Bài viết này tôi một lòng xin tặng những người đã và đang mang trái tim nhân hậu và tấm lòng nhiệt huyết của mình để làm đẹp cuộc đời !
Cỏ mọc khắp nơi, cỏ theo mỗi bước chân người, cỏ có một sức sống kỳ diệu, dẻo dai và bền bỉ.
Nhiều người đã dùng mọi phương tiện để diệt cỏ, nhưng ngày qua tháng lại, cây cỏ từ cõi chết chúng tái sinh trở lại với dáng hình mới mẻ, trẻ trung. Chúng len lỏi mọc lên từ kẻ đá, nơi vườn rau, hay cả trên lối mòn trải gạch vân vân. Nói chung, nơi đâu cũng có mặt của chúng.
Với sự hiện diện của cây cỏ, tôi đã học được bài pháp tuyệt vời và sống động.
Bài pháp “Cây cỏ” tôi được học từ cuộc đời đức thế Tôn cao cả, học từ các bậc trưởng thượng cao minh, từ thầy Bổn sư kính quý.
Chúng ta thấy rằng, cỏ thường mọc phía dưới bước chân ta,chúng tồn tại nơi một không gian khiêm nhường và thấp bé. Nó không sánh bằng cây to, bụi rậm, nó không quý trọng đẹp đẽ như cây hoa trong vườn, cây bosai trong chậu. Bù lại, nó sống gần với thiên nhiên nhất, nó được tự do nhất. Nó không cần tưới nước vun phân, nó chẳng mong bán buôn hay đổi chác, cho nên sá gì thời tiết đổi thay, sá gì sự lưu tâm chăm sóc hay bị bỏ quên. Chính vì thế mà cây cỏ có được sức sống dẻo dai đến như vậy.
Nhờ bài pháp cây cỏ mà tôi biết nhìn lại chính mình, sửa đổi chính mình, tu tập đức hạnh tại ngay bản thân mình. Tập uốn nắn cái “bản ngã” cao vòi vọi của mình, tập bớt đòi hỏi những vun phân vun xới của cuộc đời, tập đứng bằng đôi chân “chân lý” vững bền Phật pháp.
Hồi trước tôi có tính “chấp ngã” nặng nề. Hễ mấy chú sư đệ hay mấy người nhỏ tuổi hơn tôi, hễ ai tỏ ra hỗn láo ngang ngược hay cãi lời, tậm sân giận của tôi bốc lên mãnh liệt, cái bản ngã của tôi trèo lên thêm vài bậc nữa. Vì tôi muốn người khác phải trọng tôi, nễ nang tôi, vì tôi là “người lớn” mà. Sống lâu lên lão làng chứ sao! Nhiều khi biết mình có lỗi lầm nào đó, nhưng vì bản ngã “muôn năm” nên tôi không dễ dàng nhận lỗi trước đàn em. Nói chung bản ngã của tôi nó lớn hơn bản tâm thanh tịnh. Càng chấp ngã thì càng bó hẹp tính vị tha, càng hám cái hư danh thì càng mất lòng trung thực và đức tính từ bi.
Và rồi, bao nằm tháng ngồi trên ghế nhà trường Phật học, hình ảnh cuộc đời đức Phật Bổn sư đã cho tôi phải nhìn lại: Ngài từng nghỉ dưới gốc cây, từng ôm bát đi từng nhà nhận sự cúng dường của bá tánh vạn dân, sống thanh đạm, giản dị đến mức tối thiểu. Và tôi nghĩ, một con người với xuất thân cao quý còn như vậy, còn phải hòa mình lam lũ với kẻ khốn cùng, để có thể tiếp cận mọi người mà hóa độ họ. Ngài sống tự tại như vậy chứng tỏ cái chấp ngã nặng nề của ngài được phủi sạch, cõi lòng Ngài tự tại vô cùng, tự do vô tận. Còn tôi, mang vinh dự là đệ tử đức Như lai, thì có tiêu chuẩn gì để xây dựng đền đài cống cao ngã mạn? Từ đó, tôi nhận ra rằng người khác tôn trọng tôi hay không là do ở tự trái tim họ, khối óc họ phát xuất ra, chứ tuyệt nhiên không ai có quyền áp đặt. Bọn trẻ không kính nễ tôi vì trong mắt họ đàn anh của họ chẳng có gì đáng quý đáng tôn, hoặc giả họ đánh giá sai lầm về tôi. Vậy thì, dù họ đối xử thế nào đi nữa với mình, mình cũng cần nhìn lại chính mình. Và tôi tập tôn trọng cái tôi tập thể, cái hòa khí của đại chúng, xem mình là một thành viên nhỏ nhoi trong “cái tôi” của đại chúng. Cái tôi của mình phải được cái hòa khí của đại chúng cải hóa và nuôi dưỡng. Đại chúng dù sao cũng gọi là “đức chúng như hải”.
