Friday, March 31, 2017

His Word >
The error is easy to see how many
mistakes we can hardly see who wants to break up, The one
who tries  to break open
As the rice husk is found in the other The
error is hidden behind the
Title hunters want to hide themselves
Or as deliberate gambler
Flag Fraudulent fraud scam marks. 
Dhammapada stanza 252 Dhammapada
- Question 252  

(first) 

If we can see the fault of the
mind, we are angry, easy to give birth,
add more affliction, fast
away from the net, around the late melancholy,
bugs do not care for long
.
Dhammapada stanza 253
The Dhammapada  Dhamma 253  

(2)



 
             The two verses from the Dhammapada mentioned here are universally applicable to all, and can give rise to considerable wisdom.First of all is the verse:

"Easy to change people's mistakes
I'm new hard to see
People are trying
to find
fault like rice husk in the room Crashed
as a cover "

             Here, the tendency to hide our faults is like a fraudulent trick, because it is true that we are not honest with ourselves. However, accepting your true self is very difficult, especially  when talking about your mistakes, because your self-assessment is always wrong - either too high or too low.   The best way to get a clear and realistic view of yourself is to examine yourself with mindfulness. 

             It is not difficult to see faults because they often annoy me, and in this negative state we assume that what we think is right and that we have the right to judge people.   That's why we  criticize hurriedly, and forget that our thoughts are based solely on our own ideas, so we can not be completely objective. To a great extent,  all of our views are false, as they stem from the illusion of our self:  'I have, I want, I will, I believe, I know, I Vacation.' Our views can be quite  true, but relative truth is never enough to make us completely satisfied, since in the end it only shows the truth of a self against a Other ego.  One person believes this,Others believe that; People do this, others do the exact opposite. The truth that builds from the notion of a self can not be absolute and absolute truth. Much, it only shows the choice of the individual. The Truth is no more than that.

             From the concept of absolute truth is completely different. From this perspective, we begin to realize that the fault of the person we are interested in needs to be seen in us. Human error is a reflection of fault in us, otherwise we can not recognize them.  When we see people angry or boastful, we recognize these shortcomings from our own experience.  We know where these emotions come from and how they affect them. Similarly, it is said that only the Buddha recognizes the Buddha, since only the Enlightened One knows the enlightenment.END=NAM MO CAKYA MOUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=THICH CHAN TANH.THE MIND OF ENLIGHTENMENT.VIETNAMESE BUDDHIST NUN=GOLDEN LOTUS MONASTERY=AUSTRALIA,SYDNEY.1/4/2017.
Lỗi Của Người>
Lỗi người dễ thấy biết bao
Lỗi ta khó thấy ai nào muốn khui,
Lỗi người cứ cố phanh phui 
Như tìm trấu lẫn trong nồi gạo kia 
Lỗi ta lại dấu diếm đi
Tựa người săn bắn muốn che dấu mình
Hay như con bạc cố tình
Cờ gian bạc lận lưu manh dấu bài. 
Dhammapada stanza 252
Kinh Pháp Cú - Câu 252  

(1) 

Nếu ta thấy được lỗi người
Tâm ta nóng giận tức thời dễ sinh
Tăng thêm phiền não thật nhanh
Xa lìa an tịnh, quẩn quanh muộn sầu,
Lỗi người chẳng để tâm lâu
Còn chi sầu muộn, còn đâu não phiền.
Dhammapada stanza 253 
Kinh Pháp Cú -Câu 253  

(2)


 
 
             Hai câu kệ từ kinh Pháp Cú được nói đến ở đây có tính cách phổ quát thích hợp cho tất cả, và có thể giúp phát sinh các trí tuệ đáng kể. Trước hết là câu kệ:

“Dễ thay thấy lỗi người
Lỗi mình mới khó thấy
Lỗi người ta phanh tìm
Như sàng trấu trong gạo
Còn lỗi mình che đậy
Như kẻ gian dấu bài”

             Ở đây, khuynh hướng che dấu lỗi lầm của chúng ta cũng giống như một thủ đoạn lừa đảo, vì chính thật là ta không thành thật với bản thân. Tuy nhiên, chấp nhận con người thật của mình rất khó, nhất là khi nói về lỗi lầm của mình, vì sự đánh giá bản thân của ta  luôn sai lạc - hoặc là quá cao hay quá thấp.  Phương cách tốt nhất để có được một cái nhìn rõ ràng và thực tế về bản thân là tự soi xét mình với chánh niệm. 

             Thấy lỗi của người thật không khó vì chúng thường làm ta khó chịu, và trong trạng thái tâm tiêu cực này ta cho rằng những gì ta nghĩ là đúng và ta có quyền phán đoán người.  Đó là lý do khiến chúng ta phê bình hấp tấp, rồi quên rằng những suy nghĩ của mình chỉ dựa trên ý kiến riêng của chính mình, nên không thể nào hoàn toàn khách quan. Ở một mức độ nào đó, tất cả các quan điểm của chúng ta đều sai lạc, vì chúng khởi nguồn từ ảo tưởng về bản ngã của ta: ‘Tôi có, tôi muốn, tôi sẽ, tôi tin rằng, tôi biết, tôi nghĩ.’  Những quan điểm của chúng ta có thể đúng một cách tương đối, nhưng chân lý tương đối không bao giờ đủ để khiến ta hoàn toàn thỏa mãn, vì cuối cùng thì nó cũng chỉ thể hiện sự thật của một bản ngã đối chọi với một bản ngã khác. Một người tin thế này, người khác tin thế kia; người làm cách này, người khác làm cách hoàn toàn ngược lại.  Chân lý xây dựng từ ý niệm của một bản ngã không thể nào là chân lý tuyệt đối và hoàn toàn. Nhiều lắm, nó chỉ thể hiện sự lựa chọn của cá nhân. Chân lý tương đối không thể nào hơn thế được.

             Nhìn từ quan niệm chân lý tuyệt đối thì hoàn toàn khác. Từ góc nhìn này, chúng ta bắt đầu ý thức được rằng lỗi của người mà ta quan tâm đến cũng cần được nhìn thấy nơi ta.  Lỗi của người là phản ảnh của lỗi nơi ta, nếu không ta đã không thể nhận biết chúng.  Khi thấy ai giận dữ hay khoe khoang, chúng ta nhận ra những khuyết điểm này từ kinh nghiệm của bản thân.  Chúng ta biết những cảm xúc này từ đâu đến và tác động của chúng như thế nào.  Tương tự, người ta nói chỉ có Phật mới nhận ra Phật, vì chỉ có Đấng Giác Ngộ mới biết được sự giác ngộ. HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.1/4/2017.

Thursday, March 30, 2017

和尚的理想美德

 虽然一个良好的生活   ,
在这里,扎实的训练   是有价值的。

僧伽,一组佛门弟子,成立和他的直接领导下工作。佛陀建立僧团成一个理想的身体,团结和统一在社区生活的指导原则。在  大乘经,   第16经; 和文本等价的   旅游  ,学校A-2级,佛提出七种方式(通常被称为七项措施倒退)鼓励僧实践自我端庄对于她的高贵气质不实践的道路上腐烂的每一个成员,同时有助于建立,巩固和保持僧团的繁荣。    

