Thursday, July 11, 2024

12 Vows of Buddha Shakyamuni. The vows of Buddha Shakyamuni are most clearly seen in the sutras of Mahayana Buddhism. In the Buddhist sutras, it is said that the time we are living in is the period of the kalpa and more precisely, the period of the Buddhas, the most representative of which is Buddha Shakyamuni. This is a real Buddha who appeared in the form of a human being to preach the Dharma and educate sentient beings. Since the formation of Buddhism in the mortal world, Buddha Shakyamuni has fulfilled 12 vows. 1. Making a vow to be born in this world to save sentient beings Before being born in this world, which is our world, Buddha was Bodhisattva Ho Minh. He is the master of the Tusita heaven. Here, the gods always live in joy and happiness. Buddha from the Tusita heaven looked down on this world and saw that people here were going through and were about to go through a dark age, with decline, difficulties, suffering, greed, anger, and ignorance. He felt sorry for the fate of living beings so he made a vow to be born in this world to free them from the sea of ​​suffering. 2. Making a vow in a dream After a long search for a suitable family to be born in. Finally, he decided to choose to be born into the family of King Tinh Phan and Queen Ma-ha-ma-ya of the country of Kapilavastu. There were many controversies later on about this development as to why the Buddha did not choose to be born into a lowly family, but chose to be born into a noble family. The explanation for this is also simple. Because if he were born into a large family, his journey to practice would have encountered more obstacles. But with those obstacles, we have our Buddha today. He recognized the appearance of the queen, and the King was a man of good looks. Then he made a vow in the dream of Queen Ma-ha-ma-ya. In the queen's dream, a white elephant appeared, bringing her a white lotus flower. Immediately after that dream, the King invited the sages to ask about the queen's dream. The sages all said that this was a good omen indicating that a great man would appear in the future. And indeed, the time when the queen was pregnant was not difficult or heavy. She was always light and always felt happy in her heart. 3. Vow about the day of birth The Buddha's birthday was on the full moon day of April. At that time, according to Indian tradition, women who were about to give birth had to return to their mother's hometown. The queen was no exception. She was on her way back to her mother's hometown. When she passed by Lumbini Garden, she suddenly felt strangely happy. Guessing that she was about to give birth, the maids immediately took the queen to the foot of the Asanga tree. Source: How to bathe the Buddha's birth At this very moment the queen gave birth. It is said that the Buddha was born from the queen's right side. At this time, the sky was clear and suddenly it rained.In the sky suddenly appeared 9 dragons spraying water to bathe the body of Buddha and his mother. At that time, he walked 7 steps in a row, and under each step he took was a lotus flower blooming. His left hand pointed to the sky, and his right hand pointed to the ground. He immediately declared "Thien thuong thien ha, duy nga doc ton" - meaning in heaven and on earth, only I am the most noble. Nowadays, many people say that Buddha's statement is a bit too arrogant. However, after what Buddha has helped sentient beings to awaken, and the truths and paths to liberation, people see that it is the right thing. Right after 7 days of birth, the queen passed away. And now she is in the Tusita Heaven. Source: Buddha's Birthday 4. In his youth, he was an extremely outstanding prince. Buddha was called Siddhartha Gautama. He was the prince of a kingdom that lived in luxury and wealth. However, since he was a child, he was always friendly and calm with everyone. That is why he was very popular with the people. The prince at that time loved to read books, people often saw him reading books under the tree. At that time, King Tinh Phan always wanted to nurture the prince to become the future successor. When the prince was 12 years old, the king invited the sages to see the prince's future destiny. At that time, most of the sages said that the prince had 32 good features and 80 beautiful features. In the future, he would certainly be a great man of humanity. However, if he saw the things of old age - illness - death in this world, he would follow the path of ascetic practice. This made the king quite sad and disappointed, because he still hoped that the prince would inherit the throne in the future. That is why the king tried his best to prevent and not allow anything related to those things to appear in front of the prince. From then on, his life was extremely happy, a life without worries. 5. The prince married Princess Ma Da Da La When he grew up, at the age of 16, he married a princess from a neighboring country named Ma Da Da La. The prince also prepared for the succession and also proved to be a wise man. The king was pleased because the prince was talented, virtuous and knowledgeable. 6. The prince saw the scene of birth - aging - sickness - death One day, the prince asked the king to let him visit the whole kingdom. The king knew that this day would come, so he agreed to let the prince leave the palace. However, he had also prepared the places that the prince would visit in advance. However, man proposes, God disposes, when the prince and the carriage driver passed by an old man with white hair, a wrinkled face, all his teeth had fallen out, the old man walked very slowly with a cane. The prince then said to the horse driver, why have I never seen such people in the palace? The horse driver replied, yes, prince, this is the natural course of life,From childhood to old age, everyone has to go through it. The prince asked again, will I be like that too? The carriage driver said: yes, you will be like that too. Then the prince passed by a sick person lying on the side of the road. This person was coughing, and was feeling very painful. The prince asked the carriage driver again: What happened to that person? The carriage driver replied, when we are young, we have the strength to resist illness, however when we are old, we do not have enough strength to resist those illnesses. There will be many people like that. Then the prince saw a funeral procession on the side of the road. These things the prince had never seen in the palace, so they more or less left the prince thinking. Was life in the palace and life here too different? When the carriage passed by a tree, the prince saw a monk meditating under the tree. He saw that on the monk's face there seemed to be no suffering, his face was always smiling and very peaceful. Suddenly he realized that he needed to find the truth of life. The riches and honors in the palace, or the suffering and hardships, are just fleeting things of this life. Why don't people seek a peaceful life, a place where there is only eternal happiness. 7. The decision to become a monk Since returning to the palace, the prince has been thinking about that monk. Finally, he decided to leave the palace to seek the truth. The king was extremely sad when he heard this news. The event he feared the most finally happened. But the king had a condition: there must be an heir. Although the prince did not want to delay his decision, he also did not want to upset his father. He waited until Queen Ma Da Da La gave birth. At that time, he visited the mother and daughter, looking at them for a long time one last time before leaving the palace. 8. 6 years of ascetic practice The prince then went to the citadel, where there were many monks. At that time, he followed two ascetics, Alara Kalama and the second one, Uddaka Ramaputta, to study the Dharma. However, after a while, he felt that he could not progress any further. Finally, he decided to go up the mountain with five other fellow practitioners to practice self-mortification. While practicing self-mortification, Buddha felt his body exhausted. He realized that if he continued like this, he would not find enlightenment and his body would not be able to bear it. Finally, Buddha realized that the middle path between the two extremes was the path to enlightenment. He accepted the rice cakes offered by the village girl. He accepted each small piece and miraculously his body returned to normal right after eating. Then he continued to go under the Bodhi tree and made a vow: "If I practice here without attaining the perfect enlightenment of impermanence, even if my flesh and bones are crushed, I will never stand up again." 9. Defeating the demon Mara While meditating under the Bodhi tree, a demon named Mara often appeared. This demon often harassed and wanted to find every way to subdue the Buddha.However, no matter what it used, the Buddha remained calm and practiced. At first, the demon sent three beautiful girls representing lust, satisfaction and regret, which were the future, present and past, to entice him. However, the Buddha was not distracted. Then the demon Mara sent his army to attack the Buddha. However, under the halo, no weapon could touch his body. After many obstacles, he finally attained Buddhahood. 10. The vow to preach the Dharma to save sentient beings After attaining Buddhahood, he first preached to the five previous fellow practitioners. Later, the number of followers and students of the Dharma increased to 80,000 people. At this time, when the Buddha returned to his hometown of Kapilavastu, he preached to all the people in the kingdom. Later, his wife, son and younger brother all became disciples of the Buddha. 11. Vow for Queen Maha-ma-ya As for his mother, after she passed away, she returned to the Tushita Heaven. At this time, he returned and preached to her. Then he returned to this world to continue preaching. 12. Buddha entered Nirvana After preaching the Dharma at Vaishali, Buddha immediately called Ananda. Buddha told Ananda that in 3 months he would enter nirvana at the Sala tree garden in Kutani. At this time, he was 80 years old. When he entered nirvana, his face was calm, his mind was comfortable as if he was sleeping. Before entering nirvana, he taught the monks to always follow the Buddha's Dharma. And he also foretold about a Buddha who will succeed him in the future when in this world no one remembers Buddhism. In 3 months, he will enter nirvana at the Sala garden in Kusinara. He will be 80 years old. When he entered nirvana, his face was calm and his mind was comfortable, as if he was sleeping. Before entering nirvana, he taught the monks to always follow the Buddha's teachings. And he also predicted that a Buddha would follow him in the future when no one in this world remembers the Buddha's teachings. In 3 months, he will enter nirvana at the Sala garden in Kusinara. He will be 80 years old. When he entered nirvana, his face was calm and his mind was comfortable, as if he was sleeping. Before entering nirvana, he taught the monks to always follow the Buddha's teachings. And he also predicted that a Buddha would follow him in the future when no one in this world remembers the Buddha's teachings.END= NAM MO SHAKYAMUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).GOLDEN ZEN BUDDHIST MONASTERY=VIETNAMESE BUDDHIST NUN=THICH CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.11/7/2024.VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=THICH CHAN TANH.
