Monday, February 22, 2016

CHƠN LÝ SỐ 1 – VÕ TRỤ QUAN.

I. THỂ CỦA VÕ-TRỤ
VÕ-TRỤ là thể cái rộng lớn, tối đen, tự nhiên vắng lặng, đứng vững mãi mãi, tựa như vỏ trái lựu cực to. Trong ấy có những quả địa-cầu lơ-lửng như hột lựu nhỏ. Cái vỏ đó không ai biết nó là tới đâu, vì muôn loại đều ở trong. Kẻ gọi nó là cái không, không hay vô minh, là vì không thể biết được, thuyết ấy chỉ rằng: Muôn loài vạn-vật, cái chi cũng là qủa trứng hết, nghĩa là từ trứng nhỏ đến trứng lớn, còn tròn bể là vuông, cái vuông rồi sẽ tròn lại, cho nên cái trứng, cái trái, cái thai, hột cát, hột giống, cỏ, cây, thú, người, đất, đá, núi, biển, địa-cầu, võ-trụ, cái bọt bong bóng v.v…cái, cái đều tròn, vạn-vật tròn tròn

Cái lẽ tròn là không khổ, là thiện, là mỹ, là chơn. Người ta cũng nói, tròn tức là đạo qủa vậy. Lẽ tròn là chơn-lý, dầu kẻ dốt học bực nào, mà hằng giữ sự tròn thì cũng thành công được.

Những quả địa-cầu trong ấy, không có số đếm, không có số lường, không thể nói được, là vì cái đang nổi, cái đang tan, cái dồn qua, cái tẻ lại, cái lớn cái nhỏ không thường. Bề ngoài ngó vào thì nó là cái bọt nước to lớn, có cợn bụi đất, là cù-lao; hay cũng nói là trái đất, có những thung-lũng nước, khe, ngòi. Bằng nói nó là một cái trứng hay viên đạn cũng được, có điều là do bốn chất họp lại, chất đặc là đất, chất lỏng là nước, chất nóng là lửa, chất hơi là gió. Quả địa-cầu nào cũng thế, có sẳn tự-nhiên như vậy, mà không thể nói từ đâu? Vì sao?..!

II. NHƠN DUYÊN CỦA MỖI QUẢ ĐỊA CẦU
Như chúng ta đã rõ: thể của võ-trụ là một cõi thăm-thẳm, tối đen, bao-la, vô cực. Trong ấy có vô số qủa địa-cầu. Mỗi qủa địa-cầu đối với võ-trụ, cũng như mỗi mạng sống chúng ta, đối với qủa địa-cầu, nghĩa là một vật rất nhỏ, đối với một vật rất to; thì lẽ sanh hoá hay tàn tiêu của mỗi qủa địa cầu dối với võ-trụ vẫn là thường lắm, tự-nhiên lắm. Khác nào sự tử, sự sanh của ta đối vói trái đất bao-la.

Nhơn-duyên sanh hoá của mỗi qủa địa-cầu là: trong cái KHÔNG sẵn chứa cái CÓ, tự nhiên vẫn mãi thế, tự bao giờ và bao giờ (cái không đây là ngoài khí, vô hình, không thể chất đụng chạm, hay sự tan hoại, thay đỗi hình tướng của vạn-vật mà gọi là không. Bằng nếu biểu đem cái không ra xem, thì mắt ta khác nào mù-quáng, chẳng thấy cái không là ra sao. Vì không nói được, làm được, tính đo được…mới là không. Không và Có hai lẽ tương đối. Không là lý, Có là sự, không phải hai, không phải một, sẳn có nơi nhau không bao giờ một hoặc hai, vì vậy mới có cõi đời). Như trên đã nói: Qủa địa cầu gồm có bốn chất là: đất, nước, lửa, gió, tức là cái Có, ở nơi Không. Kìa ta thấy trong Không có hơi, trong hơi có nước, trong nước có đất, trong đất có lửa, trong lửa có gió, gió là hơi. Bốn thứ ấy nương sanh lấy nhau, làm thành cái Có ở trong cái Không, còn cái Không ở trong cái tự-nhiên. Tự-nhiên là hết nói luận! Đó là nói về sự, còn về lý thì cái Không ở trong mỗi cái Có, cái tự-nhiên ở trong mỗi cái Không.

