HẢI ĐẢO TRONG TA.
Đường tu hay đường đời thì hẳn nhiên không con đường nào nó trơn tru cả, duy nhất con đường đọa xứ là dễ đi nhất. Cuộc tu cũng như cuộc đời, cũng có kẻ vầy người khác, có kẻ xuống người lên chứ không hẳn tu cạo tóc xong, đắp y lên là thánh nhân hết đâu. Do đó, một hội chúng đông đúc thì không thể nào như nhau được. Câu chuyện một “nam thanh niên tu hành” náo động chốn thiền môn khiến cho máu nhuộm cửa chùa là một tin quá hot từ cái tít và nội dung của ngày hôm nay. Ai làm nấy chịu, luật nhân quả và luật pháp sẽ lo cái vấn đề đúng sai.
Nói về cuộc tu, ai có đi qua đoạn đường này mới thấu hiểu nỗi đoạn trường mà không ai cũng hiểu. Đừng quá thần thánh hóa một ai đó để rồi khi có việc gì thì sẵn sàng đem đạp bỏ cả một công trình mà mình tốn công gầy dựng bao lâu nay. Người tu, xuất gia hay tại gia, ai cũng đều có cơ hội phạm giới trong từng hành động, lời nói và suy nghĩ. Tùy vào cơ tánh người đó, môi trường và nhiều chất xúc tác khác sẽ tạo ra một sản phẩm bị lỗi hay là một sản phẩm được bao nhiêu người chào đón. “Chiếc áo không làm nên thầy tu”. Trong số một nhóm người đó, ai là thầy và ai là tu, và biết ai là chẳng có được hai chữ đó nữa là khác. Cá tính con người nó ẩn tiềm bên trong mỗi chúng ta gồm nhiều loại: tính ái (rāgacarita), tính sân (dosacarita), tính si (mohacarita), tính tín (saddhācarita), tính trí (buddhacarita hay ñāṇacarita) và tính tầm (vitakkacārita). Chuyện xảy ra, nó có vấn đề của nó, bất kể là nhân quá khứ hay hiện tại thì đã xảy ra rồi. Người trồng cây gai góc, có độ thì sẽ nhận quả gai độc mà thôi.
Xã hội mà chúng ta đang tồn tại trong đây, dù đã quá ư là phát triển nhưng tính bầy đàn của chúng sanh vẫn phát triển mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một người là kẻ mộ đạo và từng hoan hỷ lắm với thiền môn vậy mà khi sóng gió nổi lên thì cửa thiền nhận không ít búa rìu từ thiên hạ và tất nhiên là không thiếu phần của người mộ đạo năm xưa. Yêu cho lắm để rồi hận cho nhiều. Đừng như thế.
Đến với chùa, tự mình đến, không ai kéo đầu hay nắm tóc lôi vào. Tự mình nương tựa Tam bảo thì Tam bảo là thầy. Ông sư Bầu hay ông thầy Bí thì chỉ là đại diện một phần trong ba ngôi cao quý để mình nương tựa tu học mà thôi. Tự mình còn phải làm hải đảo cho chình mình. Lo chi cho thiên hạ để rồi chẳng được gì như muỗng với tô canh. Hãy nhìn cuộc sống với con mắt của một người tự thắp đèn mà đi đừng nhìn bằng con mắt do người ta cung cấp. Và con mắt đó cũng nên có thêm một màu của nhân quả nữa. Bằng cái nhìn của nghiệp báo, ta sẽ thấy rõ ràng mọi thứ. Không phải ngụy biện cho lỗi của người trong hội, nhưng mong rằng cái nhìn của mọi người nên xa xa một chút. Để chi? Để sau này, có việc gì đi nữa, thấy lạ lạ đi nữa thì đừng bao giờ quơ đũa cả nắm. Cõi thiền bất an hay chùa chùa thất thủ sao? Một cá nhân thì cá nhân đó chịu, đừng đánh đổi cả một ngôi thiền môn để rồi đánh mất đi cả một phương trời tự tại, một kho đạo đức và một vị thầy khả ái. Hãy tập làm người không rộn ràng giữa những chúng rộn ràng thử xem nào.
Thôi thì người đã đi, mong sao trả hết nghiệp đã tạo để không vướng mãi chuyện thế gian. Mong chúng được an lạc, thoát khỏi khổ đau đồng nhau cả thảy.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.18/11/2016.MHDT.

No comments:
Post a Comment