Monday, June 26, 2023
BUDDHA - LA -MON (Hinduism, Hinduism) - Vedism - Brahmanism - Hinduism Statue of elephant-headed goddess 'Lord Ganpatni' Ms.- La-mon is a transliteration of the Sanskrit word: Brahma. Brahminism is a very ancient religion of India, appearing before the time of Buddha Shakyamuni. Brahminism originates from the Vedic religion (also transliterated as Vedaism) in India, the oldest religion of mankind. Brahminism developed until the first century AD, when it turned into Hinduism. Famous architectural works of India and Southeast Asian countries such as Konarac, Kharujaho, Mahabalipuram, Angkor Watt, Loro Jong Grang, Cham Towers in Vietnam and many great Indian philosophical works such as Ramayana, Mahabharata , were born on the basis of Brahmanism. Konarack Temple, Mahabalipuram and Angkor Watt We examine Vedicism, Brahminism and Hinduism respectively. 1. Vedicism This is an ancient religion of India and the oldest of mankind. Called Vedic religion because this religion built its doctrine on the Vedas. (Véda: Transliteration of Veda or Veda, meaning Understanding). Vedic worship of nature, consisting of many beliefs, rituals, and incantations, attributed to the legends of the Dravidian black aboriginal people of peninsular India, combined with the beliefs of the white peoples from The Northwest came to invade, especially the white Aryans, who invaded northern India, about 1550 years ago. The Vedas, written in Sanskrit, of the Aryans, consists of four volumes, including songs praising the Gods, prayers, ritual sacrifices and secret incantations. : 1.1. Rig Veda Adapted to the meaning of the translation, Rig Véda means Commentary on Praise (praise), formed in the 20th century BC (BC), including 10 volumes, a collection of songs praising the Gods. , got 1028 items. 1.2. Sama Veda Adapted from the translation, Sama Véda means Commentary on the Canticles, formed in the 10th century BC, including songs used to sing during sacrifices, a total of 1549 songs. 1.3. Yayur Véda Adapted from the translation, Yayur Véda means Commentary on the sacrifices of the island, which includes prayers in the ritual ritual. The three types of Vedas above are used during the ceremony, and are chanted by the clergy at their discretion. 1.4. Atharva Véda Collection of spells, unrelated to sacrifice, formed in the 10th century BC, a total of 20 volumes. Although mainly copied spells and incantations, but interspersed with scientific articles that laid the foundation for later Astronomy and Medicine. The four Vedas above, later all have books written in Sanskrit with separate explanations for each. The basic teaching of the Vedic religion holds that humans are constantly in relationship with God and have harmony with the universe. Therefore, only by making sacrifices and praying for islands, people will be blessed by the Gods in all their work. Along with the prayers were great sacrifices. Sacrifices such as: Meat, butter, milk, wine, are offered to the Gods by burning on the pyre. The sacrifice to the gods was very important, so gradually the group of priests became the most important, prestigious and powerful in Indian society, forming the Brahmin clergy later. 2. Brahminism Brahminism was formed on the basis of Vedic religion, about 800 years ago BC, which is not a very long time before Shakyamuni Buddha opened Buddhism in India. The Brahminism offers scriptures explaining and commenting on the Vedas such as: The Brahmana Sutra, the Upanishad Sutra, the Interpretation of Maya (i.e. the World of Illusion) and on Nirvana. Brahmanism worships Brahma, the supreme being, the soul of the universe. 2.1. The Brahmin class division divides Indian society into five classes. Whoever is born into a caste must remain in that class for the rest of his life. 2.1.1. The first class is the Brahmin monks They consider themselves born from the mouth of the Brahma, so they have the right to hold the highest position in society, exclusively offering sacrifices to God. and the Gods. 2.1.2. The second caste is the King-Di-Li They were born from the shoulder of the Brahma. This class includes kings, nobles, bourgeois, public servants and ministers. They took power to rule and punish the people. 2.1.3. The third caste is the Vesak They were born from the hip of the Brahma. This class consisted of merchants and wealthy ranchers. They hold economics, trade and trade expertise with all classes of people in society. 2.1.4. The fourth caste is the Thu-Dala They were born from the feet of the Brahma. This class consisted of poor farmers and workers. 2.1.5. The fifth class is the Lamb-Da-La This is the lowest class in Indian society, consisting of people who do lowly jobs such as: Waiters, workers, rowers, slaughter animals, etc. The Brahmin clergy relied on religious forces to strengthen their position and interests. They find ways to protect and maintain the class system, follow myths, invent the Law of Manu, discriminate against classes, and do not allow marriage between two different classes. 2.2. The Code of Conduct for the Brahmin clergy is divided into three levels: Beginner, Middle and Upper. - In the beginning were the monks who made regular offerings and those who served at the temple. They recited the first three Vedas, including: Rig Véda, Yayur Véda, and Sama Veda. They perform rituals and witness sacrifices, so they are often directly with the people. - The middle level are the monks of divination, prophecy, sometimes the Devil, sometimes they do some magic for the people to submit. This class reads and explains the fourth Veda, the Atharva Veda. This fourth Sutra has a higher content than the previous three and contains mantras. - The upper class is the highest rank, including monks who are no longer directly with the people. This class specializes in the study of invisible forces in the universe. Beginner Brahmin class has to study for 20 years to get to middle class. The middle class has to study for 20 years to get to the top class. Above all is a monk who governs the religion as the Cardinal. This cardinal has 70 assistant teachers. The Brahmin monks must keep 10 Precepts: 1. Patience. 2. Do what is right (pay good for evil). 3. Moderation. 4. Honesty. 5. Keep yourself clean. 6. Master your senses. 7. Know well the Vedas. 8. Know the Brahma. 9. Speak the truth. 10. Keep yourself from getting angry. 