Từ khi một qủa địa-cầu nổ xẹp, tắt lửa rồi, thì chỉ còn là một lớp dầy lợn-cợn, một dề, một vầng hơi, có chất nhão, có lẫn đất, nước và hơi nóng. Về sau đất nặng lóng xuống, hơi nhẹ bay lên, nước ở chặng giữa. Cái nóng cũ vừa mất, cái nóng mới phát sanh, bởi đất càng dẽ -dặt, thì lớp dưới càng khô, càng dầy kín, nên bịt hầm mà cháy trở lại. Lửa cháy nóng hơi bốc thổi mạnh lên, vẹt nước, đất dản ra và cuốn tròn. Cũng như một em bé lấy ống trúc chấm bọt xà-bông, thổi phù ra, hơi lên mạnh, vẹt chất xà-bông, cuốn tròn làm bọt và bay lững-dững.

Mỗi qủa địa cầu, trong là lửa cháy, bộng trống, tối đen hơi cuộn. Kế là đất cháy nhão, ngoài là đất cứng thành sắt, gọi thiết-vi hay địa-ngục vòng sắt, và bên ngoài nữa là đất mát mềm. Trên là nước. Trên cao nữa là hơi hay gió. Gió là hơi của đất nước, bị lửa bốc lên, và cuộn bay, tựa như hơi thở của địa-cầu. Các qủa địa cầu không bay cụng nhau bể, là nhờ làn hơi dầy ấy. Qủa địa-cầu bay được trong không gian, là bởi sức lửa mạnh bên trong, bốc lên và xoay cuộn tròn, do đó mà lăn tròn theo bề hông, từ mặt qua trái, từ đông sang tây, nó xoay có một chiều thôi và bởi có trớn là xoay mãi

Những qủa địa-cầu vô số đếm, hết nổi đến tan, hết tan đến nổi, hoặc lâu hoặc mau, lớn có nhỏ có, tuỳ theo nhơn duyên không nhất định. Nào chúng ta có biết được: Hiện có bao nhiêu? Lên hay xuống? Đang ở chổ nào? Vì chúng ta chỉ là những con vi-trùng chết yểu, đối với không gian và thời gian trong võ-trụ!

 

III. HÌNH THỂ QỦA ĐỊA-CẦU

 

QỦA ĐỊA-CẦU HÌNH TRÒN NHƯ CÁI TRÁI

  • Khi mới nổi tròn đẹp như trái bí rợ

  • Về lâu hơi lửa mạnh lần, thổi tròn như trái cam

  • Sau rốt lửa càng ăn khuyết xuống, chưn nở đầu tóp như qủa trứng gà

 

Qủa địa cầu hình giống như một em bé, ngồi co trong thai bào bụng mẹ, như một thân hình. Trong tim là nồi lửa, bên trong lỗ trống tối đen là bụng, đất như thịt, sắt đá như xương gân, nước như máu, cây cỏ như da, thú người như rận chí, hơi là khí thở, mặt nước sáng là mắt, lõm đất trống là tai, hương cỏ là mũi, vị cây là lưỡi, thú là chơn tay, người là cái ý, Trời là cái trí, Phật là cái giác, sự rung động là nói, sự xoay tròn là đi, sự thay đổi làm núi, lửa là lỗ tiêu, chất ôn nham là phẩn, sông suối như mồ hôi, biển to như nước tiểu, núi cao như đầu, rừng thẳm như mình, ruộng bãi như chưn, cỏ cây như lông tóc.

IV. ÁNH SÁNG CỦA QỦA ĐỊA-CẦU
Mỗi qủa địa-cầu có một mặt nhựt và một mặt nguyệt, với vô số tinh-quang vây quanh, Mặt trời là một vừng hơi nóng, do nồi lửa trong ruột, hơi nóng bốc ra, gom khối lại, nhẹ và xa. Mặt trăng là một vầng hơi mát, do đất và nước, bị lửa đốt hơi xung ra mà kết lại.

Mặt trăng nửa đen là hơi đất, nửa trắng là hơi nước. Đốm đen trong vòng trắng là hơi đất cù-lao, mặt trăng nặng và gần hơn mặt trời.