首选小,没有太多的爱
与谁离开了世俗生活和尚,就必须首先删除之前已经感染了习惯,不喜欢这样做,不乐意这样做,不是多情DO(的   涅槃,业务的大碗里   学校没有16)。该   旅行旅行   (A-路口)简单地通过调用这个凭借“  少工作,少的工作  。” 当选择放弃的路是自己从世俗流中分离,选择不同的路径,如果大多数人在社会追求世俗的路径而不是相反。这些谁离开家乡,进入路径之前,也一直在滚动多年,这种世俗生活。这不是一个简单的事情得到的是已经实行了很长一段时间的习惯。
当我们有相同的门外汉,在占领的预气质还是潜在的,我们倾向于完成任务,忘记了更重要的事情的人的任务的优先级。上学。在太多的任务的参与者将失去他们的正念,被附加到任务,而不会集中在和尚的主要工作。 
它在佛经那帕阿难,谁住在的Kosala百姓中间,忙得很多外行联系人指出。眼见,一个自然的提醒:“ 。他是谁决定选择的方式和平地生活,生活在安静的距离,应该直接了主意涅槃的目的。因此,打坐,生活没有任何距离的人过多曝光,谈论更多白白  阿难与此提醒,并及时寄回住在一起标题冥想深深感动(  Saṁyutta经济  ,第一卷,第九章,在V:阿难)。
但你涉足的工作,总是以工作山区徘徊,心中着急,认为,解决工作中的人有什么不同,怎么能集中注意力的话题冥想项目?此外,当谈到工作,当自我提高,没有时间去思考和实践佛法,诸法的无私本质,所以修行的道路上越障碍。。因此,佛陀教导“  花哨工作,不能生活在常设机构在身  ”(  支出增加佛经  ,第六章,第十二产品,业务117)。即使圆头形,方形恤也只是一般,但并不介意这样的人。越多的人做更多的工作,更多的熟练的工作,更主动地享受到更多的工作而忽略了实践,虽然寺院身体还活着世俗生活。佛陀调用这个类烂人在教导。 他教导:“和尚拥有大量的工作,许多事情要做,技能的工作要做,冥想放弃,不专注于纯粹的冥想这是导致僧人学习烂烂的第一部法律。  ”(  增加体积,   第五章,产品IX,业务号码90)。 
即使我们没有熟练的工作,不要太热衷于我们的工作,我们仍然附着于生活在混乱与外行,与他们一起工作,被卷入世俗的故事或工作生活有关的东西,手口说话,令人震惊以为西方思想忘记正念。其中一个练佛陀的教诲的人有害的东西是不是每个人都知道有“  许多工作,许多工作要做,在做什么不灵巧;生活在混乱与主机和  和尚  ,因关系  与主机  “(第五章,第XXII,223号公报)。 
上一份工作,头脑没有强大到足以自我埋葬头是令人沮丧的,不可控的,缺乏经验,自提交主导愤怒和机动。这样的人往往会伤害自己的心脏和伤害别人。因此,佛说:“  少是一个  用于慈爱条件  ”(  I.8  )。相反,有人“  û  优选工作(物理)导致腐烂腐朽  ”  (增加开支取经,V章,IX产品,贸易149;第六章中,III,21个的)。  只有当我们的思想和守法自力更生在所有情况下,走在天花板上没有粘尘敢于“手到市场”的生活!
乌纳安静,没有太多的健谈
和尚需要住第二的美德就是训练自己成为生活中成熟的“  安静喜欢,不喜欢说太多  ”(京族   旅行  ,2号院一下颚)。这是更详细的描述   了Mahaparinirvana Sutta   (学院  第九届经  ),这是“  在八卦不感兴趣,不是同性恋,不放纵  。” 这是一个安静和久坐的生活方式,一种生活技能自己,我们是否在一个大的会众。这美德与放弃的轨线非常多,因为实践是每个人的工作,用自己的头脑,要回去向内的方式工作的过程。道路需要一个安静的环境和最小的通信。如果需要的话,从业员应恰谈佛法理解经典教义的做法,不应该说没有关系的解放为目的的东西放在一起。 因此,佛陀教导“的时候,老师一起开会,这Nandaka,有两两件事要做:说法律或保持安静圣徒  ”(  经济增长  的4,第九章,在I)。
有记录在该经一个有趣的故事。当时,佛和僧人住在奇·凯利花园。那两个和尚,超巨星舍利弗和Mankindi,带动从业人员500跨区域,谁马上前来祭奠佛和皇帝出行。当他们到达时,他们没有达到佛,和尚会见了喜悦和互相打招呼制造噪音。菩萨听到了响声,问阿难发生了什么事。 
听到此事后,佛告阿难驱逐舍利弗和目犍连别处。那么这两个尊者大师指导500个门徒佛陀的忏悔和他欢喜。借此机会,佛陀教导僧侣自我满足的做法,以便开发佛法的思想和见解的沉默的生活,其中的培育心灵的一个因素是“  独居的地方,不喜欢拥挤人  “(  最高级A-功能  ,九正法,产品45,经营第2号)。
谁喜欢谈了很多将享受足够的喋喋不休的人,这是难以控制和掌握的头脑在说话,所以更容易说错了。当头脑中没有涉及到生活实践诸法追了上来,我们越谈平凡的生活,我们就越变得难过,并进一步从生活的良性方式了。佛陀说:“  首讲不了生命的身体本身  ”(  增加,   第六章,第十二产品,117)。这种教学方法似乎很简单,易于理解,但难以实行。那些当依法海岸的魅力谁离家不把权力,精力和时间为佛法的做法。因此,当没有足够的内力,它是不容易找到实践的方式喜悦。 
此外,在讨论不相关解放的目标东西的时候,瑜伽师的心灵很容易振荡,易烂回到世俗生活。因此,在许多文本,佛提醒:“  对话是使僧侣友谊学校烂心脏的事情之一  ”(  经济增长  ,“第五章中,八中,89中)  烂烂  ”(  支出增加取经  ,V章,IX产品,贸易149; 21第VI章中,III)。和尚的身体,但心脏是烂是人类生命的浪费。佛陀的上述教导在脑子里,帮助我们有更多的内力涉水走向和平的意义上的世俗流激活良好的精神状态的影响。
睡吧,睡吧不介意
该  旅行旅行   (A-路口)指出需要一个和尚的第三个优点是“  睡眠不足,没有睡觉,  ”和   涅槃的大经   (商学院)称这种美德是“  不喜欢睡觉  ”。这是明智的选择,聪明的,傲慢的,觉醒的控制,并在合理的水平调节自己的琐碎需求。睡眠是一个合法的需求,但佛陀说,睡眠是永不满足(  增加支出佛经  ,104第三章,十一,)。此外,就不可能积累的睡眠,而“睡眠”只是需要时间和容忍的坏习惯。  
通常人们每天需要8小时的睡眠,让一个正常的人花了第三他一生的睡觉!这并不是说前10年的寿命仍然不知道做什么和生命的最后几年都是老弱病残,所以照顾自己是非常珍贵的!尽管如此,许多人还没有意识到我们的时间是多么的难得。一旦你花太多时间睡觉,人变得消极,沮丧,因为当我们睡觉,在身体最返回机构休息或工作很少。因此,让自己睡觉比较活跃,即使醒着的时候,我们的身体变得呆滞,反应迟钝,缺乏活力,感觉迟钝,懒惰和亲吻。
欲望睡觉的后果是坏的。佛在这样做,提到这么多次,睡的愿望是“  才使得僧侣友谊学校烂心脏的事情之一  (”  经济增长  ,并且是第五章中,八中,89中),   “极乐那阻碍了达摩的实践  “(第五章,  卷   XXI,206号公报)。自然“  宁愿睡造成烂根烂  ”(  在增加经济  ,第五章,149第九届); 家里人一样,“  和尚烂烂  ”(  支出增加取经   21第六章中,III)。 佛陀说,“谁喜欢睡觉都无法活在身上。  ”(  佛经  ,第六章,第十二,苏特。第117号)。对于普通百姓只知道如何享受快乐的生活,沉浸在睡眠是非常正常的需求。然而,随着和尚,终身倾斜心思学习必要的休息睡眠将是内部转型的路径放缓的一个主要障碍。 
所以,佛陀鼓励他的弟子,谁正在努力朝着出生和死亡的解放目标的道路上,说:“  和尚,和尚,只有   喝眼镜下的夜僧人,睡眠时间少醒了。  ”(  佛经,   第五章,产品XIV,业务137号)。只有当我们知道的高贵的方向,有远见清楚地看到出生和死亡的诞生逃逸是克服村庄的诱惑必要和紧迫的努力。我不想睡觉度过我的一生的实践。
没有聚会说没用
如果以德治家第四人民生活将“  不是朋友,朋友,不要说没用的东西  ”(商务   旅行  ,2号学校的水平),并在这样   戴碗涅槃   (第16号,商学院)这表现为“  不喜欢群,不开心的聚会,没有激情的聚会  。” 显然,在生活中,语言是人与人之间沟通的必要手段。然而,一个和尚,宝贵的时间应优先的做法; 只有当它是必要的交换与实践和解放为目的的事,与别人沟通。佛提醒弟子,和尚的路径,但对僧人的生活,仍然是一个人走的路,  就像“一个犀牛在沙漠角  ”(  京族  ,第一章,35-36号)。六室的住房新的生活方式是撤退的真正办法,费尽一生都在世界的路径。
众说是没用的是不要把自己的从业轨迹谁的人的习惯,致力于研究和实践佛法。会议对话不仅浪费徒劳的时间,它是那些没有明确的人生方向的工作。对于那些谁不知道如何根据佛陀的教导生活,平凡的世俗事务也不会带来内在转变方面的任何好处,它可以成为人们讨论的话题没有结束。回首过去,每个人花了近一半的他或她的生活睡觉。大部分时间花费在食品,衣着,住房,疾病为自己和其他非利益。如果有更多的聚会白白说话,那么就没有时间,投资于佛法的实践中,所有的苦难本身之后。 
这是由归仁XO儿子提醒:   “流浪头痛,开玩笑的人最不可调和的规则,濒临死亡的痛苦馕的误导性知识,往往反映。    HT清涂的翻译是:”  吃,然后开始你的头嘈杂的,只是说话的整个世界。宋,快乐的比赛,不开心是痛苦的原因。生生世世跟随在天花板上,再也没有醒来。
和尚确定要选择一个人走的路,尽管许多人,总是生活正念正念,搭在自己的身体和心灵所包围。因此,谁唠一唠人,享受群众,笑是不是自我控制是朝着向外,也难以独活,不能朝着内心生活为目标。佛陀教导任何人谁“  喜欢众不能活在身上  ”(  桑·奇  ,第六章,第十二产品,经济117)。在其他的文本,他说,谁“  优先众就把烂掉烂  ”(  支出增加佛经,   第五章,IX产品,业务149)。只有当你享受和学习生活在安静的环境中有很强的内力,
不要自我吹嘘,当你缺乏美德
第五凭借和尚应该是庄重和自尊心是“  没有邪恶的欲望,不受邪恶的欲望  ”(  涅槃,商学院的大碗里  )。在   旅行   (  A-结  )“该内容被记录为  当你缺乏美德不是自我表扬  。” 虽然两种经典里这个内容不完全一致,它们是密切相关的,可以被看作是一个,因为只有那恶者支配和操纵新的自我表扬。不是吹牛和自我赞美是圣人安静,温和的生活方式; 普通的人也难以做到。 
全世界的人做他们不炫耀全力招展,炫耀很多次,但仍不能无聊。即使他们自己没有什么成就,也添了不少细节来兑现自己,让自己的形象在别人眼里更多的“微光”,只是因为贪婪:贪婪的一致好评。这样的人是一个活生生的人谁是欲望和机动,高兴的虚拟名称驱动,生活依赖他人的评价。这是那些谁可怜的内心生活和野生,外向等等,谁自愿支配他们的头脑外部环境的共同心理。 
因此,如果一个人有一个和尚的外观和恭维自己,即使成绩是很小的东西,这是不值得与别人比较,他是不是真和尚。。一旦附件被滋养,我们会被卷入世俗流。这是那个破坏耕作质量的因素之一。
有兴趣的人拍自己(通常伴随着心理贬低人)喜欢被告诫,所谓的“  愚蠢  ”和“  等都将带来不快,痛苦长  ”(  Saṁyutta业务  第二卷,第六章,I产品,业务第5号)。自吹牛文档的拥有她,但是,当佛或僧人尊严的尴尬同样的问题,自信心丧失,不能回答,佛把它叫做人“  做黑点在教学中的法律,打破了世界,法律和法律上的损害。  “(  卓异,   第十章,第九产品,商业85号)。作为一个真正的修炼人,应当考虑到的正念,沉思和在每一个时刻一个人的思想和行动,及时控制,以免犯这样的错误,成为自己生活的堕落生活,同时也玷污的纯净生活僧伽。谁称赞自己是谁被贪婪和欲望驱动的一个有德的人,也很难修行的道路上前进。这样的人也被抓了自我,抛光自我,炫耀什么,他没有,或者有一点点炫耀的时候生活不值得信任。这是医生的一大障碍。
不要让坏人朋友
一个医生的第六美德的美德是“  不坏的人交往  ”(路     星界),而在正念,意义表达略有不同,  没有狐朋狗友的愿望,没有亲戚邪恶的欲望,不与邪恶的关联欲望  。这里的区别是,虽然   旅程   强调“邪恶坏男人”,   在Mahaparinirvana经   (第16经)的重点留邪,而不是人的邪恶问题的性质和目的是相同的,因为邪恶的人“拥有”邪恶的,滋补的邪恶,用邪恶的喂头脑。不接近邪恶,不接近邪恶的高管,使我们远离由邪恶的注射从外面看,
古人常说的“选择你玩”。另一种常见的说法,每个人都知道是“告诉我你是,我会告诉你,你是谁的谁”。是! 附近的明亮的灯光黑色墨水附近; 与坏朋友玩不好,不好的丑闻也不好。归仁儿子已经教导说:   “好父亲,因为中间路线,虽然比不上,时间利润;假恶协会,邪恶领袖的知识,理解邪恶的创作,新闻传播,一个抑郁症后,独特的个人身份,死后的生活。  接近人喜欢走在露,虽然不湿,但   逐渐  被吸收,  更接近邪恶,更邪恶的知识,早期的黑暗创意,之前眼睛见效,死亡,然后放下。  一个苯失去了身体, 想找到生命再次“(  Quy的儿子书  )。在我们的生活中,我们经常被身边,我们的个性在很大程度上受到那个人的影响,亲密的朋友甚至影响可以改变一个人的未来之路的轨迹。人类。因为人格的形成和发展是社会化的过程中,人们和栖息地对过程有直接的和直接的影响。选择住接近好的人有机会离开邪恶是一种美德是非常必要的从业者以及为生活在社会中所有的人。佛陀教导:“  不要亲近恶者,不要一个人,是一个很好的朋友,是一个至高无上的人  ”(  正法,  v 78)。我们经常呆在一起的人,其性格有很大的影响的那个人,亲密的朋友甚至影响可以改变驱动一个人的未来之路的轨迹。因为人格的形成和发展是社会化的过程中,人们和栖息地对过程有直接的和直接的影响。选择住接近好的人有机会离开邪恶是一种美德是非常必要的从业者以及为生活在社会中所有的人。 佛陀教导:“不要亲近恶者,不要一个人,是一个很好的朋友,是一个至高无上的人  ”(  正法,  v 78)。我们经常呆在一起的人,其性格有很大的影响的那个人,亲密的朋友甚至影响可以改变驱动一个人的未来之路的轨迹。因为人格的形成和发展是社会化的过程中,人们和栖息地对过程有直接的和直接的影响。选择住接近好的人有机会离开邪恶是一种美德是非常必要的从业者以及为生活在社会中所有的人。 佛陀教导:“不要亲近恶者,不要一个人,是一个很好的朋友,是一个至高无上的人  ”(  正法,  v 78)。即使是亲密的朋友的影响,可以改变驱动一个人的未来之路的轨迹。因为人格的形成和发展是社会化的过程中,人们和栖息地对过程有直接的和直接的影响。选择住接近好的人有机会离开邪恶是一种美德是非常必要的从业者以及为生活在社会中所有的人。 佛陀教导:“不要亲近恶者,不要一个人,是一个很好的朋友,是一个至高无上的人  ”(  正法,  v 78)。即使是亲密的朋友的影响,可以改变驱动一个人的未来之路的轨迹。因为人格的形成和发展是社会化的过程中,人们和栖息地对过程有直接的和直接的影响。选择住接近好的人有机会离开邪恶是一种美德是非常必要的从业者以及为生活在社会中所有的人。 佛陀教导:“不要亲近恶者,不要一个人,是一个很好的朋友,是一个至高无上的人  ”(  正法,  v 78)。选择住接近好的人有机会离开邪恶是一种美德是非常必要的从业者以及为生活在社会中所有的人。 佛陀教导:“不要亲近恶者,不要一个人,是一个很好的朋友,是一个至高无上的人  ”(  正法,  v 78)。选择住接近好的人有机会离开邪恶是一种美德是非常必要的从业者以及为生活在社会中所有的人。 佛陀教导:“不要亲近恶者,不要一个人,是一个很好的朋友,是一个至高无上的人  ”(  正法,   v 78)。
爱生活在一个休闲场所
谁真正愿意花时间,精力和能量在佛法的做法就知道如何自己从城市的喧嚣中分离,返回到他的主要工作的人,才是真正的路径上的努力。用自己的心意行事。这是书表示第七美德   旅游   是“  像沙漠森林孤独  ”。 
在   涅槃的大经   ,这一想法“标记  不是更低级别的实现和胜利的果实之间的中间  。” 似乎文本内容   支部   和   A-水平   不同,但实际上这些都是同一个问题的两个词。事实上,只有那些谁喜欢住在冷清的森林都是热心人,决定去到目的地,而不是停在“是”之中,不满的地位低,但努力实现只终极目标。只有真正的实践者能做到这一点,因为大多数人觉得心理要只是我们路径的一部分被满足,适可而止,不应该继续上路回事努力。随着心理满足的时候没有到目的地,医生已去不能来生活的最终目的。