Trong quan hệ xả giao với mọi người, tôi vẫn còn coi rẻ kẻ chưa biết sửa mình, chưa hay vun bồi lối sống lương thiện.Tôi không thích cái xấu cái ác của họ đã đành, nhưng cái tốt cái hay tiềm ẩn bên trong họ tôi không thể tìm ra. Mà trong thực tế, nếu biết tập mở lòng ra sẽ thấy người có muôn ngàn điều xấu chí ít cũng có một tính tốt nào đó. Hơn nữa “vết xe đỗ” của người xấu nó làm bài học về “cẩn thận” cho ta, giúp cho ta “mở mang tầm mắt” mà tránh phạm sai lầm tương tợ về sau.
Nhờ bài học này tôi có thể làm cho tâm mình nhẹ nhàng hơn trước những khen chê của thế sự. Người ta dùng lời nhục mạ trước mặt hay sau lưng tôi, đều khiến cho tôi phát sinh tâm hiềm giận, song thời gian xoa dịu vết thương lòng, tôi xoay lại âm thầm cám ơn họ, vì họ đã "soi sáng" cho tôi biết là tâm tôi chưa hết phiền não! Một vị Thiền sư đã cho tôi bài thuốc trị tâm này: “dù ai đem đến cho mình phiền não, thì đừng nhìn người ấy, hãy nhìn lại tâm phiền não của mình” (Thiền sư Ajahn cha).
Biết học hỏi biết nhìn lại mình thì dễ dàng nhận ra xung quanh mình có “nghịch hạnh Bồ tát” có thuận hạnh Bồ tát. Bồ tát nào cũng thuân chánh pháp mà hành xử để độ người hữu duyên.
Quý vị thử ngồi trên bãi có, ngồi trên cõi đất bằng này xem, có bị té ngã nữa hay không? Không thể té ngã vì nơi đây là thấp nhất, vững chãi nhất rồi và nơi đây là gần với "Bồ tát tâm địa của quý vị rồi. Ngược lại, người ta hay nói: “trèo cao thì té đau” là ý nghĩa này vậy. Ngồi dưới thấp không có nghĩa là khom lưng uốn gối quỳ lụy trước bao thế lực kim tiền, hay khiếp sợ trước ba thằng “trùm khủng bố”, đó là tham lam, là sân giận là si mê. Ngồi tại vị trí gọi là “không vị trí”, không địa vị ấy đặng an nhàn vững chãi rồi, thì một khi người ấy khởi thân đứng dậy có thể vươn cao lên đến điện các đức Tỳ Lô, rỗng rang vô tận, tự tại vô cùng.
Có ai từng dùng quyền uy và thế lực, hay bằng mỵ ngữ sảo ngôn, hoặc danh vị bạc tiền mua chuộc, vài tiếng thơm xua nịnh của đầu môi ngọn lưỡi. Đó gọi là lõi cây mụt nát được phết sơn sáng ngời. Lúc này, người ta sợ oai thế của mình mà khom lưng uốn gối, chứ không phải kính nhường hay tôn trọng. Kẻ dùng thế lực áp đảo người, người ta sợ chứ không nễ trọng, chẳng khác nào họ sợ cọp dữ trong rừng. Chính vì thế ta tập ngồi thấp để dẹp trừ bản ngã, thì khi ngồi cao vẫn chẳng ỷ thị cao sang mà khinh người ngạo vật.
Học từ sức sống mãnh liệt và bền bỉ của cỏ cây, ta nhận ra rằng cây cỏ đang "đợi chờ "người, chờ người bạn đồng hành về Bửu sở. Chúng mang lời vàng của Phật từ ngàn xưa để trao tặng cho người hữu duyên Phật pháp.
Hồi trước tôi thường có ước nguyện ráng học siêng tu, để đủ đức đủ tài ra xây dựng đạo tràng, phát triển Phật pháp, đạo phong lẫy lừng, hầu củng cố thêm uy thế của Phật pháp. Ước nguyện này, sau này có được như vậy hay không chưa dám nói, nhưng bây giờ gặm nhấm cái ước ao đó cũng đủ mệt cho giây phút hiện tiền mầu nhiệm. Và, sau khi học hai chữ “bình thường” tôi mới thấy rằng: coi chừng càng mong huy hoàng lộng lẫy càng bị rộn ràng phiền não vây quanh, càng phô trương thanh thế càng trở ngăn bước chân tự tại của mình.
