Thursday, March 18, 2021
THÍCH CA PHƯƠNG CHÍ.
LỜI TỰA
Triều Đại Tiền Đường có được thiên hạ gần bốn mươi năm, thuần phong dượm hợp. Tục xấu đổi thay, văn đức tu chỉnh. Võ công đủ đầy.
Nên khiến các tước hầu Thanh Khâu Đan Huyệt đều vào Đô Phong, các cõi vức Long Sa Nhạn Tái bèn tuân theo Thánh Giáo, cúi đầu lạy dài, hiển hiện vũ nghi của Triều Tông, nộp ngọc dâng lễ, tỏ bày đức lớn của Hoài Nhu. Nhưng mà tám vức hoang vu khắp trong ngoài sử trước ghi bày đủ, còn các phương của năm xứ Thiên Trúc xưa nay ít thuật.
Đâu chẳng phải thời vậy. Tuy là Chu Mục đi thú hướng tây chỉ đến Côn, Thuấn Võ Tuần Mão phương Nam không vượt qua biển cả. Tần Hoàng phân vạch bờ cõi gần suốt Lâm Thao. Hán Võ Phong Vương cửa ải mở cùng Thiết Lộ. Quyết ấy đã ban gián, xem xét chưa rõ ràng.
Do đó, không đồng hỏi đạo chỉ hạn cục tại đất Tửu Tuyền, Côn Lôn bái yết Thánh Chỉ đến bên cạnh Ngọc Môn. Đến như Nhược Thủy Động Đình, Tam Nguy Cửu Lũng, Yến Nhiên Long Lặc, Sa Chướng Lê Hà đầy đủ dàn trải trong Hạ Thư, đều đồ khắc ở Ung Bộ.
Cho nên rộng trông đến Tầm Hà bắt đầu nghe tên nước Đại Hạ Trung Hoa. Hiên Hoàng Du Mộng đầu tiền thuật bày về nước Hoa Tư.
Nhị Sư đến đánh Đại Uyên, Định Viễn đến mở Thiết Môn. Do Dư vào đất Tần, Nhật Đạn làm quan nhà Hán tiếng tăm vang vọng tỏa cùng thống lãnh, Đức Vua phô bày tận Kỳ Sơn, Hoàng Hoa rực rỡ loại ấy lắm nhiều vậy.
Nhưng mà ghi chép về phương thổ, mọi thích nghi của nhân vật, sự lần lượt đổi thay phong tục, mọi lạ lùng của núi sông, du tố lược không thể ghi chép, đâu chẳng vì đường sá xa xôi, ít có người đến nơi vậy.
Dùng sự mà luận xét, giả sử như có truyền thuyết đều là ghi lại tin tức của các hành nhân, chẳng phải chỉnh mắt đã trông thấy, lần lượt đua nhau đem điều lui dối làm thực lục.
Cớ sao biết được như vậy?
Bởi Tích Thạch Hà Nguyên theo hướng Tây chỉ trông đến Xích Huyện, Côn Lôn Thiên Trụ với hướng đông chỉ nhìn lại Thần Châu. Từ Ô Sa trở ra ngoài đều gọi là nước Hồ, đâu dùng toan tính xa, không truyền tương giản.
Vậy biết thuyết của nước Thân Độc dịch lại kịp vậy. Các truyện về Thần Châu v.v... đoán chắc có thể biết đó. Từ khi Phật Giáo lưu truyền đến phương Đông, vẻ vang đất Hán, dòng chính có mười đời gần sáu trăm năm, xe nhẹ kế tiếp quán phương khắp cùng, có hơn trăm nước đều về tựa nương phong hóa, cậy núi tiến cống chức, trông mặt Trời mà đến Vua.
Nhưng trước sau ghi chép lưu truyền có sự lẫn lộn bất đồng, sự tích ít thuật đáng gọi là lắm hoặc, tìm lại đến cùng việc ấy kết quy bởi người chuyển dịch. Trước kia, trung thời nhà Tùy có Sa Môn Ngạn Tông ở Phiêu Kinh Quán.
