CÁC TỘI NGHIỆP – QUẢ BÁO.NO 3.
Văn Thù Bồ-Tát hỏi Phật : Hoặc có kẻ thiện nan, tín nữ căn tánh chậm tối, phước đức ít ỏi, tuy tin Phật tu hành mà trong lòng không sáng tỏ, công phu chưa tròn làm sao đặng độ mình và độ người?
Phật nói : Căn tánh tuy là chậm tối mà có tín tâm bền chặt , chân thật, chẳng bỏ trai giới, thường thường phát nguyện sám hối các tội trước, chẳng dám sai lầm, về sau đến chừng tai nạn, nghiệp chướng tan hết, lòng nguyện đủ rồi thì có huệ tánh phát ra hiện tiền, đặng sáng suốt tỏ ngộ thấy đặng tánh mình và đặng thành Phật.
Văn Thù Bồ-Tát hỏi Phật: Chúng sinh thấy Phật chẳng lạy, nghe pháp chẳng tin, gặp tăng chẳng kính, hủy báng người lành, phá người ăn chay giữ giới, chẳng tin nhân quả, khinh dể thánh hiền, lại tin tà quỷ, tạo nghiệp mãi mãi chẳng tu một chút lành, những người như vậy sau bị quả báo chi?
Đức Phật nói: Những chúng sanh đó đầy đủ tà kiến , hiện đời chẳng tin tam bảo giáo hóa, sau chết quyết đọa tam đồ, chịu các khổ não lớn , cầu thoát ra chẳng đặng, dầu có ngàn Phật ra đời cũng không thể cứu độ đặng.
Văn Thù Bồ-Tát hỏi Phật: Hết thảy tội nghiệp, nghiệp nào lớn hơn hết?
Thế Tôn nói :
1) Thứ nhứt trong tội sát sanh ăn thịt, tội nghiệp rất nặng. Cớ sao vậy? như cắt một dao trả lại một dao, giết một mạng phải thường lại một mạng, trăm ngàn muôn đời ăn thịt lẫn nhau không dứt, cho nên người tu muốn khỏi luân hồi trả quả , thời trước hết phải học từ bi, chẳng ăn thịt , chẳng sát sanh.
2) Thứ hai : phạm tội trộm cắp, lấy của người giàu sang, hoặc vốn ít kowif nhiều, trong ngàn muôn đời phải trả nợ. Cớ sao vậy? Như vật của người chẳng cho mà mình lấy ngang, một đồng tiền, một bụm gạo , kiếp sau đều phải trả nợ. Cho nên người tu muốn cầu giàu sang của tiền như ý mình thì trước phải bố thí mới đặng , hà huống trộm cắp của người.
3) Thứ ba : phạm tôi dâm dục, cái ái ân buộc ràng trong ngàn muôn đời chẳng đặng giải thoát. Cớ sao vậy? Sự dâm dục là hột giống, cội gốc đường sanh tử, cho nên người tu muốn ra khỏi sanh tử , trước phải đoạn trừ ái dục.
4) Thứ tư: phạm tội vọng ngữ, cái khẩu nghiệp nói dối trong ngàn muôn đời , cái phải, cái không, gạt nhau việc không nói có, việc có nói không. Cớ sao vậy? Oan oan tương báo, đời đời đều trả, cho nên người tu muốn cầu vào đạo trước phải học thành thật, trừ bỏ việc dối trá.
5) Thứ năm: Phạm tội uống rượu, làm hôn mê chân tánh, trong ngàn muôn đời tâm trí tối tăm. Cớ sao vậy? Vì tửu lực làm cho người mê muội, ngu si, thân thể nhơ nhớp, say sưa nghiêng ngả , cho nên người tu muốn cầu cho tâm tánh yên tịnh, trí huệ thông minh, thì phải dứt trừ cái nghiệp uống rượu.
Năm thứ nghiệp đó rất lớn, rất nặng, như người giữ trọn thì thành Thánh, bằng giữ chẳng trọn thì nhiều kiếp trầm luân đọa lạc. Hễ mất thân người muôn kiếp khó trở lại.
LỤC ĐẠO
Trời
Văn Thù Bồ-Tát hỏi Phật : Tu phước nghiệp chi đặng sanh thiên đường?