2.3. Ashrama Theory Ashrama theory about 4 stages that people must go through in order for earthly life to enter into religious practice, listed below: 2.3.1. Sanskrit period According to the teacher studying the Vedas, receiving religious training, the time is 12 years. 2.3.2. Stay at home Living a secular life at home, getting married and having children, doing occupations in society to pursue a living. did not violate his duty as a Brahmin, to conduct family worship and to give alms. 2.3.3. The end of the world The housework is done, either you or your wife go to hermitage in the forest, live an ascetic life so that you can realize Brahma. 2.3.4. Breaking the world Abandoned home and traveled to the four directions, living by receiving alms from the people, the goal was to achieve liberation of the soul. 2.4. Brahman and Atman - Brahman is the supreme origin of the universe, that is, the Great Self, the Great Universe, the Great Soul, now commonly known as God. - Atman is the ego of man, the Little Self, the Little Soul, the Little Universe. It is only a very small part of the detached Great Self. Therefore, Brahman and Atman are of the same nature, so they can collude with each other. Cultivation is to achieve liberation of the soul from the sufferings of bondage in the physical world to bring Atman back to union with Brahman. Realization of this Truth, not through wisdom, but through the enlightenment of the whole being. If you can't be liberated, you can't get rid of Karma, that is, you can't get rid of Samsara, you have to be reincarnated back into the mundane world, life after life. 2.5. Karma - Reincarnation The Upanishads have raised the issue of Karma and Reincarnation systematically. Karma (Karma) created by the good and evil actions of a person, will determine the reincarnation of that person's soul after death. If someone does good, the soul will be reincarnated into a human at a higher level, and possibly a God, and enter the Heavenly Dao. If he does a lot of evil, the soul will be reincarnated into the miserable lower classes, and may be punished with damnation. The path to liberation is Meditation, but this path is too ascetic and few people can follow it, so most followers follow the worship of Gods, control their own desires and do charity work. 3. Hinduism Hindus flock to the temple at Batu Caves, Kuala Lumpur as the sun rises during the Thaipusam festival (left). The Elephant Head Festival (Ganesh Chaturthi-pictured right), which usually lasts 10 days, is one of the most important Hindu festivals in India, celebrating the birth of the elephant-headed god Ganesh. People. On the last day of the festival, the image of the god Ganesh is put on a car, procession through the cities before being dipped into a river, pond, or sea. Brahminism is the state religion of India. But when Shakyamuni Buddha's Buddhism spread, the influence of Brahminism dwindled. Through many reforms to partially conform to the evolutionary trend of the people, in the first century AD, Brahmanism turned into Hinduism (in short, Hinduism) and is also known as Hinduism. HInduism. In the 18th century the word "Hindoo" (Persian Hindu) began to be used and finally, in the 19th century, the word "Hinduism" became very common. Thus the word "Hinduism" - translated as Hindu here - is not a self-proclaimed title of an Indian religion. But the name influenced the self-proclaimed neo-Hinduism of the 19th and 20th centuries because it suggested a religious unification during the Indian war for independence. and used to respond to today's divisive tendencies. However, the word Hinduism can be misleading. When people started using it, it was based on two incorrect preconditions. The first is that it is believed to be a derivative of the Persian root Hindoo (Hindu) indicating followers of a certain religion. The second is that all Indians are considered to be followers of this religion if they do not follow the other major religions, such as Islam, Catholicism, Judaism, Buddhism, Christianity. Both of the above prerequisites are misinterpreted. The Persian noun "Hindu" has only the equivalent meaning of the Greek word "Indian", and both are derived from the name of the great river India (Sanskrit: sindhu, Persian: hindu, Greek: Greek: Indós), brought to the country it flows through this name: Hindus are people of origin from the country of India (india). Even when Persian-speaking Muslims invaded, distinguishing between Muslims and Hindus, it did not mean that all Hindus were followers of one religion. Hinduism still retains the main features of Brahmanism, worshiping Brahma, later worshiping two more, Civa (Siva) and Vishnu or Christna. - Brahma is the Creator, - Civa is the Fighting God, - Vishnu is the Preserver. Together, these three are called the Trinity. (Cao Dai religion calls these 3 people Tam The Buddha, who governs 3 Nguon: Thuong Nguon, Trung Nguon and Ha Nguon, there is a statue placed on the roof of Bat Quai Dai, Tay Ninh Holy See). Hinduism also worships other ancient Gods such as: - God of Thunder Indra. - Sun god Surya - God of fire Agni - God of wind Vayu. - God of the air Varuna. Hinduism still maintains the same class division of society as Brahmanism. Hinduism is divided into many sects, mainly with 2 major sects, Vishnu and Civa (Siva), and nurtures many philosophical sects, the most famous of which are 2 sects: Vedanta and Yoga. In order to easily blend in with the masses, at this stage many rituals were simplified, and costly animal sacrifices were abolished. By the 19th and 20th centuries, some famous activists of Hinduism such as: Ram Mohan Roy, Rama Krishna, Viveka Nanda, made a major renovation to Hinduism, restoring basic values and exclude backward and excessive elements from the thought of this Tao. It is thanks to the ability to adapt and change that Hinduism has always been the main religion of the Indians and has had a profound influence on all classes of people from time immemorial. According to preliminary statistics in 1980, Hinduism today has up to 554 million adherents, most of whom are Indians. In recent years, the international activities of Hinduism have been very rich: in 1979 in Allahabad (India), 1980 in Colombo (Ceylon), in 1981 in Nepal, respectively, the Great Congress was convened. worldwide gathering of Hindus, to discuss the difficult problems of Hinduism, how Hinduism adapts to the civilized life of modern people, and establish relationships international relations between Hinduism and other religions in a friendly manner. * * * Hinduism The symbol of Hinduism known to the world Hinduism is the name given to the major interrelated and existing branches of religion in India. About 80% of Indians consider themselves Hindus and it is believed that, There are about 30 million Hindus living abroad. The Batu Caves temple, in Kualalamper, Malaysia has the second tallest statue of Lord Murugan in the world, which attracts devotees during the Thaipusam festival. 