Sao tinh là ánh sáng, nếu là hơi sáng của một qủa địa-cầu khác thì bền dài. Hào quang của núi thì lâu, của người, thú, cây, cỏ thì khi không, khi có; bởi trong mỗi thân thể đều có lửa đốt ánh sáng xuất lộ ra ngoài, nếu thân chết lửa tắt, thì tinh-quang mất dạng. Đối với bực thanh-tịnh có trí-huệ, đủ đức tánh, không có chi xao động, thì ánh sáng ấy trụ rất gần trên đỉnh đầu, gọi là hào-quang: bằng xao động thì nó tản ra xa khó thấy. (Hễ vật chi có lửa là có hào-quang, có lửa là có sống, có cử-động có màu sắc, tướng hình, linh và biết)

Mặt trăng ở hai phần ba, phía trên qủa địa-cầu, lằn nó xoay vòng kêu là bạch đạo. 
Mặt trời ở hai phần ba phía dưới qủa địa-cầu, lằn nó xoay vòng kêu là xích đạo

V. MIẾNG ĐẤT ĐẦU TIÊN TRÊN QỦA ĐỊA-CẦU
Phía Tây-Bắc qủa địa-cầu lửa lên không tới, nước phải lạnh đặc, phía Đông-Nam qủa địa-cầu nồi lửa ăn khuyết xuống, mỏng, nước lỏng và hay xì ra lửa, với chất ôn-nham trong ruột, thành núi lửa. Như trên đã nói: qủa địa-cầu hiện nay như qủa trứng gà, đầu nhọn chưn lớn, nồi lửa như tròng đỏ nằm tại phía Đông-Nam: nên gọi là Tây-Bắc thiên đường, Đông-Nam địa ngục.

Trung tim của địa-cầu là xứ Ấn-Độ, ngay nồi lửa bên trong, núi Hy-Mã Lạp-Sơn là rún. Có trung-ương mới có phân chia ra Đông, Tây, Nam, Bắc.

Đầu tiên bên ngoài nước bao phủ, địa cầu là cái qủa thuỷ-tinh bởi lửa trong ruột càng cháy thổi mạnh, thổi sắt đá bên trong ngọn lửa. Núi đá đội đất thành cù-lao, và vượt chen đất. Miếng đất mọc lên trước nhất làm thành Hy-Mã  Lạp-Sơn, bề cao 8.840m, kêu là núi Tu-Di, cũng kêu là cây Diêm-Phù, cũng gọi cột đồng thế-giới, hay là rún địa-cầu. Rễ nó bao trùm trái đất, các núi nhỏ khắp nơi là chồi con của nó. Miếng đất đầu tiên Ấn-Độ, trung-tâm thế giới cũng là nơi phát sanh cỏ, cây, thú người, Trời, Phật, trước nhất kêu là rún đạo.

Xưa cổ-nhân là một loại vượn khỉ, giống giàu tinh-thần gia-tộc thường cất nhà, ổ ở trên ngọn cây, cả bầy có tới số trăm ngàn, là một loại thú có lòng nhơn nhất.

Từ khi có cù-lao Ấn-Độ, năm trăm năm có loài thú chạy, một ngàn năm có loài người, hai ngàn năm có hạng Trời, và ba ngàn năm có một vị Phật…!

VI. SỰ TIẾN HOÁ CỦA NHƠN LOẠI TRÊN QỦA ĐỊA-CẦU
Mỗi qủa địa cầu đều có cỏ, cây, thú, người, Trời, Phật in như nhau, trải qua ba thời kỳ:

  • Thời kỳ thứ nhứt cây cỏ nhiều

  • Thời kỳ thứ nhì thú nhiều

  • Thời kỳ thứ ba Phật Trời nhiều

 

Qủa địa-cầu, khi đất, nước, lửa, gió đầy đủ nổi lên, gọi là sanh cỏ, cây, thú tiến-hóa, ra là hoá. Người, Trời, Phật bỏ ác theo lành, bỏ vật-chất theo tinh-thần là tàn. Sau rốt qủa địa-cầu tắt hơi hết lửa, nổ xẹt chết gọi là tiêu. Qủa địa-cầu chết một thời-gian, nước, đất lóng phân, lửa gió ấm dần, sống lại, nổi lên nữa, vẫn mãi thế.

Trời là lớp trên, ý nói hạng người trí sáng hiểu trắng, thiện lành, cao thượng, bậc không còn tội lỗi, không trở lại cõi người, sau khi đã bỏ cõi người, cũng như học trò lên lớp, sau khi vượt lớp. Như người lớn đã biết nhiều, không trở lại cảnh huống trẻ con.

Phật là người sáng-suốt hoàn-toàn học hành thi đậu, dạy-dỗ cũng rồi, bậc rốt-ráo nghỉ-ngơi, sau sự thành công cao quý hơn hết, yên vui hơn hết. Bậc mà đã tròn xong phận sự đối với cõi đời, vĩnh viễn không thối lui.Trời và Phật vẫn là loài người, nhưng đã tiến-hoá tới mứt tối-cao, gọi là bậc Siêu-Nhơn-Loại.