Đức Phật nói : Nếu có chúng sanh tin theo nhân quả, thọ tam qui, ngũ giới, tu mười việc lành, hiếu dưỡng cha mẹ , dứt đoạn tà dâm, thường giữ chánh đạo, trai tăng cúng dường, tạo lập tịnh xá dâng cúng cho các vị chân thật tu hành giới đức trang nghiêm, bố thí phóng sanh, ấn tống kinh đại thừa, sơn phết hình tượng Phật rực rỡ, ủng hộ người lành, ngăn ngừa việc ác, gieo trồng ruộng phước, đến chừng mạng chung được sanh về ba mươi ba cõi trời, thọ hưởng phước trời năm dục vui đẹp, tưởng ăn có ăn, tưởng mặc có mặc, đều là tự nhiên hóa ra , chẳng dụng sức người tạo tác. Trên trời một ngày, nhơn gian trăm năm, đầy đủ năm pháp thần thông, đặng khoái lạc tiêu diêu thong thả.
Đức Phật nói với Văn Thù Sư Lợi rằng :Trong thế gian có người tà sư ngoại đạo, chẳng biết việc lành, việc dữ nhơn quả ra sao, chẳng hiểu được sự ứng hiện của luân hồi quả báo, tâm cứ điên cuồng tin theo tà kiến, tôn thờ thần, quỉ , làm theo pháp tà mị phỉnh gạt người đời, giết hại bao nhiêu thân mạng, sanh linh: heo, dê, trâu, ngựa v v… tham ăn rượu thịt, bày đặt gọi là cúng tế trời đất, quỉ thần đặng cầu phước, cầu thọ , trấn giữ nhà cửa thân mạng, lấy cớ dâng cúng quỉ thần , lường ăn của người, lại thêm vẽ bùa niệm chú truyền dạy người khác nói gạt rằng : Bùa chú này có năng lực độ người sanh về cõi trời, bởi ham muốn tài vật của người để nuôi dưỡng thân sống đều do tà kiến sanh ra.
Như giết mạng mà cứu được mạng thì vương hầu thường sống dời dời không chết. Như vẽ bùa niệm chú mà cứu độ đặng người thành đạo thời thầy tà đặng lên trời, có lẽ đâu như vậy? Trong đời người mê tin những tà mị, đồng dẫn nhau vào địa ngục. hễ mất thân người, muôn kiếp khó trở lại.
Cớ sao vậy? Cầu phước chẳng qua trai giới, bố thí. Cầu thọ chẳng qua giới sát, phóng sanh. Cầu huệ chẳng qua học rông, nghe nhiều. Cầu an chẳng qua xét ngăn những việc phải quấy. Cho nên muốn cầu đạo chánh thì đừng tin thầy tà, muốn ra khỏi luân hồi thì đừng có phạm luật nhân quả. Bởi sự báo ứng của tội và phước như bóng theo hình, vì tà với chánh khác nhau, khổ và vui cách biệt.
Ngạ quỉ
Văn Thù Bồ-Tát hỏi Phật: Tạo những nghiệp gì chịu quả báo làm ngạ quỉ?
Thế Tôn nói: Những chúng sinh ăn ở gắt gao, tiền của chẳng thí, tham mến ăn mặc, lường gạt lấy tiền của công đem thọ dụng riêng, có người nghèo khó xin ăn, một đồng chẳng thí, lại thêm mắng chửi , cứ lo cho mình ấm no, không thương người đói lạnh. Đến khi chết rồi quyết đọa trong đường ngã quỉ, chịu đói khổ mãi, cuống hong nhỏ như cây kim, nuốt ăn chẳng xuống , cái bụng lớn như cái trống, lớn như hòn núi. Thỉnh thoảng gặp đồ ăn uống , thì đồ ăn uống ấy hóa đồng sôi, sắt nóng, đói cho đến nỗi trong miệng ra lửa, lỗ mũi ra khói , hình thể ốm đen, đền đủ tội rồi mới hết nghiệp khổ.
Súc sanh:
Văn Thù Bồ-Tát hỏi Phật: Tạo những nghiệp gì đọa làm súc sanh?
Thế Tôn nói: Những chúng sinh tham ăn rượu thịt, giết hại cầm thú, bày tiệc ăn chơi, đờn ca vui sướng, nên phải trả quả làm súc sinh đền, thường mạng trước.
Lại có người vay mượn tiền bạc của người, đoạt lấy chẳng trả, quả báo làm súc vật, trả cái nợ cho người, trả hết cái nghiệp đó rồi mới hết nghiệp khổ.
Người
Văn Thù Bồ-Tát hỏi Phật: Tu những phước nghiệp gì mà đặng làm người đàn ông?
Thế Tôn nói: Người biết cung kính Tam Bảo, thảo nuôi cha mẹ , thường làm mười việc lành, thọ trì năm giới, lòng ở công chánh (công bằng, chánh trực) quí mến người hiền lương. Tu những căn lành như vậy thời đặng làm đàn ông, nếu trong ba kiếp chẳng tu thời đọa làm đàn bà trong năm trăm năm được làm thân đàn ông một lần. Hoặc khi chuyển dổi cái thân, quên mất kiếp trước, gặp nhân duyên ác lại tạo ngiệp chẳng lành, quên mất thân đàn ông, muôn kiếp khó trở lại.