只有中士军衔,果断决定住在纯林纯宁静可以从事冥想,放电,邪恶的充分分离佛在很多经典里教。沙漠森林是从业者的理想环境,是那些还没有把他们的整个生命解放的道路上谁一个可怕的地方。谁是以前感染的人,身体和嘴巴不会是纯粹的,将被吓坏了,吓坏了盖并侵入,所以“  能住不起走在沙漠森林!电信的生活变得非常困难!这是很难享受独居!  “; 只有那些谁住在一起前三纯自信够住在遥远的乡村,在野外山林(商务中心4号:   恐惧和恐怖  )。 
为了实现全面的启蒙,维修基地和  正念意识,从业者  应该选择“  选择一个安静的地方,如森林,树木,峡谷,洞穴,庭院,树林,户外,干草堆  ”打坐(中央商务27:   国家大象的足迹  ,38号:   停止慈善的大学  ;在51:   Kandaraka  ;中央企业112:业务   六种纯度   以及更多)。
在过去,脚步从业者经常会发现森林中的高山成立时远,从杯子在安静的地方,在村庄的紧张忙碌的生活创造了很多古塔的今天仍然平静,然而,远和街头市场作为一个活生生的历史见证了前辈的山区森林的宁静生活。谁选择住在城市舒适的物质生活实践者是那些谁只是旨在满足世俗的快乐,而不是心灵的草率,以实现水果无上菩提的最终目标。一旦放弃了家人的决定是   “从非三的决定,札幌大学了解恐慌,开始随着时间的可能性。  HT.Thanh从翻译:”  从退休的  亲戚  , 决定在哪里穿的染料是路要走?一大早担心,不能让时间通过。“(  Quy的儿子书市  ),但依然选择街道附近的道路,旁边拥挤的居民区许多人回去了,选择生活的需要的地方,在那里很容易从心脏我的头偏离。
总之,佛陀教导七个美德非常好,这些都是具有示范性的追随者在一个蓬勃发展的僧团所需要的基本要素。通过七个美德的表现,佛劝我们用我们的宝贵时间修行的目的。这是好心佛陀鼓励他进入前必杀技:“  不要让时间过得通过床;日和法律实践的一天  ”(   教区  )。在任何时候,以掌握生活的良性运行,我们需要分开生活,只需要时间无需连接到解放的目标。需要找到孤独,独居,远程办公可以把所有宝贵的时间,健康和生命能量的出生和死亡的解放的目的。如果一个人在执行这些全七种美德,那么在这种生活中他能得到解脱,而不必指望一个遥远的世界,一个模糊的地方。重读佛警告他的诫命:
 修道士们喜欢的工作,享受工作,致力于工作的偏好; 喜欢说话,享受谈话,集中在说话; 优选的睡眠,睡享受,专用休眠优选的; 他们更喜欢享受众,竭诚为首选的会。通信,通信及通信; 要欣赏,去享受,去享受,去享受。因此,圣人,和尚住同样的方式,所以快死的时候并不好,当共同的命运不好。这里这鼠尾草,叫和尚,没有身体,而不是放弃身体向右结束痛苦   (    ,第六章,产品二,企业14)。
这七是每个从业者的基本禅修主题,必须使用合理的时间,收获了世界的尽头,拉开距离的世界,决定何时稳定的做法,是不会感到尴尬   “超级大国荒野的中心,圣三位一体,武术掠夺者,恩典的信息,第三性“  。HT.Thanh词翻译是:   “  范谁  放弃  步骤天堂宽,头脑  是不同的  。  神圣庇护,餐厅强制鬼,到庙里拜拜4个礼品,拯救三界  ”(  这本书描绘的场景  )。

每天要捶了世界,
不要偷懒睡觉,
此事没有讨论   ,
没有鹅卵石治法,
当你不吹牛   缺乏美德,
没有物质的污染,
不要将身体靠近坏朋友,
七个条件的统治   佛法。THICH CHAN TANH.TINH THAT KIM LIEN.AUSTRALIA,SYDNEY.31/3/2017.

The ideal virtues of the monk

 Although a good life  ,
Tu tuhe training  tu tu valuable.

The Sangha, a group of Buddhist disciples, was established and operated under His direct leadership. The Buddha established the Sangha into an ideal body, united and harmonized as a guiding principle in community life. In the Mahayana Sutra,  the 16th Sutra; and texts equivalent of  Travel , School A-levels 2, Buddha raised seven ways (often called the seven measures retrogression) encourage each member of the Sangha practice self dignified For her noble qualities do not rot on the path of practice, while contributing to build, consolidate and maintain the prosperity of the Sangha.    