12 Hạnh Nguyện Của Đức Phật Thích Ca. Hạnh nguyện của Đức Phật Thích Ca được nhận thấy rõ nhất trong kinh pháp của Phật Giáo Đại Thừa. Trong kinh phật có nói rằng, thời của chúng ta đang sống chính là thời kỳ hiền kiếp và chính xác hơn là thời kỳ của các vị Phật trong đó tiêu biểu nhất là Đức Phật Thích Ca. Đây chính là một vị Phật có thật xuất hiện dưới thân tướng là con người đi thuyết giáo về Phật Pháp và giáo hóa chúng sanh. Từ khi hình thành Phật giáo tại cõi trần thế thì Phật Thích Ca đã trả qua 12 hạnh nguyện. 1. Phát lời nguyện đản sanh vào cõi ta bà cứu vớt chúng sanh Trước khi đản sanh vào cõi ta bà, tức là cõi của chúng ta thì Đức Phật là bồ tát Hộ Minh. Người là giáo chủ của cung trời đâu suất. Ở tại đây, các thư thiên luôn được sống trong vui vẻ và hạnh phúc. Đức Phật từ cõi trời Đâu Suất nhìn về cõi ta bà thấy con người ở đây đang và sắp trải qua thời đại đen tối, những suy thoái, khó khăn, đau khổ, tham, sân, si tồn tại. Ngài thấy đau xót cho số kiếp của chúng sanh nên phát nguyện đản sanh vào cõi ta bà để giải thoát chúng sanh khỏi bể khổ. 2. Phát lời nguyện vào giấc mơ Trải qua hàng dài tìm kiếm một gia đình phù hợp để đản sanh. Thì cuối cùng Ngài quyết định lựa chọn thọ sinh vào gia tộc vua Tịnh Phạn và hoàng hậu Ma-ha-ma-ya của đất nươcs Ca Tỳ La Vệ. Ở diễn biến này có rất nhiều tranh cãi về sau như vì sao Đức Phật không chọn đản sanh ở một gia đình thấp hèn, mà lại lựa chọn ở một gia tộc cao quý. Về lý giải cho việc này thì cũng đơn giản. Bởi vì nếu đản sanh ở một gia tộc lớn, hành trình tìm đến tu luyện của ngài sẽ càng gặp nhiều trở ngại hơn. Nhưng có những trở ngại đó thì mới có đức Phật của chúng ta ngày hôm nay. Ngài nhận thấy diện tướng của hoàng hậu, và đức Vua là người có tướng đẹp. Sau đó liền phát nguyện vào giấc mơ của hoàng hậu Ma-ha-ma-ya. Trong giấc mơ của hoàng hậu xuất hiện một con voi trắng, đem tới cho bà một bông hoa sen trắng. Ngay sau giấc mơ đó Đức Vua đã cho mời các nhà hiền triết đến để hỏi về giấc mơ của hoàng hậu. Các nhà hiền triết đều nói rằng đây chính là điềm lành báo hiệu sẽ xuất hiện một bậc vĩ nhân trong tương lai. Và quả như thế, thời gian mà hoàng hậu mang thai không hề khó khăn và nặng nề. Người luôn nhẹ nhàng và trong lòng luôn cảm thấy vui vẻ. 3. Phát nguyện về ngày đản sanh Ngày đản sanh của Đức Phật chính là vào ngày trăng tròn của tháng 4. Lúc ấy theo truyền thống của Ấn Độ thì những người phụ nữ khi sắp sinh con sẽ phải trở về quê mẹ của mình. Hoàng hậu cũng không ngoại lệ, bà đang trên đường trở về quê ngoại của mình, khi đi ngang qua khu vườn Lâm Tỳ Ni thì bà bỗng nhiên thấy trong tâm hồn vui mừng lạ kỳ. Đoán có lẽ mình sắp trở dạ, Các tỳ nữ liền đưa hoàng hậu tới dưới gốc cây Vô Ưu. Nguồn: Cách tắm Phật Đản Sanh Cũng ngay lúc này hoàng hậu đã hạ sinh, Người ta nói rằng Đức Phật được hạ sinh từ hông phải của hoàng hậu. Lúc này trên bầu trời đang quang tạnh bỗng đột nhiên đổ mưa. Trên bầu trời bỗng dưng xuất hiện 9 con rồng phun nước tắm sạch cho thân thể đức Phật cùng với mẹ của Ngài. Lúc ấy, Ngài đi liền mạch 7 bước, và dưới mỗi bước chân ngài đi đều là một bông hoa sen nở rộ. Tay trái chỉ lên trời, và tay phải chỉ xuống đất. Ngài liền tuyên bố " thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn" - tức là trên trời dưới đất, chỉ có mình ta là tôn quý nhất. Ngày nay có rất nhiều người nói rằng câu nói của đức Phật có phần hơi quá mạn. Tuy nhiên sau những gì Đức Phật đã giúp chúng sanh giác ngộ, và những chân lý cũng như con đường giúp giải thoát thì người ta lại thấy đó là điều đúng đắn. Ngay sau khi đản sinh 7 ngày, thì hoàng hậu liền qua đời. Và hiện bà đang ở tại Cung Trời Đâu Suất. Nguồn : Đại Lễ Phật Đản Sanh 4. Thời niên thiếu là một hoàng tử vô cùng xuất chúng Đức Phật bấy giờ có tên gọi là Tất Đạt Đa Cồ Đàm. Người là hoàng tử của một vương quốc được sống trong nhung lụa, phú quý. Tuy nhiên ngay từ nhỏ ngài luôn đối xử thân thiện, điềm đạm với tất cả mọi người. Chính vì vậy mà Ngài rất được lòng người dân. Hoàng tử lúc đó rất thích đọc sách, người ta thường bắt gặp ngài đọc sách dưới gốc cây. Nhà vua Tịnh Phạn lúc bấy giờ luôn muốn nuôi dưỡng Hoàng tử trở thành người kế vị sau này. Năm hoàng tử tròn 12 tuổi, đức vua cho mời các nhà hiền triết đến để xem vận mệnh tương lại cho hoàng tử. Lúc này, hầu hết các nhà hiền triết đều nói rằng hoàng tử có 32 tướng tốt và 80 tướng đẹp. Tương lai ắt hẳn chính là một vị vĩ nhân của nhân loại. Tuy nhiên nếu ngài thấy những điều lão - bệnh - tử trong thế gian này thì ngài sẽ đi theo con đường tu hành khổ luyện. Điều này làm đức vua khá buồn và thất vọng, vì ngài vẫn hi vọng sau này hoàng tử sẽ kế vị ngai vàng. Cũng chính vì vậy nên đức vua ra sức ngăn cản và không cho phép bất cứ điều gì liên quan đến những thứ đó xuất hiện trước mặt hoàng tử. Cũng từ đây cuộc sống của Ngài vô cùng hạnh phúc, cuộc sống không có những muộn phiền. 5. Hoàng tử kết hôn cùng công chúa Ma Da Đà La Khi trưởng thành, năm hoàng tử 16 tuổi, ngài đã kết hôn cùng công chúa nước láng giềng tên là Ma Da Đà La. Hoàng tử cũng đã chuẩn bị sẵn cho việc kế vị và cũng tỏ ra là một bậc anh minh. Đức vua lấy làm vui mừng vì hoàng tử vừa có tài năng, vừa nhân đức lại hiểu biết sâu rộng. 6. Hoàng tử thấy cảnh sinh - lão - bệnh - tử Vào một ngày nọ, hoàng tử xin đức vua cho được đi thăm thú khắp vương quốc. Đức vua biết ngày này cũng sẽ tới nên đồng ý cho hoàng tử xuất cung. Tuy nhiên Ngài cũng đã chuẩn bị sẵn những nơi mà hoàng tử sẽ ghé thăm đều đã được chuẩn bị từ trước. Tuy nhiên người tính không bằng trời tính, khi hoàng tử cùng người đánh xe ngựa đi ngang qua một ông lão tóc trắng bạc phơ, gương mặt nhăn nheo, răng đã rụng hết, ông lão chống gậy đi rất chậm chạp. Hoàng tử bèn nói với người đánh ngựa rằng, tại sao ta chưa từng thấy những người như vậy trong cung điện. Người đánh ngựa trả lời rằng, vâng thưa hoàng tử, điều này là lẽ tự nhiên của cuộc sống, Từ khi còn nhỏ đến khi già đi ai rồi cũng phải trải qua. Hoàng tử lại hỏi lại, chẳng lẽ ta cũng sẽ như vậy. Người đánh xe ngựa nói rằng: vâng, ngài cũng sẽ như vậy. Rồi hoàng tử lại đi qua một người bệnh đang nằm bên đường. Người này ho, và đang cảm thấy rất đau. Hoàng tử lại hỏi người đánh xe ngựa: Người đó bị sao thế. Người đánh xe ngựa lại trả lời, khi chúng ta còn trẻ, chúng ta có sức khỏe chống đỡ bệnh tật, tuy nhiên khi già yếu chúng ta không đủ sức để chống lại những căn bệnh đó. Sẽ có rất nhiều người như vậy Tiếp đó hoàng tử lại gặp một đám tang bên đường. Những thứ này hoàng tử chưa từng gặp trong cung điện nên ít nhiều cũng để lại cho hoàng tử suy nghĩ. Liệu rằng cuộc sống trong cung điện và cuộc sống ở đây có khác quá xa. Khi xe ngựa đi ngang qua một gốc cây, Hoàng Tử thấy một nhà sư đang thiền định dưới gốc cây. Ngài nhìn thấy trên khuôn mặt của nhà sư dường như không chưa đau khổ, khuôn mặt luôn mỉm cười và rất an lạc. Bỗng nhiên ngài ngộ ra rằng ngài cần đi tìm chân lý của cuộc sống. Những thứ giàu sang, phú quý trong cung điện, hay những thứ đau khổ, khó khăn cũng chỉ là thứ phù du của kiếp này. Tại sao con người lại không đi tìm kiếm một cuộc sống an lạc, tìm kiếm một nơi mà chỉ có sự hạnh phúc vĩnh hằng. 7. Quyết định xuất gia Từ khi trở về cung điện, hoàng tử luôn suy nghĩ về nhà sư kia. Cuối cùng ngài quyết định sẽ rời bỏ hoàng cung để đi tìm chân lý. Đức vua khi biết tin này vô cùng đau buồn. Sự việc mà ông lo sợ nhất cuối cùng cũng diễn ra. Nhưng đức vua lại có một điều kiện là phải có người nối dõi. Mặc dù hoàng tử không muốn chậm trễ cho quyết định của mình nhưng cũng không muốn làm phiền lòng vua cha. Người chờ tới khi hoàng phi Ma Da Đà La hạ sinh. Lúc đó người ghé thăm 2 mẹ con, ngắm nhìn họ thật lâu lần cuối trước khi rời cung điện. 8. Tu hành khổ luyện 6 năm Hoàng tử lúc ấy đến xá thành, nơi mà có rất nhiều vị tu sĩ ở đó. Lúc ấy ngài đi theo 2 đạo sĩ là Alara Kalama và vị thứ 2 là Uddaka Ramaputta để học đạo. Tuy nhiên sau một thời gian thì ngài cảm thấy không thể tiến bộ thêm nữa. Cuối cùng, ngài quyết định cùng 5 vị đồng tu khác lên núi tu luyện hành xác. Khi tu luyện hành xác thì Đức Thích Ca cảm thấy thân thể kiệt quệ. Ngài thấy rằng nếu cứ tiếp tục như vậy thì chưa tìm ra giác ngộ thì thân thể này cũng không thể chịu nổi. Cuối cùng Đức Phật nhận ra rằng con đường trung đạo giữa hai thái cực mới là con đường dẫn đến sự giác ngộ. Ngài nhận lấy bánh gạo cúng dường của thôn nữ. Ngài tiếp nhận từng mẩu nhỏ và thật kỳ diệu thân thể của ngài đã trở về bình thường ngay sau khi ăn. Sau đó ngài tiếp tục đến dưới gốc cây bồ đề và phát nguyện rằng. "Nếu ta tu ở đây mà không chứng được vô thường chính đẳng chính giác thì dù thịt nát xương tan ta cũng quyết không bao giờ đứng dậy" 9. Chiến thắng quỷ Mara Trong lúc thiền định dưới gốc cây bồ đề, thường xuyên xuất hiện một con quỷ tên là Mara. Con quỷ này thường quấy nhiễu và nó muốn tìm đủ mọi cách để khuất phục Đức Phật. Tuy nhiên dù nó có sử dụng bất cứ thứ gì thì Đức Phật vẫn an tĩnh và tu luyện. Bước đầu con quỷ cử 3 cô gái xinh đẹp đại diện cho ái dục, thỏa mãn và tiếc nuối chính là tương lai, hiện tại và quá khứ đến để lôi kéo. Tuy nhiên Đức Phật không hề bị xao nhãng. Tiếp đó Quỷ Mara liền cử đội quân đến để tấn công đức Phật. Tuy nhiên dưới hào quang, không có bất kỳ một thứ vũ khí nào có thể đụng tới được thân thể ngài. Sau nhiền chướng ngại thì cuối cùng Ngài cũng được chứng đắc quả thành Phật. 10. Lời nguyện thuyết pháp cứu với chúng sinh Sau khi được chứng quả thành Phật. Ngài bước đầu thuyết pháp cho 5 vị đồng tu trước đó. Sau đó số lượng những người theo tu và học đạo lên tới con số 80.000 người. Lúc này khi Đức Phật trở về quê nhà của mình là Ca Tỳ La Vệ thì ngài đã thuyết pháp cho toàn bộ người dân ở vương quốc. Về sau cả vợ, con trai, em trai của ngài cũng đều trở thành đồ đệ của Đức Phật. 11. Phát nguyện cho hoàng hậu Ma-ha-ma-ya Về phần mẹ của Ngài sau khi mất đã trở về cõi Trời Đâu Suất. Lúc này Ngài đã trở về và thuyết pháp cho bà. Sau đó Ngài mới trở về cõi ta bà để thuyết pháp tiếp. 12. Đức Phật nhập Niết Bàn Đức Phật sau khi thuyết giảng pháp tại Tỳ Xá Li liền cho gọi A Nan tới. Đức Phật nói với An Nan rằng, 3 tháng nữa ngài sẽ nhập niết bàn tại vườn cây Sa La ở câu tha ni. Lúc này ngài 80 tuổi. Khi niết bàn khuôn mặt ngài bình thản, tâm thế thoải mái giống như là đang ngủ. Trước khi niết bàn ngài có từng dạy các chư tăng phải luôn theo pháp Phật mà thực hiện. Và ngài cũng báo trước về một vị Phật sẽ tiếp nối ngài trong tương lai khi mà ở thế giới này không còn ai nhớ tới Phật Pháp.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).THIEN VIEN KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.11/7/2024.

Saturday, July 6, 2024

Vow to live a life of service. During the Summer Retreat, spread the Golden Dharma/ During the Summer Retreat, vow to carry the vow/ Vow to live a life of service/ Full of Dharma love and virtue. An Cu Kiet Ha Dao Truong Above, we pay respect to the Dharma King Below, we show compassion and deliverance Pure and strict discipline, The three months of Summer An Cu Recognize the two words "having more" The Dharma body always resides, Nothing beyond the terminology Mind Like Monks and nuns, Buddhists pray together Day and night, six hours, the sound of the bell blends with the sound of the wooden fish Three Vehicles, the bright pearl of the Buddha's teachings The Dharma is the Way of Compassion Sacred and inconceivable Far from crazy and false thoughts Light your own torch and go to the Pure Land, Saints and ordinary people live together Tell the truth, don't say false things Be silent, speak, according to the Dharma There is only one word like Like Like mind, like intention, like constant Dharma sound, Dharma rain, Dharma king Like form, like substance, like function Is there anything to ask for the way to find the way? Have returned to settle in the old house The Dharma wheel turns The three vehicles and communicate with the truth and conventional truth The brilliant life-blood of Cao Khe An Cu, spreading the Golden Dharma Kiet Ha, the vow to carry I vow to live a life of service to the Dharma, the love and the taste of the Dharma are filled An Cu, spreading the Mysterious Dharma Kiet Ha, the vow to be profound Strongly step on the path of salvation Throughout the four seas and five continents. An cư is the strength of the Sangha.END=NAM MO SHAKYAMUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).GOLDEN ZEN BUDDHIST MONASTERY=VIETNAMESE BUDDHIST NUN=THICH CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.6/7/2024. VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=THICH CHAN TANH.
Nguyện sống cuộc đời phụng sự. An Cư, gieo rắc Đạo Vàng/ Kiết Hạ, hạnh nguyện cưu mang/ Nguyện sống cuộc đời phụng sự/ Đạo tình đạo vị chứa chan. An Cư Kiết Hạ đạo trường Trên thời tạ lễ Pháp Vương Dưới thời từ bi tế độ Tinh nghiêm giới đức đường đường Mùa Hạ ba tháng An Cư Nhận chân hai chữ hữu dư Pháp thân thường hằng an trụ Không ngoài thuật ngữ Tâm Như Tăng Ni, Phật tử đồng câu Ngày đêm sáu khắc nguyện cầu Tiếng chuông hòa theo tiếng mõ Tam Thừa, Nhi Đế minh châu Đạo Phật là Đạo Từ Bi Thiêng liêng bất khả tư nghì Xa rời điên đảo vọng tưởng Tự mình thắp đuốc mà đi Tịnh Độ, Phàm Thánh đồng cư Nói thật, đừng nói cái hư Im lặng, nói năng, như pháp Chỉ còn có một chữ Như Như tâm, như ý, như thường Pháp âm, pháp vũ, pháp vương Như tướng, như thể, như dụng Có chi hỏi lối tìm đường Đã về an trụ nhà xưa Pháp luân vận chuyển Ba Thừa Dung thông chơn đế tục đế Lung linh mạng mạch Tào Khê An Cư, gieo rắc Đạo Vàng Kiết Hạ, hạnh nguyện cưu mang Nguyện sống cuộc đời phụng sự Đạo tình đạo vị chứa chan An Cư, gieo rắc Đạo Mầu Kiết Hạ, hạnh nguyện thâm sâu Mạnh bước lên đường cứu độ Khắp cùng bốn biển năm châu. An cư là sức mạnh của Tăng đoàn.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ). THIEN VIEN KIEM LIEN.THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.6/7/2024.