  • NGƯỜI là lòng nhơn, nhơn ái, nhơn từ, nhơn đức, nhơn là không sát. NGƯỜI là thân lành đối với một gia-đình

  • TRỜI là trí lành đối với môt xã-hội

  • PHẬT là tâm lành đối với cả chúng sanh

 

Người, Trời, Phật đây là tên chữ, lấy theo đạo lý mà đặt ra phân biệt, nhắc-nhở, chớ không riêng kẻ sống hay người chết. Nhưng bởi THÂN-GIA-ĐÌNH, thiện nhỏ hẹp sau khi chết bỏ xác, còn luyến-ái cố chấp, còn trở lại, nên gọi cõi người là luân-hồi (vì thiếu trí)

Còn như Bậc Trí-Xã-Hội, thiện rộng lớn, ơn nghĩa rồi xong, nên sau khi chết không trở lại, nhưng bởi tánh tự cao, về lâu cũng nhập thai nữa, nên gọi là bậc Trời còn đi lui chuyển kiếp.

Chỉ trừ ra Phật TÂM CẢ CHÚNG-SANH, bậc đã già cứng, chắc, tốt đẹp hoàn-toàn, sống cũng vậy mà chết cũng vậy, không còn một niệm, nên chẳng có đi đâu, gọi đứng ngừng tắt nghỉ, hay Niết-Bàn, không luân hồi lại nữa, bậc vĩnh viễn đời đời như hột giống cất mãi

VII. SAU KHI QỦA ĐỊA-CẦU TAN-HOẠI
Cái không là sự sống, khí là sự sống, nước là sự sống, đất là sự sống, lửa là sự sống, gió là sự sống, cỏ là sự sống, cây là sự sống, thú là sự sống, người là sự sống, Trời là sự sống, Phật là sự sống chót hết và hoàn toàn đó là sự tiến hoá đi lên vậy

Khi qủa địa cầu tan-hoại, cỏ cây, người thú thảy tiêu diệt chớ Trời, Phật vẫn còn: Trời thì nhập thai sanh nơi thế-giới khác, nhưng Phật ở đâu, đi đâu cũng được chẳng lai sanh

Cũng ví như một thân cây chết ngã, trái chín để đời, cất đâu cũng được; trái già phải trồng liền, kỳ dư non, nhỏ, thúi, sâu thì chết hết. Cái sống cái thức của chúng sanh cũng như thế: Chính thế là sự tròn trịa cứng, chắc, già là thiện lành (già kinh-nghiệm) non-nớt là thiếu thốn, dục vọng tham-lam, nhỏ hẹp là ích-kỷ, thúi là ác trược, sâu là gian tà

Thật vậy, khi cây ngã thì qủa già, chín, có được bao nhiêu đâu? Mà trái lại non nhỏ rất nhiều phải chết mất, còn sâu thúi thì đã hư hoại trước rồi.

Cái thức, cái sống, cái biết mới thật là ta: chúng ta há lại chẳng nuôi nó, hơn xác thân tạm bợ nầy! Nó chỉ ăn cái thiện, cái chánh. Việc làm lành cũng như vỏ cứng, lời nói phải như thịt cơm, cái ý tốt lành như ngòi mộng, trau dồi thân khẩu ý tánh tức là nuôi cây dưỡng hột, tạo cái ta, sanh ra cái biết, cái sống đời đời
Trời và Phật là kẻ tiên-sanh, sanh ra trước bởi tấn hoá trước, kinh nghiệm nhiều. Cho nên khi sống, các ngài vẫn ở nơi thanh-tịnh, chết đi các Ngài cũng ở nơi cảnh vắng núi rừng, xa lánh cõi ác, tham, sân, si, thấp kém của cỏ, cây, người, thú, trẻ con, ác trược.

Một khi vì lòng từ-bi và muốn tấn đức, các Ngài vào lại cõi người, để dắt-dẫn, dạy-dỗ, lúc mệt thì yên nghỉ lui về, hưởng sự yên vui thêm. Khi đi vào giáo hoá, gọi là chư Bồ-Tát, chính nghĩa: giác ngộ chúng sanh

Con đường của cái biết sống từ nơi không, nơi tứ đại, cỏ, cây, thú, người, Trời tới Phật, kêu là đạo. Từ không có sống biết, đến có sống biết trong một lát, một giờ, một ngày, một tháng, một năm, trăm năm, ngàn năm và mãi mãi. Càng tu bổ, càng trao dồi, càng yên vui, càng tốt đẹp, càng sống mãi, biết hoài, thật là quý báu.

