Wednesday, December 3, 2014

Thoảng hương trong gió -

                                    Gian tham và trộm cướp,
                                    Đánh đập hay giết hại .
                                    Ai làm hạnh nghiệp này                 
                                    Thù oán sẽ theo đây .                        
                                                                                                  Biết đủ và bố thí                                                    
                                                                                                  Từ bi với mọi người
                                                                                                  Mở trói buộc an nhẫn,
                                                                                                  Thù oán tự hết ngay.       ( Kinh Pháp Cú ).  
 
Quyeån  saùch  treân  haønh  lang
          Tựa lưng vào thành ghế đá mát rượi, mắt dõi ra phía bờ sông. Ngoài kia hàng liễu rũ xanh um cùng những chùm hoa liễu đỏ ối tựa như những chiếc chuông nhỏ lủng lẳng đang hát cùng gió mát, trời xanh. Đang thả hồn trong không gian tĩnh mịch, thanh bình của ngôi chùa nhỏ ven sông, nơi mà mỗi khi mệt mỏi với bương chải, với đối đãi đời thường, tôi lại tìm về đây như một chốn nương náo cho thân – tâm và tạm xa lìa những tham si, tật đố. Bỗng tôi phát hiện trên hành lang có một quyển sách nhỏ, nó đang phập phồng trong gió. Tò mò, tôi đến cầm xem thử. Quyển sách nhỏ với bìa màu xanh nhạt cùng dòng chữ đen thẳm “Vô Ngã – Vô Ưu” khá đơn giản nhưng kỳ thực rất bắt mắt. Tôi không biết chữ “Ngã” có ý nghĩa gì, nhưng tôi có thể đóan biết quyển sách viết về Phật Pháp hay đại loại là thế. Tất cả mọi ý nghĩ đều đến thật nhanh trong tích tắc, nhưng rõ nhất vẫn là ý nghĩ “ Thật tuyệt, trong không gian này mà có một quyển sách để đọc thì..!” Chẳng ngại ngùng, tôi trở lại băng ghế  giở sách ra tìm đọc mục “vô ngã”. Chẳng tìm thấy “vô ngã” tôi đành đọc “nữa chừng” phần phân tích về những ưu phiền mà một kiếp người phải đeo mang vì lòng tham-chấp. Người viết hay đến nổi như đang viết về tôi “Thật tuyệt.. hay quá..!” “ Mà sao chẳng thấy ai quanh đây thế nhỉ ? Tới giờ phải về rồi, về thôi”.
            Trên chiếc ghế bố trong hiên nhà cũng đầy cây xanh, gió mát, lật trang đầu của “Vô ngã…” tôi nhìn thấy điều đầu tiên Phật dạy “ Không gian tham trộm cắp, không lấy của không cho“, tôi thoáng  giật mình.  
            Lướt đọc mấy lời diễn giải Phật dạy về những hành động gian tham, trộm cướp có chủ ý thì nghiệp lực, tội lỗi và nhân quả đã quá rõ ràng. Nhưng cũng có những hình thức trộm cắp rất vi tế mà ta phải có tỉnh giác mới có thể nhận biết, như chỉ cần một ý nghĩ tham lam dẫu chưa lấy cắp, một hành động ăn trộm dù chỉ là cây kim, một vật được lấy không xin hoặc không được cho thì ta đã phạm vào gian tham – trộm cắp.
            Dễ thấy nhất là đối với những vật dụng hàng ngày, khi muốn lấy nó từ của người khác, nếu không ai thấy ta sẽ biện minh “tôi tưởng nó vô chủ”. Nếu có người thấy thì ta biện minh “nó có đáng gì đâu, gì mà làm ghê vậy, tôi có thể mua nó đến hàng lố”… Nhưng ta đâu ngờ chính  những biện minh như thế đã bao che cho việc trộm cắp và củng cố thêm cho lòng tham nơi mình, khiến ta ngày càng trở nên mù quáng với những lỗi lầm bản thân, cho đến lúc với hành động xấu của mình, của người, ta chỉ thấy “ai mà chẳng vậy!”. Rồi từ tham lam những vật dụng đời thường ta sẽ gian tham đến những vật có giá trị hơn. Vòng tù tội, khổ đau hiện ra trước mắt .
            Hậu quả tất yếu của gian tham là ta sẽ bị đánh đập, tù tội và xưa nay chưa từng thấy ai được hưởng thụ  trọn vẹn của cải được đánh cắp, dù của ấy chỉ nhỏ như quyển sách hay tiền tỉ của tha nhân, bởi luật nhân quả luôn theo ta như bóng với hình rất công bằng và thực tế .    .
            Phật dạy, nhận ra  ý nghĩ, hành động tham lam của mình thật quan trọng trong việc thực hành “không gian tham trộm cắp, không lấy của không cho”  .
            Kế đến cần bỏ hẳn thói quen biện minh cho hành động xấu của mình bằng trăm ngàn lý do từ bên ngoài chứ không phải vì lòng tham bên trong chúng ta .
            Thêm nữa ta cần thực hành hạnh bố thí bằng tài vật, tiền của và công sức. Sự chia sẻ này cần được làm hiệu quả, không nên chỉ là bố thí của cải cho người nghèo. Bởi ngay như không có của cải để cho chúng ta vẫn có thể chia sẻ nhiều thứ khác như thì giờ, năng khiếu, tình thương yêu, hạnh lắng nghe… Năng lượng của ta ít ra cũng đem lại lợi lạc cho tha nhân chẳng kém gì tiền bạc.
            Có thể nói hạnh bố thí, đứng đầu trên mọi đức hạnh, nó khai mở các cánh cửa của những đức hạnh khác. Khi thật sự bố thí, chúng ta sẽ mở lòng ra với tha nhân và không còn mong muốn gì cho riêng mình, đó là  lòng buông xả của ta đấy. Một khi có sự buông xả trong tâm thì đó là chìa khóa để đi vào con đường tâm linh vốn mang lại nhiều lợi lạc, hạnh phúc cho bản thân và mọi người .
            Trở lại chùa, tôi khẽ đặt quyển sách lại chỗ cũ và đến trước chánh điện thành tâm cung kính tôi  đảnh lễ Đức Phật, lòng thầm nghĩ tôi đã đến đây để tìm một nơi nương náo, xa lìa những tham si, tật đố, giờ mới hay tham si tật đố  vẫn ngay trong lòng mình. Không ai thấy tôi đặt lại quyển sách như lúc tôi lấy nó, nhưng tôi thấy mình đã lấy cắp nó như thế nào và nghĩ gì, thật may là như thế!. Tôi chưa đọc được nhiều điều từ quyển sách, nhưng bước chân ra cổng chùa tôi thấy mình “vô ưu“ ngay  trong giây phút này, bởi tôi vừa kịp nhận ra lòng tham nơi mình và nguyện xin sửa đổi.
            Dắt xe ra khỏi chùa, gió vẫn mát hây hây, bâng khuâng tôi nghĩ về “vô ngã – vô ưu”.
 