What is cultivation in the end? What is cultivation? Does it require escaping from life, running into a temple to chant sutras and pray to Buddha, does it require concentrating on sitting in meditation, reading books to improve one's character? Cultivating in life requires much more courage than those who practice alone, and must balance work and family, pressure and health, desires, emotions, joy, suffering and impermanence. When problems arise in life, we often feel that they disrupt our cultivation. In fact, cultivation and life are one, they are one and go together. The purpose of cultivation is also to solve problems in real life. Isolating from life and talking about cultivation, isn't it like avoiding problems? Cooking, washing dishes, and doing housework are also a form of cultivation. How much suffering is born in the universe, often causing people to turn their thoughts to peace, seclusion in the mountains and forests, sitting in meditation, walking... However, the definition of cultivation is by no means limited to that. Cultivation in life requires much more courage than those who practice alone, must balance between work and family, between pressure and health, between desires, emotions, joy, suffering and impermanence. Seeking balance in the complex intertwined relationship, on the contrary, can make us see the true nature of life more clearly. Simply put, as long as you are focused, cooking, washing dishes, looking after children... is also a kind of cultivation. Therefore, as long as we constantly examine ourselves, eliminate our arrogance, greed, expectations and fears, in order to achieve a peaceful mind, see the different levels of life, you and I will both become teachers in life. Cultivation is not to meet the Buddha outside, but to meet oneself first, to first complete the path of being a human being. Cultivation means... wherever there is a problem, there is cultivation. In temples, meditation halls, great forests, in places where all around are people of good character, no problems appear, then how to cultivate? Cultivation is not to show off to the outside, like: "Look how well I cultivate? I am a cultivator", but to focus on oneself, like: "This problem, no matter how difficult, cannot stop me; it is not a problem; nothing can bring me trouble or trouble..." Cultivation is not to meet the Buddha outside, but to meet oneself first, to first complete the path of being a human being... True cultivation is not in the deep mountains, nor in temples or in social isolation, but in the reality of life, tempering the heart. The environment and circumstances are the best places for you to practice Buddhism that you should take advantage of.END= NAM MO SHAKYAMUNI BUDDHA.( 3 TIMES ). GOLDEN ZEN BUDDHIST MONASTERY= VIETNAMESE BUDDHIST NUN=THICH CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.6/7/2024.VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=THICH CHAN TANH.
Tu hành rốt cuộc là gì? Tu hành là gì? Có phải nhất định cần thoát ly cuộc sống, chạy vào trong chùa niệm kinh lạy Phật, có phải nhất định cần chuyên chú đả tọa ngồi thiền, đọc sách tu sửa tâm tính hay không? Tu hành ngay trong cuộc sống, cần phải dũng cảm hơn những người tu ẩn một mình rất nhiều lần, phải cân bằng giữa công việc và gia đình, giữa áp lực và sức khỏe, giữa những mong muốn, cảm xúc, vui vẻ, khổ đau cùng vô thường. Khi những vấn đề xuất hiện trong cuộc sống, chúng ta thường cảm giác chúng làm rối loạn việc tu hành của chúng ta. Kỳ thực, tu hành và cuộc sống là một thể, chúng là nhất tính và đồng hành. Mục đích của tu hành cũng là vì giải quyết những vấn đề trong thực tế cuộc sống. Cách ly cuộc sống mà nói chuyện tu hành, chẳng giống như né tránh vấn đề hay sao? Nấu cơm rửa bát, làm việc nhà cũng là một loại tu hành. Bao nhiêu khổ não sinh ra trong vũ trụ, thường khiến con người chuyển hướng suy nghĩ về sự yên ổn, quy ẩn nơi núi rừng, mạc thiên tịch địa, ngồi thiền, hành bộ… Tuy nhiên, định nghĩa của tu hành tuyệt không phải chỉ có ngần ấy. Tu hành ngay trong cuộc sống, cần phải dũng cảm hơn những người tu ẩn một mình rất nhiều lần, phải cân bằng giữa công việc và gia đình, giữa áp lực và sức khỏe, giữa những mong muốn, cảm xúc, vui vẻ, khổ đau cùng vô thường. Tìm cầu sự cân bằng trong cái mối quan hệ phức tạp đan xen, trái lại càng có thể khiến chúng ta nhìn rõ bản chất thực của cuộc sống. Đơn giản mà nói, chỉ cần bạn chuyên chú thì lập tức việc nấu cơm, rửa bát, trông trẻ nhỏ… cũng là một loại tu hành. Vậy nên, chỉ cần thời thời khắc khắc kiểm tra tự ngã, loại bỏ những kiêu mạn, tham cầu, kỳ vọng và sợ hãi của bản thân, để đạt được một tâm hồn thanh tĩnh, thấy được các tầng thứ khác nhau của sinh mệnh, bạn và tôi đều sẽ thành những người thầy trong cuộc sống. Tu hành không phải vì để gặp Phật bên ngoài, mà vì để gặp chính mình trước nhất, tu cho tròn trước nhất đạo làm người. Tu hành tức là.. ở đâu có vấn đề thì ở đó có tu sửa. Ở nơi chùa chiền, thiền đường, đại sơn lâm, ở những nơi xung quanh toàn người tâm tính tốt, không xuất hiện vấn đề gì, vậy thì tu làm sao? Tu hành không phải là hiển thị ra bên ngoài, kiểu như: “Nhìn xem tôi tu tốt chưa này? Tôi là một người tu”, mà là hướng vào chính bản thân, ví như: “Vấn đề này dù khó cũng không cản được tôi; khó cũng không thành vấn đề; cái gì cũng không thể mang đến vấn đề rắc rối hoặc phiền não cho tôi…” Tu hành không phải vì để gặp Phật bên ngoài, mà vì để gặp chính mình trước nhất, tu cho tròn trước nhất đạo làm người… Chân chính tu hành không ở nơi núi sâu, cũng không tại đền chùa hay thoát ly xã hội, mà chính ở trong hiện thực cuộc sống mà tôi luyện tâm can. Môi trường, hoàn cảnh chính là nơi tu đạo tốt nhất mà bạn nên tận dụng.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ). THIEN VIEN KIEM LIEN.THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.6/7/2024.
The Buddha patiently conquered cruelty. As a disciple of the Buddha, one must be patient, have a mind free from anger, and have compassion for living beings. “Learn from the earth - Patience and humility. The earth silently accepts, the evil, the trivial". In the world there is nothing comparable to a person with strong patience, in the human and heavenly realms, no matter how strong, there is nothing more than patience. The Buddha taught these words while he was staying at Jetavana, in connection with the Venerable Sariputta. One day, the faithful sat together and praised the virtues of the Venerable Sariputta: - Our Venerable Teacher, is so patient that no matter who scolds or beats him, he does not get angry. At that time, a non-Buddhist Brahmin asked: - Who is not angry? - Our teacher, the Venerable Sariputta. - Surely no one has ever angered him? - Never, Brahmin. - Okay, I will anger him. - You try. - Believe me, I know how to act with him. The next day, the Venerable entered the city for alms. The Brahmin went The Brahmin followed behind the Venerable One and punched him in the back with a fierce punch. The Venerable One only asked, "What is it?" without turning back to look and continued walking. Seeing this attitude, the Brahmin felt overwhelmed with remorse: "Oh! How noble is the virtue of the Venerable One!" He fell at his feet: - Please forgive me. - What is the matter? - I wanted to test you so I punched you on the back. - Okay, I am not angry with you. - If you are willing to forgive me, please only come to my house to receive food from now on. And he took the Venerable One's bowl and brought him home to offer him lunch. The Venerable One happily handed over the bowl. Some outsiders saw this and were very angry. - That heretic has beaten our teacher, a person who no one should offend, that crime is unforgivable. We must kill him. They grabbed dirt, stones, sticks, and dragged him to the door of the Brahmin's house. When the Venerable One finished eating and came out, he left the bowl for the Brahmin to hold. The others saw him going out with the Venerable One, so they cried: - Venerable One, please order the Brahmin to return. - What do you want, my friends? - The name That Brahmin hit you, and we want to punish him properly. - What? Did he hit me or you? - Yes, he hit you. - If so, he has apologized to me, you can go home. The Venerable advised the Buddhists, and allowed the Brahmin to go home, and the Venerable returned to the monastery. The Bhikkhus were very indignant. - What is this? A Brahmin hit Venerable Sariputta, and you went to that man's house to receive food! He has already hit Venerable Sariputta, so who else will you respect? He will hit this person and that person indiscriminately. The World-Honored One heard the story and told the Bhikkhus: - Bhikkhus, there is no such thing as a Brahmin hitting a Brahmin, only a common Brahmin hitting a Brahmin who has attained the holy fruit. Because one who has attained the fruit of Anagami has completely eliminated all anger. He spoke a verse: (389) Do not hit the Brahmin! Do not hit the Brahmin back! It is bad to hit the Brahmin! It is worse to hit back! (390) To the Brahmin,This is not a small benefit, When the mind is not attached, The mind of harm is stopped, Only then will suffering be extinguished.END= NAM MO SHAKYAMUNI BUDDHA.( 3 TIMES ). GOLDEN ZEN BUDDHIST MONASTERY= VIETNAMESE BUDDHIST NUN=THICH CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.6/7/2024.VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=THICH CHAN TANH.
Đức Phật nhẫn nhục chinh phục sự tàn ác. Là đệ tử Phật, phải nhẫn nhục, tâm không chứa sân hận, phải từ bi thương xót chúng sanh. “Con hãy học ở đất - Sự nhẫn nhục, khiêm nhường. Đất lặng lẽ chấp nhận, cái xấu xa, tầm thường". Thế gian không gì sánh bằng người có sức nhẫn mạnh mẽ, cõi trời cõi người, mạnh đến đâu cũng không hơn nhẫn nại. Ðức Thế Tôn dạy những lời này khi Ngài đang ở tại Kỳ Viên, liên quan đến Tôn giả Xá-lợi-phất. Một ngày nọ, các thiện tín ngồi chung lại và ca ngợi đức hạnh của Tôn giả Xá-lợi-phất: - Vị Tôn giả thầy chúng ta, thật là đức nhẫn cao đến nỗi dù ai mắng chửi hay đánh đập, Ngài cũng không giận. Lúc ấy, có một Bà-la-môn ngoại đạo hỏi: - Ai mà không hề giận dữ? - Thầy chúng tôi, Tôn giả Xá-lợi-phất. - Chắc hẳn chưa ai chọc giận được ông ấy? - Chưa hề có chuyện ấy đâu, Bà-la-môn. - Ðược rồi, tôi sẽ chọc giận ông ta. - Ông cứ thử xem. - Tin tôi đi, tôi biết cách nên hành động như thế nào với ông ta. Hôm sau, Tôn giả vào thành khất thực. Ông Bà-la-môn đi theo sau lưng Tôn giả tống một quả đấm vũ bão vào lưng Ngài. Tôn giả chỉ hỏi: "Cái gì thế?" mà không hề quay lại dòm và tiếp tục đi. Trước thái độ ấy, ông Bà-la-môn cảm thấy ân hận tràn ngập: "Ô! Thật là tôn quí thay đức hạnh của Tôn giả!". Ông ta sụp xuống dưới chân Ngài: - Xin Ngài hãy tha lỗi cho tôi. - Chuyện gì vậy? - Tôi muốn thử Ngài nên đã đấm vào lưng Ngài. - Ðược, tôi không giận ông. - Nếu Ngài sẵn lòng tha lỗi cho tôi, xin từ đây hãy chỉ đến nhà tôi thọ thực thôi. Và ông đỡ lấy bát Tôn giả, đưa Ngài về nhà cúng dường bữa trưa. Tôn giả vui vẻ trao bát. Vài kẻ ngoại cuộc thấy vậy rất tức tối. - Tên ngoại đạo ấy đã đánh thầy chúng ta, một vị đáng lý không ai được xúc phạm, tội ấy không thể tha thứ. Chúng ta phải giết hắn. Họ nắm đất, đá, gậy gộc, kéo đến đứng trước cửa nhà người Bà-la-môn. Khi Tôn giả thọ thực xong trở ra, Ngài để bát cho người Bà-la-môn ôm, những người kia thấy ông ta đi ra với Tôn giả, bèn kêu: - Bạch Tôn giả, xin Ngài ra lệnh cho ông Bà-la-môn trở lại. - Này các đạo hữu, các ông muốn gì? - Tên Bà-la-môn ấy đã đánh Ngài, và chúng con muốn xử hắn đích đáng. - Sao? Ông ấy đánh ta hay đánh các ông? - Thưa, đánh Ngài. - Nếu vậy, ông ấy đã xin lỗi ta, các ông về đi. Tôn giả khuyên các Phật tử, và cho phép ông Bà-la-môn về, Tôn giả trở lại tinh xá. Các vị Tỳ-kheo hết sức bất bình. - Thế này là sao? Một người Bà-la-môn đánh Tôn giả Xá-lợi-phất mà Ngài lại đến chính nhà của người ấy thọ thực! Ông ta đánh cả Tôn giả rồi thì còn kính trọng ai nữa? Ông sẽ đánh người này người nọ lung tung cho coi. Ðức Thế Tôn nghe chuyện, bảo các thầy Tỳ-kheo: - Này các Tỳ-kheo, không có việc người Bà-la-môn đánh Bà-la-môn, chỉ có Bà-la-môn phàm tục đánh vị Bà-la-môn thánh quả. Bởi vị nào đã chứng quả A-na-hàm hoàn toàn dứt trừ hết mọi giận dữ. Ngài nói kệ: (389) Chớ có đập Phạm Chí! Phạm Chí chớ đập lại! Xấu thay đập Phạm Chí! Ðập trả lại xấu hơn! (390) Ðối vị Bà-la-môn, Ðây không lợi ích nhỏ, Khi ý không ái luyến, Tâm hại được chặn đứng, Chỉ khi ấy khổ diệt.HET= NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ). THIEN VIEN KIEM LIEN.THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.6/7/2024.