Lại nữa Văn Thù Sư Lợi, thân người đàn ông có đầy đủ bảy báu, thân người đàn bà có năm thứ lậu. Sao tên là bảy báu ?
Một là cái báu có chí khí: đi dạo chơi chỗ nào cúng không lo sợ
Hai là cái báu làm chủ: Làm việc gì cũng được nắm giữ quyền hành.
Ba là cái báu Tạo thành: tự mình hay sanh tài, lập nghiệp.
Bốn là cái báu an thân: Giúp vua, quan an thiên hạ, nuôi dưỡng cha mẹ.
Năm là cái báu Thánh Trí: xét đoán việc phải quấy.
Sáu là cái báu an bang:khắp cả sự lý dung hòa.
Bảy là cái báu Định Tánh: gần gũi người hiền, tôn thờ vị thánh.
Cho nên goi là người đàn ông trong mình có bảy báu.
Còn sao gọi là năm thứ lậu?
Một là chẳng đặng làm chủ cái thân
Hai là chẳng đặng làm chủ trong nhà
Ba là chẳng đặng làm chủ người khác.
Bốn là chẳng đặng làm chủ vật nuôi.
Năm là chẳng đặng làm vị thánh.
Đây gọi là năm thứ lậu của người đàn bà.
A Tu La
Lại có người hay oán giậ, tuy có phước đức cũng đọa a-Tu-La ác đạo. Bực trên là A-Tu-La vương, bực giữa là A Tu La dân, bậc dưới là a Tu La nữ. Loài này thường ham tranh đấu, chịu những lao khổ mãi mãi, một khi phước khí tiêu hết, tùy theo nghiệp luân hồi trả quả. Hễ một phen mất thân người, muôn kiếp khó trở lại.
Các nghiệp khác
Văn Thù Bồ-Tát hỏi Phật: Có người tuổi nhỏ tạo nhiều nghiệp dữ, đến khi già rồi mới tu hành, có đặng thành Phật không?
Đức Phật nói: Bể khổ không ngằn mé, nếu quay đầu thì thấy bờ bến sau lưng . Nếu có người hồi tâm phát nguyện tu hành, bỏ dữ làm lành, bỏ việc quấy, theo việc phải, trường trai, cữ rượu thịt, học hỏi chánh pháp thì bất kỳ già trẻ, nam nữ đều thành Phật đạo.
Văn Thù Bồ-Tát hỏi Phật: Có thiện nam, tín nữ một đời trai giới, gieo trồng các căn lành, đến già sa ngã, bỏ ăn chay , phạm giới cấm , sau bị quả báo chi?
Thế Tôn nói: Những chúng sanh như vậy tuy có căn lành mà không có nguyện lực lớn, không có chánh tri kiến, xa lìa thầy bạn, quên hết công lao khi trước tu hành, trở lại bị lục tặc lôi kéo, cướp đoạt công đức của mình, tâm sanh điên đảo không thành Phật đạo, đọa các đường sau:
1) Phạm việc ăn thịt , lạc vào thần đạo. Bực trên làm Quỉ vương, bực giữa làm dạ xoa, bực dưới làm la sát chịu ảnh hưởng của người cúng tế. Đến chừng phước khí tiêu hết , theo nghiệp luân hồi trả quả. Một phen mất thân người, muôn kiếp khó được lại.
2) Có người phạm dâm dục, thời lạc ma đạo. Bực trên làm ma vương, bực giữa làm ma dân, bực dưới làm ma nữ. Đến chừng phước khí tiêu hết, tùy nghiệp luân hồi trả quả. Một phen mất thân người, muôn kiếp khó được lại.
3) Có người phạm tội uống rượu, thời đọa lạc về quỉ đạo. Bực trên làm tài quỉ. Bực giữa làm phong nguyệt quỉ, bực dưới làm tiêu tán quỉ. Phước hết, khí tiêu theo nghiệp luân hồi trả nghiệp, một phen mất thân người, muôn kiếp khó được lại.
4) Phạm tôi trộm cắp đọa lạc vào tà đạo. Bực trên làm Linh-Tinh, bực giữa làm yêu quái, bực dưới làm người tà. Khi tà khí tiêu hết, theo nghiệp luân hồi trả quả. Một phen mất thân người, muôn kiếp khó được lại.
5) Hoặc pham tội vọng ngữ, chưa đặng nói là đặng, chưa chứng nói là chứng, trong lòng tự cao nên phải đọa làm yêu tinh. Bực trên làm lỵ - mỵ, bực giữa làm vọng-lượng bực dưới thời phất phưởng gá nương cây cỏ. khi khí yêu tiêu hết, tùy nghiệp luân hồi trả quả. Một phen mất thân người, muôn kiếp khó được lại.
