Saturday, October 4, 2014

PHÁP MÔN TỊNH ĐỘ HỢP VỚI TẤT CẢ.


Tất cả chúng sanh đều có đủ trí huệ, đức tướng như Phật, nhưng vì chạy theo mê vọng tạo ra vô vàn phiền não, ác nghiệp làm mờ chân tính. Đó là nguyên nhân đưa chúng ta vào vòng luân hồi sinh tử, chịu lặn hụp trong biển khổ vô cùng.

Đức Phật thương xót chúng sanh nên chỉ bày các pháp môn tu trì, mục đích muốn cho tất cả đổi mê thành ngộ, hết khổ được vui, hầu trở về với Bản Lai Diện Mục. Cũng như nước đóng thành băng, nay làm cho băng tan ra nước, nước và băng tuy cùng một thể, song, dụng khác xa nhau. Vì căn tánh chúng sanh có muôn ngàn sai khác, nên Phật pháp cũng nhiều như cát sông hằng. Nhưng tựu trung, muốn tìm một pháp môn viên mãn, mau chóng, huyền diệu, dễ thực hành, dễ thành công, hợp vơí 3 căn (thượng, trung và hạ căn) bao trùm hết mọi pháp, xét kỹ ra không pháp môn nào siêu tuyệt, thù thắng bằng pháp môn Tịnh độ. Tại sao? Bởi lẽ, hết thảy pháp môn tuy có Đốn, Tiệm, Quyền, Thật khác nhau, nhưng tất cả phải dựa vào Tự Lực, cần dụng tâm tu tập khó khăn, lâu dài mới mong đoạn hoặc chứng chơn, siêu phàm nhập thánh, vượt thoát tử sinh luân hồi. Nếu còn một mảy may phiền não chưa trừ, nhất định vẫn mãi mãi trầm luân trong khổ thú. Hơn nữa, vì tính chất thâm quyền của những pháp môn Tự Lực, nên không dễ gì tu tập đúng mức. Do đó, trừ phi đã sẵn có linh căn từ kiếp trước, bằng không, khó mong thành tựu được đời này. Chỉ có pháp môn Tịnh Độ là đặc thù và phổ biến nhất, bất luận sang hèn, giàu nghèo, trẻ già, trai gái, tăng tục, trí ngu, sĩ, nông, công, thương, người nào cũng đều tu tập được. Nhờ vào đại bi nguyện lực thề cứu vớt chúng sanh đau khổ ở cõi Sa Bà của Đức Phật A Di Đà, nên pháp môn Tịnh Độ dễ tu, dễ chứng hơn các pháp môn khác rất nhiều.

Muốn được vãng sanh, chúng ta chỉ cần có đủ 3 điều kiện: TÍN, NGUYỆN và HÀNH. Tín là có một niềm tin sắc đá. Tin rằng cõi Sa Bà quá đau khổ, khổ đủ thứ, từ tinh thần đến vật chất, khổ từ trên xuống dưới, từ xa tới gần, từ trong ra ngoài, khổ ngay nơi cả cái vui. Cảnh Tây Phương Cưc Lạc hoàn toàn ngược lại thế. Chúng ta nhiều đời nhiều kiếp, nghiệp chướng tích tập sâu dày, nếu không nhờ Phật lực gia hộ thì khó hy vọng giải thoát. Nếu chí thành cầu vãng sanh sẽ được vãng sanh. Nếu chí thiết niệm Phật, quyết được Phật xót thương tiếp độ. Phải có lòng tin tưởng, kiên định mong mõi thoát ly cõi Sa Bà như người tù tội muốn ra khỏi lao ngục, không một chút do dự, quyến luyến. Và muốn vãng sanh Cực Lạc như lữ khách trông đợi trở lại cố hương.