How patient can the Buddha be? Also in this Jambudvipa, there is a great country called Ba La Nai, the king of that country is named Kali, at that time there was a great sage named San De Ba La and all five hundred disciples on a mountain practicing the method of patience. Once the Buddha was in the country of La Duyet Ky, in the Bamboo Forest when he had just become Buddha, he started to convert the group of Kaundinya, a total of five people, then converted the brothers of Uat Ty La Ca Diếp, a thousand people, and many people were saved from suffering. At that time, the people of La Duyet Ky were happy to have a great Saint appear in the world, everyone praised the World-Honored One: A savior, how many living beings are grateful to be freed from suffering, moreover, he also converted the evil religions to follow him, which is truly an even more difficult task. They also praised the group of Kaundinya and the brothers of Uat Ty La Ca Diếp along with other great monks, for the World-Honored One, I wonder what kind of affinity they had in their previous lives? The newly beaten Dharma drum was heard first, and the nectar was drunk first. The Bhikkhus heard them praising like that and immediately told the Buddha about it. The Buddha said: - That is not strange! I and those gentlemen made a vow in a past life: If I become a Buddha, I will save them first. The monks said: - Respectfully, Sir! In the past, what was your vow? Please tell us clearly. The Buddha patiently conquers cruelty. The Buddha taught: - If you want to know the story of me and those gentlemen in the past life, listen carefully and I will tell you: In the past life, a very long time ago, there were countless asamkhyeya kalpas that cannot be calculated by thinking and speaking. Also in this Jambudvipa, there was a great country called Ba La Nai, the king of that country was named Ca Li. At that time, there was a great sage named San De Ba La and all five hundred disciples lived on a mountain practicing the method of patience. One day, the king of that country, along with his wife, concubines, and courtiers, went into the mountains to travel: hunting animals, holding parties, drinking wine, eating meat, the concubines danced and sang, making the king happy, pleasing to the eyes, and enjoying his pleasures. Then, at the banquet, the king lay down to rest under a tree. Taking advantage of that opportunity, the ladies went together to see flowers in the forest. They came to a cave and saw San De Ba La sitting quietly, seemingly deep in thought. These ladies saw that he was dignified with an extraordinary face, outside of the mundane world, so they felt respect! They picked flowers and threw them up as offerings, then sat around to listen to the sermon. When the king woke up, he looked around and did not see any girls serving him. He was so angry that he stood up and went to look for them with four high-ranking officials. After a while, he arrived at the Immortal's place and saw the girls sitting around him. The king shouted loudly. The girls were scared and ran away. The king went to the Immortal and asked: - Have you attained the state of Tu Khong yet? - No, I say. - Have you attained the Four Immeasurable Minds yet? - No, I say. The king shouted and scolded: - All those merits are not enough to say that you have attained them. In that case, are you any better than a common man?How dare you sit with these girls in a deserted place? The old man remained silent and did not answer anything. The king asked again: - What kind of person are you here? What religion do you practice? - Sir! I practice patience! The king seemed angry and pulled out his sword from behind his back and said: - You practice patience! Let me test if you can be patient? After saying that, he chopped off the old man's two arms and they fell to the ground, then asked again: - Are you patient yet? The old man replied: - Can be patient! He chopped off two more times on his thighs and let them go, then asked again: - Are you patient yet? - Can be patient! The king then cut off his two ears and nose, looking very scary. All the female officers and soldiers, seeing that the king had done such a cruel thing to the old man, all turned pale, but did not dare to stop him, because they were afraid that his jealousy was about to flare up. However, they saw that the old man's face was calm and unchanged. The king stood up and looked to see if the Immortal would protest against him. But no. At that moment, the earth naturally shook six times. Five hundred immortal disciples who had been studying with him flew up into the sky and looked down and asked: - Dear teacher! Will you lose your patience when you suffer like this? The answer was: - My mind is still calm and it is also a favorable condition for my patience to become even stronger! At this point, the king slowly calmed down his jealousy. Seeing that the Immortal was still calm, his patience was like that, and he did not seem to be bothered by the pain. He asked softly: - You say you practice patience, what evidence do you have for the truth? Answer: - I don't say anything, the king can see my truth, one is that I do not submit to the oppressive power of ignorance and lack of judgment, two is that I do not care about the sword of the king that cuts me, and I also do not have any evil thoughts towards the king's cruelty, if I want to know the truth, I will make a vow: If I really practice the path of patience, my blood will turn into milk, my body will recover as before. After the Great Immortal finished speaking, his blood naturally turned into milk, his body was completely as before. The king saw the great immortal's patience so clearly! He was so moved that he shivered, his spine shivered, and he was afraid to sweat! With a mind of greed and attachment, if I did not apologize, I would be in trouble. The king quickly threw his sword on the ground, knelt before the great immortal and said: - Great Immortal, we misunderstood, because we were too ignorant, today we treated you in an excessive and inhumane way, we humbly ask you to forgive and accept my sincere repentance. The lesson of patience of the venerable Rahula, the first of the Secret Practices, the Great Immortal replied: Today, the king also because of female beauty, was so angry that he used his sword to cut me, my patience is like the earth, I swear that after I become a Buddha, I will use my sword of wisdom to cut off the three poisons, greed, anger, and ignorance for the king first. The king saw that the Great Immortal was happy to forgive him, and accepted his apology, bowed and left. At that time, in the mountain, there were dragons, kings, and ghosts and gods. Seeing that King Kali had unjustly humiliated the Great Immortal, they were so angry that they flew into a rage, causing dark clouds and smoke to cover the sky, thunder and lightning to resound, intending to harm the king and kill all of the king's relatives. The Great Immortal saw this and raised his face to the sky and said:- You should open your heart to all beings, if you have good will towards me, defend me, then please do not harm the king! From then on, King Kali, humbled himself as a disciple who respected the Great Immortal as a teacher, always visited and made offerings, and sometimes invited him to the palace to teach. At that time, there was also a group of about a thousand Brahmins who practiced evil ways. Seeing that King Kali respected and treated the Great Immortal with special respect, he felt jealous and hired people to smear dung on the Great Immortal's seat. When he was absent, he did it many times but did not know who had a sinister and evil heart, a despicable attitude; finally, due to the king's sure investigation, the evil people were captured and brought out for questioning, they claimed to be hired Brahmins. Immediately, King Kali ordered all the Brahmins to be brought back to the palace gate. The Great Immortal was compassionate and was practicing the path of patience, so he asked the king to forgive them. In front of the king and the assembly, the Great Sage swore: - For the sake of living beings, I have practiced the virtue of patience and accumulated tireless efforts, in order to seek Buddhahood. After I have achieved this, I will use the water of the Dharma of wisdom to cleanse all the defilements and desires of the world, so that these people will be pure first. At this point, the Buddha reminded me: - Ananda! At that time, San De Ba La was my previous life, King Kali is now Kaundinya, the four great ministers at that time are now the four Bhikkhus in the group of five people with him, and the outsiders of the Pham Chi sect at that time are now Uat Ty La Ca Diếp and these thousand Bhikkhus. At that time, I vowed to save them first, and now that I have become a Buddha, they will be saved first. Thus, we know that the vow was not wrong. When the assembly heard the Buddha speak, everyone was happy, praising His patience as truly rare, then together they bowed and left. .King Kali is now Mr. Kiều Trần Như, the four great ministers at that time are now the four Bhikkhus in the group with him of five people, and the outsiders of the Phạm Chí sect at that time are now Mr. Uất Tỳ La Ca Diếp and these thousand Bhikkhus. At that time I vowed to save them first, now I have become a Buddha so they are saved first. Thus, we know that the vow was not wrong. When the assembly heard the Buddha finished speaking, everyone was happy, praising His patience as truly rare, then together they bowed and left. .King Kali is now Mr. Kiều Trần Như, the four great ministers at that time are now the four Bhikkhus in the group with him of five people, and the outsiders of the Phạm Chí sect at that time are now Mr. Uất Tỳ La Ca Diếp and these thousand Bhikkhus. At that time I vowed to save them first, now I have become a Buddha so they are saved first. Thus, we know that the vow was not wrong. When the assembly heard the Buddha finished speaking, everyone was happy, praising His patience as truly rare, then together they bowed and left. END=NAM MO SHAKYAMUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).GOLDEN ZEN BUDDHIST MONASTERY= VIETNAMESE BUDDHIST NUN=THICH CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.6/7/2024.VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY= THICH CHAN TANH.
Đức Phật có thể nhẫn nhục đến mức nào? Cũng Châu Diêm Phù này, có một nước lớn gọi là Ba La Nại, ông vua nước ấy tên là Ca Lợi cũng thời đó có một vị đại tiên tên là Sàn Đề Bà La và cả thảy năm trăm đệ tử ở trên một quả núi tu theo phép nhẫn nhục. Một thời đức Phật ở nước La Duyệt Kỳ, tại rừng Trúc khi Ngài mới thành Phật bắt đầu độ nhóm ông Kiều Trần Như cả thảy năm người, sau độ cho anh em ông Uất Tỳ La Ca Diếp, ngàn người, độ người đã nhiều được thoát khổ cũng lắm. Bấy giờ nhân dân nước La Duyệt Kỳ vui mừng được bậc đại Thánh Nhân xuất thế, ai ai cũng ca tụng khen ngợi đức Thế Tôn: Một đấng cứu thế, biết bao chúng sinh được hàm ân thoát khổ, hơn nữa Ngài còn hóa phục được những tà đạo trở lại theo Ngài, thực là một việc lại còn khó hơn. Họ lại khen nhóm ông Kiều Trần Như và anh em ông Uất Tỳ La Ca Diếp với các vị đại đức Tỷ Khưu khác, đối với đức Thế Tôn chẳng hay đời trước có duyên gì? Trống pháp mới đánh đã được nghe trước, nước cam lồ được uống trước. Các Tỳ Khưu thấy họ ca tụng như vậy liền đem chuyện ấy lên thưa với Phật. Phật nói: - Đó không chi lạ đâu! Ta với các ông ấy đã có lời thệ nguyện từ đời quá khứ: Nếu Ta được thành Phật, Ta sẽ độ cho các ông ấy trước. Các Thầy thưa rằng: - Kính lạy Ngài! Thuở xưa Ngài thệ nguyện thế nào, cúi xin nói cho chúng con được rõ. Đức Phật nhẫn nhục chinh phục sự tàn ác Phật dạy: - Muốn biết sự tích Ta với các ông ấy đời quá khứ, hãy để ý nghe cho kỹ Ta sẽ nói cho hay: Đời quá khứ cách đây đã lâu lắm có đến vô lượng vô biên A tăng kỳ kiếp không thể dùng tâm suy nghĩ và lời nói mà tính được. Cũng Châu Diêm Phù này, có một nước lớn gọi là Ba La Nại, ông vua nước ấy tên là Ca Lợi cũng thời đó có một vị đại tiên tên là Sàn Đề Bà La và cả thảy năm trăm đệ tử ở trên một quả núi tu theo phép nhẫn nhục. Một hôm nhà vua nước ấy cùng với phu nhân, thể nữ, quần thần vào núi để du ngoạn: Săn bắn các thú vật, bày các cuộc vui, uống rượu, ăn thịt, các thể nữ múa hát, làm cho nhà vua vui tai, thích mắt, thỏa thích với dục lạc, rồi tiệc rượu, nhà vua nằm nghỉ nhọc dưới gốc cây, thừa cơ ấy các cô rủ nhau đi xem hoa trong rừng, tới một hang núi, thấy ông Sàn Đề Bà La đương ngồi yên tĩnh có vẻ trầm tư suy xét, các cô này thấy ông đạo mạo với nét mặt siêu phàm, ngoài cuộc trần tục, nên các cô sinh lòng kính trọng! Hái các thứ hoa tung lên cúng dàng rồi ngồi xúm lại xung quanh để nghe thuyết pháp. Khi hết hơi men nhà vua thức dậy, nhìn xung quanh không thấy một người con gái nào hầu cạnh, ông nổi giận quá đứng phắt dậy, cùng với bốn ông quan đại thần đi tìm, một lát tới chỗ ông Tiên, thấy bọn các cô đang ngồi vây quanh