Tuesday, March 28, 2017

VÔ NIỆM - VỐN CHỈ CÓ Ở BẬC GIÁC.

VÔ NIỆM KHÔNG PHẢI KHÔNG NGU NGƠ VÔ KÝ, KHÔNG PHẢI LÀ CHẲNG CÒN Ý NIỆM NÀO MÀ VÔ NIỆM LÀ NHẬN BIẾT ĐƯỢC CHÂN THỰC TỪ CHÂN TÂM BỔN TÁNH.
Người tu hành hay nói vô niệm là phải tu đến không còn niệm nào nữa hết. Thật là si mê lầm lạc, không còn niệm nào nữa hết có khác gì gỗ đá. Ta vốn từ gỗ đá đã trải qua "muôn muôn ngàn ngàn ức ức" kiếp mà được thân người hôm nay, sao si mê đến nỗi lại muốn quay về gỗ đá. Tất cả muôn loài muôn vật đều có pháp tánh. Từ khi ta còn là cái cây, khi nắng thì chịu nắng, khi mưa thị chịu mưa, khi hết nước thì chịu chết, ta không biết cách để tránh khỏi. Qua vô vàn ức kiếp mới có được ý niệm sinh ra cái chân trở thành thú vật mà tránh được. Nhờ những ý niệm được đúc kết sâu dày trong tâm thức a lại da qua muôn trùng ức kiếp đã biến pháp tánh của ta thành tánh linh, tánh giác giúp ta linh động hơn tự tại hơn. Được thân người hôm nay cũng nhờ những niệm đó sao lại muốn quay về gỗ đá, có phải si mê biết dường nào? VÔ NIỆM? Phải hiểu cho thấu cho rõ ràng. Chúng sanh si mê vốn dĩ phân biệt chấp trước, có nghĩa là phải cần có chấp trước vào một ý niệm nào đó rồi theo đó mới có thể phân biệt nhận ra được thứ khác. Chúng sanh đối cảnh chẳng thể phân biệt được chánh tà tốt xấu nếu chưa được học được thầy chỉ bày để có được ý niệm trong đầu. Còn bậc giác ngộ không cần phải dựa vào một ý niệm nào đều thấy được phân biệt được một cách rõ ràng. Do không TRỤ dựa vào một ý niệm nào mà biết được nên mới gọi là VÔ NIỆM. (VÔ TRỤ cũng vậy) Ý niệm là do chúng sanh đặt ra, chúng sanh thì si mê lầm lạc nên ý niệm cũng sai lầm. Dựa vào cái niệm sai lầm để nhận ra cái khác thì cái khác cũng sai lầm, cứ thế hết sai lầm này đến sai lầm khác. Nên người học phật mà dựa vào các ý niệm học được cho mình là giác thì quả là quá sai lầm. Bậc giác ngộ cái thấy cái biết của họ không hề dựa vào một ý niệm nào của chúng sanh cả, tất cả thấy biết được là nhờ từ chơn tâm bản tánh pháp tánh của họ. Chơn tâm pháp tánh là thật nên cái thấy biết của nó cũng là thật, nguyên lý đó không thể thay đổi được. Người giác có cái trí từ chơn tâm bản tánh gọi là trí vô sư (VÔ SƯ TRÍ: không thầy vẫn biết được) cũng gọi là TRÍ HUỆ, cũng gọi là TUỆ GIÁC, cũng gọi là THÁNH TRÍ, phàm phu không cách gì có thể hiểu nổi được trí tuệ của người này. Tuy không thể hiểu được bậc vô niệm nhưng cách nhận ra không khó. Do VÔ NIỆM nên khi nói pháp họ thường không dựa vào kinh điển hay chỗ nào cả mà nói (không dựa vào ngôn tự sẵn có, đường ngôn ngữ dứt bặt Thích Ca nói là ở chỗ này), chỉ dựa vào tâm của người đối diện đang chấp gì mà nói ra pháp tương ưng với người đó mà giác ngộ (tâm truyền tâm Tổ Đạt Ma nói là ở chỗ này), sau về đem đối lại kinh điển chẳng hề sai khác. VÔ NIỆM vốn rõ rõ ràng ràng là vậy. HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.29/3/2017.

No comments:

Post a Comment