1. The concept of "Hinduism" Since the 16th century, missionaries and travelers often refer to the religion and customs of India and often refer to these natives as "pagans" (en. pagan, de) . Heiden) if they do not claim to follow one of the major religions (Christianity, Judaism or Islam). They are called gentiles in Latin, gentio in Portuguese, and from there in English gentoo and Dutch/German Heyden (Heiden). In the 18th century the word "Hindoo" (Persian Hindu) began to be used and finally, in the 19th century, the word "Hinduism" became very common. Thus the word "Hinduism" - translated as Hindu here - is not a self-proclaimed title of an Indian religion. But the name influenced the self-proclaimed neo-Hinduism of the 19th and 20th centuries because it suggested a religious unification during the Indian war for independence. and used to respond to today's divisive tendencies. Today, a wide range of Indian religions is known and research information is increasingly abundant. Therefore, the word "Hinduism", "Hinduism", cannot mean a certain religion of the Indians, but just a way of calling it with a general meaning, only a group of religions that are related to each other, but different, comes from South Asia (India, Pakistan, Bangladesh). Although these religions are related to each other, they are as different as the difference between Judaism, Buddhism, Christianity and Islam. They have different concepts of god, have different scriptures as well as different methods of practice and ritual performance. They have different theologies, are based on different theologians and gurus, and honor different bodies as the supreme God. A common, but informal, and incorrect term used by Hindus is "Long-lasting Dharma". Other names such as Vedic Hinduism or Brahminism name only branches of Hinduism. 2. The most important Hindu sects 2.1. Hinduism of the Indus Valley Civilization The Indian River Basin with two centers Mohenjodaro and Harappa, in present-day Pakistan The religion of the Indus Valley Civilization (which flourished around 2300-1750 BC) can only be partially reconstructed from archaeological works. In general, interpretations of these monuments agree that elements of the Indus culture persisted and were partly absorbed by other classical Indian religions. The images on steatite (talc) seals in places like Mohenjodaro, Harappa and other settlements show tree deities, considered by researchers to be the forerunners of the Rashas and Ras. - Murder later. A figure of the Divine Body in a sitting position of a Yogi suggests that the origins of Yoga may be traced back to the Indus civilization. One also found a Divine Body sitting among the beasts, known as the Beast Master, "lord of the beasts" and - possibly falsely - the forerunner of the god Rhubarb. The image that is considered to be an erect penis of Low-she is probably just a loose belt, and because these gods carry items on their arms, archaeologists have not been able to determine whether this is a male or female figure. . Ritual bathing plays an important role as there are vestiges of elaborately built formal baths (possibly absorbed by later Indian religious branches in the form of temple ponds). . However, no traces of a temple were found. Interpretation of stone rings as the phallic and vulva (the base of the stone rings) and terracotta female statues as the Mother Goddesses are still conjecture. 2.2. Vedic Hinduism Origins and Sacred Scriptures One Page of the Lekuveda vol., edition of the Indologist Max Müller, presents two verses of Puruṣasūkta, 10.90, with commentary by Sāyaṇa As the oldest religion in India with the canon still remaining, Vedic Hinduism plays a special role in the study of the historical religion of India. India. This religion has many similarities with the Old Iranian religion and through the names of the gods, one can see the relationship with the Roman, Greek and Doan (ancient German) religions. In a contract document of the Mitanni (an Indo-Persian empire north of Mesopotamia), the names of the Vedic gods are found such as Mādala, Pālāna, Ren. -dala and the Ma Dong. The Vedas are semi-nomadic tribes that have been introduced to India from the West and Northwest during the period 1700-1200 BC in several waves. They called themselves Nha Loi-an. Their religion belongs to the polytheistic system with the basis of religious rituals being sacrifices to gods. The person who performs the divine island prayer with a chant. The altar is solemnly set up with three types of fire, the sacrifice is performed by various priests along with chants, island sacrifices, and mantras. The sacrifices were Thomas, animals, melted butter, grain, and cooked food. Ancestors are also sacrificed. The Four Vedas are the earliest religious and poetic works of the Indo-European language family. Of these four volumes, the Lekuveda plays a special role, consisting of ten mandalas with 1028 chants of praise (thus also being translated as Praise of the Commentary). Lekuveda is considered to be the oldest source of texts recording the concepts of god and myths of the Nha-loan Veda people. The work of editing Lekuveda probably ended around 1000 B.C.E. The four sets of the Vedas together with the Pham Thu (with contents specifying the chanting and ceremony), the Sam Lam Thu (with conjecture on metaphysical issues), as well as the Upanishads are considered. are Revelation texts, that is, "opened to the heavens". They greatly influenced later religious branches in India. The Vedic Indians prayed to the gods for many children, health, prosperity, victory over enemies, a hundred years of life as well as forgiveness for transgressing universal laws or "truths" ", and after he died he went to heaven, the abode of Shakyamuni and other gods. The responsibilities of the devotees are: 1. studying the scriptures, keeping proper rituals, 2. making sacrifices to the gods and ancestors, and 3. raising sons so that they can keep the tradition of sacrifice for a long time. 2.3. "Brahminism" and new developments The development of the Vedic religion in the direction of emphasizing purity while performing