Saturday, June 3, 2017

TỰ MÌNH CHƯA ĐỦ PHÚC ĐỨC NHÂN DUYÊN MỚI KHÔNG TIN CÓ PHẬT A DI ĐÀ, CÓ TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC.

TỰ MÌNH CHƯA ĐỦ PHÚC ĐỨC NHÂN DUYÊN MỚI KHÔNG TIN CÓ PHẬT A DI ĐÀ, CÓ TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC.PHẬT PHẢI TƯƠNG ƯNG VỚI PHẬT DÙ BẤT KỲ Ở ĐÂU, NƠI NÀO. ĐỒNG KHÍ TƯƠNG CẦU MÀ!
Hiện đời chúng ta có tin hay không? 
Đừng bao giờ nghĩ Tây Phương Cực Lạc thế giới là xa xôi, hoang tưởng. Vì sao chúng ta thấy xa xôi hoang tưởng, là vì phước đức chúng ta quá thấp kém chẳng thể nào gặp mà thấy được, thật nó ở rất xa, nhưng lại ở ngay trước mắt, nếu chúng ta tương ưng duyên tận xa đến mười vạn ức cõi phật thì chính ngay Ta Bà này chúng ta cũng đã là Cực Lạc rồi, thế mới đúng là chân lý chứ. 
Đòi về Cực Lạc, mà mình cứ khổ, ai làm cho mình khổ, tự mình thôi cũng còn làm cho mình khổ, tự mình cho chính mình mà còn ngu vậy thì nói chi ai làm mình vui cho được, có đến Cực Lạc cũng vô nghĩa. Hay là nhìn người khác vui sướng mình liền không ưa không thích, phải thật lòng mà nói, mới nhìn mỗi một hai người an vui sung sướng liền sanh khó chịu trong lòng, huống chi ba bốn năm sáu, đến khi nhìn cả thế giới ai ai cũng vui sướng chắc khó chịu đau khổ cho đến chết. Là do mình lòng dạ hẹp hòi không ưa nhìn thấy cảnh bên ngoài vui sướng (trừ khi là mình) chứ đừng trách sao phật không cho mình thấy Tây Phương Cực Lạc thế giới, cho thấy mà để mình khổ đến chết thì cho thấy để làm chi.
Vì sao chúng sanh không tin, đơn giản là vì không thấy mà không tin. Vì sao không thấy, không thấy ở xa mười muôn ức cõi phật đã đành, ít ra trước mắt ngay tại cõi này cũng thấy bóng dáng của nó chứ, ít ra cũng nhỏ như một hoa tiêu dẫn đường, dẫu có nhỏ nhưng phải khác lạ và an vui hơn hẳn cõi phàm trần này chứ. Cho đến bóng dáng của nó cũng chẳng thấy, không thấy được hoa tiêu dẫn đường là vì sao vì sao? Là vì trong đời tuy tu hành nhiều nhưng chẳng mấy ai mà tương ưng được mà giống được mà an vui như người thế giới Cực Lạc được, khiến chúng sanh không thấy. Hai là vì ngay trước mắt đấy, nhưng tập khí phàm phu phân biệt vọng tưởng chấp trước sâu dày, khiến hoa tiêu chỉ dẫn về Cực Lạc đấy mà cứ lại luôn cho là báo hiệu giao thông của đời phàm phu, vì đâu cũng nghĩ cho là phàm phu mà chẳng nhận ra được thì biết đường đâu mà về.
Đừng nghĩ Phật quá xa, mà phải nghĩ mình phước đức kém chẳng thể gặp được hoặc trí độn có gặp cũng chẳng tài nào nhận ra. Đừng nghĩ Tây Phương Cực Lạc là xa vời hoang tưởng, phải nghĩ mình là đang u mê mộng mị Cực Lạc ngay trước mắt tại Cõi phàm trần này cũng chẳng thể thấy. Đó là sự thật, muôn phần là sự thật. Những ai thật sự nhân duyên phước đức cũng đã thấy được điều này, trong đời thấy được một vị phật ắt hẳn sẽ tin chắc rằng có vô số phật, trong đời thấy được một góc trời Cực Lạc thì ắt hẳn cũng sẽ tin chắc rằng có cả một thế giới Cực Lạc. 