trước sau, nhà vua cất tiếng la lớn, các cô này sợ hãi chạy dạt ra, nhà vua tới trước chỗ ông Tiên hỏi rằng: - Nhà ngươi đã đắc định Tư Không chưa? - Thưa chưa được. - Nhà ngươi đã được Tứ Vô lượng Tâm chưa? - Thưa chưa được. Nhà vua lớn tiếng nạt rằng: - Từng ấy công đức đều nói chưa được, như vậy, nhà ngươi có hơn gì kẻ phàm phu, thế mà dám ngồi chung với những đứa con gái này ở nơi vắng vẻ tin sao được? Ông Tiên lặng yên không đáp lời nào hết, nhà vua lại hỏi: - Ở đây người là người thế nào? Tu đạo gì? - Thưa! Tôi tu theo hạnh nhẫn nhục! Nhà vua có vẻ tức giận rút kiếm ở sau lưng ra nói: - Nhà ngươi tu nhẫn nhục ư! Nhẫn nhục để ta thử xem ngươi có nhẫn nhục đựợc không? Nói xong chém phắt hai cánh tay ông Tiên rơi xuống đất, rồi hỏi tiếp: - Đã nhẩn nhục được chưa? Tiên đáp: - Nhẫn nhục được! Ông laị chém phát hai nhát vào hai vế đùi nhả ra, rồi hỏi tiếp: - Đã nhẫn nhục được chưa? - Nhẫn nhục được! Nhà vua lại xẻo hai tai và mũi trông rất ghê sợ. Tất cả quan quân thể nữ, nhìn thấy nhà vua quá ư ác nghiệp với ông Tiên ai cũng sám đen mặt lại, nhưng không dám can ngăn, vì sợ cơn ghen của ông đương bộc phát, song họ nhìn thấy ông Tiên nét mặt bình tĩnh không chút biến đổi. Nhà vua đứng ngước mắt nhìn xem ông Tiên này có phản kháng với mình gì không? Nhưng không. Ngay giờ phút ấy quả đất tự nhiên rung động sáu lần, năm trăm vị tiên đệ tử theo Ngài tu học bay vót lên hư không ngó xuống hỏi rằng: - Lạy thầy! Thầy bị đau khổ như vậy có khỏi mất tâm nhẫn không? Đáp: - Tâm ta vẫn bình tĩnh và cũng là tăng thượng duyên cho tâm nhẫn của ta lại càng thêm vững chắc! Tới đây ông vua đã từ từ hạ cơn ghen, nhìn thấy ông Tiên vẫn thản nhiên, sự nhẫn đã thế, lại còn sự đau cũng không thấy hoài tâm, dịu giọng hỏi: - Nhà ngươi tự nói tu phép nhẫn nhục lấy gì làm bằng cớ, cho có sự thật? Đáp: - Ta không nói nhà vua cũng thấy được sự thật của ta, một là ta không khuất phục dưới thế lực áp bức bất minh thiếu nhận xét, hai là ta không quan tâm đến lưỡi kiếm của nhà vua chém ta, và ta cũng không có ác niệm gì đối với sự hung tàn của nhà vua, muốn biết rõ sự thật ta sẽ nguyện rằng: Nếu quả ta có thực hành đạo nhẫn nhục, huyết sẽ biến ra sữa, thân sẽ bình phục như cũ. Đại Tiên nói xong, huyết tự nhiên biến ra sữa, thân thể lại hoàn toàn như xưa. Nhà vua thấy sự nhẫn nhục của đại tiên hiển nhiên quá! Cảm động quá rùng mình, sởn gáy, sợ toát mồ hôi! Với tâm mê chấp tham dục nếu ta không xin lỗi sẽ bị chiêu họa. Nhà vua vội vất kiếm xuống đất, quỳ trước mặt đại tiên thưa rằng: - Thưa đại Tiên, chúng tôi hiểu lầm, vì quá si mê nên hôm nay đối với Ngài một cách quá đáng, vô nhân đạo, cúi xin Ngài tha thứ nhận lòng thành sám hối của tôi. Bài học về đức nhẫn nhục của tôn giả La Hầu La đệ nhất Mật hạnh Đại Tiên đáp: Hôm nay nhà vua cũng vì nữ sắc, quá giận dùng kiếm chém ta tâm nhẫn của ta như đại địa, ta thề rằng sau khi ta được thành Phật ta sẽ dùng tuệ đao, chém ba cái độc, tham, sân, si cho nhà vua trước. Nhà vua thấy Đại Tiên đã hoan hỷ tha thứ, và nhận lời tạ lỗi của mình, vái chào ra về. Lúc ấy trong núi có các bộ Long, Vương, bộ quỷ thần thấy vua Ca Lợi vô cớ làm huỷ nhục vị Đại Tiên, tức giận nổi cơn lôi đình làm cho mây khói u ám rợp trời, sấm sét vang dội, ý muốn hại vua và đánh chết họ hàng nhà vua cho bằng hết. Đại Tiên thấy thế ngửa mặt lên trời nói rằng: - Các ông nên buông lòng bao toả khắp muôn loài, nếu có thiện chí với tôi, bênh tôi, thì xin đừng làm hại nhà vua! Từ đó vua Ca Lợi, tự hạ mình xuống như người đệ tử tôn kính Đại Tiên như thầy, luôn luôn đến thăm viếng cúng dàng, cũng có lúc mời về vương cung giảng dạy. Thời ấy cũng có một bọn Phạm Chí chừng ngàn người tu theo tà đạo, thấy vua Ca Lợi kính trọng biệt đãi vị Đại Tiên, sinh lòng ghen ghét thuê người lấy phân trát lên toà ngồi của Đại Tiên, lúc vắng mặt, đã nhiều lần nhưng không biết rõ kẻ nào có tâm nham hiểm xấu xa, một thái độ đê hèn; sau cùng do sự điều tra chắc chắn của nhà vua, bắt được những kẻ gian ác đem ra tra hỏi, chúng tự xưng là bọn Phạm Chí mướn. Lập tức vua Ca Lợi hạ lệnh bắt hết nhóm Phạm Chí lại cung môn. Đại Tiên vốn lòng từ bi và đương thực hành đạo nhẫn nhục, nên xin vua tha tội cho họ. Trước nhà vua và đại chúng, Đại Tiên phát thệ rằng : - Tôi vì chúng sinh tu hạnh nhẫn nhục tích góp công phu không lười mỏi, để cầu thành Phật, sau khi được thành tựu, tôi sẽ lấy nước pháp trí tuệ tẩy trừ cho hết trần cấu uế dục lũ các người này được trong sạch trước. Tới đây Phật nhắc lại cho tôi hay rằng: - A Nan! Ông Sàn Đề Bà La thuở đó chính là tiền thân của ta, vua Ca Lợi nay là ông Kiều Trần Như, bốn quan đại thần thuở đó nay là bốn vị Tỷ Khưu cùng nhóm với ông năm người, còn ngoài đạo Phàm Chí lúc đó nay là ông Uất Tỳ La Ca Diếp và ngàn vị Tỷ khưu này. Thuở đó ta thề nguyện độ cho các ông ấy trước, nay ta thành Phật nên các ông ấy được độ trước. Như vậy biết lời thề nguyện không sai. Khi đại chúng nghe Phật nói xong, ai nấy đều vui mừng, tán thán hạnh nhẫn nhục của Ngài thực là hy hữu, rồi cùng nhau lễ tạ lui ra.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).THIEN VIEN KIEM LIEN.THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY=6/7/2024.
The reason why Buddha established the An cư method and the meaning of An cư kiết hạ. During three months of pure practice of the path to cross the river of delusion and the sea of ​​suffering, to step onto the shore of enlightenment, above to repay the four heavy favors, below to save the suffering of the three evil realms and to benefit all living beings - to repay the Buddha's grace. A. Introduction: Summer comes, summer goes, summer returns, the cicadas chirp to say goodbye, the lotus flowers rise above the water, bloom, and give off a pure, sweet fragrance, the first rains of the season signal the An cư kiết hạ season has come to many souls for the sake of the Dharma, for themselves, for the future of the Buddhists all over the world in particular and all over Vietnam in general, all joyfully and excitedly, based on the Vinaya Pitaka established by the Buddha Shakyamuni, all monks and nuns must gather in a suitable place, practice the Three Pure Studies: "Precepts - Concentration - Wisdom." During the three months of pure practice, the monk aims to cross the river of delusion and the sea of ​​suffering, to step onto the shore of enlightenment, above repaying the four heavy favors, below saving the suffering of the three evil realms, and benefiting all living beings - repaying the Buddha's grace. The Summer Retreat is a method of building a community of monks to advance towards the attainment of enlightenment, helping everyone to live happily and peacefully through acts of compassion, wisdom, and self-training to achieve precepts, concentration, and wisdom, setting a good example of a beautiful life. The Summer Retreat is a means to overcome conditions to develop the capacity of monks to advance towards the spirit of self-awareness, awakening others, living according to the rules of the Zen sect, in harmony, unity, and purity to strengthen the Sangha, and promote the Dharma for the benefit of all living beings. The Summer Retreat is also an opportunity to discover many factors, outstanding in talent, virtue, especially in dignity and conduct, of each student, which will serve as the basic provisions to adorn the church for their own benefit. 02 B. Content: In the Four-Part Vinaya, it is recorded that: The Buddha established the Rains Retreat for the Bhikkhus when he was staying in Savatthi, in the garden of Anathapindika, residing in Kosala. The reason for establishing this dharma was because of the complaints of lay people towards the group of 6 Bhikkhus, also known as: (Six-group Bhikkhus). This group of 6 Bhikkhus often traveled in the world continuously for a year. When the rainy season came, countless insects sprouted everywhere, and they trampled and killed countless insects. Buddhist lay people complained that the non-Buddhist monks still had 3 fixed months in one place every year to practice, even animals and birds knew how to make nests to take shelter during the rainy season, let alone the Sakya monks, disciples of the Tathagata, who did not know how to rest during the rainy season, but instead traveled everywhere to beg for alms at any time of the year. This matter spread to the Buddha's ears, and he reprimanded the group of 6 monks for breaking the precepts and affecting the Buddha's Sangha. At that time, the Buddha immediately established that every year, during the 3 months of the rainy season, the ordained disciples of the Buddha had to stay in seclusion for 3 months to avoid trampling on plants and insects... to restrain the body and mind and cultivate: Precepts-Concentration-Wisdom.That is why during the nine months of the year of traveling to teach and convert, the monks and nuns are not allowed to travel outside for the remaining three months, but must stay in one place for three months to practice meditation, cultivate precepts, concentration and wisdom, and live together in harmony and purity. However, if there is an urgent and necessary matter, they are only allowed to leave their residence for no more than seven days and then must return to continue their retreat. That is the origin of "An cư Kiết hạ." 1. The meaning of An cư: An means peace, cu means to stay in one place. In Sanskrit, it is Varsa, An cư means to stay in one place, not to live here or there, meaning: (to be confined to establish the boundary of the An cư). During the three months, from the 16th of the 4th lunar month to the 15th of the 7th lunar month, the Sangha must stay in one place, making an effort to meditate and cultivate pure precepts. Except for matters related to the Three Jewels, parents and the Sangha are not allowed to leave the boundary without permission. An cư is also called toa ha, toa lap or kiet ha. The book Nghiep so volume 04 says: "A peaceful body and mind is called An, a time to stay in one place is called Cu." An cư is a practical work of the Sangha, showing compassion for living beings and forming the foundation for the practice of lay Buddhists. It is a suitable time for lay Buddhists to practice virtue and make offerings. Comparing the Indian calendar and the Chinese calendar, that time starts from the full moon day, which is the 16th day of the 6th lunar month, until the 15th day of the 9th lunar month. This An cư Kiet ha time is still respected by monks in countries following the Southern Buddhist tradition: Thailand, Cambodia, Myanmar, Ai Lao and Sri Lanka to this day. But when Buddhism was introduced to China, the An Cu season was set from the full moon day of the 16th day of the 4th lunar month (that is, after Buddha's birthday) to the 15th day of the 7th lunar month, which is Vu Lan festival. This is the tradition of Northern Buddhism: China, Vietnam, Japan and Korea. At the end of the An Cu season, the monks gather to review the results, perform the Bodhisattva repentance ceremony and declare completion. This day is called Tu Tu day, which is applied to both Southern and Northern Buddhist traditions. Southern monks hold Tu Tu ceremony on September 15 and Northern monks and nuns hold it on July 15 of the lunar calendar every year. According to the spirit of the Vinaya, every year when the An Cu Kiet Ha season comes, monks and nuns must find a suitable place to enter the rainy season, this place is called Truong Ha. However, if there is no summer school or the summer school is far away, the place of residence can be a temple, a monastery, a hermitage, or any other suitable place. In temples with only four monks, performing the yaksha to establish the boundary and to observe the three-month retreat is considered lawful by the Buddha. In temples in remote areas where a monk cannot go to a summer school or to a temple with more than three monks to observe the three-month retreat together, he will observe the retreat at his own temple by performing the method of “Mindful Recollection of the Retreat”. This method is applied in cases where there are only one, two, or three monks in the temple. They face the Buddha Hall,If we recite the Rains Retreat vow three times, then the Rains Retreat is also in accordance with the Buddha's Dharma. Once we have decided on a place to stay, we must stay there and not leave that place for three months, except in cases stipulated by the Vinaya, such as when our parents or teachers are seriously ill or have passed away, or when there is an important Sangha matter, or when a donor invites us to do necessary Buddhist work, then the Bhikkhu entering the Rains Retreat must ask for permission to temporarily leave the Rains Retreat residence. However, in reality, the practice of the Sangha in the Rains Retreat is not limited to the fact that traveling causes harm to insects and plants that thrive during the Rains Retreat. Referring to the Sutras, we will see that the Rains Retreat has other purposes than that. In addition, the Rains Retreat has another important meaning. It is