                                        Thơ   Mâaây   
Phút giây ngừng lại,
Bình minh thêm hương,
Thoảng nghe lời nguyện,
Bao la chân thường.
 
                                                       Là   ai  ?
“ Vé số … vé số , ghé lựa vài tờ coi!”        
Cầm mấy tờ vé số, trong lòng đầy hy vọng chiều xổ “ Ta sẽ giàu to !”
Chiều xổ … “Trật lất … tức ghê!”
      Hy vọng có thể biến thành hư ảo, nhưng buồn bực khi việc không như ý lại là chuyện rất thật, đó chính là kết quả của việc ta hay “ mơ”.
      Con người vì theo đuổi một lý tưởng nào đó mà phải lao tâm, lao lực để phấn đấu, nhưng khi đã leo lên được ngọn núi rồi lại thấy ngọn núi kia cao hơn, lúc ấy, chưa kịp dừng chân nghỉ thì lại phải cất bước đi tiếp.
     Thực ra, con người có thể sống, làm việc an - nhàn đó mới là hạnh phúc. Nếu ta muốn làm, thì cứ thong thả làm nhưng hãy biết động cơ để làm việc ấy là gì .Vì người có mộng là khổ, người làm việc thiện là vui, người không có mộng là giải thoát, vậy ta thích là ai ?  HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.BAT CHANH DAO.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.4/12/2014.                                             

No comments:

Post a Comment