Để thực hiện niềm tin và lòng mong mỏi ấy, hành giả phải tùy hoàn cảnh, khả năng thực hành phương pháp trì danh niệm Phật. Không luận lúc nào, nơi nào, cũng không để 4 chữ A Di Đà Phật rời khỏi tâm mình, chăm chăm, chú chú, hết sức thiết tha như đang cứu lửa cháy ngay đầu. Trường hợp quá bận vì công việc cũng cần phải sáng tối niệm Phật 10 niệm (10 niệm là 10 hơi thở, mỗi hơi thở trung bình có 4, 5 câu Nam Mô A Di Đà Phật, điều cần ghi nhớ là không nên cố gắng gượng, dồn ép cố niệm cho được nhiều câu trong một hơi, làm vậy lâu ngày sẽ sinh bịnh) và chí thành khẩn thiết phát nguyện cầu sanh Tây Phương thì thế nào cũng có kết quả tốt. Vì Đức Phật A Di Đà đã từng phát nguyện rằng: "Chúng sanh trong 10 phương, nếu ai hết lòng tin tưởng, muốn cầu sanh về cõi Cực Lạc, dù người ấy chỉ niệm 10 niệm thôi cũng được vãng sanh, nếu không thế, ta thề sẽ không ở ngôi Chánh Giác." (Nhược hữu chúng sanh dục sanh ngã quốc, chí tâm tín nhạo, nãi chí thập niệm, nhược bất sanh giả, bất thủ Chánh Giác".

Điều cần biết là đã có ý hướng niệm Phật cầu sanh Tây Phương thì cần phải mở rộng lòng thương xót, cứu giúp tất cả, cố gắng bỏ tham, sân, si, đừng giết hại sanh linh, đừng tà dâm, trộm cắp, làm những việc lợi mình lợi người mới hợp ý Phật, mới nắm chắc kết quả trong tay. Trái lại, chỉ có niệm Phật thôi mà thiếu các việc làm vừa kể, tức là trái với lòng từ bi của Phật, do đó, con đường cảm ứng giữa Phật với chúng ta sẽ bị ngăn cách. Rốt cuộc người niệm Phật chỉ gieo nhân lành cho đời sau, chứ khó đạt được kết quả mong muốn trong kiếp này. Người niệm Phật đúng cách, hợp ý Phật, miệng và tâm đều niệm, tâm miệng tương ứng, đến lúc lâm chung sẽ được A Di Đà cùng Thánh chúng đến để tiếp dẫn. Đã được về Tây Phương, tức bỏ phàm vào thánh, liễu sanh thoát tử. Bấy giờ phiền lụy hết sạch, niềm vui chân thật hiện bày: gió reo, chim hót, nước chảy, hoa cười... tất cả đều chứa chan hương vị giải thoát, tràn ngập đạo tình, đều là những bài thuyết pháp vi diệu, siêu linh.

Như chúng ta đã biết, pháp môn niệm Phật tuy không hoàn toàn bài trừ Tự Lực, song, thiên trọng về Phật lực hơn. Vì thế, không luận công phu niệm Phật ít nhiều, phiền não đã sạch hay chưa, chỉ cần chí thành chí thiết tin tưởng và mong muốn vãng sanh Tây Phương, vạn người sẽ không bị bỏ sót một. Riêng những ai đã trừ hết phiền não mà còn cầu về Tây Phương, thì sẽ mau lên hàng Thập Địa Bồ Tát. Những vị đã ở trong hàng Thập Địa cầu sanh Tây Phương, sẽ mau viên thành Chánh Giác. Bởi vậy, các vị Bồ Tát như Văn Thù, Phổ Hiền, Mã Minh, Long Thọ... đều dốc lòng phát nguyện cầu sanh Tây Phương. Những người tạo nghiệp thập ác, người sắp đọa vào địa ngục, nếu niệm Phật cũng được tiết độ, dù rằng những hạng người ấy khi về Tịnh Độ phẩm vị rất thấp, song, đã dự vào vòng Thánh thì vĩnh viễn chấm dứt luân hồi. Huống chi những người biết làm lành, giữ giới, biết tu và một lòng cầu về Tây Phương. Do đó, ngàn kinh muôn luận đều có chỉ nẻo về, vãng thánh tiền hiền người người nhắm tới.

Tóm lại, Tịnh Độ là yếu đạo hóa độ chúng sinh của Như Lai, là diệu pháp làm cho chúng sinh hết khổ, được vui ngay trong đời này. Đúng như câu:

BỎ ĐƯỜNG TẮT TÂY PHƯƠNG, 
CHÍN CÕI CHÚNG SINH KHÓ THỂ ĐƯỢC TRÒN NÊN QUẢ GIÁC.

RỜI CỬA MẦU TỊNH ĐỘ, 

MƯỜI PHƯƠNG CHƯ PHẬT KHÔNG VẸN TOÀN ĐỘ KHẮP QUẦN MÊ.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.BAT CHANH DAO.THICH CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY,4/10/2014.

No comments:

Post a Comment