Dù biết rằng, đạo tràng mở rộng Phật pháp xương minh rất quý, tuy nhiên không vì thế mà vắng mặt những kẻ âm thầm phục vụ, giản dị cống hiến. Người cống hiến về mặt này có thế mạnh riêng. Nhớ hai năm về trước, nhân một chuyến thăm quê, ngày ngày cùng với trẻ nhỏ vui chơi, nào tìm cỏ Chỉ làm “con gà” đá nhau, nào kéo nhau đi dạo khắp đường làng, nào thầy trò tắm sông té nước, nào hái cọng Lục bình để làm bè nhỏ tối tối thả đèn dưới nước. Một sự tiếp cận bình thường và giản dị, nhưng để lại lợi ích vô cùng: dần dần tụi nhỏ trong xóm cũng trở nên ngoan hiền, không chửi thề nói tục. Bạn nhỏ này sống trong một xóm lao động nghèo, người lớn lam lũ mưu sinh quanh năm suốt tháng, bọn trẻ mừng vui khi ăn được cục kẹo ngon, cái bánh ngọt, hay được tặng một món đồ chơi, và vui hơn nữa chúng có hơi ấm tình thương của người lớn. Mấy viên kẹo trong túi tôi luôn luôn sẵn sang "kết giao” bạn mới, thế là tôi đã làm cho chúng nó “tiêm nhiễm” hương vị Từ bi ngọt ngào rồi. Nếu hồi ấy, tôi thể hiện thân phận của một ông thầy tu uy nghiêm chững chạc, thiền tướng khoan thai, thì chắc gì tụi trẻ dám lại gần, “kính nhi viễn chi” chứ lị ! Đã thế thì bọn nhóc "phá xóm phá làng" kết giao với chúng một cách quá dễ dàng rồi! Bây giờ chúng nó thỉnh thoảng viết thư gửi sang thăm tôi đấy! Chúng nó gửi những hai lần thư rồi, thế nhưng tôi chưa một lần hồi âm cho chúng (chỉ chuyển lời thăm qua điện thoại thôi). Tệ quá mà! Làm "cây cỏ" cũng phải chịu cực mới được !
Ta tập sống bình thường như cây cỏ, bình thường từ nơi nội tâm. Đó là “bình thường tâm thị đạo”. Bình thường ấy không phải là tầm thường, sơ sài, bề bộn, mà đó là rèn luyện tự tâm, không cố gắng phô trương hình thức bề ngoài để mà che đậy cái rỗng mục bên trong, cũng không phải cố gắng đến mức khổ hạnh cực đoan. Bình thường là trực tâm, là sống với con người thật của chính mình, là sống với đức hạnh. Sống với đức hạnh thong qua ba tiêu chí; “ăn thật, nói thật và làm thật” (hay nói rõ hơn, là lời Phật dạy: "tất cả thân nghiệp từ trí tuệ soi đường, tât cả việc làm từ trí tuệ soi đường và tất cả ý nghiệp cũng từ trí tuệ soi đường") Nếu như ta có nhiều tài năng, có nhiều cống hiến thì danh giá tiếng tăm nó đến với ta thì ta vẫn nên xem nó là bình thường, đừng để nó nặng lòng “chiến sĩ”. Bình thường vì việc đáng làm ta tình nguyện làm, mà không cầu được lời ca tiếng tụng. Bình thường như cánh nhạn lướt qua ao hồ, bóng in dưới nước nó không cần lưu giữ. Người đã sống “bình thường” được như vậy thì đáng là bậc “phi thường” trong cõi thế gian.
Chúng ta thử lắng lòng lại xem, ta có từng khinh khi địa vị của người quét đường người đổ rác hay những nghề khác không kiếm được nhiều tiền? Ta khinh họ hay ta tự khinh lấy chính mình? Nếu không có họ thì còn chỗ đâu cho “người cao quý” dạo chơi, còn chỗ nào cho “người sang trọng" sinh sống, khi khắp nơi đầy dẫy bụi bặm, rác rến và dịch bệnh. Đúng là làm người cống hiến một cách giản dị ở thế gian cũng phải có dũng khí gấp bội người thường! Vậy thì ta nên: Kính tri ân những bàn tay người làm đẹp cho thế gian này! Kính tri ân những tấm lòng cao quý, đã dấn thân vào bùn nhơ và nước đục thế gian, để đem cái thơm cái sạch cho cuộc đời và nhân loại!
Thông thường người ta làm việc thiện cũng có lắm “đua chen” và khua chiêng đáng trống, nêu danh. Nếu người con Phật lại xen vào đó muốn lưu lại tiếng tăm hay dấu vết gì thì thật là uổng công rèn tâm luyện trí! Làm việc đáng làm đã xong, nên để “tâm không cảnh tịch”. Tâm lượng càng bao dung, tinh thần càng xả cái huyễn ảnh hư danh, thì còn có thể thảnh thơi làm bao nhiêu việc khác nữa. “Đời là sự phấn đấu không ngừng, và kết quả tốt sẽ đến với người có nghị lực” (Câu này Thầy Hoanh, giáo viên dạy môn Sinh Vật lớp 11 đã ghi tặng tôi khi tôi còn học với thầy). Cây cỏ nó sống để sau đó nó tái sinh trong một dáng hình mới trẻ trung để nó tồn lưu bài học khiêm nhường và bình dị.
Vài lời mộc mạc giản đơn như cây cỏ, cùng tấm lòng kính trọng và tri ân, xin kính tặng người hữu duyên khắp chốn. Với mong muốn tạo niềm tin vững chãi nơi hàng vạn con tim và khối óc của những kẻ âm thầm, những người rộn rã nhiệt tâm cống hiến cho nhân loại đầy xanh tươi và mát mẻ.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).NIEM PHAT DUONG KIM HOA VA TINH THAT KIM LIEN.THICH NU TAM GIAC VA THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,ADELAIDE AND SYDNEY.19/7/2015.
No comments:
Post a Comment