Preferred little, not much love
With a monk who has left the secular life, it is necessary to first remove the habits that have been infected before, do not like to do so, not happy to do so, not passionate Do (the  Great bowl of Nirvana, Business  School No. 16).The  Traveling Trip  (A-junction) calls this virtue simply by " less work, less work ." When choosing the path of renunciation is to separate yourself from the secular flow, choose a different path, if not the opposite of the secular path that most people in society pursue. Those who left home, before entering the path, also has been rolling for years with this secular life. It is not a simple thing to get out of a habit that has been practiced for a long time.
When we have the same layman, the pre-occupied temperament is still latent, we tend to prioritize the task of accomplishing the job, forgetting more important things to the person. Attend school. Participants in too many tasks will lose their mindfulness, be attached to the task, without concentrating on the main work of the monk. 
It is noted in the sutras that Phra Ananda, who lived in the midst of the Kosala people, was so busy with many layman contacts. Seeing that, a natural reminder that: " He was the man who decided to choose a way to live peacefully, living the distance in the quiet, should direct his mind about the purpose of Nirvana. Therefore, meditate and live without any distance. Excessive exposure, talk more in vain . Ananda deeply touched with this reminder and timely return to live with headings meditation ( Saṁyutta economic , Volume I, Chapter IX, the V: Ananda).
But then you get involved in work, always wandering with a mountain of work, mind to worry, think, solve work is how different people, how can focus attention on the topic Meditation item? In addition, when it comes to work, when the ego is raised, there is no time to contemplate and practice the selfless nature of dharma-dharmas, so the more obstacles on the path of dharma practice. . Therefore, the Buddha taught " fancy work, can not live in permanent body in the body " ( Increased spending sutras , chapter VI, XII products, business 117). Such a person even if the round head shape, square shirt is also only general but not mind. The more people do more work, the more skilled in the work, The more motivated to enjoy more work and neglect the practice, although the monastic body that is still living secular life. The Buddha calls this class a rotten person in the teachings. He taught: " The monk possesses a lot of work, many things to do, skill in work to do, renunciation of meditation, not concentrating on pure meditation. This is the first law that causes monks to learn rotten rot. "( Increase the volume,  chapter V, product IX, business number 90). 
Even when we are not skillful at work, not too passionate about our work, we are still attached to living in confusion with the layman, working with them, being caught up in worldly tales or Things related to work life, hand to mouth speak, mind boggling thought western thought forget mindfulness. One of the harmful things of a person practicing the Buddha's teachings is that not everyone is aware that there are " many jobs, many jobs to do, no dexterity in what to do; Living in confusion with the host and the monk , depending on the relationship with the host "( Chapter V, Vol. XXII, No. 223). 
Burying head on a job where the mind is not strong enough to be self is frustrating, uncontrollable and inexperienced, self-submission to the dominant anger and maneuver. Such people often hurt their own heart and hurt others. Therefore, the Buddha said: " Less is one of the conditions for lovingkindness " ( I.8 ). Conversely, someone " preferred work (physical) lead to rot rotten " (Increased spending sutras, chapter V, IX products, trading 149; Chapter VI, the III, of the 21).  Only when our minds abiding and self-reliant in all circumstances, walking in the ceiling without sticky dust to dare to "hand to market" life!
Una quiet, not much talkative
The monk needs to live with the virtue of the second is to train yourself to become mature in life " quiet favorite, do not like to say much " (Kinh  Travel , No. 2 School of A jaw). This is described in more detail in  the Mahaparinirvana Sutta  (School of the Ninth Sutra ), which is " not interested in gossip, not gay, not indulgent ." This is a quiet and sedentary lifestyle, a life-skill to ourselves, whether we are in a large congregation. This virtue is very much in line with the path of renunciation, because practice is the work of each person, the process of working with one's own mind, the way of going back inward. The road needs a quiet environment and minimal communication. If need be, Practitioners should just discuss the Dharma to understand together the classic teachings to practice, should not say things not related to the purpose of liberation. Therefore, the Buddha taught " when the teacher meetings together, this Nandaka, there are two things to do: say legal or keep quiet saint " ( Increase in the economic , Chapter IX, the I, of 4).
There is an interesting story recorded in this sutra. At that time, the Buddha and the monks were staying in a garden in Thich Kieu. The two monks, supergiant Sariputta and Mankindi, led 500 practitioners to travel across the region, who immediately came to pay homage to the Buddha and the emperors. When they arrived, they did not meet the Buddha, the monks met with joy and greeted each other to make noise. Buddha heard the noise, asking Ananda what was happening. 
Upon hearing the incident, the Buddha told Ananda to banish Sariputta and Moggallana elsewhere. Then the two Venerable Masters guide 500 disciples to the Buddha's repentance, and He rejoices. Taking this opportunity, the Buddha taught the monks the practice of self-satisfaction with the silent life in order to develop the mind and insight in the Dharma, in which one of the factors to cultivate mind is " Live alone place, do not fancy crowded people "( The most advanced A-function , the Nine Dhamma, product 45, business No. 2).
People who like to talk a lot will enjoy chattering enough, it is difficult to control and master mind while speaking, so the more easily said the wrong. When the mind is caught up in the dharmas not related to the practice life, the more we talk about the ordinary life, the more we become saddened and the further away from the virtuous way of life. The Buddha said: " Preference talk can not live on the body itself " ( Increase,  Chapter VI, product XII, 117). This teaching seems simple, easy to understand but difficult to practice. Those who leave home when the coast charm according to the law does not put the power, energy and time for the practice of the Dharma. Therefore, when not enough internal force, it is not easy to find joy on the way of practice. 
In addition, when discussing things that are not related to the goal of liberation, the mind of the yogi is easy to oscillate, easily rotten back to secular life. Therefore, in many texts, the Buddha reminded: " Conversation is one of the things that makes the monks friendship school rotten heart " ( Increase in the economic , Chapter V, the VIII, of the 89), " rotten rotten "( Increased spending sutras , chapter V, IX products, trading 149; chapter VI, the III, of the 21). The body of the monk, but the heart is rotten is a waste of human life. The above teachings of the Buddha have the effect of activating good mental states in the mind which help us to have more internal force to wade the secular stream towards the sense of peace.
Sleep, sleep not mind
The Traveling Trip  (A-junction) states the third virtue needed for a monk is " less sleep, no sleep, " and the  Great Sutra of Nibbana  (business school) called this virtue Is " not favorite sleep ". It is the choice of the wise, the wise, the arrogant, the awakened, the controlled, and regulate their trivial needs at a reasonable level. Sleeping is a legitimate demand, but Buddha said, sleep is never satisfied ( Increase spending sutras , chapter III, the XI, of the 104). Moreover, it is impossible to accumulate sleep, so "sleep" only takes time and tolerates a bad habit.  
Usually people need 8 hours of sleep a day, so a normal person has spent a third of his life to sleep! That is not to say the first 10 years of life still do not know what to do and the last years of life are old and sick, so taking care of yourself is very precious! Still, many people are still unaware of how rare our time is. Once you spend too much time sleeping, people become passive, depressed because while we sleep, most bodies in the body return to rest or work very little. Therefore, allow yourself to sleep more active, even when awake, our body becomes stagnant, slow, lack of vitality, insensitivity, lazy and kiss.
The consequence of the desire to sleep is bad. Buddha mentioned so many times in doing that, the desire to sleep is " one of the things that makes the monks friendship school rotten heart " ( Increase in the economic , Chapter V, the VIII, of the 89), and is  "Bliss that hinders the practice of the Dharma " ( Chapter V, Volume  XXI, No. 206). Nature " prefer sleeping lead to rot rotten " ( Increase in the economic , Chapter V, the Ninth of 149); home person like that " monks rot rotten " ( Increased spending sutras,  chapter VI, the III, of the 21). The Buddha said, " Those who prefer to sleep are unable to live on the body. " ( Sutra , Chapter VI, XII, Sut. No. 117). For ordinary people only know how to enjoy pleasure in life, immersed in the sleep is very normal demand. However, with the monk, lifelong sloping mind to study the rest of the necessary sleep will be a major obstacle to slow down the path of inner transformation. 
Therefore, the Buddha encouraged his disciples, who are striving on the path towards the goal of liberation of birth and death, that " monks, monks, only the  monks to drink glasses Beneath the night, sleep less awake. "( Sutra,  Chapter V, Product XIV, Business No. 137). Only when we know the direction of noble, far-sighted to clearly see the escape of the birth of birth and death is essential and urgent efforts to overcome the temptation of the village. I do not want to sleep to spend all my life for the practice.
No gatherings say useless
If living with virtue fourth home people will " not the friend, friend, do not say useless things " (Business  Travel , No. 2 school A-levels), and in doing  Dai bowl Nirvana  (No. 16, the business school), this is expressed as " not favorite clusters, not happy gathering, not passionate gathering ." Clearly in life, language is a necessary means of communication between people and people. However, with a monk, the precious time should be prioritized for the practice; Only when it is necessary to exchange the things related to the practice and the purpose of liberation, to communicate with others. Buddha reminded the disciples, the path of the monk, although living among the monks, are still the way to go alone, Like " one rhinoceros horn in the desert " ( Kinh , Chapter I, No. 35-36). The six-roomed new life style is the true way of the retreat, devoting all his life to the path of the world.
Congregation to say is useless is the habit of people who do not put themselves in the trajectory of the practitioners, dedicated to studying and practicing Buddhism. Meeting conversations only wastes time in vain and it is the job of those without a clear direction in life. For those who do not know how to live according to the Buddha's teachings, the mundane worldly affairs do not bring about any benefits in terms of inner transformation, which can become a topic of discussion without end. Looking back, each person spent nearly half his or her life sleeping. Most of the time spent on food, clothing, shelter, illness for themselves and other non-benefits. If more gathering to talk in vain, then there is no time to invest in the practice of Dharma, after all the suffering itself. 
This is reminded by Quy xo Sơn:  "Wandering headaches, jokes people. The most irreconcilable rule, the misleading knowledge of suffering. Nang near death, often reflect.   HT. Thanh Tu translation is: " Eat and then start your head noisy, just talk the whole world. Song, a happy race, not happy is the cause of suffering. Many lifetimes follow the ceiling, never wake up.
The monk is determined to choose the way to go alone, despite being surrounded by many people, is always living mindfulness of mindfulness, resting on the body and mind of oneself. Therefore, people who chatter chatter, enjoy the masses, laugh is not self-control is toward the outward, it is difficult to live alone, can not be directed toward the inner life. The Buddha taught that anyone who " likes the congregation can not live on the body " ( Sang chi , chapter VI, product XII, economic 117). In other texts, he said, who " preferred congregation brought to rot rotten " ( Increased spending sutras,  chapter V, IX products, business 149). Only when you enjoy and learn to live in a quiet environment to have a strong internal force,
Do not self-praise when you lack virtue
The fifth virtue of a monk should be solemn and self-respecting as " there is no evil desire, not subject to evil desire " ( Great bowl of Nibbana, the business school ). In the  Travel  ( A-junction ), this content is recorded as " not self-praise when you lack virtue ." Although this content in two suttas does not exactly coincide, they are intimately related and can be considered as one, because only the evil one governs and manipulates new self-praise. Not bragging and self-praise is the quiet, modest lifestyle of the sage; Normal people can hardly do. 
The world people do what they do not show off full breeze, show off many times and still not bored. Even when they themselves have little accomplishment, they also add a lot of details to honor themselves, so that their image is more "shimmer" in the eyes of others, just because greed: greed for praise. Such a person is a living person who is driven by desire and maneuver, happy with the virtual name, living dependent on the evaluation of others. This is the common psychology of those who have poor inner life and are wild, extrovert and so on, who volunteer to external circumstances that govern their mind. 
Therefore, if a person has a monk's appearance and compliments himself, even if the accomplishments are only small things, it is not worth compare with others, he is not a true monk. . Once the attachment is nourished, we will be drawn into the worldly stream. This is one of the factors that ruin the quality of the cultivator.
Persons interested pat himself (usually psychological accompanied belittle people) like being admonished, called " foolish " and " so will bring unhappiness, suffering long " ( Saṁyutta business Volume II, Chapter VI, Product I, Business No. 5). The self bragging documents a possessed her, but when Buddha or monks dignity, the same questions to the embarrassment, loss of self-confidence, unable to answer, the Buddha called it people " make black dots in teaching The law, the breaking the world, the law and the legal damage. "( Sublime,  Chapter X, product IX, business No. 85). As a true cultivator, one should be mindful of mindfulness, contemplation and timely control of one's mind and actions at every moment, so as not to make this mistake, Become a degenerate life of his own life, while also tarnishing the pure life of the Sangha. The virtuous person who compliments himself is the one who is driven by greed and lust, it is difficult to progress on the path of Dharma practice. Such a person is also grasping the self, polishing the self, living untrustworthy when showing off what he does not have, or have a little show off. This is a great obstacle for the practitioner.
Do not make friends with bad people
The virtue of a practitioner's sixth virtue is " not to associate with bad people " (The Way  of the Astral), while in the Mindfulness, the sense is expressed slightly differently, No evil friends desire, no relatives evil desire, not associate with evil desire . The difference here is that, while the  Journey  emphasizes the "evil bad man",  the Mahaparinirvana Sutra  (The 16th Sutra) focuses on leaving the evil, not the human Evil The nature and purpose of the problem are the same, because evil people are "possessing" the evil, nourishing the evil and using the evil to feed the mind. Not close to evil, not close to evil executives so that we stay away from the evil injections from the outside,
Ancient people often say "choose you play". Another common saying that everyone knows is "Tell me who you are, I'll tell you who you are". Yes! Black near ink near the bright lights; Playing with bad friends is bad and bad scandals are not good at all. Quy Son has taught:  "The good father, as the middle route, though inferior, time profit; Fake evil association, evil leader knowledge, understanding evil creation, the news delivery, a post-depression, uniquely personal identity, life after death. Closer to people like walking in the dew, although not wet, but  gradually absorbed. Closer to the evil, more evil knowledge, early dark creativity, before the eyes bear fruit, death and then down. One phen lost body, Want to find life again "( Quy Son book ). In our lives, where we are often around, our personality is greatly influenced by that person, even the impact of close friends can change the trajectory of the future path of a person. human. Because personality formation and development is a process of socialization in which people and habitats have a direct and direct impact on the process. Choosing to live close to the good person to have the opportunity to leave the evil is a virtue is very necessary for the practitioner as well as for all people living in society. The Buddha taught: " Do not befriend the evil one, do not be a human being, be a good friend, be a supreme person " ( Dhamma, v. 78). We often stay with someone whose personality is greatly affected by that person, even the impact of close friends can change the trajectory that drives a person's future path. Because personality formation and development is a process of socialization in which people and habitats have a direct and direct impact on the process. Choosing to live close to the good person to have the opportunity to leave the evil is a virtue is very necessary for the practitioner as well as for all people living in society. The Buddha taught: " Do not befriend the evil one, do not be a human being, be a good friend, be a supreme person " ( Dhamma, v. 78). We often stay with someone whose personality is greatly affected by that person, even the impact of close friends can change the trajectory that drives a person's future path. Because personality formation and development is a process of socialization in which people and habitats have a direct and direct impact on the process. Choosing to live close to the good person to have the opportunity to leave the evil is a virtue is very necessary for the practitioner as well as for all people living in society. The Buddha taught: " Do not befriend the evil one, do not be a human being, be a good friend, be a supreme person " ( Dhamma, v. 78). Even the impact of close friends can change the trajectory that drives a person's future path. Because personality formation and development is a process of socialization in which people and habitats have a direct and direct impact on the process. Choosing to live close to the good person to have the opportunity to leave the evil is a virtue is very necessary for the practitioner as well as for all people living in society. The Buddha taught: " Do not befriend the evil one, do not be a human being, be a good friend, be a supreme person " ( Dhamma, v. 78). Even the impact of close friends can change the trajectory that drives a person's future path. Because personality formation and development is a process of socialization in which people and habitats have a direct and direct impact on the process. Choosing to live close to the good person to have the opportunity to leave the evil is a virtue is very necessary for the practitioner as well as for all people living in society. The Buddha taught: " Do not befriend the evil one, do not be a human being, be a good friend, be a supreme person " ( Dhamma, v. 78). Choosing to live close to the good person to have the opportunity to leave the evil is a virtue is very necessary for the practitioner as well as for all people living in society. The Buddha taught: " Do not befriend the evil one, do not be a human being, be a good friend, be a supreme person " ( Dhamma, v. 78). Choosing to live close to the good person to have the opportunity to leave the evil is a virtue is very necessary for the practitioner as well as for all people living in society. The Buddha taught: " Do not befriend the evil one, do not be a human being, be a good friend, be a supreme person " ( Dhamma,  v. 78).
Love to live in a place of leisure
A person who truly wants to spend the time, energy, and energy in the practice of dharma will know how to separate himself from the noise of the city, returning to his main work is the effort on the real path. Act with your own mind. This is the seventh virtue expressed in the Book of  Travel  is " like being alone in the desert forest ". 
In the  Great Sutra of Nibbana  , this idea is marked " not in the midway between the attainment of the lower rank and the fruit of victory ." Seemed content in texts  Nikaya  and  A-levels  differ, but in fact these are the two words of the same problem. Indeed, only those who prefer to live in the deserted forest are enthusiastic people, determined to go to the destination rather than stop in the midst of "being", dissatisfied with the low status, but Efforts to achieve the ultimate goal only. Only true practitioners can do this, because the psychology that most people find to be just one part of our path is satisfied, enough is enough, Should not continue efforts on the road going. With the psychological satisfaction when not to the destination, the practitioner has to go that can not come to the ultimate end of life.