a manifestation of the spirit of living together in harmony of the Sangha community in a residence. This is clearly seen in the Four-Part Vinaya. At that time, the Buddha was staying in Savatthi, in the Anathapindika Park. After the three-month rainy season retreat, a large number of monks from Kosala came to visit him. The Buddha, as usual, asked them how their lives had been during the three-month retreat. They told him about their daily activities. Accordingly, these monks agreed with each other during the entire rainy season that no one would talk to anyone about anything. If there were any necessary matters that required help from another, they were only allowed to use signs but not to speak. This activity also often occurred among groups of monks and the most well-known was the group of three monks of the Sakya clan, including Venerable Ananda, Venerable Nandi, and Venerable Kimpila. The monks sometimes stayed at Batna Nansa, sometimes at Sa Ke De, and were always praised by the Buddha. But in the case of these monks in Kosala, instead of being praised, they were reprimanded by the Buddha. He said that these monks were foolish people, living together like that was suffering but thinking it was happiness, no different from enemies living together in the same place. The duty of monks living together is to teach each other, point out and encourage each other, and not to live like mute people together. With the same way of life, but in some cases the Buddha praised them, in other cases he reprimanded them, how is that? The Buddha always praised the quiet life of the monks, living away from noisy and bustling places. However, that does not mean that a monk should live separately from the Sangha community. Living together and in harmony in a noble holy life, teaching and encouraging each other, that is the life of the Sangha. The life of a bhikkhu is a homeless life, not permanently fixed in any one place of residence, but the bhikkhus are bound together into a unified community by the Vinaya which they must recite together in harmony every fortnight. And that harmony is reinforced by the three-month retreat during the rainy season. Thus,The rainy season retreat does not simply mean restricting the movement of the Bhikkhus to avoid harming small creatures and young plants. In the history of Buddhism, the rainy season retreat is a positive factor for lay disciples to have favorable conditions to participate in the work of consolidating and developing the Sangha. The pure and harmonious Sangha is a symbol of the concrete vitality of the Dharma that the Buddha taught. It is also a place of solid spiritual support and true faith for lay people living in a chaotic life full of hatred and disputes. A lay Buddhist with pure and clear faith in the Buddha, Dharma, Sangha and the Holy World is always recognized with four virtues: - Being close to good people, - Learning the Dharma, - Thinking deeply about newly learned things, and - Practicing what has been contemplated. Of these four virtues, the first virtue is being close to good friends, that is, being close to good friends, people of high moral character. Every year, during the rainy season, when the Bhikkhus temporarily stop at a place of residence, this is the time when lay people have the most suitable conditions to regularly be close to good friends to learn the Dharma. Therefore, they can develop the typical virtues of a lay Buddhist with pure faith in the Dharma. During the time of the Buddha, lay Buddhists, either on their own, if they have enough conditions, or relatives, or people living in the same village or city, cooperated to invite Bhikkhus to stay at their residences for the Rains Retreat, and supported the Bhikkhus with all necessary needs so that they had favorable conditions for practicing during the three months of the rainy season. Buddhist biographies in the Jataka and Nipata literatures often record that many Bhikkhus attained Arahantship during this Rains Retreat, thanks to the support of lay people in their daily needs. A pure and harmonious community, studying and practicing together like milk and water, is indeed a source of faith and hope for people living in the midst of a bustling world, and it proves that the Dharma preached by the Buddha, if practiced completely, will be the basis for a peaceful world. This is what King Pasenadi expressed to the Buddha about his faith in the Dharma taught by the Buddha and practiced completely by his disciples. In short, the origin of the An cư kiết hạ of the Bhikkhus, although simply said to be due to the Buddha following the wishes of the lay disciples, in a profound sense it is the life of the Dharma maintained by the pure and harmonious life of the Sangha community. As long as the Bhikkhus are enthusiastic in their duties of An cư for 3 months, then the Dharma will still be a rich vitality for humanity to take refuge in and build a peaceful world. We should also clearly understand the meaning of the word An cư? An means inner peace,The term of residence is a period of residence for a certain period of time, which according to the precepts is three months. An cu means that the Sangha lives peacefully in a harmonious and pure place to study and practice together, to cultivate precepts, concentration and wisdom after nine months of propagating the Dharma and saving sentient beings. During the three-month period of An cu, the Sangha lives together, lives together in the spirit of the six harmonies, reminds each other of the precepts, and encourages each other. On the final day, that is, on the ninetieth day, the Sangha gathers in a precept field, compares with the precepts they have received, each person examines himself through what he has seen, heard and suspected, and if he sees something wrong, he speaks up himself or asks another Bhikkhu to speak up, then if he sees that he has committed a mistake, he must repent according to the Dharma. After repenting, he immediately becomes pure, and feels at peace in his heart. 2. The meaning of Bodhisattva: The reason why Buddha established Bodhisattva: When Buddha was staying in Rajagriha, Magadha, there were groups of non-Buddhist Brahmins who gathered together in one place to preach and receive offerings from lay disciples. They lived very intimately during those days, the people came to listen to the Dharma, they had faith and admiration. King Bimbisara of Magadha saw the non-Buddhist groups living like that and thought, if the Bhikkhus, disciples of Buddha, also gathered like that, how much happiness would there be for lay Buddhists! Then the king went to where Buddha was staying and presented his thoughts, “Venerable sir, currently non-Buddhist ascetics gather and preach the Dharma on the fourteenth, fifteenth, and eighth days of every half month. The people come to listen to the Dharma, and they have faith and admiration… or should the venerable ones also gather on such days every half month?” Seeing that the conditions were right, the Buddha accepted the proposal and said: 'Bhikkhus, I allow the gathering on the fourteenth, fifteenth and eighth days of each half-month to perform the Uposatha ceremony.' From then on, the tradition of the Uposatha ceremony has been regularly performed in the Sangha of the Buddha's disciples for many generations. The reason the Buddha stipulated this was because, when the Buddha allowed the recitation of the Pātimokkha, many Bhikkhus arose the thought that we should recite the Pātimokkha every day...three times in the half-month. The Buddha stipulated that the Pātimokkha should not be recited every day...three times in the half-month, whoever recited it would commit a dukkata offense. 'Bhikkhus, I allow the recitation of the Pātimokkha once on the fourteenth or fifteenth day of each half-month. In Sanskrit it is called Upavasatha, in Pali it is called Uposatha, in Chinese it is translated as Bo-sai-tha, Bo-sai-ta-da... abbreviated as Bo-tat. In Chinese it is translated as Tinh tru, Thien tuc, Truong duong. According to the Dharma, for monks, every half month, called the New Moon and New Moon days (on the 14th-15th and 30th of January depending on whether the month is short or full, the Sangha gathers in one place to recite the precepts and sutras, making the monks abide in the pure precepts and increase the good dharma. The lay Buddhists also gather together, accompany the Sangha to listen to the precepts they have received. Thus,Based on the act, it is called preaching the precepts, based on the function of that act, it is called Bodhisattva. Bodhisattva is also called "enduring growth", meaning to stop evil and increase good, also called "Nga Duan Theory", meaning to repent one's sins before everyone. Practicing spirituality and protecting the Dharma during the rainy season 01 3. Meaning of Self-confession: Definition of Self-confession: In Sanskrit it is called Pravàrana, in Pali it is called Pavanara, in Chinese it is translated as Bát hòa la, Bát lợi bà Thích noa, translated as "Mận tức", "Hỷ duyet", "Tuy khinh", "Tuy ý su"... The meaning of these words is a request. Here it refers to asking others to point out one's shortcomings. This pointing out is based on three cases: by seeing, hearing and doubting. The purpose of Tu Tu is the same as that of Thuyet Gioi, which is performed on a full moon day, but unlike Thuyet Gioi which is performed on a half-month basis, Tu Tu is performed once a year after three months of An Cu. Tu Tu Day in Vietnam is usually held on the 14th day of the 7th lunar month, the last day of the three months of An Cu Kiet Ha. According to custom, on Tu Tu Day all monks must repent before the great Sangha of the sins they have committed in the three acts of seeing, hearing, and doubting (Kien, Van, Nghi). This repentance will make the Sangha pure, and give rise to joy, so it is called Tu Tu. Although the Sangha has a pure body and mind for three months of An Cu Kiet Ha, and strictly observes the precepts, sometimes they cannot see the mistakes they have made from within, so they must rely on the great Sangha to guide them to see the mistakes within and repent in order to be completely pure. Tu Tu is a common method for all Sangha, the Buddha does not allow Tu Tu to be performed separately. The Sangha must perform the Self-ordination in a spirit of harmony, called: “According to the Dharma, the Self-ordination in harmony.” That is the meaning of the Self-ordination day, the day that ends the retreat. This Self-ordination day is also called the longevity day, meaning that the Sangha is determined to have one more year of religious age, which is the age of Precepts and Wisdom. The ordained always take Precepts and Wisdom as their age, and do not calculate their age according to the years and months of the world. Any Bhikkhu who does not practice the Residence, does not practice the Self-ordination, or practices the Residence but does not practice the Self-ordination, or practices the Self-ordination but does not practice the Residence, is considered to have no religious age. The Vu Lan ceremony is the main part that we discuss in this article, other ceremonies such as the Residence, Self-ordination, Bodhisattva, and Precepts are secondary parts, however, they are related to the practice of lay Buddhists, so they need to be learned. The Vu Lan ceremony is the most practical ceremony for all Buddhists to have the opportunity to show filial piety to their parents. For food and clothing, we work hard all our lives, sometimes we don't have time to take care of our parents. Therefore, let's spend the entire 15th of July taking care of filial piety, holding a vegetarian meal for monks, and praying for our parents. Thanks to the power of the monks, our parents will certainly receive grace and benefit, and their hearts will be opened and they will return to Buddhism. As Buddhists, we cannot help but hold a Vu Lan ceremony to repay our parents' kindness. In addition, all Buddhists and non-Buddhists must wholeheartedly take care of their parents while they are still alive, so as not to regret it like Tu Lo once said:“The tree wants to be still but the wind does not stop. The child wants to take care of them but they are no longer here.” If our parents unfortunately pass away, we must always pray to the Triple Gem to help them be reborn in the Pure Land. On July 15, we must hold a vegetarian meal offering ceremony to the monks so that we can pray for our parents through the merit of the monks’ prayers. C. Conclusion: In short, the rainy season is the most important time of the year for the Bhikkhus, where the meaning of studying and practicing in a harmonious and pure environment is most prominent. Each rainy season is a year of the Dharma in the life of a Bhikkhu. This is an extremely important and practical Buddhist activity of the Sangha, demonstrating compassion for all living beings and forming the foundation for the practice of lay Buddhists. This is also a convenient time for lay Buddhists to have the opportunity to get close to the monks and learn the Dharma, and at the same time, it is an opportunity to create human and heavenly blessings by supporting the Sangha during the Rains Retreat. END= NAM MO SHAKYAMUNI BUDDHA.( 3 TIMES ). GOLDEN ZEN BUDDHIST MONASTERY=VIETNAMESE BUDDHIST NUN=THICH CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.6/7/2024.VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=THICH CHAN TANH.
