VỊ PHÁP SƯ KHÔNG TIỀN KHOÁNG HẬU PHÚ LÂU NA
Phú Lâu Na (Pùrna) là tiếng gọi tắt, nói cho đủ là PHÚ LÂU NA DI ĐA LA NI TỬ, sinh cùng ngày, tháng, năm với đức Thích Ca Mâu Ni. Tôn Giả là một trong 10 vị đại đệ tử của Phật như:
- Xá Lợi Phất, người được tôn xưng là trí tuệ đệ nhất.
- Mục Kiền Liên, vô địch về thần thông.
- Ma Ha Ca Diếp, nổi tiếng về khổ hạnh.
- A Na Luật, lừng danh về thiên nhãn thông.
- Tu Bồ Đề, nổi bật về mặt không lý.
- Phú Lâu Na, độc nhất vô nhị về tài thuyết pháp.
- Ca Chiên Diên, đặc tài về luận nghị.
- Ưu Ba Ly, mô phạm siêu quần về giới luật.
- La Hầu La, trì danh về mật hạnh.
- A Nan Đà, không ai nghe nhiều và nhớ nhiều những lời giáo huấn của đức Phật bằng Tôn Giả.
Điều cần và nên biết là:
a/ Đệ tử đức Bổn Sư không phải chỉ có 10 vị, nhưng đây là 10 nhân vật được chọn lọc dựa theo đặc trường của các Ngài.
b/ Nói trí huệ đệ nhất, thần thông hay thuyết pháp đệ nhất v.v... là nhắm vào đặc điểm nổi bậc nhất của mỗi vị, kỳ thật, một hành giả đã đạt tới trình độ chứng ngộ ngang nhau thì mọi thứ thần thông, diệu dụng, mật hạnh, trí huệ v.v... đều đồng nhau, không làm gì có sự hơn kém.
Phú Lâu Na Tôn Giả, nguyên là một vị Tỳ Kheo đã chứng quả A La Hán và rất có tài về phương diện thuyết pháp. Sau nhờ đức Phật nói kinh Pháp Hoa, nên bỏ Tiểu Thừa hướng về Vô Thượng Đạo và được Phật thọ ký.
Tôn Giả không những có công tuyên dương, hộ trì chánh pháp của đức Thích Ca mà còn đã từng làm việc đó đối với vô số chư Phật trong quá khứ. Rồi kế đến trong đời 7 đức Phật (Tỳ Bà Thi Phật, Thi Khí Phật, Tỳ Xá Phù Phật - 3 đức Phật cuối cùng thuộc Quá Khứ Trang Nghiêm Kiếp - Câu Lưu Tôn Phật, Câu Na Hàm Mâu Ni Phật, Ca Diệp Phật và Thích Ca Mâu Ni Phật là 4 vị Phật thuộc giai kỳ đầu của Hiện Tại Hiền Kiếp) Tôn Giả Phú Lâu Na cũng là một vị hộ trì và tuyên giảng Chánh Pháp nổi danh nhất. Hơn thế, theo lời đức Bổn Sư, Tôn Giả cũng là một vị thuyết pháp đệ nhất trong vô lượng vô biên kiếp về sau.
Tóm lại, Ngài là vị Pháp Sư độc nhất vô nhị suốt từ Quá Khứ Trang Nghiêm Kiếp đến Hiện Tại Hiền Kiếp và Vị Lai Tinh Tú Kiếp.
Vì công hạnh đặc thù đó nên khi công viên quả mãn Tôn Giả sẽ thành Phật hiệu Pháp Minh, cõi nước tên Thiền Tịnh, thuộc về Bảo Minh Kiếp. Thọ mệnh của Phật và Pháp trong kiếp này đều rất lâu dài.
