cô cớ sao lại yêu mến tôi cứ mãi theo? Thầy của tôi là Đức Phật muốn gặp cô. Cô hãy theo tôi đến thầy tôi sẽ vì tôi mà làm chủ cho.
Ma Đăng Già nghĩ đến Đức Phật sẽ vì hai người làm chủ hôn, liền theo A Nan đến gặp Phật.
Cô quỳ xuống, Đức Phật trực tiếp hỏi :
– Cô muốn kết hôn với A Nan phải không?
– Phải, thưa Ngài
– Ma Đăng Già để tay trước ngực cúi đầu đáp.
– Nam nữ kết hôn phải có sự đồng ý của cha mẹ đôi bên. Cô có thể mời cha mẹ đến đây được không ?
Ma Đăng Già nghe vậy vội mời mẹ đến. Bà đến làm lễ Đức Phật rồi thưa:“Đức Phật! Con là mẹ của Ma ĐăngGià, xin bái kiến Ngài.
Thế Tôn hỏi mẹ cô ta rằng: “Bà có bằng lòng cho con gái bà và A Nan kết hôn không? A Nan đang là một tỳ-kheo, Vì vậy trước tiên bà phải thuyết phục con gái của bà xuất gia mới có thể cùng A Nan kết hôn. Bà có thể làm được không?
Mẹ của Ma Đăng Già đáp: “Có thể làm cho con của con khỏe mạnh trở lại, con rất vui lòng làm tất cả.
Đức Phật bảo Ma Đăng Già ở lại tịnh xá, sau khi mẹ của cô ta về nhà, Đức Phật bảo cô: “Cô đã nguyện cùng A Nan kết hôn thì trước tiên phải xuất gia, tinh tấn tu hành, đạo tâm kiên cố, khi ấy mới có thể sánh đôi cùng với A Nan. Đến lúc đó, ta mới vì hai người cử hành hôn lễ .
Ma Đăng Già nghe Đức Phật chịu làm chủ hôn, sẽ tác thành cho cô được làm vợ của A Nan. Nên hoan hỷ nghe lời chỉ dạy của Đức Phật cạo tóc đắp cà-sa và tinh tấn tu hành. Vì vậy tâm cô ngày càng an tĩnh lặng lẽ.
Trải qua một thời gian tu tập, nhìn lại những hành vi sai trái của mình thuở trước, cô vô cùng xấu hổ, nghĩ: “ Sao mà ngu si,chấp trước tình ái!”. Cô nhớ Thế Tôn thường nói ngũ dục là pháp bất tịnh, là nguồn gốc của muôn sự đau khổ, như con thiêu thân ngu si tự đâm đầu vào lửa đèn mà chết, như loài sâu trùng vô trùng tự làm kén trói mình, nếu như trừ được tưởng niệm ngũ dục trong tâm thì mới được thanh tịnh, đời sống thường ngày mới được an ổn.
Ma Đăng Già đã hiểu rõ việc tự mình mê muội thầm yêu A Nan hoàn toàn là hành vi bất thiện, bất tịnh. Cô rất hối hận. Một hôm, cô đến trước Đức Phật buồn tủi rơi lệ sám hối thưa rằng :
– Bạch Thế Tôn vĩ đại!Con hiện tại như người từ trong mộng bước ra, con chẳng thể hình dung được sự ngu si điên đảo mà xưa con đã tạo. Hôm nay, con quỳ trước Ngài, thành tâm sám hối mọi lỗi lầm.
Nhờ sự giáo hóa của Ngài mà những chúng sanh ngu si điên đảo như chúng con dụng tâm thực hành theo lời chỉ dạy đã bỏ hết sai lầm, nay được an lạc. Con thật cảm kích, thành tâm sám hối. Con nguyện mãi mãi tu theo giáo pháp của Thế Tôn, để được giải thoát.
Đức Phật và Ma Đăng Già
Đức Phật và Ma Đăng Già
Thế Tôn mỉm cười đầy mãn nguyện bảo: “Ma Đăng Già! Rất tốt! Ta sớm biết sẽ có ngày thành tựu hôm nay. Căn cơ của cô thật lanh lợi, mãi mãi về sau sẽ không bao giờ làm Ta phiền lòng, thật đáng tán thán.
Ma Đăng Già xuất gia chẳng lâu liền chứng được tứ thánh quả tối cao. Đó là quả vị A La Hán. Đại chúng thấy cô biết hổ thẹn, chuyển họa thành phước thì hết lời khen ngợi. Cô sau này là người thuyết pháp bậc nhất trong hàng tỳ-kheo ni, là bông hoa tươi đẹp trong vườn chánh pháp .HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.28/12/2016.

No comments:

Post a Comment