Nguyên nhân Đức Phật chế pháp An cư và ý nghĩa An cư kiết hạ. Trong ba tháng tịnh tu đạo nghiệp ngõ hầu vượt qua sông mê biển khổ, để bước lên bờ giác, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ tam đồ làm lợi lạc quần sanh-báo Phật ân đức. A. Lời mở đầu: Hạ đến hạ đi hạ lại về, những tiếng ve sầu lại kêu réo để từ tạ ra đi, những đóa sen vượt lên khỏi mặt nước nở những đóa hoa tỏa hương thơm ngào ngạt thanh khiết, những trận mưa đầu mùa báo hiệu mùa An Cư Kiết Hạ đã đến với bao tâm hồn vì đạo pháp, vì bản thân, vì tương lai của những người con Phật trên khắp thế giới nói riêng và mọi miền đất nước Việt Nam nói chung, đều hoan hỷ phấn chấn y cứ Tỳ Ni Luật Tạng của Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật chế định, tất cả Chư Tăng -Ni phải tập trung về một trụ xứ thích nghi, tu tập Tam Vô Lậu Học: “Giới- Định- Huệ.” Trong ba tháng tịnh tu đạo nghiệp ngõ hầu vượt qua sông mê biển khổ, để bước lên bờ giác, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ tam đồ làm lợi lạc quần sanh-báo Phật ân đức. Kiết hạ An cư là phương pháp xây dựng cộng đồng Tăng lữ để tiến lên thành tựu quả vị giác ngộ giúp cho mọi người được sống an vui hạnh phúc bằng những hành động từ bi trí tuệ rèn luyện bản thân để thành tựu giới -định -tuệ, làm gương tốt đời đẹp đạo. Kiết Hạ An Cư là phương tiện thắng duyên để triển khai năng lực của người tu sĩ tiến tới tinh thần tự giác, giác tha sống đúng quy cũ thiền môn, hòa hợp đoàn kết thanh tịnh để củng cố Tăng già, phát huy chánh pháp lợi lạc quần sanh. An cư kiết hạ cũng là dịp phát hiện nhiều nhân tố, xuất sắc về tài năng, đức hạnh nhất là oai nghi tế hạnh, của từng học chúng sẽ làm hành trang cơ bản để trang nghiêm giáo hội lợi lạc tự thân. 02 B. Nội dung: Trong luật Tứ Phần có ghi rằng: Ðức Phật qui định mùa An cư của chúng Tỳ kheo xảy ra khi Ngài đang trú tại Xá Vệ, trong vườn của Ông Cấp Cô Ðộc (Tu-đạt-đa) tiếng Phạn là: (Anàthapindika) trú tại nước Kosala. Nguyên do của việc chế định pháp này là bởi vì sự than phiền của các người cư sĩ đối với nhóm 6 Tỳ kheo hay còn gọi là:(Lục quần Tỳ Kheo) . Nhóm 6 Tỳ kheo này thường du hành ở thế gian liên tục trong một năm. Khi mùa mưa đến, vô số côn trùng sinh xôi nảy nở khắp nơi, họ bước đi dẫm đạp chết vô số côn trùng. Các cư sĩ Phật tử than phiền rằng những tu sĩ Ngoại đạo hằng năm vẫn có 3 tháng cố định tại một chỗ để tu tập, ngay đến các loại cầm thú, chim muông vào mùa mưa chúng còn biết làm tổ để trú ẩn, huống chi những người Sa môn Thích Tử đệ tử Như Lai lại không biết nghỉ chân vào mùa mưa, trái lại còn du hành khắp nơi để khất thực bất cứ mùa nào trong năm. Việc này lan truyền đến tai của Đức Phật, và Ngài đã khiển trách nhóm Tỳ kheo 6 người ấy đã phá giới luật làm ảnh hưởng đến Tăng đoàn của Đức Phật. Ngay lúc đó, Đức Phật liền chế định hằng năm, vào 3 tháng mùa mưa, hàng xuất gia đệ tử Phật phải cấm túc để an cư trong 3 tháng nhầm tránh tình trạng dẫm đạp chết cỏ cây và côn trùng…để thúc liễm thân tâm trao dồi: Giới-Định-Tuệ. Chính vì vậy nên trong một năm 9 tháng vân du hóa độ thì chư Tăng Ni trong 3 tháng còn lại không được phép du hành ra ngoài, mà phải ở yên một chỗ trong thời gian ba tháng để nỗ lực tu tập thiền định, trau dồi giới định tuệ, cùng nhau sống trong hoà hợp thanh tịnh. Tuy nhiên, nếu có chuyện khẩn cấp và cần thiết, chỉ được phép rời trú xứ trong thời hạn không quá bảy ngày rồi phải trở lại tiếp tục an cư. Đó là nguồn gốc của việc “An cư Kiết hạ.” 1. Ý nghĩa của An cư: An nghĩa là yên ổn, cư là ở một chỗ. Tiếng Phạn là Varsa, An cư tức là ở yên một chỗ, không sống chỗ này, chỗ kia nghĩa là: (cấm túc để kiết giới an cư). Trong khoảng ba tháng, từ ngày 16 tháng 04 Âm lịch đến hết ngày 15 tháng 07 Âm lịch, Tăng chúng phải ở yên một chỗ, nỗ lực toạ thiền tinh tu tịnh giới. Ngoại trừ các việc thuộc Tam Bảo, cha mẹ, Tăng chúng không được tự tiện ra khỏi cương giới. An cư còn gọi là toạ hạ, toạ lạp hoặc kiết hạ. Sách Nghiệp sớ quyển 04 nói: “Thân tâm yên tỉnh gọi là An, đến kỳ ở yên một chỗ gọi là Cư.” An cư là việc làm thiết thực của Tăng chúng, thể hiện lòng từ bi đối với chúng sanh và làm nền tảng cho sự tu tập của hàng Phật tử tại gia. Đó là thời gian thích hợp cho hàng Phật tử tại gia tu tập phước đức và bố thí cúng dường. Đối chiếu giữa lịch Ấn Độ và lịch Trung Hoa, thời gian đó bắt đầu từ ngày trăng tròn tức ngày 16 tháng 6 âm lịch, cho đến ngày 15 tháng 9 âm lịch. Thời gian An cư Kiết hạ nầy vẫn được chư Tăng tại các quốc gia theo truyền thống Phật giáo Nam Tông: Thái Lan, Cao Miên, Miến Điện, Ai Lao và Tích Lan tôn trọng cho đến ngày nay. Nhưng khi Phật giáo truyền sang Trung Hoa, mùa An cư lại được ấn định từ ngày trăng tròn 16 tháng 4 âm lịch (tức là sau ngày lễ Phật Đản) cho đến ngày 15 tháng 7 âm lịch, nhằm ngày lễ Vu Lan. Đó là truyền thống của Phật giáo Bắc Tông: Trung Hoa, Việt Nam, Nhật Bản và Triều Tiên. Đến ngày kết thúc mùa An cư, chư Tăng họp lại kiểm điểm thành quả, làm lễ sám hối Bố tát và tuyên bố hoàn mãn. Ngày này được gọi là ngày Tự Tứ, áp dụng chung cho cả hai truyền thống Phật giáo Nam Tông và Bắc Tông. Chư Tăng Nam Tông tổ chức lễ Tự Tứ vào ngày 15 tháng 9 và chư Tăng ni Bắc Tông tổ chức vào ngày 15 tháng 7 âm lịch hằng năm. Theo tinh thần Giới luật, mỗi năm đến mùa An cư Kiết hạ, chư Tăng Ni đều phải tìm đến một nơi thích hợp để nhập hạ, nơi này được gọi là trường hạ. Tuy nhiên, nếu không có trường hạ hay trường hạ ở xa, địa điểm an cư có thể là ngôi chùa, ngôi tịnh xá, tịnh thất, hay bất cứ chỗ nào thích hợp. Ở những chùa chỉ có bốn vị Tỳ kheo, sự thực hiện yết ma để kiết giới và kiết hạ cho ba tháng an cư được xem là hợp pháp Phật. Ở những chùa nơi vùng xa xôi hẻo lánh mà một vị Sư không thể đến trường hạ hay đến một ngôi chùa nào có trên ba vị Tăng để cùng nhau an cư kết hạ, thì vị Tăng ấy sẽ An cư ngay tại chùa của mình bằng phương pháp thực hiện “Tâm niệm an cư”. Pháp này được áp dụng cho trường hợp trong chùa chỉ có một hoặc hai, hoặc ba Vị Tăng . Họ đối trước Phật đường, đọc ba lần lời phát nguyện an cư thì sự an cư cũng hợp với pháp Phật. Một khi đã quyết định an cư ở đâu thì phải an cư ở đó, không được đi ra ngoài chỗ đó trong thời gian 3 tháng, ngoại trừ những trường hợp được giới luật qui định, như cha mẹ hay bổn sư bị bệnh nặng hoặc viên tịch, hay có Tăng sự quan trọng, hoặc có thí chủ thỉnh đi làm những Phật sự cần thiết, thì Tỳ kheo nhập hạ phải xin phép tạm thời rời trú xứ an cư. Tuy nhiên, xét theo thực tế, hành trì của giáo đoàn tăng lữ về việc An cư mùa mưa, thì sự An cư này không chỉ giới hạn bởi sự việc đi lại gây tổn hại cho các sâu bọ và các thứ cây cỏ sinh tưởng nhiều trong mùa mưa. Tham khảo thêm trong các Kinh điển, chúng ta sẽ thấy việc An cư còn có những mục đích khác hơn thế nữa. Ngoài ra, sự An cư mùa mưa còn có một ý nghĩa quan trọng khác nữa. Ðó là biểu hiện cho tinh thần sống chung hòa hợp của cộng đồng Tăng lữ tại một trú xứ. Ðiều này được thấy rõ trong luật Tứ phần. Lúc bấy giờ Ðức Thế Tôn trú lại Xá Vệ, trong vườn Cấp Cô Ðộc. Sau 3 tháng an cư mùa mưa, một số đông các Tỳ kheo ở Câu Tát La đến hầu thăm Ngài. Ðức Thế Tôn theo thông lệ hỏi thăm đời sống của họ như thế nào trong ba tháng An cư. Họ trình bày với Ngài sinh hoạt thường nhật của họ. Theo đó, các Tỳ kheo này giao ước với nhau trong suốt mùa An cư rằng không ai nói chuyện với ai bất cứ điều gì. Nếu có những việc cần thiết mà người nầy cần đến sự giúp đỡ của người khác thì chỉ được phép ra dấu chứ không được phép nói. Sinh hoạt này cũng thường xảy ra giữa các nhóm Tỳ kheo và được biết nhiều nhất là nhóm 3 Tỳ kheo dòng họ Thích gồm Tôn Giả - A Na Luật - tôngiả Nan Ðề - và tôn giả Kim Tỳ La. Các tỳ kheo khi thì ở Bát Na Nạn Xà, khi thì ở Sa Kê Ðế và luôn luôn được Phật khen ngợi. Nhưng trong trường hợp các Tỳ kheo ở Câu Tát La này, thay vì được khen ngợi, đã bị Ðức Thế Tôn khiển trách. Ngài nói các Tỳ kheo này là những người ngu si, sống chung như vậy là khổ nhưng lại tưởng là an lạc, chẳng khác nào những kẻ thù cùng sống trong một trú xứ. Nhiệm vụ của các Tỳ kheo sống chung là phải giáo giới lẫn nhau, chỉ điểm và sách tấn nhau, chứ không thể sống như những người câm với nhau. Cùng một lề lối sinh hoạt, nhưng có trường hợp Phật khen ngợi, có trường hợp bị Ngài khiển trách, ấy là thế nào? Ðức Phật luôn luôn ca ngợi đời sống trầm lặng của các Tỳ kheo, sống xa lánh những nơi ồn ào náo nhiệt. Tuy nhiên, như vậy không có nghĩa rằng một Tỳ kheo nên sống cách biệt ngoài cộng đồng Tăng lữ. Sống chung và hòa hợp trong cuộc sống thánh thiện cao cả, giáo giới và sách tấn lẫn nhau, đó là sinh mệnh của Tăng đoàn. Ðời sống của một Tỳ kheo là sống không gia đình không cố định vĩnh viễn tại một trú xứ nào, nhưng các tỳ kheo được nối kết nhau thành một cộng đồng thống nhất bằng giới bổn mà họ phải cùng nhau hòa hiệp để tụng đọc trong mỗi nửa tháng. Và sự hòa hiệp ấy được củng cố bằng ba tháng an cư vào mùa mưa. Như vậy, An cư mùa mưa không phải đơn giản chỉ có nghĩa là hạn chế sự đi lại của các Tỳ kheo để tránh tổn thương các sinh vật bé nhỏ và các thứ cây cỏ non. Trong lịch sử phát triển của đạo Phật sinh hoạt an cư kiết hạ là một nhân tố tích cực để các đệ tử tại gia có điều kiện thuận tiện tham gia vào sự nghiệp củng cố và phát triển giáo đoàn tăng lữ. Tăng đoàn thanh tịnh và hòa hiệp là tiêu biểu của sức sống cụ thể của giáo pháp mà Ðức Thế Tôn đã từng giảng dạy. Ðó cũng là nơi nương tựa tinh thần vững chắc, và là niềm tin chân chính cho những người tại gia sống giữa cuộc đời hỗn tạp, đầy những hận thù và tranh chấp. Một Phật tử tại gia, có niềm tin thuần tịnh trong sáng đối với Phật, Pháp, Tăng và Thánh giới luôn luôn được ghi nhận với 4 đức tính: - Thân cận thiện sĩ, - Học hỏi Chánh pháp, - Suy nghĩ sâu sắc những điều mới học hỏi, và - Hành trì những điều đã được chiêm nghiệm. Trong 4 đức tính ấy, đức tính thứ nhất, thân cận thiện sĩ, tức gần gũi các bậc thiện tri thức, những bậc đạo cao đức trọng. Mỗi năm, vào mùa mưa, khi các Tỳ kheo tạm thời dừng chân tại một trú xứ, thì đây là thời gian mà những người tại gia có điều kiện thích hợp nhất để thường xuyên gần gũi các bậc thiện sĩ học hỏi chánh pháp. Do thế, họ có thể phát huy các đức tính đặc trưng của một Phật tử tại gia có niềm tin thuần tịnh đối với Chánh pháp. Trong thời gian Đức Thế Tôn còn tại thế, các Phật tử tại gia hoặc tự lực cá nhân nếu có đủ điều kiện, hoặc những người thân thuộc nhau hoặc những người cùng sống trong một làng, một thành phố, hợp tác nhau thỉnh các Tỳ kheo về tại trú xứ của mình An cư kiết hạ, và hỗ trợ các Tỳ kheo các nhu cầu cần thiết để các Ngài có điều kiện thuận tiện cho sự tu tập suốt trong ba tháng mùa mưa. Các truyện ký của Phật giáo thuộc các nền văn học bảng sanh và bảng duyên thường ghi nhận có nhiều Tỳ kheo đã chứng đắc quả A La Hán trong thời gian An cư này, nhờ sự hỗ trợ của các cư sĩ về các nhu cầu hằng ngày. Một cộng đồng thanh tịnh và hòa hiệp, cùng học và cùng tu như sữa với nước vậy, quả là niềm tin và hy vọng cho con người sống giữa cảnh đời náo nhiệt, và nó chứng tỏ rằng Chánh pháp mà Ðức Thế Tôn đã giảng thuyết, nếu được thực hành một cách trọn vẹn, sẽ là cơ sở cho một thế giới an lành. Ðây là điều mà vua Ba Tư Nặc đã bày tỏ với Đức Thế Tôn về niềm tin của mình đối với Chánh pháp được Thế Tôn giảng dạy và chúng đệ tử thực hành trọn vẹn. Nói tóm lại, duyên khởi của sự An cư kiết hạ, của chúng Tỳ kheo dù đơn giản được nói là do Ðức Thế Tôn tùy thuận theo ước muốn của các đệ tử tại gia, nhưng trong ý nghĩa sâu xa thì nó là sinh mạng tồn tại của chánh pháp được duy trì bằng đời sống thanh tịnh và hòa hiệp của cộng đồng Tăng lữ. Chừng nào chúng Tỳ kheo còn nhiệt thành trong phận sự An cư 3 tháng thì bấy giờ chánh pháp vẫn còn là sức sống phong phú để loài người làm nơi quy ngưỡng và xây dựng một thế giới an lành. Chúng ta cũng nên hiểu rõ nghĩa của từ An cư là gì? An là an tịnh nội tâm, còn Cư là kỳ hạn cư trú trong suốt một thời gian nhất định nào đó, mà theo giới luật là ba tháng. An cư tức là chúng Tăng sống yên ổn một chỗ hoà hợp và thanh tịnh để cùng nhau tu học, trau dồi Giới đức, Định học và Tuệ học sau chín tháng đi hoằng pháp độ sinh. Trong thời gian ba tháng an cư, Tăng đoàn sinh hoạt cộng trú, cùng nhau sống trong tinh thần lục hoà, cùng nhau nhắc nhở giới luật, sách tấn lẫn nhau. Đến ngày kết thúc, tức vào ngày thứ chín mươi, chư Tăng tập trung tại một giới trường, đối chiếu với giới luật mà mình đã thọ trì, mỗi người tự kiểm điểm bản thân qua thấy, nghe và nghi và nếu thấy việc gì đó không đúng, tự mình nói lên hoặc nhờ một vị Tỳ kheo khác nói lên, sau đó nếu thấy rằng, mình có sai phạm thì