divine sacrifices brought about a specialization in the Brahmin world. -monism in the period 1000-500 BC. It also excluded those of the lower ranks, most of whom were not members of the Nha-lian group, belonging to the class of slaves, from the practice of rituals as well as from the study of Vedas. In the hands of the Brahmins, the discipline of sacrifice had become a science dealing with the relationship between the effective energy in the sacrificial process and the cosmic law. The relationships between the macrocosm and the microcosm, between the mantra and its associated energy and the object pointed to by the mantra, as well as between the sacrificial act and future events, all have led to to a concept that includes the world and the sacrifice in which people no longer need gods. This period of Vedas is also called Brahminism. During this time, one finds what was initially only briefly mentioned in the Pham Thu, and not long after that was clearly presented by the Upanishads: The concept of rebirth and the law of cause and effect (karma). . This new doctrine holds that good and bad deeds in this life will bear fruit in the next and as such, it also causes people to gradually withdraw from the original purpose of Vedas: A life being in heaven is no longer a final thing because that place is still subject to the law of rebirth and rebirth as well as karma. Thus, the place of liberation cannot be obtained from the gods and cannot be obtained through sacrifice. Liberation can only be realized through wisdom and the purpose of this realization is the state of immortality (sa. amṛtatva), the basis of all existence: brahman, completely similar to ātman, the small self. With this concept, the Vedic religion transcended its own shadow. The significance of the sacrifice was documented and the way opened for new reformed religious movements such as Buddhism, Jainism, as well as other branches of atheism (e.g. the Numismatics, see more Hindu philosophy), Non-Dualism and Monotheistic religions. Some of the above-mentioned movements oppose the Brahmin's monopoly on the performance of rituals and the racial system in general. The Vedic religion lost its leading position in North India in the last centuries BC, in South India in the first century. It still exists, but only to a limited extent, and exerts a certain influence in the field of philosophy in the form of Mimansai. After the discovery of the Vedas by European researchers and stimulated by their eagerness to trace, the Indians also returned to the Vedas with clear signs in the movement. Later Reformed Hinduism. 2.4. The Black-Gods Hinduism, the embodiment of the Low-Spirit, and the lover Radhā Theravada is a monotheistic religion with the basis of which comes from the assimilation of the low-deity. -no in the Vedic religion and the transcendental deity Nala-d'ina, as well as from the amalgamation of certain popular rituals, especially the worship of the Black God in mid-century North India. 6th and 2nd BCE. The bhikkhu-no-na-lady-na is called the Old-Brahma - that is, the Blessed One - and the followers are called the Old-Brahma. It should be noted that the way of calling Pisces-Slave or Believers-Low-slaves appeared only in the 5th century. In the image of the Black God, One can see the harmony of many sacrificial trends into one unit. Along with Bala-la-ma - a god with the features of the underworld as well as related to the custom of worshiping snakes and dragons and considered a brother - Black God was worshiped as a pair of gods and built a temple. . Black God is also worshiped in the group of Five Heroes, including Black God himself, his brother is Bala-la-ma, his two sons are Tam-ba, Dai Hung Kiet and grandson is Ano-la-da in the Vrishni tribe. . After the removal of Tam-ba from this group, the representatives of one of the two remaining important groups - those of the Five Nights group - of the remaining four celestial beings took the first steps of the dispersal of the supreme body. Among the representatives of the second group, the Bac Gia Pham believers, the Black God Batudeba is considered to be the complete embodiment of the god Nalayana. , is revered as the supreme deity. Around the 6th century, 7, Hinayana again gained an important place because it absorbed much of a trend of sun worship. Two schools of Indian epics, the Rāmāyaṇa, which describes the life of the hero Rāma, the embodiment of the low-ranking god, and the Mahābhārata, which includes all of the Venerable Songs, helped to popularize the low-class. to Southeast Asian countries. The two most important groups of the stilts are the Five Nights and the Bac Gia Pham. The Silver-Golden group adhered to the teachings of the former Brahminism while the Five Nights group was considered unorthodox. From the time of the Grade-da dynasty (c. 5), the boundary between these two groups has blurred. The important groups that appeared later and exist to this day are the Śrīsaṃpradāya group, derived from the Lamaanda's doctrine of Non-dual Limitation (1055-1137) and subdivided into various sub-branches; group of Brahmasaṃpradāya with Madhva's dualistic doctrine (~1238-1317); the Rudrasaṃpradāya group following Viṣṇusvāmin's pure Non-Dualism with two branches established by Vallabha and Caitanya; and the Sanakādisaṃpradāya group, founded by Nimbārka, according to the doctrine of Duality and Non-Dualism. Today, theravada Buddhism is considered one of the two most important Indian religious movements along with the Mahayana. 2.5. Hinduism in the form of a meditating yogin, Bangalore a teacher is largely a monotheistic religion, but a few branches favor a dualistic relationship Low -she-Calculus or admits plurality with many eternal souls. This religion also derives from a relationship with a god mentioned in the Vedic scriptures, Lo-dala. Lo-dala is described as violent and dangerous. He ruled the field of disease and healing; His arrows are the worries of other gods and storms, the embodiment of the wind god (Wind God), are seen as phenomena that follow him. Low-she, translated as "auspicious", "good", is a euphemism used to postpone reconciliation with this fierce god. He is called the Self at the Master, the Great Self at the Master. According to the highest teaching, the low woman in the supreme form does not carry any attributes and is identical with the Brahma of the Vedanta system. In terms of personality, she has attributes, including two principles of male as well as female. The female principle is expressed through force, that is, an active factor in perception, will, action, self-concealment, and favor of God. In myths, the female principle is considered the wife of the god Low-Ba, the gentle and quiet form is the goddess Tuyet Son, the angry or destructive form is the Do-er-ca. It is the low goddess who appears in myths as a yogi or a god who subjugates demons and wreaks havoc on the world. The two images are related to the path of liberation of the followers of the Low School teacher. The path comes from worshiping the goddess Low-she, through meditation to liberation from the bonds of individual spirituality that takes on the form of the world. Then this spirit attains the supreme consciousness of the supreme being. The fetters arise from attachment to matter and through that, the limitless intellectual capacity and activity of the supreme mind is maximally limited by the following factors: Time, space, and human law. fruit, limit of perception, limit of knowledge and ability to act. Through the encircling darkness of the mind, the diversity and variety of phenomena appear, replacing the oneness in the supreme consciousness of all existences. The eradication of this manifold - and thus also the eradication of the world through the grace of the god - is accomplished by the eruption of liberating knowledge, breaking the veil of ignorance, liberating release the soul of the believer from the cycle of birth and death. 108 Liṅga inscribed on rock, bank of Tungabhadra river, Hampi, India The most important statue of the Low-madam is the Liṅga, which is considered a symbol of the penis. The holy scriptures include the Ahamids and the Draculas. Over time, the low-class teacher absorbed a host of other independent cult traditions, including the tradition of worshiping the war gods Skanda and Gaṇeśa (both considered to be children of the Low Lady), the cult of the dragon-snake, part of the tradition of sun-worship, and many gods and rituals. worship of other localities. There are many different schools in the Low-school teacher. The Beast Master school held an important place in the early days with its ascetic style, provocative isolation from society. From this sect developed several sub-branches with very extreme views, such as the Kāpālika branch. In contrast, the Baba Worshipers followed very early Brahmin customs. Both schools emphasize the practice of Yoga and have greatly contributed to its development. Controlling yoga or Kuṇḍalinī yoga was developed by the Nātha branch of Northeastern India. In South India, The religious movement led to the revival of the low-class teacher. In parallel with the Agamas and Vedic thought contacts, the devotional chants of the Nāyanār group are also considered to be the origin of the self-proclaimed 'Shhakatva school'. The ultimate completion of the low-class teacher. In the 12th century, another school, the Vīraśaiva, appeared, which contained a sizable element of social reform. Under the influence of the non-dual-Vedanta doctrine, the Kashmiri school of women was founded in the 8th century, emphasizing the fusion of faith and Dhyana into a monistic teaching. Theravada Buddhism still exerts a great influence on Indian society and, along with the Pisces, it is still the largest and most important branch of Hinduism. 2.6. Force Hinduism Holding the cult center position of the Force religion is the Goddess of Virtue Force Only this goddess perceives and acts, creates, preserves and destroys the world, fulfills, grants, and liberates. The Goddess of Force is the synthesis of all the powers, that is, the power of all the gods, especially the goddess Rhythmah and the Servant. Historically, the force religion came from tribal religious movements. There is a theory that the force religion may have originated from the worship of the Goddess of the Indus Valley Civilization, but this theory has not been conclusively proven. From the first centuries C.E., the sage was integrated into the low-shepherd, and around the sixth century AD gained importance again through the support of the Brahmin tradition, Later, she was worshiped by the Shaddi-loi (king and military race) because she was considered the goddess of war. But only since the 10th century did the Goddess of Virtue surpass other masculine deities, especially the Low Lady, and from here on, the male-female relationship is reversed: Without the Goddess of Virtue, the relationship is reversed. other gods are no longer able to perceive and function. Over time, the Tinh force religion absorbed many traditions of worshiping local goddesses, integrating them into the tradition of worshiping Goddess Do-erka or Kali and thereby, made a great contribution to the worship of goddesses. the Hinduization of tribal religious movements. To this day, the force religion still holds an important place in religious life in India. Along with the Dat-la books and the Low-class teachers, the Tinh force religion also has its own sacred scriptures, which have appeared since the 10th century. The cult of the Goddess of Power included the sacrifice of animals (fish, roosters, goats, cows) and even people up to the time of the British Empire. The practice includes dartala rituals with mantras and secret symbols, sometimes including tantric ritual intercourse. 2.7. The monistic Non-Dual Vedanta The doctrine of the monistic Non-Dual Vedas also developed itself into a separate sect. The most outstanding representative of this sect was Thuong-yet-la, who, according to legend, lived around 788-820 (according to modern researchers, it must have been about 100 years before that). The three starting points of Thuong-yet-la are the Upanishads, Chi Ton Ca and the Brahma Sutras. On this basis, Thuong-yet-la established a worldview and a doctrine that liberated away from the views of previous Vedas: The world, with its gods, is the product of illusion, is an illusion. Only Brahma possesses supreme reality and Brahma identifies with the small self. From the assimilation of Brahma and the minor self, Thuong-yet-la concludes that there are no individual souls. All varieties are fictitious, have only temporary value, are only relative realities. Diversity disappears when ultimate wisdom leads the individual mind to merge with Brahma and thus leads to liberation. The Vedanta non-dual has had a great influence on the Mahayana, having made its mark in the Kashmir branch. The Vedanta non-dualism was greatly modified by the Vedas, for example in the Lamaanda's doctrine of Non-dual Limitation. But the highlight of this Vedanta Non-Dualism is that it greatly influenced the later Neo-Hindu movement. 2.8. New Hinduism Neo-hinduism started as a reform movement, has greatly contributed to the Indian independence movement in the 19th and 20th centuries, and is especially popular. popular among the urban elite. However, early New Hinduism showed a strong synergistic tendency, seeking to fuse Indian religious traditions and to follow them with concepts and ideals derived from Christianity and Islam. This movement manifests itself in many forms - locally as well as nationally - and the most significant branches are: - Brāhma Samāj ("Pham Hoi"), founded by Rām Mohan Roy (1772-1833) in 1828 , later bearing the imprint of two leaders Devendranāth Tagore (1817-1905, father of Rabindranath Tagore) and Keshab Chandra Sen (1838–1884). Brāhma Samāj rejects the Indian racial system as well as the extreme beliefs of the Hindu tradition such as the cremation of widows (satī), and opposes idolatry. In general, Brāhma Samāj's moral and practical views are strongly influenced by Christianity. - The Ārya Samāj ("Church"), founded in 1875 by Dayānanda Sarasvati. This group is based solely on the Vedic scriptures, but uses it in a very selective way. The doctrine of not worshiping idols, though influenced by Christianity, is interpreted in Vedic terms. In general, Ārya Samāj sought to confront Christian missionaries with an equivalent religious tradition, specifically Indian. - Rāmakṛṣṇa ("Black Lama"), was founded in 1897 by Svāmī Vivekānanda (1863-1902) in memory of his guru, Rāmakṛṣṇa Paramahaṃsa (1836-1886). On the basis of the Vedanta Non-Dualism, all religions are seen as paths leading to the ultimate goal although they are considered inferior because of their attachment to lower realities. From Christianity, the Rāmakṛṣṇa association absorbed social work participants, but interpreted it in terms of Indian traditions as they were recorded in the Supreme Song and the doctrine of karma. The branches of Indian missionaryism led by the "Gurus" of Indian origin in the West can be listed as New Hinduism. In India, New Hinduism itself tends to be more susceptible to Western materialism and agnosticism than the two long-traditional religions of Hinduism and Hinduism. The lowly-slavery. 3. The common basis of the branches of Hinduism Because it comes from closely related traditions, continuous influence on each other and long-term development in an environment, under political and social conditions. economic and economic conditions are almost the same, so all branches of Indian religions bear very clear similarities. 3.1. Reincarnation Belonging to the common basic points is the samsaric view, which acknowledges the phenomena of rise, stay, fall, and pass away of the cyclical phenomenal world. With it, one finds a great appreciation of the source, which is considered pure and perfect. From there comes an upstream moral assessment: The world does not progress over time but only decays until a god determines a new starting point. In the middle stage, morality declines, wisdom declines. Humanity is currently living in the end of the world, the last of the four periods of this life. This view in turn gives rise to a traditional reverence. Traditional knowledge is revered and preserved with age despite the fact that it has been replaced by new knowledge. Thereby one can understand why all Hindus revere the Vedas despite the fact that they hardly know them nor need them in their teachings or practice. Along with the theory of reincarnation is the theory of reincarnation and the theory of causality. All the higher religious traditions from the Indian subcontinent--including Buddhism and Jainism--endorse this theory, although there are some variations in it. This theory requires education, so it affects only the middle and upper classes: In the lower classes or among the tribes - thus the majority of the Indian population - this theory has little or no what effect. 3.2. Racial Regime All branches of Hinduism operate within the racial system, although most have vehemently opposed it. In the branches that promote religion, this regime has absolutely no legal basis, but is proposed and required by ancient legal documents, although they belong to the post-Vedic period and have no legal basis. apocalyptic nature. We can fit the racial regime into the model explaining reincarnation without contradiction, but this does not mean that it should be taken for granted. In the Hindus of the Servant, the Madam as well as the Virtues, one finds struggles against the racial system but under the domination of the following Muslim and Christian regimes. In these times, the space for struggle against traditional structures has become tight. Only in modern times and especially after independence (1947) was the racial system removed from the constitution. 3.3. Idol Worship Finally, what all branches of Hinduism have in common is idolatry. This worship - often with an object of a certain deity - was so widespread that it was absorbed into the monistic branch of the Non-Dual Vedas, although according to this teaching, the manifestation of a god is still on the level of ignorance, illusion. The practice of burning corpses on the banks of the Ganges River and the strange festival of mortification Thaipusam to worship the god of war often take place in Hindu countries such as India, Singapore or Malaysia. Horror Widow Burning in India 2 Sati is a custom practiced by Hindus. Accordingly, when the husband died and was cremated, the widow had to jump into the pyre with her husband. It is considered an act of the highest piety and is said to cleanse a woman of all sins, free her from the cycle of reincarnation as well as ensure the salvation of her soul. only the husband but also the next 7 generations. The name Sati is named after a god, who committed suicide before her father's humiliation towards her husband - god Shiva. Sacrificing for her husband, thanks to this legend, has become a "symbol of a woman's dedication". END= NAM MO SHAKYAMUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).VIETNAMESE BUDDHIST DHARMA-EYE TEMPLE.( USA ).GOLDEN ZEN BUDDHIST MONASTERY=VIETNAMESE BUDDHIST NUN=THE WOMEN OF THE SAKYA CLAN CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.26/6/2023.VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=VIETNAMESE BUDDHIST NUN=THE WOMEN OF THE SAKYA CLAN CHAN TANH.
ĐẠO BÀ – LA – MÔN
(Ấn Độ giáo, đạo Hindu)
- Vệ-Đà giáo (Vedism)
- Bà-La-Môn giáo (Brahmanism)
- Ấn Độ giáo (Hinduism)
Tượng nữ thần đầu voi 'Lord Ganpatni'
Bà-La-Môn là tiếng phiên âm từ tiếng Phạn: Brahma.
Đạo Bà-La-Môn là một tôn giáo rất cổ của Ấn Độ, xuất hiện trước thời Đức Phật Thích Ca.
Đạo Bà-La-Môn bắt nguồn từ Vệ-Đà giáo (cũng phiên âm là Phệ-Đà giáo) ở Ấn Độ, một tôn giáo cổ nhất của loài người.
Đạo Bà-La-Môn phát triển đến thế kỷ thứ nhất sau Tây lịch thì biến thành Ấn Độ giáo.
Những công trình kiến trúc nổi tiếng của Ấn Độ và các nước Đông Nam Á như: Konarac, Kharujaho, Mahabalipuram, Angkor Watt, Loro Jong Grang, Tháp Chàm ở Việt Nam và nhiều tác phẩm triết học lớn của Ấn Độ như Ramayana, Mahabharata, đều ra đời trên nền tảng của Đạo Bà-La-Môn.
Đền Konarack, Mahabalipuram và Angkor Watt
Chúng ta lần lượt khảo sát Vệ-Đà giáo, Đạo Bà-La-Môn và Ấn Độ giáo.
1. Vệ-Đà giáo
Đây là một tôn giáo tối cổ của Ấn Độ và cổ nhất của loài người. Gọi là Vệ-Đà giáo vì tôn giáo này xây dựng giáo thuyết trên Kinh Vệ-Đà. (Véda: Phiên âm Vệ-Đà hay Phệ-Đà, nghĩa là Thông hiểu).
Vệ-Đà giáo thờ cúng thiên nhiên, gồm nhiều tín ngưỡng, có nghi lễ, có bùa chú, do các truyền thuyết của thổ dân da đen Dravidian ở bán đảo Ấn Độ, phối hợp với các tín ngưỡng của dân tộc da trắng từ phương Tây Bắc đến xâm lăng, nhất là dân da trắng Aryan tràn vào phía bắc Ấn Độ, khoảng 1550 năm trước Tây lịch.
Bộ Kinh Vệ-Đà viết bằng tiếng Phạn, của người Aryan, gồm 4 tập, trong đó có các bài hát ca tụng Thần linh, những lời cầu nguyện, nghi thức tế tự và các câu phù chú bí mật, kể ra như sau :
1.1. Rig Véda
Phỏng theo ý mà dịch thì Rig Véda có nghĩa là Luận rõ về sự khen ngợi (tán tụng), hình thành vào thế kỷ thứ 20 TTL (trước Tây lịch), gồm 10 quyển, tập hợp các bài ca ngợi Thần linh, được 1028 bài.
1.2. Sama Véda
Phỏng theo ý mà dịch thì Sama Véda có nghĩa là Luận rõ về các sự ca vịnh, hình thành vào thế kỷ thứ 10 TTL, gồm các bài dùng để hát xướng khi cúng tế, tổng cộng 1549 bài.
1.3. Yayur Véda
Phỏng theo ý mà dịch thì Yayur Véda có nghĩa là Luận rõ về các việc tế tự cầu đảo, trong ấy bao gồm các bài cầu nguyện trong nghi thức tế lễ.
Ba loại Kinh Véda trên được xử dụng trong thời gian tế lễ, đều do hàng Tăng lữ tùy nghi chủ xướng, phúng tụng.
1.4. Atharva Véda
Sưu tập các chú thuật, không quan hệ đến việc cúng tế, hình thành vào thế kỷ thứ 10 TTL, tổng cộng có 20 quyển. Tuy chủ yếu chép các phép thuật và bùa chú, nhưng xen kẽ vào đó có các bài khoa học làm mầm móng cho Thiên văn học và Y học sau này.
Bốn bộ kinh Véda trên, sau này đều có những sách viết bằng tiếng Phạn giải thích riêng cho mỗi bộ.
Giáo lý cơ bản của Vệ-Đà giáo cho rằng, con người thường xuyên có mối quan hệ với Thần linh và có sự hòa đồng với vũ trụ. Do đó, chỉ có cúng tế, cầu đảo thì con người mới được Thần linh phù hộ trong mọi công việc. Song hành với các buổi cầu nguyện là những cuộc hiến tế lớn. Những đồ hiến tế như: Thịt, bơ, sữa, rượu, được dâng lên Thần linh bằng cách đốt trên giàn hỏa.
Việc cúng tế Thần linh rất quan trọng, nên dần dần đội ngũ các thầy cúng tế trở nên quan trọng, có uy tín và quyền lực nhất trong xã hội Ấn Độ, hình thành đẳng cấp Tăng lữ Bà-La-Môn sau này.
2. Bà-La-Môn giáo
Đạo Bà-La-Môn hình thành trên cơ sở Vệ-Đà giáo, khoảng 800 năm trước Tây lịch, tức là một thời gian không dài lắm trước khi Đức Phật Thích Ca mở Phật giáo ở Ấn Độ.