Only the rank of sergeant, decisive determination to live in pure forest pure serenity can engage in meditation, discharge, full separation of evil as the Buddha taught in many suttas. Desert forest is the ideal environment for the practitioner, and is a scary place for those who have not put their whole lives on the path of liberation. The person who is infected before, body and mouth will not be pure, will be frightened, terrified cover and invade, so " can not afford to live away in the desert forest! The life of telecom becomes very difficult! It is difficult to enjoy living alone! "; Only those who live with the first three pure self-confident enough to live in the faraway countryside, in the wild mountains and forests (Business Center No. 4:  fear and terror ). 
To achieve full enlightenment, maintenance of the base and mindfulness awareness, the practitioner should choose " choose a quiet place, such as forest, trees, ravines, caves, yards, groves , outdoor, haystack "to meditate (Central business 27:  State of the footprints of elephants , of No. 38:  University of cessation charity ; of the 51:  Kandaraka ; Central business 112: business  Six purity  and Many more).
In the past, the footstep practitioners often find the forest in the high mountains to set up am distant, and from the cups to create a lot of ancient pagodas still quiet today in the quiet place, However, away from the hectic life of the hamlet and street market as a living historical witness to the tranquil life of the mountainous forest of the predecessors. Practitioners who choose to live in the city for a comfortable material life are those who only aim to satisfy the worldly pleasures rather than the sloppiness of the mind, to the ultimate goal of accomplishing the fruit Supreme Bodhi. Once the decision to renounce the family is  "From the non-tri-decision, Sapporo college. Understand the panic, starting the possibility of over time . HT.Thanh From translation: " From retired relatives Deciding where to wear the dye is the way to go? Early in the morning worry, can not let time pass. "( Quy Son book scene ). But still choose the street near the road, next to the crowded residential area for many people to go back, choose the place for the needs of life to be there is easy to deviate from the heart My head.
In short, the Buddha taught the seven virtues very well and these are the basic elements needed to have the exemplary followers in a flourishing sangha. Through the presentation of the seven virtues, the Buddha advised us to use our precious time for the purpose of Dharma practice. This was kindly encouraged by the Buddha before he entered Nirvana: " Do not let the hour pass through the bed; Day and day of legal practice "(  Diocese ). At all times, in order to master the virtuous way of living, we need to separate life, which only takes time without connection to the goal of liberation. Need to find solitude, living alone, telecommuting can spend all precious time, health and life energy for the purpose of liberation of birth and death. If a person performs these seven virtues in full, then in this life he can attain liberation without having to expect a distant world in a vague place. Reread the warning of the Buddha to his commandments:
 Monks prefer work, enjoy the work, dedicated to work preferences; Like talking, enjoying talking, concentrating on talking; Preferred to sleep, enjoy sleeping, dedicated sleep preferred; Prefer them, enjoy the congregation, dedicated to the congregation preferred; Communication, communication and communication; To enjoy, to enjoy, to enjoy, to enjoy Thus, the Sage, monks live the same way, so when the dying is not good, when the common destiny is not good. This sage, here called the monks, has no body, not renounce the body to the right to end suffering  ( Sutra , Chapter VI, product II, business 14).
These seven are the basic meditation subject for each practitioner, it is necessary to use reasonable time, harvest the end of the world, to distance the world, steady practice not to be embarrassed when deciding to  "superpower The center of the wilderness, the Holy Trinity, martial arts marauders, the message of grace, the third nature " . HT.Thanh word translation is:  Phàm who renounce the steps to heaven wide, the mind is different Sacred sanctuary, restaurant Force ghost, to the temple to pay four gifts, save the three realms "( The book paints scenes ).

Every day want to hammer the world,
Do not be lazy to sleep,
No discussion of the matter  ,
No cobblestones rule the law,
Do not brag when you  lack virtue,
Without pollution of material,
Do not lean near the bad friends,
Seven conditions for the reign of the  dharma. END=NAM MO CAKYA MOUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=THICH CHAN TANH.THE MIND OF ENLIGHTENMENT.VIETNAMESE BUDDHIST NUN=GOLDEN LOTUS MONASTERY=AUSTRALIA,SYDNEY.31/3/2017.

Những đức hạnh lý tưởng của người xuất gia

 Dẫu bề nào cũng một kiếp công phu,
Tu giồi luyện phẩm tu cho đáng giá.

Tăng đoàn, tập thể những người đệ tử xuất gia của Đức Phật, được thiết lập và vận hành dưới sự lãnh đạo trực tiếp của Ngài. Đức Phật đã xây dựng Tăng đoàn thành một đoàn thể lý tưởng, lấy tinh thần đoàn kết và hòa hợp làm tôn chỉ trong đời sống cộng đồng. Trong bài kinh Đại bát Niết-bàn, Trường bộ kinh số 16; và bài kinh tương đương là kinh Du hành, Trường A-hàm số 2, Đức Phật nêu lên bảy phương diện (thường được gọi là bảy pháp bất thối chuyển) khuyến khích mỗi thành viên trong Tăng đoàn thực hành theo để tự trang nghiêm cho mình những phẩm hạnh cao quý không thối chuyển trên con đường tu tập, đồng thời góp phần xây dựng, củng cố và duy trì sự hưng thịnh của Tăng đoàn. 

