Cho nên, các vị đồng tu phải nên ghi nhớ. Nghĩ đến Bồ Tát thì bạn liền biến thành Bồ Tát; nghĩ đến
quỷ thì biến thành quỷ; nghĩ đến địa ngục thì biến thành địa ngục; nghĩ thứ gì
thì biến thành thứ đó. Phật quá rõ ràng đối với chân tướng sự thật và đạo lý
này, dạy chúng ta tưởng Phật, nhớ Phật, niệm Phật. Hiện tiền, tương lai quyết
định thấy Phật.
Một ngày từ sớm đến tối vì sao không nghĩ đến Phật? Bạn khởi vọng tưởng khác thì
sai rồi. Từ ngay chỗ này, chúng ta liền chân thật cảm nhận. Một niệm Phật đường
đúng pháp, rất là cần thiết. Một niệm Phật đường chân chính đúng pháp, quan
trọng hơn bất cứ thứ gì. Niệm Phật đường chính là trường tuyển Phật. Đến nơi đó,
chính là để làm Phật. Đây là nói đại thừa, ý nghĩa của nhất Phật thừa.
Đoạn nhỏ thứ tư là “Vô lượng Thọ”. “Vô lượng Thọ”, tiếng Phạn gọi là A Di Đà. A Di
Đà dịch ra là Vô lượng Thọ. Cái ý nghĩa này cũng là trên kinh Di Đà, Phật đã
nói: đem A Di Đà dịch thành Vô lượng Quang, Vô lượng Thọ. Kỳ thật, bổn ý của
tiếng Phạn: A chính là Vô, dịch thành ý của Trung Quốc là Vô. Di Đà dịch là
Lượng. Di Đà là Lượng. Bổn ý chính là Vô lượng.
Cái gì là Vô lượng? tất cả đều Vô lượng. không có thứ nào không Vô lượng.
Chúng ta nói hơi thô thiển một chút. Trí tuệ Vô lượng, đức năng Vô lượng, tài
nghệ Vô lượng, phước báu cũng Vô lượng. Ngày nay, mọi người đều muốn phát tài.
Tài bảo cũng Vô lượng, không có thứ nào không Vô lượng. Đây là nói thô, còn nói
vi tế, 1 lỗ chân lông Vô lượng, 1 bụi trần cũng Vô lượng. Tất cả chư Phật Như
Lai ở trên đầu sợi tóc giảng kinh nói pháp, đoạn tóc không có phình to, Chư Phật
Bồ Tát cũng không có thu nhỏ.
Đây hoàn toàn là cảnh giới sự lý vô ngại, sự sự vô ngại của kinh Hoa Nghiêm.
Không 1 pháp nào không là Vô lượng. Bất cứ 1 pháp nào cũng đều là toàn thể tận
hư không, khắp pháp giới. Ý nghĩa này đều ở trên Hoa Nghiêm. Quyển kinh này là
thu nhỏ của Hoa Nghiêm. Là tinh hoa của Hoa Nghiêm ở ngay trong đó.
Hoa Nghiêm đã nói lục tướng thập huyền. Quyển kinh này cũng là lục tướng thập
huyền. Hơn nữa, mỗi câu, mỗi chữ trong đây đều là viên mãn lục tướng thập huyền.
Người xưa gọi là Hoa Nghiêm quyển trung. Có đạo lý, không phải không có đạo lý.
Cho nên Vô lượng. Vô lượng thì không dễ nói. Thế Tôn đưa ra 2 loại: Vô lượng
Thọ, Vô lượng Quang. Đại biểu tất cả đều Vô lượng. Quang là ánh sáng chiếu khắp,
chiếu khắp hư không pháp giới. Tận hư không khắp pháp giới, ánh sánh của Phật
chiếu khắp. Thế nên, hiện tại chúng ta gọi là không gian. Quang minh đại biểu
không gian. Thọ mạng đại biểu thời gian quá khứ, hiện tại, vị lai. Khi hợp thời
không lại, chính là toàn thể vũ trụ, vạn sự vạn vật trong đó, không có thứ nào
sót lọt. Phật dùng 2 ý này để giải thích Vô lượng. Lược nói cũng nói được rất
viên mãn.
Vậy chúng ta tỉ mỉ nghĩ lại thử xem: người hiện tại nói thời-không, Phật nói
quang-thọ. Ý nghĩa quang-thọ tốt hơn thời-không. Trong quang thọ có linh khí;
thời không hoàn toàn biến thành vật chất, không có linh tánh. Trong quang-thọ có
linh tánh trong đó, còn viên mãn hơn rất nhiều so với 2 chữ thời-không.
Ở ngay trong đức năng Vô lượng, người xưa nhắc nhở chúng ta. Thực tế ra mà nói,
ngay trong tất cả Vô lượng, Thọ là chiếm địa vị thứ nhất. Việc này chúng ta có
thể lý giải: Nếu như tất cả Vô lượng bạn đều có được, mà không có thọ mạng, thì
vẫn không phải là 1 mảng không hay sao? Thì dù gì, bạn cũng không có được. Cho
nên ngay trong tất cả Vô lượng, thọ mạng là thứ nhứt. Do đó, liền dùng Vô lượng
Thọ để giải thích A Di Đà, thế giới Tây Phương Cực Lạc, đó là một vị đạo sư vĩ
đại. Đức hiệu của ngài được gọi là A Di Đà Phật.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.BAT CHANH DAO.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.26/9/2014.
No comments:
Post a Comment