Thượng Lâm Viên tại Đông Đô trước thuật một bộ Tây Vức truyện gồm mười chương, rộng nêu bày phong tục mà sơ lược về Phật Sự, được ở điểm hợp nghe, mất ở điều tín bản.
Tôi Đạo Tuyên cho là tám tướng hiện bày đạo, ba thừa đào luyện phong hóa, bốn nghi thiết bày không gì chẳng hợp căn cơ, Hai Nghiêm khắp đủ chư chỉnh ở tuệ giải.
Nay Thánh tích linh tướng lắm nhiều ở Hoa Tư, Thần Quang Thụy ảnh chan hòa trong Hoàn Vũ, nghĩa hẳn phải xương minh, hình tượng động phát tâm linh.
Nhân trong khoảng niên hiệu Trinh Quán 627 - 650 thời tiền Đường, trong công việc phiên dịch Kinh Điển, tôi thường dự tham Pháp Tịch, bên cạnh lưu xuất Tây Ký đầy đủ như riêng rõ bày, nhưng vì giấy bút lắm nhiều đọc xem khó biết, giêng mối tiếp nối Kinh Pháp để lại của Đức Phật.
Các hàng Thích Tử đều cùng nhau quay về tựa nương, nên lược rút cương du làm thành hai quyển để tặng cùng các hàng hậu học, tạm nêu tỏ ý như vậy.
Thích Ca Phương Chí một bộ gồm tám chương:
Một là Phong Chương.
Hai là Thống Nhiếp.
Ba là Trung Biên.
Bốn là Di Tích.
Năm là Du Lý.
Sáu là Thông Cục.
Bảy là Thời Trú.
Tám là Giáo Tướng.
Ngưỡng tìm giáng linh của Chư Phật không thể dùng hình tướng để tìm cầu, tùy cơ ẩn hiện nên có thể lấy ngôn từ rõ ràng để bày thuật. Nhưng tìm học giáo pháp trước tiên nêu bày tổng quát, tiếp đến là nghiên cùng nhánh lá cuối cùng chẳng xa thấu đạt đó. Nêu ở đầu chương quyển nên điểm đến cùng như vậy.
CHƯƠNG MỘT
Vương Thể của Đức Phật Hiệu là Thế Giới Sách Ha, tức xưa trước trong việc phiên dịch Kinh Điển gọi đó là Sa Bà. Trong Kinh thường nói đó là nhẫn thổ, cõi đất kham nhẫn, có nghĩa là người ở cõi đất này mạnh biết lực niệm, hay nhẫn khổ vui, kham nhẫn đạo khí, nên Đức Phật làm Vua ở đây vậy.
Xét về Phong Cương ở đây thì bao quanh núi Sắt Thiết, ngoài núi là không, không chẳng thể lường, dưới núi là đất, dưới đất là vàng, dưới vàng là nước, dưới nước là gió, gió ấy kiên cố chắc thật hơn cả Kim Cương, bởi tâm lực chúng sinh đồng nghiệp cảm nên vậy, có khả năng gìn giữ Thế Giới khiến chẳng nghiêng đổ.
Từ gió trổ ra tức là Hư Không. Nếu ước về vòng bao quanh từ dưới lên trên đến tột cùng cõi vô sắc có tên gọi là Hữu Đảnh, luận về lượng giới ngang rộng đến tận cùng thì khả năng lý số chẳng thể đo đạt được.
Vả lại, như trong Luận Đại Trí Độ nói:
Từ Cõi Trời Sắc Giới rơi xuống một tảng đá lớn phải trải qua một vạn tám ngàn ba trăm tám mươi ba năm mới tới mặt đất đây. Ước về trên dưới và các phương hướng đây thì gọi là Vương Thể của một Đức Phật vậy, tức lấy Đại Thiên Thiết Vi mà làm địa vức của Phong Cương vậy.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.18/3/2021.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment