Thường
thấy thân tâm của mình và sự vật bên ngoài là vô thường không bền chắc không có
thật ngã. Phải biết tâm là gốc sanh ra tội ác, chớ mê chấp tâm là thật, là ta.
Biết vọng tưởng không thật nên không mê chấp chạy theo nó. Lại cũng biết thân
này là rừng tội lỗi, nên không chấp thân là thật, là ta. Thường quán xét như thế
để xa lìa khổ luân hồi sanh tử.
2.Ðiều
giác ngộ thứ hai:
Nên
biết tham cầu nhiều thì khổ đau cũng lắm. Gốc của luân hồi sanh tử là do tham
đắùm ngũ dục thế gian. Vì vậy mà phải bớt tham muốn. Khi tâm bớt tham cầu ngũ
dục thì sẽ được an ổn vui vẻ.
3.Ðiều
giác ngộ thứ ba:
Nên
biết người nào dục vọng càng nhiều thì tội ác càng lớn. Do đó mà phải dứt tâm
ham muốn, không tham cầu ngũ dục. Lúc nào cũng ít muốn biết đủ, an phận nghèo để
gìn giữ đạo đức, phát huy trí tuệ, lấy trí tuệ làm sự nghiệp, không để tâm đuổi
bắt danh lợi thế gian.
4.Ðiều
giác ngộ thứ tư:
Người
lười biếng giải đãi không đoạn trừ nghiệp ác, tu hạnh lành, thì bị trụy lạc trầm
luân. Vì vậy mà phải tinh tấn tu hành, để phá trừ vô minh phiền não, hàng phục
các thứ ma chướng, ra khỏi ngục tù ngũ ấm và tam giới.
5.Ðiều
giác ngộ thứ năm:
Phải
biết gốc của luân hồi sanh tử là ngu si. Vì vậy phải học rộng nghe nhiều về Phật
pháp, nhờ thế mà trí tuệ tăng trưởng sâu rộng, có đủ khả năng, đủ biện tài để
giáo hóa chúng sanh.
6.Ðiều
giác ngộ thứ sáu:
Nên
biết người nghèo khổ nhiều hay sanh oán hận, thường kết nhiều duyên ác, vì vậy
không tránh khỏi quả báo khổ đau. Nên người tu phát tâm thương xót họ, thứ tha
cho những lầm lỗi hờn oán không duyên cớ của họ. Lại còn đem tâm bình đẳng bố
thí giúp đỡ họ, không nhớù lỗi lầm ngày trước mà ghét bỏ họ. Biết và làm được
như vậy, mới là người thực hành đúng theo hạnh bố thí của Phật và
Bồ-tát.
7.Ðiều
giác ngộ thứ bảy:
Biết
rõ ngũ dục là tội lỗi là tai họa. Tuy hiện đời là người thế tục mà biết tránh,
không đắm mê theo ngũ dục, luôn nuôi chí nguyện xuất gia, muốn gìn giữ giới hạnh
nghiêm minh thanh tịnh, sống đời siêu thoát. Tự làm lợi ích cho mình để rồi khởi
lòng từ cứu độ tất cả chúng sanh.
8.Ðiều
giác ngộ thứ tám:
Phải
biết luân hồi sanh tử liên tục là khổ đau vô cùng vô tận. Nên phát tâm từ bi
rộng lớn, nguyện thay chúng sanh chịu khổ và giúp cho tất cả được đến chỗ cứu
cánh an lạc là Niết-bàn giải thoát.
Ðó
là tám điều giác ngộ, mà chư Phật, Bồ-tát đã làm và những người tu Phật chân
chánh đang làm. Ai là người muốn học Phật, tu theo Phật thì phải làm những điều
này không thể bỏ qua được. Tại sao? Vì học Phật là học giác ngộ. Phàm nói đến
học Phật là nói đến đạo lý giác ngộ của Phật và Bồ-tát đã tu đã giác. Chớ không
phải học thuộc lòng kinh nhiều, hay tụng kinh giỏi mà không tu không giác, rồi
cho rằng mình học Phật. Nhớ là không phải như vậy! Giác ngộ những gì? Giác ngộ
từng phần như trước đã kể. Thấy rõ thân người và cảnh vật là vô thường, thấy rõ
tham dục nhiều thì khổ đau nhiều. Thấy rõ như vậy là mình đã có mầm giác ngộ, kế
đó nhờ trợ duyên thầy sáng bạn tốt, làm thiện hữu tri thức để tiến đến chỗ giác
ngộ viên mãn.
Ðến
đây tôi xin nói rộng ra để quí vị dễ hiểu dễ nhớ, không lầm. Trong kinh này Phật
chỉ nói một chiều, chê thân tâm là vô thường, vô ngã, khổ đau, gốc tội lỗi.
Nhưng, ở chỗ khác Phật lại nói có thân này là do tích chứa nhiều phước đức mà
được. Thế nên làm người phải luôn tự vấn:"Ðược thân này, sống để làm gì?". Có
người đã tự vấn mình, nhưng không giải đáp được. Lại cũng có người không biết
mình có thân này, sống để làm gì? Phật dạy được thân người là khó, thế nên phải
biết lợi dụng thân này để tiến tu cho được giác ngộ giải thoát, sau dẫn dắt
chúng sanh từ chỗ mê mờ đến chỗ giác ngộ, từ chỗ tội lỗi đến chỗ an
vui.
Phật
dụ người đi biển bị chìm thuyền, không có phao nổi, sóng dồi gió dập, trồi lên
hụp xuống mệt lả, bỗng vớ được khúc gỗ mục đang nổi trên mặt biển. Khi ôm khúc
gỗ mục, người ấy biết nó là gỗ mục đang trôi nổi, rồi sẽ hư hoại không lâu.
Song, người ấy biết rằng mình đang cần nương nó, để lội vào bờ, khỏi bị chết
chìm. Khúc gỗ mục ấy, lúc bấy giờ đối với người sắp chết đuối thật là hữu ích,
vì nhờ nó mà khỏi chết chìm. Như vậy, mục đích của người dùng khúc gỗ mục không
phải để khoe khoang, không phải để tô điểm sơn phết cho đẹp, không phải để quí
trọng như một bảo vật, mà khúc gỗ là vật hữu dụng, đang cần để đưa người vào
bờ.
Cũng
vậy, mọi người cần phải thấy đúng ý nghĩa về thân này. Biết thân này là vô
thường tạm bợ không chấp chặt nó, không quí thân này hơn thân khác. Không vì nó
mà tạo nghiệp ác, cũng không vì thấy nó vô thường tạm bợ mà bi quan than thở,
ngồi chờ chết. Biết thân này vô thường tạm bợ, phải cấp thiết lợi dụng thân này
làm tất cả mọi việc hữu ích. Lo tu hành để mình được giác ngộ giải thoát mọi khổ
đau và giúp người cũng được giác ngộ giải thoát khổ đau hoàn toàn.
Người
sống được như vậy là người giác ngộ, biết đúng ý nghĩa về thân này và có thái độ
sống hợp đạo. Ðó là điều căn bản của người tu theo đạo Phật.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.BAT CHANH DAOTHICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.12/6/2015.
No comments:
Post a Comment