VIII. CHÚNG SANH TRONG VÕ-TRỤ
Chúng sanh là chung sống, hay muôn loại có sự sống, nói hẹp là: từ cỏ, cây, thú, người, Trời (Trời còn lai sanh cũng gọi chúng sanh). Là loại có luân hồi, sanh đi sanh lại.

Phật bằng còn thân cũng gọi chúng sanh, bỏ xác rồi mới gọi đấng diệt-độ, tịch diệt. Đó là nói về sắc thân vật-chất; bằng luận cho đúng Phật mới là chúng sanh vì là sống mãi cái ta, cái thức, cái giác. Chớ như bậc trên trời trở xuống còn sự thay đổi, cũng có thể chết mất, tiêu diệt, nên nói là hạng chết cũng được, hay là hạng có cái chết đi sống lại.

Nếu nói rộng ra, thì chúng sanh cũng là đất, nước, lửa, gió, không, năm đại nầy cũng vẫn có sự sống. Bởi ngũ đại có sự sống mới nẩy nở, sanh-sản, biến hoá, thay hình, đổi màu, nếu ngũ-đại chết, thì xương, máu, thịt da, hơi gió, trong cỏ, cây, thú, người chẳng tự có được.

Trong các chúng-sanh, loại đã sanh, loại đang sanh, loại sắp sanh, loại sống một giây, một phút, loại sống ngàn năm, muôn năm, loại ở trong không, trong khí, trong thân,  trên đất, trong nước, trong lửa (lửa địa-ngục cháy mãi), loại nào cũng có sự sống theo loại ấy, cảnh giới khác nhau; thường thì cái kia sanh cái nọ, cái sau ăn cái trước, như cỏ cây sống bằng đất, ăn đất mà lớn, thú sống bằng cỏ cây, ăn cỏ cây mà lớn…Từ loại thú sắp xuống, phần nhiều là vô tình, vô tri mà gây tội ác. Chỉ trừ có loài người sắp lên là có trí, biết thiện, biết thương, chẳng phải như thú, cỏ, cây, đất, nước.

IX. CÁI TA TRONG VÕ-TRỤ
Kể từ thuở phôi-thai, qủa điạ-cầu sắp nổi, âmdương, sáng tối nóng lạnh dung hoà, sắc ấm từ đó phát sanh[1] đất, nước lửa, gió qủa địa-cầu từ đó mà có, thì cái mầm sống vốn sẵn, lại từ đó càng chóng mau tiến-hoá bội phần. Kìa như sự sống trong đất nẩy sinh cây cỏ: cây cỏ đã có sự sống, mà đã có sự sống, thì sự sống ấy, ta tạm đặt một cái tên, cho dễ nhận xét. Giả như ta đặt tên là cái thọ cảm, cái biết…; hay muốn dễ hiểu hơn hết, nên gọi là “Cái ta

“Cái ta” lúc ở nơi cây cỏ, ta lúc làm cây cỏ nương đất mà sống, đất là mẹ của cây cỏ. Cây cỏ chịu ơn đất rất nặng dày vò đất mà sống trong đất, con hành hạ mẹ. Kịp lúc tiến-hoá, đến loại biết động cựa, như sâu, bướm, từ trong cây cỏ phát sanh, do thọ ấm lâu ngày thành tưởng ấm. Lúc ấy ta lại ăn cây cỏ, chịu ơn cây cỏ rất nặng, dày vò cây cỏ mà sống bằng cây cỏ. Lần lượt trải theo duyên tiến-hoá, từ loài nhỏ-nhít, cho đến được với lớp thú chạy, chim bay, ta đã hành- hạ biết bao loài cây cỏ. Cho đến mang thân người trải qua nhiều lớp thú: cọp, beo, sư-tử…cùng vượn, khỉ, giả-nhơn…ta đã giết hại biết bao loài cỏ cây, và thú nhỏ, do tưởng ấm lâu ngày thành hành ấm.

Đến được với lớp người đây, xét lại nhiều lớp trước, vô số kiếp ta đã giết hại biết bao kẻ xung quanh ta, kẻ đi chung với ta; trong số vạn ức, họa chăng có được sống sót một. Hôm nay tính lại, lương trí ta cũng không biết hối-hận bằng cách nào? Cái may sống sót của ta, là cái quá tàn ác hung bạo, mặc dù không hiểu, vô tình, buổi xưa đã đành rồi còn ngày nay, ta làm sao tránh sự giết hại? Làm sao nuôi sóc đàn em? Cùng làm sao dạy dỗ?