Chỉ cần thấy một hạt cát, dẫu chưa đến sa mạc cũng biết hằng ha sa số cát nơi ấy. Đến một hạt cát nhỏ cũng chẳng thấy, thì làm sao tin mà hiểu được sa mạc là như thế nào. Thật thương tiếc cho ta mắt mù, chỉ có mắt mù mới khiến cho một hạt cát ngay dưới chân mình trước mắt mình cũng chẳng thể thấy được.
Cát sa mạc, và hạt cát trong tay ta, tuy dẫu cách xa ngàn dặm nhưng vẫn giống nhau vì bản thể vẫn là cát, chẳng phải nước hay gió mà khác cho được. Người niệm phật cầu sanh Cực Lạc cũng vậy, nếu đã tương ưng, thì ắt hẳn bản chất chẳng phải khổ giống như đời phàm phu mà như nước được, vì nếu còn là nước ắt hẳn khi đến sa mạc liền tức thì tan biến trong khoảnh khắc. Phật quá biết rõ điều này, không tương ưng, có đem nước về sa mạc cũng bằng không nên chẳng ai dại mà đem về huống chi là Phật. Hay ngược lại cũng vậy, cát mà đem đến đại dương liền chìm xuống đáy sâu, chẳng tương ưng mà chan hòa với nhau được. Tuy là ví dụ nhưng sự thật cũng là như vậy, những ai bất luận tu hay không, mà còn khổ, khổ cả thân, khổ cả não, khổ cả tâm trí, cảnh giới xung quanh nhiều điều khổ, chưa thấy được bất kỳ một thứ gì vui hơn hẳn so với đời phàm phu, trong đời một chút gọi là lạc còn chẳng biết, làm sao mà hiểu được hai chữ Cực Lạc, thì biết rằng mình chưa tương ưng cõi Cực Lạc. 
Cực Lạc là do phật so với đời phàm phu mà nói, nên biết là phải vui hơn đời phàm phu, vui nhất đời phàm phu là giàu sang phú quý vợ đẹp con ngoan cũng không thể nào mà so sánh được, có thế mới gọi là Cực Lạc. Cực Lạc ngay trước mắt, ngay tại đây, ngay trong cõi này, chứ chưa nói đến sự thù thắng của Tây Phương Cực Lạc thế giới cho xa xôi, có được như vậy mới hẳn mà biết mà chắc rằng mình chẳng còn phải phàm khổ, mà là người Cực Lạc, người Cực Lạc không về Cực Lạc thế giới thì thử hỏi đi về đâu. Như bóng khí chẳng thể nào bị vùi lấp dưới cát sâu, chẳng thể chìm nơi đáy biển, mà tự mình vượt thoát, thoát đi đâu, là khí thì nơi đâu có bầu không khí là tự đi về, chẳng thể đi đâu ở đâu được. Xưa nay tự nhiên vốn vậy, bóng khí lẻ loi tuy bé nhỏ nhưng đủ sức vượt biển sâu mà chẳng cần nhờ đến một ai giúp. Nay ta đầy đủ chư phật gia trì giúp đỡ, nhưng thoát vẫn không được, dẫu nhìn có to lớn nhưng còn tệ hơn bóng khí nhỏ bé kia, là một chút chủng tử phật cũng chẳng còn, một chút khí cũng chẳng có làm sao mà bay nổi lên bầu trời cao.

Như những ai bội phần chân thành phước đức có duyên gặp rồi cũng đã thấy phần nào là Cực Lạc, có chết hoặc vì duyên phải sống chứ chẳng thể nào mà sống an vui được với đời phàm khổ. Chưa thấy thì họ còn chấp nhận, thấy được rồi có cố chấp nhận cũng không thể nào chấp nhận nổi. Thử hỏi sớm muộn họ sẽ về đâu, họ là người Cực Lạc ắt nơi nào có bầu không khí Cực Lạc họ sẽ tự đi về, như bóng khí vô tri còn tìm về được, huống chi họ chẳng thể về được sao.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.3/6/2017.

No comments:

Post a Comment