Tại sao cõi ấy gọi là Thiền Tịnh? Vì trong đó không có nữ nhân, không có 3 ác đạo (địa ngục, ngạ quĩ và bàng sanh) mọi chúng sanh trong ấy không còn bị kiếp thai sinh mà do biến hóa sinh, lại có hằng sa Thanh Văn va Bồ Tát cùng chung sống. Chúng sinh trong cõi này thân thể màu vàng chói lọi, có 32 tướng tốt, có đại thần thông và đầy đủ các đức: tinh tấn, trí huệ, chí niệm tu học hết sức kiên cường, họ chỉ sống bằng hai món ăn độc nhất: pháp hỷ và thiền duyệt thực.
Để chúng ta thấy rõ tinh thần anh dũng, quả cảm trong chí nguyện hoằng pháp lợi sanh của Ngài, dưới đây xin được thuật một mẫu chuyện về Tôn Giả.
"Một hôm, Tôn Giả bạch Phật để xin tới truyền đạo cho một nơi man hoang, thiên tịch xa xôi, dân chúng xứ ấy vừa lạc hậu vừa hùng tợn, thô bạo. Đức Phật biết rõ tình hình như thế, nên nói với Phú Lâu Na rằng:
- Dân chúng xứ kia rất dã man bạo ngược, người tới giảng nơi đó chắc chắn sẽ gặp nhiều rắc rối, nguy hiểm, tốt nhất không nên đi!
Phú Lâu Na đầy vẻ cung kính bạch Phật:
- Kính bạch Thế Tôn, con nghĩ rằng chính vì địa phương ấy dân tình thô lậu, hung ác nên con phải đem Chánh Pháp tới để cải hóa họ.
- Con nói hợp lý lắm! Nhưng ta sợ khi con đến đó, nếu họ không những không tiếp thọ sự giáo hóa mà còn mắng chửi, chỉ trích, làm nhục con nữa, thì con tính sao?
- Kính bạch đức Đại Từ Bi, nếu họ có mắng chửi con thì cũng chẳng ăn nhằm gì, vì nội tâm con đã không muốn nghe thấy các việc ấy thì chúng đâu có ảnh hưởng tới con được. Hơn nữa, Như Lai thường dạy: người ác mắng người hiền chả khác gì kẻ đứng ngược gió tung bụi hay người ngửa mặt lên trời nhổ nước miếng, kết quả chỉ trở về mình. Do đó, con chỉ mong họ còn một chút lương tâm làm người để đừng đánh con là đủ, còn phá khuấy, bôi nhọ, chưởi rủa thì xin cứ tha hồ.
- Song, vạn nhất họ dùng gậy gộc đánh con?
- Bạch đấng Thiện Thệ, họ có đánh con cũng không sao, miễn đừng đánh chết, để con còn có thể tiếp tục hoằng hóa là được rồi.
- Nhưng trường hợp họ đánh chết thì con nghĩ sao?
- Kính bạch đức Chánh Biến Tri, giả thiệt họ có đánh chết, con cũng không giận hờn, ăn năn tí nào mà còn chân thành cảm tạ họ nữa, vì lẽ, con là đệ tử của đấng Vô Thượng Sĩ, bổn phận duy nhất của con là chuyên tâm cầu học giáo pháp của Phật Đà, để rồi đem điều mình đã học, đã thể nghiệm ra hướng dẫn mọi người, hy vọng ai nấy đều có thể thực hành theo, hầu chuyển mê thành ngộ, hết khổ được vui. Đó là lý tưởng của người xuất gia. Nay con vì tuyên dương Chánh Pháp, độ thoát quần mê mà phải hy sinh thân mạng, âu cũng là một thế cách cúng dường và tri ân công đức giáo hóa của đấng Điều Ngự Trượng Phu. Hơn thế, theo con, đã là người ai mà tránh khỏi một lần chết. Bởi vậy, nếu dân xứ đó giết chết con tức là họ đã giúp con và cho con một cái chết xứng đáng (đắc kỳ sở tử) chết vì chân lý, chết như thế thì còn gì sung sướng bằng? Lòng con đã quyết không chút ngại ngùng e sợ, cúi xin đấng Thiên Nhân Sư cho con tới xứ đó thuyết giảng."HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.BAT CHANH DAO.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.4/10/2014.
No comments:
Post a Comment