Ưa ít việc, không ưa nhiều việc
Với một người xuất gia, một khi đã thoát ly đời sống thế tục, điều cần thiết đầu tiên là bỏ đi thói quen đã tập nhiễm từ trước, quyết không ưa thích làm thế sự, không hoan hỷ làm thế sự, không đam mê làm thế sự (kinh Đại bát Niết-bàn, Trường bộ kinh số 16). Kinh Du hành (Trường A-hàm) gọi đức hạnh này bằng cụm từ đơn giản là “ưa ít việc, không ưa nhiều việc”. Một khi chọn con đường xuất gia là tự tách mình ra khỏi dòng chảy thế tục, chọn con đường khác hẳn, nếu không nói là ngược lại với con đường thế tục mà phần đông con người trong xã hội theo đuổi. Người xuất gia nào, trước khi bước vào con đường đạo, cũng đã từng nhiều năm lăn lộn với cuộc sống thế tục này. Để thoát ra khỏi một thói quen đã huân tập trong thời gian dài không phải là một việc làm đơn giản. Nếu vì tâm từ mà một người xuất gia vẫn phải tiếp xúc với hàng cư sĩ tại gia để hướng dẫn, dìu dắt họ đi trên con đường tu tập và giải thoát thì việc giữ tâm không quá dính mắc vào các việc thế sự lại muôn lần khó hơn.
Khi đồng sự cùng người cư sĩ tại gia, với tập khí vốn đã được huân từ trước vẫn còn tiềm ẩn, chúng ta có xu hướng ưu tiên cho mục đích hoàn thành công việc mà quên đi nhiều thứ còn quan trọng hơn đối với người xuất gia tu học. Người tham gia các công việc thế sự quá nhiều sẽ mất đi chánh niệm, bị duyên trần kéo tâm về với công việc mà không tập trung vào công việc chính yếu của người xuất gia là tu tập. 
Trong kinh ghi lại rằng, Tôn giả Ananda khi trú giữa dân chúng Kosala, sống quá bận rộn bởi nhiều liên hệ với cư sĩ. Thấy vậy, một vị thiên đến nhắc nhở rằng: “Ngài là người đã quyết chọn lựa con đường sống an tịnh, sống đời viễn ly ở nơi vắng lặng, nên hướng tâm mình về mục đích Niết-bàn. Do vậy, hãy thiền quán và sống không phóng dật. Tiếp xúc nhiều, nói chuyện tạp thêm vô ích mà thôi”. Ngài Ananda vô cùng cảm động với lời nhắc nhở này và kịp thời trở về sống với đề mục thiền quán (Tương ưng bộ kinh, tập I, chương IX, phẩm V: Ananda).
Xuất gia rồi mà còn tham đắm công việc, lúc nào cũng lăng xăng với một núi công việc, tâm cứ lo tính, suy tư, giải quyết công việc thì khác nào người thế, làm sao có thể đặt tâm chuyên chú vào các đề mục thiền quán? Thêm vào đó, khi lao vào công việc là lúc cái bản ngã được nuôi lớn, lại không có thời gian để quán chiếu và hành trì bản chất vô ngã của pháp hữu vi, nên càng chướng ngại nhiều hơn trên con đường thực hành pháp. Vì lẽ đó, Đức Phật dạy “ưa thích công việc thì không thể nào sống trú thân trên thân” (Tăng chi bộ kinh, chương VI, phẩm XII, kinh số 117). Người như vậy dù có mang hình thức đầu tròn, áo vuông thì cũng chỉ tu tướng mà chẳng tu tâm. Người nào càng làm nhiều công việc, càng điêu luyện khéo léo trong công việc, càng có động cơ để ham thích công việc nhiều hơn và lơ là việc tu tập thì tuy thân xuất gia mà tâm vẫn sống đời thế tục. Đức Phật gọi hạng người này là người thối chuyển trong giáo pháp. Ngài dạy: “Vị Tỳ-kheo hữu học có nhiều công việc, có nhiều việc phải làm, khéo léo trong công việc phải làm, từ bỏ độc cư thiền tịnh, không chuyên chú vào nội tâm tịnh chỉ. Đây là pháp thứ nhất khiến Tỳ-kheo hữu học thối chuyển” (Tăng chi bộ kinh, chương V, phẩm IX, kinh số 90). 
Ngay cả khi ta không khéo léo trong công việc, không quá đam mê vào công việc, ta vẫn bị dính mắc khi sống chen lộn với người cư sĩ tại gia, cùng làm với họ, bị cuốn vào các câu chuyện thế gian hoặc những điều liên quan đến công việc đời thường, tay làm miệng nói, tâm lăng xăng nghĩ đông nghĩ tây mà quên đi chánh niệm. Một trong những điều nguy hại của một người thực hành lời Phật dạy mà không phải ai cũng ý thức được là có “nhiều việc làm, nhiều công việc phải làm, không khéo léo trong những công việc phải làm; sống lẫn lộn với gia chủ và xuất gia, tùy thuận trong sự liên hệ với gia chủ” (Tăng chi bộ kinh, chương V, phẩm XXII, kinh số 223). 
Vùi đầu vào công việc mà tâm chưa đủ vững chãi tự tại thì dễ bực bội, thiếu kiểm soát và không làm chủ được mình, tự giao nộp mình cho sân hận chi phối và điều động. Người như thế thường làm tổn thương tâm mình và đau lòng người khác. Do đó, Đức Phật dạy: “Ít phận sự là một trong những điều kiện để có tâm từ” (Kinh Tập I.8). Ngược lại, người nào “ưa thích làm việc (về thân) đưa đến thối đọa” (Tăng chi bộ kinh, chương V, phẩm IX, kinh số 149; chương VI, phẩm III, kinh số 21). Chỉ khi nào tâm chúng ta an trú và tự chủ trong mọi hoàn cảnh, đi trong trần mà không dính bụi trần thì mới dám “thõng tay vào chợ” đời vậy!
Ưa yên lặng, không ưa nói nhiều
Người xuất gia cần sống với đức hạnh thứ hai là luyện cho mình trở nên thuần thục trong nếp sống “ưa thích yên lặng, không thích nói nhiều” (Kinh Du hành, số 2 Trường A-hàm). Ý này được diễn tả chi tiết hơn trong kinh Đại bát Niết-bàn (Trường bộ kinh số 16) là “không ưa thích phiếm luận, không hoan hỷ phiếm luận, không đam mê phiếm luận”. Đây là một lối sống trầm lặng và độc cư, một kỹ năng sống với chính mình dù chúng ta đang ở trong hội chúng đông đảo. Đức hạnh này rất phù hợp với con đường tu tập giải thoát của người xuất gia, vì sự hành trì là việc làm của mỗi người, là quá trình làm việc với cái tâm của chính mình, là con đường quay vào bên trong. Con đường ấy cần môi trường yên lặng và hạn chế tối đa sự giao tiếp. Nếu cần nói, người thực hành phạm hạnh chỉ nên bàn luận Chánh pháp để cùng nhau hiểu rõ giáo lý kinh điển nhằm ứng dụng hành trì, không nên nói những việc không liên hệ đến mục đích giải thoát. Chính vì lẽ đó, Đức Phật dạy “khi các Thầy hội họp với nhau, này Nandaka, có hai việc cần phải làm: nói pháp hay giữ yên lặng của bậc Thánh” (Tăng chi bộ kinh, chương IX, phẩm I, kinh số 4).
Có một câu chuyện thú vị được ghi lại trong kinh thế này. Lúc bấy giờ, Đức Phật và chư Tăng đang trú tại một vườn cây ở Thích Kiều. Hai Tôn giả thượng thủ Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên dẫn 500 đệ tử đi du hóa ngang qua vùng này, liền ghé vào đảnh lễ Đức Phật và chư Tôn giả. Khi vào tới nơi, chưa kịp gặp Đức Phật, chư Tăng gặp nhau vui mừng chào hỏi nhau gây tiếng ồn. Đức Phật nghe tiếng ồn ào, hỏi Ananda xem việc gì đang xảy ra. 
Khi nghe thuật lại sự việc, Đức Phật bảo Ananda ra đuổi Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên đi chỗ khác. Sau đó hai Tôn giả hướng dẫn 500 đệ tử đến sám hối Đức Phật, và Ngài hoan hỷ. Nhân cơ hội này, Đức Phật dạy chư Tỳ-kheo các pháp thực hành để tự mình hài lòng với đời sống tĩnh lặng nhằm tăng trưởng tâm và tuệ trong Chánh pháp, trong đó một trong các yếu tố để trau tâm giồi trí là “hằng sống nơi chốn đơn độc, không ưa thích chỗ đông người” (Tăng nhất A-hàm, chương Chín pháp, phẩm 45, kinh số 2).
Người ưa nói nhiều sẽ thích huyên thuyên đủ chuyện, khó có thể kiểm soát và làm chủ tâm ý trong khi nói, nên càng nói càng dễ sai. Một khi tâm bị cuốn vào các pháp không liên hệ đến đời sống tu tập, nếu càng nói nhiều về các chuyện đời thường, chúng ta càng thất niệm và càng xa nếp sống phạm hạnh. Đức Phật dạy: “Ưa thích nói chuyện thì không thể nào sống trú thân trên thân” (Tăng chi, chương VI, phẩm XII, kinh 117). Lời dạy này trông có vẻ đơn giản, dễ hiểu nhưng khó thực hành. Người xuất gia một khi để tâm duyên theo pháp trần thì không dồn tâm lực, năng lượng và thời gian cho việc hành trì pháp. Do đó, một khi không đủ nội lực thì không dễ tìm thấy niềm vui trên con đường hành trì. 
Thêm vào đó, khi đàm luận những việc không liên hệ đến mục đích giải thoát, tâm hành giả dễ dao động, dễ thối lui lại đời sống thế tục. Chính vì vậy, trong nhiều bài kinh, Đức Phật nhắc nhở: “Đàm luận là một trong những điều khiến cho Tỳ-kheo hữu học thối tâm” (Tăng chi bộ kinh, chương V, phẩm VIII, kinh số 89), “thối đọa” (Tăng chi bộ kinh, chương V, phẩm IX, kinh số 149; chương VI, phẩm III, kinh số 21). Thân xuất gia mà tâm thối đọa thì thật uổng phí một kiếp người. Những lời Phật dạy ở trên có tác dụng kích hoạt những tâm sở thiện lành trong tâm giúp chúng ta có thêm nội lực để lội ngược dòng thế tục hướng về bờ giác an vui.
Bớt ngủ nghỉ, tâm không hôn trầm
Kinh Du hành (Trường A-hàm) nêu lên đức hạnh thứ ba cần thiết cho một người xuất gia là “ít ngủ nghỉ, không ham ngủ”, còn kinh Đại bát Niết-bàn (Trường bộ kinh) thì gọi đức hạnh này là “không ưa thích ngủ nghỉ”. Đó là sự chọn lựa của người khôn ngoan, sáng suốt, minh mẫn, tỉnh giác, biết chế ngự và điều tiết những nhu cầu tầm thường của bản thân ở mức hợp lý. Ngủ nghỉ là nhu cầu chính đáng, nhưng Đức Phật nói, ngủ là điều không bao giờ thỏa mãn (Tăng chi bộ kinh, chương III, phẩm XI, kinh số 104). Hơn nữa, không thể tích lũy giấc ngủ, nên “ngủ bù” chỉ mất thời gian và dung túng một thói quen không tốt mà thôi. Nếu cứ nuông chiều theo nhu cầu của cơ thể sinh học này thì cả đời chúng ta cứ mãi làm nô lệ cho những dục vọng thấp kém mà không thể hướng tâm đến cái gì khác cao đẹp hơn. 
Thông thường con người cần ngủ 8 tiếng một ngày, như vậy một con người bình thường đã dành một phần ba cuộc đời để ngủ rồi! Đó là chưa kể 10 năm đầu đời còn nhỏ chưa biết làm gì và những năm cuối cuộc đời thì già và bệnh thống lĩnh, nên tự lo được cho bản thân đã là quý lắm rồi! Ấy vậy mà nhiều người vẫn chưa ý thức được thời gian ta đang có quý hiếm đến mức nào. Một khi dành quá nhiều thời gian cho sự ngủ nghỉ, con người trở nên thụ động, trầm nịch vì trong thời gian chúng ta ngủ, hầu hết các cơ quan trong cơ thể trở về trạng thái nghỉ ngơi hoặc làm việc rất ít. Do đó, cứ cho phép mình ngủ nghỉ nhiều hơn hoạt động thì ngay cả khi thức, cơ thể ta trở nên trì trệ, chậm chạp, thiếu sinh khí, không nhạy bén, lười biếng và hôn muội. Nếu sa đà vào việc ngủ nghỉ thì không thể nào tận tâm tận lực vào công việc tu tập vốn là sự nghiệp của người xuất gia giải thoát.
Hậu quả của ham muốn ngủ nghỉ thật tệ hại. Đức Phật nhắc đến rất nhiều lần trong kinh rằng, ham muốn ngủ nghỉ là “một trong những điều khiến cho Tỳ-kheo hữu học thối tâm” (Tăng chi bộ kinh, chương V, phẩm VIII, kinh số 89), và là “triền phược làm ngăn trở sự thực hành Chánh pháp” (Tăng chi bộ kinh, chương V, phẩm XXI, kinh số 206). Tánh “ưa thích ngủ nghỉ đưa đến thối đọa” (Tăng chi bộ kinh, chương V, phẩm IX, kinh số 149); người xuất gia như thế là “Tỳ-kheo thối đọa” (Tăng chi bộ kinh, chương VI, phẩm III, kinh số 21). Đức Phật dạy “Người ưa thích ngủ nghỉ thì không thể nào sống trú thân trên thân” (Tăng chi bộ kinh, chương VI, phẩm XII, kinh số 117). Với người bình thường chỉ biết hưởng thụ dục lạc ở đời, đắm chìm trong ngủ nghỉ là nhu cầu rất bình thường. Thế nhưng, với người xuất gia, trọn đời dốc tâm tu học thì ngủ nghỉ quá mức cần thiết sẽ là một chướng ngại lớn làm trì trệ con đường chuyển hóa nội tâm. 