phải sám hối đúng pháp. Sau khi sám hối liền được thanh tịnh, trong tâm cảm thấy an lạc. 2. Ý nghĩa Bố Tát: Nguyên nhân Phật quy định pháp Bố Tát: Khi Đức Phật trú tại thành Vương Xá, nước Ma Kiệt Đà, tại đây có các nhóm Phạm Chí ngoại đạo cùng nhau tập họp về một chỗ để giảng đạo và thọ dụng sự cúng dường của các đệ tử tại gia. Họ sinh hoạt trong những ngày ấy rất thân mật, dân chúng đi đến để nghe pháp, họ có niềm tin và có lòng mến mộ. Vua Bimbisara của xứ Ma Kiệt Đà thấy các nhóm ngoại đạo sinh hoạt như vậy bèn nghĩ rằng, nếu chúng Tỷ kheo đệ tử Phật cũng tụ họp như vậy thì phúc lạc cho những người Phật tử tại gia biết bao! Sau đó nhà vua đã ngự đến chỗ Phật đang cư trú, trình bày suy nghĩ của mình, “Bạch ngài, hiện nay các du sĩ ngoại đạo tụ hội lại và giảng pháp vào các ngày mười bốn, mười lăm và vào ngày thứ tám của mỗi nữa tháng. Dân chúng đi đến nghe pháp, và họ có lòng tin và mến mộ…hay là các ngài đại đức cũng nên tụ hội vào những ngày như vậy vào mỗi nữa tháng?” Nhận thấy nhân duyên hội đủ, Đức Phật đã chấp nhận sự đề nghị đó và dạy rằng: ‘này các Tỷ kheo, ta cho phép tụ hội vào các ngày mười bốn, mười lăm và vào ngày thứ tám của mỗi nữa tháng để thực hành lễ Bố tát.” Từ đó về sau, truyền thống lễ Bố tát (Uposatha) được diễn ra điều đặn trong tăng chúng đệ tử Phật qua nhiều thế hệ. Nhân duyên Phật quy định như vậy là vì, khi đức Phật cho phép đọc tụng giới bổn, nhiều vị Tỷ kheo khởi lên ý nghĩ rằng, hay ta nên đọc tụng giới bổn vào mỗi ngày…vào ba lần trong nữa tháng. Đức Phật quy định, không nên tụng đọc giới bổn trong mỗi ngày…và ba lần trong nữa tháng, vị nào tụng thì phạm tội dukkata. “Này các tỷ kheo, ta cho phép đọc tụng giới bổn Pātimokkha một lần vào ngày mười bốn hoặc ngày mười lăm của nữa tháng. Tiếng Phạn gọi là Upavasatha, Pàli gọi là Uposatha, Tàu dịch là Bố-sái-tha, Bố-sái-ta-đà… gọi tắt là Bố-tát. Tàu dịch là Tịnh trú, Thiên túc, Trưởng dưỡng. Theo pháp người xuất gia cứ mỗi nửa tháng một lần gọi là ngày Sóc và ngaỳ Vọng (vào ngày 14-15 và 30-01 tùy theo tháng thiếu hoặc tháng đủ, Tăng chúng tập trung một chỗ tụng giới kinh khiến tỳ kheo trụ trong tịnh giới, tăng trưởng thiện pháp. Hàng Phật tử tại gia cũng tập trung lại, tháp tùng chúng Tăng mà nghe lại giới pháp mình đã thọ. Như vậy, căn cứ vào việc làm thì gọi là thuyết giới, căn cứ vào công năng của việc làm đó thì gọi là Bố-tát. Bố-tát còn gọi là đoạn tăng trưởng, nghĩa là dứt ác, tăng thiện, còn gọi là Ngã đối thuyết, tức là tự mình sám hối tội lỗi trước mọi người. Tu tập tâm linh và hộ trì Chánh pháp trong mùa An cư kiết hạ 01 3. Ý nghĩa Tự tứ: Định nghĩa Tự Tứ: Tiếng Phạn gọi là Pravàrana, Pàli gọi là Pavanara, Tàu phiên âm là Bát hoà la, Bát lợi bà thích noa, dịch là Mãn túc, Hỷ duyệt, Tuỳ thỉnh, Tuỳ ý sự… Nghĩa của các từ này là sự thỉnh cầu. Ở đây chỉ cho sự thỉnh cầu người khác nói lên những khuyết điểm của mình. Sự chỉ điểm này được căn cứ trên ba trường hợp: do được thấy, nghe và nghi ngờ. Mục đích của việc Tự tứ cũng giống như việc Thuyết giới, được thực hiện vào ngày trăng tròn, nhưng khác với Thuyết giới có định kỳ nửa tháng, Tự tứ có định kỳ mỗi năm một lần sau ba tháng An cư. Ngày Tự tứ ở nước Việt Nam ta thường được tổ chức vào ngày 14 tháng 07 Âm lịch, ngày cuối cùng của ba tháng An cư kiết hạ. Theo thông lệ, vào ngày Tự tứ tất cả các tỳ kheo đều phải sám hối trước đại tăng những tội đã phạm trong ba sự thấy, nghe, nghi ngờ (Kiến, Văn, Nghi). Sự sám hối này sẽ làm cho chúng Tăng thanh tịnh, tự sanh vui mừng nên gọi là Tự tứ. Chúng Tăng tuy ba tháng An cư kiết hạ thân tâm thanh tịnh, giới luật nghiêm trì nhưng có khi không thấy được lỗi lầm mình đã phạm từ bên trong, vì thế, phải nhờ đại Tăng chỉ bảo mới thấy được lỗi lầm bên trong mà sám hối để được thanh tịnh hoàn toàn. Tự tứ là phương pháp thực hiện chung cho tất cả Tăng chúng, Đức Phật không cho phép biệt chúng Tự tứ. Chúng Tăng phải Tự tứ trong tinh thần hoà hợp gọi là: “Như pháp hoà hợp Tự tứ.” Đó là ý nghĩa của ngày Tự tứ, ngày kết thúc khoá an cư. Ngày Tự tứ này cũng còn gọi là ngày thọ tuế, nghĩa là chư Tăng được xác định thêm một tuổi đạo, là tuổi của Giới đức, của Tuệ học. Hàng xuất gia luôn lấy Giới đức và Tuệ học làm tuổi, chứ không tính tuổi theo năm tháng của thế gian. Hễ Tỳ kheo nào không An cư, không Tự tứ, hoặc có An cư mà không Tự tứ hoặc có Tự tứ mà không An cư thì cũng xem như là không có tuổi đạo.Lễ Vu lan là phần chính mà chúng ta bàn đến trong bài này, các lễ khác như An cư, Tự tứ, Bố-tát, Thuyết giới là những phần phụ, tuy vậy, chúng tương quan đến sự tu tập của hàng Phật tử tại gia nên cần phải học. Lễ Vu lan là ngày lễ thiết thực nhất để mọi người con Phật có dịp báo hiếu cha mẹ. Vì miếng cơm, manh áo mà chúng ta làm lụng vất vả suốt đời, có khi không còn thời gian chăm lo cho cha mẹ. Vì vậy, chúng ta hãy dành trọn ngày 15 tháng 07 để lo toan công việc báo hiếu, thiết lễ trai tăng, cầu nguyện cho cha mẹ. Nhờ oai lực của chư Tăng, chắc chắn cha mẹ của mình sẽ được ân triêm lợi lạc, khai tâm chuyển ý mà trở về với Phật Pháp. Là Phật tử, chúng ta không thể không thiết lễ Vu lan để báo đền công ơn cha mẹ, ngoài ra, mọi người con Phật hay không phải con Phật cần phải tận tâm phụng dưỡng cha mẹ khi còn sanh tiền, đừng để phải hối hận như Ngài Tử Lộ đã từng thốt lên rằng: “Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng Con muốn dưỡng nhưng cha mẹ không còn nữa”. Nếu cha mẹ không may qua đời thì chúng ta phải luôn luôn cầu nguyện Tam Bảo tiếp độ cha mẹ sớm sanh về miền Cực Lạc, ngày 15 tháng 07 phải thiết lễ trai tăng cúng dường để nhờ công đức chú nguyện của chư Tăng mà nguyện cầu cho cha mẹ. C. Kết luận: Nói tóm lại, mùa an cư là thời gian quan trọng nhất trong năm của hàng Tỳ kheo mà ý nghĩa tu học trong môi trường hoà hợp thanh tịnh được nổi bật nhất. Mỗi mùa an cư là một tuổi đạo cùa cuộc đời một Tỳ kheo. Ðây là một Phật sự vô cùng quan trọng và thiết thực của Tăng chúng, thể hiện lòng từ bi đối với muôn loài chúng sanh và làm nền tảng cho sự tu tập của hàng Phật tử tại gia. Đây cũng là thời gian thuận tiện cho giới cư sĩ tại gia có dịp thân cận chư Tăng học tập giáo pháp, đồng thời là cơ hội tạo phước báo nhân thiên qua việc hộ trì chúng Tăng trong suốt mùa An cư.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ). THIEN VIEN KIEM LIEN.THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.6/7/2024.

Thursday, July 4, 2024

The Principles of Practice. The Dharma-nature School says "transforming consciousness into wisdom", the Dharma-nature School says "clearing the mind and seeing one's own nature", and the Pure Land School says "single-mindedness without distraction", all are principles of practice leading to the highest state of enlightenment. If one wants to achieve this goal completely, one must destroy two kinds of attachment. Self-attachment is the origin of samsara in the six paths; dharma-attachment is the cause for the formation of the ten dharma-realms. Therefore, when the two kinds of attachment to self and dharma-attachment are destroyed, one will not only be liberated from the six paths of samsara, but also transcend the ten dharma-realms. This is called entering the one true dharma-realm. The Avatamsaka Sutra says that the Flower Store World of Vairocana Buddha and the Western Pure Land of Amitabha Buddha both belong to the one true dharma-realm. This is often said in Mahayana teachings, the final result of practice is returning to one's origin, also called great perfection. The Buddha taught us to "leave appearances and thoughts", as the Diamond Sutra says: "All the sages and saints take the Dharma of non-action to make distinctions". In other words, from the time of first awakening the mind to the position of Tathagata, no matter what Dharma method is practiced, one must follow the principle of "leave appearances and thoughts". The order of the eight stages of fruition in Hinayana (1), or the 51 stages of fruition in Mahayana, are all based on the depth or shallowness of the practice of leaving appearances and thoughts. This is clearly stated in the Diamond Sutra, which are the mysterious principles that guide us to be human, work, and live to achieve happiness, peace, and perfection. The important thing is that we must know how to skillfully apply true practice. If we apply practice appropriately and skillfully, then at some point we will penetrate into the realm of Buddhas and Bodhisattvas, which is the moment of "transforming consciousness into wisdom", "transforming ignorance into enlightenment", or transforming the life of ordinary people into the life of Buddhas and Bodhisattvas. The life of ordinary people is to drift in the six paths of samsara; the life of Buddhas and Bodhisattvas is to play with supernatural powers freely. The living space of ordinary people is limited, the living space of Buddhas and Bodhisattvas is the end of space, pervading the entire Dharma realm. The Mahayana sutras describe this very thoroughly. The Buddha taught that this realm is not reserved only for Buddhas and Bodhisattvas, but all sentient beings and all people have a part. As long as we awaken and turn back, practice according to the Buddha's teachings, everyone will achieve success. The method of practice is to take the Diamond Sutra as a guideline, to leave behind appearances and thoughts, and then practice according to the Pure Land Dharma door, continuously reciting the name of Amitabha Buddha without interruption. In daily life, walking, standing, sitting, eating, dressing, working... all actions and gestures should not be separated from mindfulness, always remembering the name of Amitabha, then the path to enlightenment and becoming a Buddha is not far away, right in this life, it will definitely be completely accomplished, achieving perfect happiness.END=NAM MO SHAKYAMUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).GOLDEN ZEN BUDDHIST MONASTERY=VIETNAMESE BUDDHIST NUN=THICH CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.4/7/2024.VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=THICH CHAN TANH.
Cương Lãnh Của Sự Tu Hành. Pháp tướng tông thì nói "chuyển thức thành trí", Pháp tánh tông thì nói "minh tâm kiến tánh", còn Tịnh độ tông thì nói "nhất tâm bất loạn", tất cả đều là những nguyên tắc tu tập đưa đến trạng thái giác ngộ cao nhất. Nếu muốn đạt được mục tiêu này một cách viên mãn thì phải phá trừ hai thứ chấp. Chấp ngã là nguồn gốc của luân hồi trong lục đạo; chấp pháp là duyên khởi cho sự hình thành mười pháp giới. Do đó, hai thứ chấp ngã và chấp pháp được phá trừ rồi, thì không những được siêu thoát sáu nẻo luân hồi, mà còn vượt thoát khỏi mười pháp giới. Đây mới gọi là thể nhập vào nhất chân pháp giới. Kinh Hoa Nghiêm nói rằng: thế giới Hoa Tạng của đức Phật Tỳ Lô Giá Na và thế giới Tây phương cực lạc của đức Phật A Di Đà đều thuộc nhất chân pháp giới. Điều này trong giáo pháp đại thừa thường nói, kết quả cuối cùng của sự tu tập là trở về với cội nguồn của mình, cũng gọi là đại viên mãn. Đức Phật dạy chúng ta phải "ly tướng, ly niệm", như trong kinh Kim Cương nói: "Tất cả chư hiền thánh đều lấy pháp vô vi mà có sai biệt". Nói cách khác, từ khi mới phát tâm cho đến địa vị Như Lai, bất luận là tu pháp môn gì, cũng đều phải theo nguyên tắc "ly tướng, ly niệm". Thứ tự tám quả vị trong Tiểu thừa(1), hay 51 quả vị trong Đại thừa, đều căn cứ vào công phu tu tập ly tướng ly niệm sâu hay cạn mà phân biệt. Điều này trong kinh Kim Cương chỉ bày rất rõ ràng, là những phương châm nhiệm mầu hướng dẫn chúng ta làm người, làm việc, sinh hoạt đạt được hạnh phúc, an lạc mỹ mãn. Điều quan trọng là chúng ta phải biết khéo léo vận dụng tu hành chân chính. Nếu như vận dụng tu tập hợp lý, thuần thục, thì đến một lúc nào đó sẽ thâm nhập vào cảnh giới của chư Phật, Bồ Tát, đó chính là giây phút "chuyển thức thành trí", "chuyển mê thành ngộ", hay chuyển đời sống của phàm phu thành đời sống của chư Phật, chư Bồ Tát. Đời sống của phàm phu thì trôi lăn trong sáu nẻo luân hồi; còn đời sống của chư Phật và Bồ Tát thì du hí thần thông tự tại. Không gian sinh hoạt của phàm phu thì có hạn, không gian sinh hoạt của chư Phật và Bồ Tát thì tận cùng hư không, biến khắp pháp giới. Trong kinh điển Đại thừa miêu tả điều này rất tường tận. Đức Phật dạy rằng, cảnh giới ấy không phải chỉ dành riêng cho chư Phật và Bồ Tát, mà tất cả chúng sanh, tất cả mọi người đều có phần. Chỉ cần chúng ta tỉnh ngộ hồi đầu, y theo lời Phật dạy mà tu hành, thì ai cũng được thành tựu. Phương pháp tu hành thì lấy kinh Kim Cương làm cương lãnh, ly tướng ly niệm, rồi y theo pháp môn Tịnh độ mà tu, niệm niệm liên tục giữ cho danh hiệu A Di Đà Phật không gián đoạn. Trong sinh hoạt hàng ngày, đi đứng nằm ngồi, ăn mặc, làm việc… tất cả mọi cử chỉ hành động đều không rời chánh niệm, luôn luôn nhớ nghĩ danh hiệu A Di Đà, thì con đường giác ngộ thành Phật không ở đâu xa, ngay trong đời này nhất định được thành tựu viên mãn, đạt được hạnh phúc mỹ mãn.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).THIEN VIEN KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY=4/7/2024.