Võ-trụ ví như bà mẹ, chúng ta những kẻ sống chung, chúng-sanh tất cả con chung của võ-trụ. Ta được thân người, có được thức trí, đối với muôn loại, như kẻ đàn anh, sanh trước đi trên, nếu ỷ mạnh hiếp yếu, làm sao cho phải lẽ? Vì cái tham sống của ta, mà muôn loại chết thảm, nghỉ lại thật là bất nhơn, vô nhơn, phi nhơn. Ai sanh trước hiền hơn, sáng hơn, trẻ nhỏ sanh sau dữ hơn, ngu hơn: Ta lẽ nào lấy cái hung, cái gian mà làm lớn? Thật là tội-lỗi, sống tội-lỗi, xác thân tội-lỗi, hành vi tội-lỗi, lời nói tội-lỗi, ý niệm tội-lỗi, sự ăn tội-lỗi, sự mặc tội-lỗi…mớ tội-lỗi dẫy tràn kia, nào có xứng đáng với loại trên trước, tiến-hoá vượt trổi hơn bao hạng thấp hèn?

Hãy tha thứ cho tất cả, vì ta đã có lòng nhơn (người) nếu ta muốn sống, thì đừng giết hại mạng sống khác. Tất cả với ta, ta cùng tất cả, đều liên lạc mật thiết với nhau, bằng một lẽ sống: như ta giết hại tức là ta đã chặt đứt sợi giây liên-lạc giữa ta và vạn-vật trong võ-trụ rồi. Ta đã lỗi đạo sống chung (chúng-sanh) trái với nhịp tiến-hoá. Như thế đối với muôn loại, ta sẽ thấy trơ-vơ, trống-trải, lạnh-lùng tưởng như ngoại vật, rất khác biệt với ta. Đứng trước cõi huyền-bí, thăm thẳm, bao-la của võ-trụ ta sẽ thấy sợ hãi, cũng như muôn loài trong võ-trụ, ra tuồng sợ hãi, kinh-tởm, cái quái ác của ta.

Hãy sống với võ-trụ! Hãy học hiểu rõ thấu chơn-lý, ta sẽ thấy cái ta không còn cách biệt với vạn-vật nũa, ta sẽ được an vui!
____________________________________________________________________________

 

X. CHƠN- LÝ CỦA VÕ-TRỤ
Chúng-sanh là tiến-hoá, từ Địa-Ngục đến Niết-Bàn do nhơn-duyên truyền níu sanh ra. Từ nơi không sanh ra có, nhỏ tới lớn, có rồi có mãi, không biết không rồi: mượn vật chất làm thân, để nuôi tâm còn thân trả lại tứ-đại; đời kiếp không dư thiếu

Chúng sanh chẳng phải lưng, Phật Thánh chẳng phải đầy, dầu đến bao lâu, xem ra cũng vậy. Thật là võ-trụ mênh mông, mà như tuồng sắp đặt.

Kìa như sắc ấm: đất, nước, lửa, gió, sanh thọ là sự sống, ấm của đất sanh nhựa chỉ, nhựa chỉ đất nước sanh rể, cỏ cây thú. Cỏ cây có giống là hột, thú có giống là tinh ba, và sanh-sản.

Cỏ cây sanh thú, đồ vật thành máu thịt xương da; thú sanh người, người đến Trời, Trời đến Phật. Cây sanh trái, cỏ sanh hoa, sự biến hóa không lường, có rồi sanh thêm có; từ không đến có, có rồi lại không, thay qua đổi lại. Lửa trong địa-cầu lăn, vạn vật vô-thường tiến chớ không phải thối. Từ vật-chất đến tinh-thần, từ ác đến thiện. Tinh thần không vật chật, vật-chất không hao, sự có là có, lý có là không. Cho nên ai biết lẽ không rồi, chẳng còn phải khổ, điên, mờ, quáng, về sự thay đổi lăn xoay nữa.

Người mà giác-ngộ chơn-lý, mới biết đường đi, đi tới cảnh cao siêu tốt đẹp của tâm hồn, vĩnh-viễn, chắc thiệt yên vui: mới gọi ta, của ta mới có ý nghĩa, mới là ích-lợi. Hết mê lầm, không loạn vọng, không sở chấp chi nữa hết.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.23/2/2016.MHDT.

No comments:

Post a Comment