Chính vì vậy, Đức Phật khuyến tấn chư đệ tử của Ngài, những người đang phấn đấu trên con đường hướng đến mục đích giải thoát sanh tử luân hồi rằng “Này các Tỳ-kheo, chỉ những vị Tỳ-kheo thao thức đến ly hệ phược, ban đêm ngủ ít thức nhiều” (Tăng chi bộ kinh, chương V, phẩm XIV, kinh số 137). Chỉ khi nào ta biết hướng đến mục đích cao thượng hơn, biết nhìn xa trông rộng để thấy rõ việc vượt thoát sự chi phối của sanh tử luân hồi là việc cần thiết và bức bách thì mới nỗ lực vượt qua sự cám dỗ của bản năng, không ham thích ngủ nghỉ để dành trọn cuộc đời mình cho việc hành trì pháp mà thôi.
Không tụ họp nói điều vô ích
Nếu sống với đức hạnh thứ tư, người xuất gia sẽ “không kết bè, kết bạn, không nói những điều vô ích” (kinh Du hành, số 2 Trường A-hàm), còn ở kinh Đại bát Niết-bàn (số 16 Trường bộ kinh), ý kinh này được diễn đạt là “không ưa thích quần tụ, không hoan hỷ quần tụ, không đam mê quần tụ”. Rõ ràng trong cuộc sống, ngôn ngữ là phương tiện cần thiết để truyền thông giữa người và người. Tuy nhiên, với một người xuất gia, thời gian quý báu cần được ưu tiên sử dụng để thực hành pháp; chỉ khi nào thật sự cần thiết, trao đổi những việc có liên hệ đến việc tu tập và mục đích giải thoát thì mới giao tiếp với người khác. Đức Phật nhắc nhở các đệ tử, con đường đi của người xuất gia, tuy sống giữa Tăng chúng đông đảo, vẫn là con đường đi một mình, như “con tê giác một sừng đi trong rừng vắng” (Kinh Tập, chương I, kinh số 35-36). Lối sống độc cư phòng hộ sáu căn mới là lối sống đích thực của những bậc chân tu thoát tục, dành trọn đời mình đi trên con đường xuất thế gian.
Tụ hội nói điều vô ích là thói quen của người không đặt mình vào quỹ đạo sống của người thực hành phạm hạnh, chuyên tâm học tập và thực hành Phật pháp. Tụ hội chuyện trò chỉ làm tiêu phí thời gian một cách vô ích và đó là việc làm của những người không có một định hướng rõ ràng trong cuộc sống. Với người không biết sống theo lời Phật dạy, những việc thế gian nhảm nhí không đưa đến lợi ích nào về phương diện chuyển hóa nội tâm đều có thể thành đề tài bàn luận xôn xao không có hồi kết giữa họ. Nhìn lại, mỗi người dành gần nửa cuộc đời cho việc ngủ nghỉ. Phần lớn thời gian còn lại tiêu phí vào những việc phục vụ nhu cầu ăn, mặc, ở, bệnh cho bản thân cùng những việc không lợi ích khác. Nếu thêm việc tụ hội lại để nói chuyện vô ích thì chẳng còn thời gian là bao để đầu tư cho việc thực hành pháp, rốt cuộc tự mình chuốc khổ mà thôi. 
Điều này được Tổ Quy Sơn nhắc nhở là: “Khiết liễu tụ đầu huyên huyên, đãn thuyết nhân gian tạp thoại. Nhiên tắc nhất kỳ sấn lạc, bất tri lạc thị khổ nhân. Nẵng kiếp tuẩn trần, vị thường phản tỉnh”.  HT. Thanh Từ dịch là: “Ăn rồi dụm đầu ồn náo, chỉ nói toàn chuyện tạp thế gian. Song, một thuở đua vui, không biết vui ấy là nhân của khổ. Nhiều kiếp theo trần, chưa từng tỉnh lại”.
Xuất gia là xác định chọn con đường đi một mình dù sống giữa bao người cùng tu, là luôn sống chánh niệm tỉnh giác, an trú trên thân và tâm của chính mình. Do vậy, người nào cứ huyên thuyên trò chuyện, ưa thích hội chúng đông đảo, nói cười không tự chủ là người thiên về hướng ngoại, khó có thể sống một mình, không thể nào nhiếp tâm hướng vào đời sống nội tâm. Đức Phật dạy, người nào “ưa thích hội chúng thì không thể nào sống trú thân trên thân” (Tăng chi, chương VI, phẩm XII, kinh số 117). Ở một bài kinh khác, Ngài nói, người “ưa thích hội chúng đưa đến thối đọa” (Tăng chi bộ kinh, chương V, phẩm IX, kinh số 149). Chỉ khi nào ưa thích và tập sống thuần thục trong môi trường tĩnh lặng mới có một nội lực vững vàng, thâm hậu để nuôi lớn khả năng quán chiếu tự thân vậy.
Không tự khen khi mình thiếu đức
Đức hạnh thứ năm một người xuất gia tu học cần trang nghiêm cho tự thân là “không có ác dục vọng, không bị chi phối bởi ác dục vọng” (Đại bát Niết-bàn, Trường bộ kinh). Ở kinh Du hành (Trường A-hàm), nội dung này được ghi là “không tự khen ngợi khi mình thiếu đức”. Tuy nội dung này ở hai bài kinh không hoàn toàn trùng khớp, nhưng chúng liên quan mật thiết với nhau và có thể coi là một, vì chỉ có người bị ác dục vọng chi phối và điều động mới tự khen ngợi mình. Không khoe khoang và tự khen là lối sống trầm lắng, khiêm tốn của những bậc hiền thánh; người bình thường khó có thể làm được. 
Người thế gian hễ làm được những gì thì khoe khoang không hết lời, khoe đi khoe lại nhiều lần mà vẫn không chán. Ngay cả khi bản thân họ có được chút ít thành tựu, họ cũng thêm thắt nhiều chi tiết để tự tôn mình lên, để hình ảnh mình “lung linh” hơn trong mắt người khác, chỉ vì lòng tham: tham được khen tặng. Người như vậy là người sống bị dục vọng chi phối và điều động, vui với cái danh ảo, sống lệ thuộc vào sự đánh giá của người khác. Đây là tâm lý thường tình của những người có đời sống nội tâm nghèo nàn và hoang vu, hướng ngoại và như thế, người ấy tình nguyện để ngoại cảnh chi phối tâm mình. 
Do vậy, nếu một người mang hình tướng xuất gia mà tự khen mình, dù những gì thành tựu được chỉ là những việc nhỏ nhoi, không đáng gì so với cái người khác làm được, thì đó chưa phải là người xuất gia đúng nghĩa. Một khi tâm chấp ngã được nuôi dưỡng, chúng ta sẽ bị cuốn vào trong dòng sống thế gian. Đây là một trong những yếu tố làm băng hoại phẩm chất người tu đạo.
Người có tâm tự khen mình (thường tâm lý đi kèm là chê người) như thế bị Đức Phật quở trách, gọi là “ngu si” và “như vậy sẽ đem lại bất hạnh, đau khổ lâu dài” (Tương ưng bộ kinh, tập II, chương VI, phẩm I, kinh số 5). Người nào tự khoe khoang sở chứng sở đắc của mình nhưng khi Đức Phật hay chư vị đồng phạm hạnh hỏi đến thì bối rối, mất tự tin, không thể trả lời, thì Đức Phật gọi đó là người “tạo nên chấm đen trong giáo pháp, là người phá giới, làm tổn giảm pháp và luật” (Tăng chi bộ kinh, chương X, phẩm IX, kinh số 85). Là người tu hành chân chánh, ta nên chánh niệm tỉnh giác, quán sát và kịp thời kiểm soát tâm niệm và hành vi của mình trong mỗi lúc, để không mắc phải sai lầm này, trở thành người suy thoái đời sống phạm hạnh của chính mình, đồng thời làm hoen ố đời sống thanh tịnh của Tăng đoàn. Người tài hèn đức kém mà tự khen mình là người do tâm tham lam và dục vọng chi phối, rất khó tiến bộ trên con đường thực hành pháp. Người như vậy là còn chấp vào bản ngã, đánh bóng cái tôi, sống thiếu chân thật khi khoe khoang cả điều mình không có, hoặc có ít mà khoe nhiều. Đây là một chướng ngại lớn của người tu tập vậy.
Không kết bạn với người xấu ác
Đức hạnh thứ sáu của một bậc chân tu là “không kết bạn với những người xấu ác” (Kinh Du hành, Trường A-hàm), còn trong Trường bộ kinh, ý pháp này được diễn đạt hơi khác một tí, là “không bạn bè ác dục vọng, không thân tín ác dục vọng, không cộng hành với ác dục vọng”. Sự khác nhau ở đây là, trong khi kinh Du hành nhấn mạnh đến “người xấu ác” thì  kinh Đại bát Niết-bàn (kinh số 16 Trường bộ) lại chú trọng đến việc xa lìa các pháp ác, chứ không phải con người ác. Tính chất và mục đích của vấn đề như nhau, vì người ác là người “sở hữu” các pháp ác, nuôi dưỡng các pháp ác và sử dụng các pháp ác ấy để nuôi tâm. Không gần gũi pháp ác, không thân cận người hành pháp ác để chúng ta tránh xa sự tiêm nhiễm cái ác từ bên ngoài, để dễ bề cắt xén rễ ác và nhổ bật gốc ác trong tâm mình.
Người xưa thường nói “chọn bạn mà chơi”. Một câu danh ngôn nữa mà ai cũng biết là “hãy cho tôi biết bạn anh là ai, tôi sẽ nói cho anh biết anh là người thế nào”. Đúng vậy! Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng; chơi với những người bạn xấu ác thì sẽ ảnh hưởng xấu và tai tiếng xấu lúc nào không hay. Tổ Quy Sơn từng dạy: “Thân phụ thiện giả, như vụ lộ trung hành, tuy bất thấp y, thời thời hữu nhuận; hiệp tập ác giả, trưởng ác tri kiến, hiểu tịch tạo ác, tức mục giao báo, một hậu trầm luân, nhất thất nhân thân, vạn kiếp bất phục”. HT.Thanh Từ dịch: “Gần gũi người lành như đi trong sương móc, tuy không thấy ướt áo mà dần dần thấm nhuần. Gần gũi kẻ ác, thêm ác tri kiến, sớm tối tạo ác, trước mắt chịu quả báo, chết rồi phải trầm luân. Một phen mất đi thân người, muôn kiếp khó tìm lại được” (Quy Sơn cảnh sách). Trong cuộc sống, chúng ta thường xuyên ở cạnh ai thì tính cách của mình chịu ảnh hưởng rất nhiều từ người đó, thậm chí sự tác động của bạn bè thân thiết có thể thay đổi quỹ đạo vận hành đường đi trong tương lai của một con người.  Bởi lẽ sự hình thành và phát triển nhân cách là một quá trình xã hội hóa, trong đó con người và môi trường sống tác động trực tiếp và chủ đạo đến quá trình này. Chọn sống gần gũi người thiện lành để có cơ hội lìa xa các pháp xấu ác là một đức hạnh rất cần thiết cho người thực hành pháp cũng như cho tất cả mọi người sống hướng thượng trong xã hội. Đức Phật dạy: “Chớ thân với bạn ác, Chớ thân kẻ tiểu nhân, Hãy thân người bạn lành, Hãy thân bậc thượng nhân” (Pháp cú, câu 78).
Thích độc cư nơi chốn thanh nhàn
Một người thật sự muốn dành thời gian, năng lượng cuộc sống vào việc thực hành pháp sẽ biết cách tách mình ra khỏi sự ồn náo của chốn phồn hoa đô thị, trở về làm việc chính yếu của mình là nỗ lực trên con đường thực hành pháp bằng chính cái tâm của mình. Đây là đức hạnh thứ bảy được diễn đạt trong kinh Du hành là “thích ở một mình nơi rừng núi thanh vắng”. 
Ở kinh Đại bát Niết-bàn (Trường bộ kinh), ý này được ghi là “không dừng ở nửa chừng, giữa sự đạt đến những quả vị thấp kém và những quả vị thù thắng”. Tưởng chừng như nội dung ở bài kinh Nikāya và A-hàm có sự khác nhau, nhưng kỳ thực đây là hai cách nói của cùng một vấn đề. Thật vậy, chỉ những người thích trú nơi rừng thanh núi vắng là những người đầy nhiệt tâm, quyết một lòng đi cho đến đích chứ không dừng lại ở giữa chừng “hóa thành”, không hài lòng với những quả vị thấp kém, mà nỗ lực cho đến khi đạt được mục đích rốt ráo mới thôi. Chỉ có những bậc tu hành chân chánh mới làm được việc này, bởi vì tâm lý thường thấy ở hầu hết mọi người là mới thành tựu được một phần trên con đường ta đi là ta đã hài lòng, thấy là đủ rồi, nên không tiếp tục nỗ lực trên con đường đang đi. Với tâm lý thỏa mãn khi chưa đến đích thì hành giả có đi mà không thể đến nơi rốt ráo cùng tột của đời sống phạm hạnh.