Nếu tu hành mà uống rượu mà muốn được thành đạo thì cũng như người uống thuốc độc mà muốn được an vui, không thể có được.
Nếu tu hành mà còn ăn thịt, muốn được thành đạo, cũng như người nhận kẻ oán thù là con của mình, muốn được thương yêu, không thể có được.
Nếu tu hành mà phạm tội trộm cắp , muốn được thành đạo cũng như lấy cái lu lủng đựng nước. muốn nước đầy mãi không thể được.
Nếu tu hành mà còn dâm dục, muốn được thành đạo cũng như nấu cát, muốn thành cơm, không thể có được.
Nếu tu hành mà chẳng dứt bỏ nói dối, lấy cái dối làm thiệt, muốn thành đạo cũng như thường dân mà xưng là quốc vương, muốn giàu sang không thể có được.
Nếu tu hành mà tâm hay giận hờn, tánh hay tranh hơn thua, thiếu lòng từ bi, bình đẳng mà muốn thành đạo cũng như đi chiếc ghe lủng, muốn qua biển lớn thì phải bị chìm. Tại nơi người muốn vậy nên phải bị đọa, chẳng phải Đức Phật chẳng cứu.
Nếu như muốn được cái kết quả tốt đẹp của đạo Bồ-Đề thì phải giữ gìn trai giới của đức Như Lai cho được thanh tịnh, thà là bỏ thân mạng, nhứt định không hủy phạm; Đức Phật nói người này chắc được thành Phật
Đức Phật nói cùng Văn Thù Sư Lợi rằng :
Ta từ chỗ phát tâm trai giới trong sạch mà đặng
Ta từ chỗ chân thật mãi mãi, không lui sụt mà đặng
Ta từ chỗ lập nguyện rộng lớn, nguyện ra khỏi thế gian mà đặng
Ta từ chỗ lập chí bình đẳng, chẳng luận bà con hay người dưng mà đặng.
Ta từ chỗ hạ tâm thấp hèn, cầu thầy chân chánh học hỏi mà đặng.
Ta từ chỗ Từ Bi, Nhẫn Nhục mà đặng
Ta từ chỗ tinh tấn, giải thoát mà đặng
Ta từ chỗ khó làm mà làm, khó bỏ mà bỏ, khó học mà học, cho đến
Ta cũng từ chỗ học hỏi hết thẩy các giống trí tuệ mà đặng.
CẦU SIÊU
Văn Thù Bồ-Tát hỏi Phật: Như người ở đời không có trai giới hay làm phước bố thí cho đời. Sau khi chết rồi, có con cháu hiếu thuận hoặc trai hay gái, thỉnh thầy giới đức tinh nghiêm, trai tăng cúng dường cầu siêu độ cho vong linh, không biết vong linh có thể siêu độ đặng chăng?
Đức Phật nói: Nếu như người sanh tiền không có công lành, chết rồi có con cháu làm công đức cầu siêu, bố thí bạc tiền thì mười phần công đức chỉ đặng ba phần. Cớ sao vậy ? vì lập công, làm phước không gì qua tiền bạc, của cải bố thí, nên người sống đem tiền bạc của mình trai tăng cúng dường, dâng tứ vật dụng trong chúng đồng phần thì người sống được phước lớn hơn người vong.
Còn như thỉnh nhằm thầy uống rượu, ăn thịt chẳng đặng trong sạch tụng kinh, Thiện thần chẳng giáng lâm, Phật thánh không đến trợ, lại vong linh ấy càng thêm tội lỗi.
Bằng như con có hiếu thuận chân chánh, cha mẹ chết rồi, trong mỗi tuần bảy ngày, cầu siêu bảy thất , hoặc trong ba năm, cả nhà ăn chay giữ giới, xuất tiền của trong sạch cầu thỉnh thầy tu hành đức hạnh, trai giới tinh nghiêm, cúng dường các đồ ăn trăm món, trái cây năm màu cùng tứ vật dụng như y , bát, giường, mùng, gối, nệm, chiếu, chăn, thau, chậu, khăn tay v v…thiết lập cỗ bàn nghiêm trang, xông hương, rải hoa y theo pháp cúng dường, có lòng thành kính thay thế cho vong hồn khỏi tội đặng phước. Nếu cầu siêu cúng dường như vậy vong linh mới đặng sanh lên cõi trời, người sống cũng đặng phước . Kẻ còn người mất đều an vui, người vui mừng, thần thánh cũng vui mừng như vậy mới thật là con cháu hiếu thuận. HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.6/10/2015.
No comments:
Post a Comment