Chỉ những bậc xuất trần thượng sĩ, quyết tâm quyết chí sống nơi rừng núi cô tịch thanh tịnh mới có thể tham thiền nhập định, xả tâm, ly dục ly ác pháp trọn vẹn như lời Đức Phật dạy trong rất nhiều bài kinh. Rừng núi thanh vắng là môi trường lý tưởng nhất cho người chuyên tu, lại là nơi đáng sợ với người chưa đặt trọn đời mình vào con đường giải thoát. Người còn nhiễm trước, thân miệng ý không thanh tịnh, sẽ bị sợ hãi, khiếp đảm bao phủ và xâm chiếm, nên “không thể kham nhẫn những trú xứ xa vắng trong rừng núi hoang vu! Đời sống viễn ly trở nên thật khó khăn! Thật khó thưởng thức đời sống độc cư!”; chỉ những ai sống với ba nghiệp thanh tịnh mới đủ tự tin sống nơi các trú xứ xa vắng, trong rừng núi hoang vu (Trung bộ kinh số 4: kinh Sợ hãi và khiếp đảm). 
Muốn thành tựu viên mãn giới, hộ trì các căn và chánh niệm tỉnh giác thì người thực hành pháp cần chọn “lựa một chỗ thanh vắng, tịch mịch như rừng, gốc cây, khe núi, hang đá, bãi tha ma, lùm cây, ngoài trời, đống rơm” để hành thiền (Trung bộ kinh số 27: Tiểu kinh dấu chân voi; kinh số 38: Đại kinh đoạn tận ái; kinh số 51: Kandaraka; Trung bộ kinh số 112: kinh Sáu thanh tịnh và nhiều kinh khác nữa).
Ngày xưa, các bậc chân tu thường tìm nơi rừng vắng núi cao để dựng am cất thất, rồi từ những am tranh cốc lá tạo nên nhiều ngôi chùa xưa yên tĩnh vẫn còn đến ngày nay ở những chốn thanh vắng, tĩnh lặng giữa thiên nhiên, xa đời sống hối hả của chợ búa, phố phường như một nhân chứng lịch sử sống động cho đời sống thanh thoát nơi núi rừng u tịch của các bậc tiền bối. Người thực hành pháp mà chọn ở nơi phố thị cho có được đời sống vật chất tiện nghi là người chỉ biết hướng đến việc thỏa mãn dục lạc thế gian hơn là dốc tâm hành pháp, hướng đến mục đích rốt ráo là thành tựu quả vị Vô thượng Bồ-đề. Một khi quyết chí xuất gia là “Từ thân quyết chí phi tri, ý dục đẳng siêu hà sở. Hiểu tịch tư thổn, khởi khả thiên diên quá thời”. HT.Thanh Từ dịch: “Từ giã thân quyến, quyết chí mặc áo nhuộm là ý muốn vượt đến chỗ nào? Sớm tối lo nghĩ, đâu thể dần dà để thời giờ qua mất” (Quy Sơn cảnh sách). Ấy thế mà cứ chọn chỗ gần phố cho tiện đường đi, cạnh khu dân cư đông đúc cho có nhiều người tới lui, lựa nơi tiện nghi cho các nhu cầu cuộc sống để cần là có thì ta dễ đi chệch hướng với tâm nguyện ban đầu của mình vậy.
Tóm lại, Đức Phật dạy bảy đức hạnh trên rất tuyệt vời và đây là những yếu tố căn bản cần thiết để có những người xuất gia phạm hạnh gương mẫu trong một Tăng đoàn hưng thịnh. Xuyên qua việc trình bày bảy đức hạnh, Đức Phật khuyên nhắc chúng ta phải biết sử dụng thời gian quý báu của mình cho mục đích hành trì pháp. Điều này được Đức Phật ân cần khuyến tấn trước lúc Ngài vào Niết-bàn: “Chớ để giờ qua luống; ngày ngày tu pháp lành” (kinh Di giáo). Trong mọi lúc mọi nơi, muốn thuần thục trong nếp sống phạm hạnh, chúng ta cần tách ly hẳn việc đời, những việc chỉ làm mất thời gian mà không liên hệ đến mục đích giải thoát. Cần tìm nơi thanh vắng, sống đời độc cư, viễn ly mới có thể dồn hết thời gian quý báu, sức khỏe và năng lượng sống cho mục đích giải thoát sanh tử. Nếu một người thực hiện bảy đức hạnh một cách trọn vẹn này thì ngay trong đời này đã có thể thành tựu đạo quả giải thoát mà không cần phải mong đợi về một thế giới nào xa xôi ở một nơi mơ hồ nào cả. Hãy đọc lại lời cảnh báo của Đức Phật để tự răn mình:
 Tỳ-kheo ưa công việc, thích thú công việc, chuyên tâm ưa thích công việc; ưa nói chuyện, thích thú nói chuyện, chuyên tâm ưa thích nói chuyện; ưa ngủ, thích thú ngủ, chuyên tâm ưa thích ngủ; ưa hội chúng, thích thú hội chúng, chuyên tâm ưa thích hội chúng; ưa liên lạc giao thiệp, thích thú liên lạc giao thiệp, chuyên tâm ưa thích liên lạc giao thiệp; ưa hý luận, thích thú hý luận, chuyên tâm ưa thích hý luận. Như vậy, này các Hiền giả, Tỳ-kheo sống nếp sống như vậy, như vậy, khi lâm chung không được hiền thiện, khi mệnh chung không được hiền thiện. Này các Hiền giả, đây được gọi là Tỳ-kheo ái lạc có thân, không từ bỏ có thân để chân chánh chấm dứt khổ đau (Tăng chi bộ kinh, chương VI, phẩm II, kinh số 14).
Bảy điều này là những đề mục thiền quán căn bản cho mỗi hành giả, cần phải sử dụng thời gian hợp lý, thu thúc lục căn, viễn ly thế sự, dốc sức tu hành để không hổ thẹn khi quyết chí “phát túc siêu phương, tâm hình dị tục, thiệu long Thánh chủng, chấn nhiếp ma quân, dụng báo tứ ân, bạt tế tam hữu”. HT.Thanh Từ dịch là: Phàm người xuất gia là cất bước đến phương trời cao rộng, tâm hình khác tục. Nối thạnh dòng Thánh, hàng phục quân ma, nhằm đền trả bốn ân, cứu giúp ba cõi” (Quy Sơn cảnh sách).

Ngày nào dứt muốn ham thế sự,
Không biếng lười thích ngủ lo ăn,
Không luận bàn chuyện thế việc trần,
Không phe đảng dễ duôi giới luật,
Không khoe khoang khi mình thiếu đức,
Không nhiễm ô vật chất phù hoa,
Không nương gần bè bạn xấu xa,
Bảy điều kiện thạnh hưng Chánh pháp.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.31/3/2017.