Đạo Bà-La-Môn đưa ra những kinh sách giải thích và bình luận Kinh Véda như: Kinh Brahmana, Kinh Upanishad, Giải thích về Maya (tức là Thế giới ảo ảnh) và về Niết bàn.
Đạo Bà-La-Môn thờ Đấng Brahma là Đấng tối cao tối linh, là linh hồn của vũ trụ.
2.1. Sự phân chia giai cấp xã hội
Đạo Bà-La-Môn phân chia xã hội Ấn Độ làm 5 giai cấp. Ai sinh ra trong giai cấp nào thì phải ở mãi trong giai cấp đó suốt đời.
2.1.1. Giai cấp trên hết là các Tăng lữ Bà-La-Môn
Họ tự cho rằng họ được sinh ra từ miệng của Đấng Phạm Thiên (Brahma), nên họ được quyền giữ địa vị tối cao trong xã hội, độc quyền cúng tế Thượng Đế và các Thần linh.
2.1.2. Giai cấp thứ nhì là Sát-Đế-Lỵ
Họ được sinh ra từ vai của Đấng Phạm Thiên. Giai cấp này gồm các bậc vua chúa, quí tộc, trưởng giả, công hầu khanh tướng. Họ nắm quyền cai trị và thưởng phạt dân chúng.
2.1.3. Giai cấp thứ ba là Phệ-Xá
Họ được sinh ra từ hông của Đấng Phạm Thiên. Giai cấp này gồm các nhà thương mại, các trại chủ giàu có. Họ nắm kinh tế, chuyên môn mua bán làm ăn với các từng lớp dân chúng trong xã hội.
2.1.4. Giai cấp thứ tư là Thủ-Đà-La
Họ được sinh ra từ chân của Đấng Phạm Thiên. Giai cấp này gồm các nông dân và công nhân nghèo khổ.
2.1.5. Giai cấp thứ năm là Chiên-Đà-La
Đây là giai cấp thấp kém nhất trong xã hội Ấn Độ, gồm các người làm các nghề hèn hạ như: Ở đợ, làm mướn, chèo ghe, giết súc vật, vv …
Giai cấp Tăng lữ Bà-La-Môn dựa vào thế lực tôn giáo để củng cố địa vị và quyền lợi của họ. Họ tìm đủ phương pháp để bảo hộ và duy trì chế độ giai cấp, nương theo thần thoại, chế ra Luật pháp Manu, kỳ thị giai cấp, không cho gả cưới giữa 2 giai cấp khác nhau.
2.2. Giáo luật
Giới Tăng lữ Bà-La-Môn được chia làm 3 bậc: Sơ khởi, Trung và Thượng.
- Sơ khởi là những vị sư cúng lễ thường và những vị phục sự nơi đền chùa. Họ tụng 3 Bộ Kinh Véda đầu, gồm: Rig Véda, Yayur Véda, Sama Véda. Họ hành lễ, chứng lễ các cuộc cúng tế, nên thường trực tiếp với dân chúng.
- Bậc trung là những vị sư bói toán, tiên tri, thỉnh Quỉ Thần, thỉnh thoảng họ làm vài phép linh cho dân chúng phục. Hạng này đọc và giảng giải Bộ Kinh Véda thứ tư là Atharva Véda. Bộ Kinh thứ tư này có nội dung cao hơn 3 Bộ Kinh trước và có những câu Thần chú.
- Bậc thượng là bực cao hơn hết, gồm các vị sư không còn trực tiếp với dân chúng. Hạng này chuyên nghiên cứu các lực vô hình trong vũ trụ.
Hạng Bà-La-Môn sơ khởi phải tu học 20 năm mới lên hạng trung. Hạng trung tu học 20 năm mới lên hạng thượng.
Trên hết là một vị sư chưởng quản tôn giáo làm Giáo Chủ. Vị Giáo Chủ này có 70 vị sư phụ tá.
Các Tăng lữ Bà-La-Môn phải giữ 10 Điều Giới luật:
1. Nhẫn nhục.
2. Làm phải (lấy điều lành mà trả điều ác).
3. Điều độ.
4. Ngay thật.
5. Giữ mình trong sạch.
6. Làm chủ giác quan.
7. Biết rành Kinh Luật Véda.
8. Biết rõ Đấng Phạm Thiên.
9. Nói lời chân thật.
10. Giữ mình đừng giận.
2.3. Thuyết Ashrama
Thuyết Ashrama về 4 giai đoạn mà con người phải trải qua để cho đời sống trần thế nhập vào việc hành sự tôn giáo, kể ra sau đây:
2.3.1. Phạn hành kỳ
Theo thầy học tập Kinh Vệ-Đà, tiếp thu huấn luyện tôn giáo, thời gian là 12 năm.
2.3.2. Gia trú kỳ
Sống cuộc sống thế tục ở gia đình, lấy vợ sinh con, làm các ngành nghề trong xã hội để mưu cầu cuộc sống. không vi phạm chống lại bổn phận của một tín đồ Bà-La-Môn, tiến hành việc thờ cúng ở gia đình và bố thí.
2.3.3. Lâm thế kỳ
Việc nhà đã xong, bản thân hoặc dắt theo vợ vào ẩn cư trong rừng, sống đời khổ hạnh để bản thân chứng ngộ được Đấng Brahma.
2.3.4. Độn thế kỳ
Bỏ nhà đi vân du 4 phương, sống bằng cách nhận bố thí của dân chúng, mục đích để đạt được sự giải thoát của linh hồn.
2.4. Brahman và Atman
- Brahman là nguồn gốc tối cao của vũ trụ, tức là Đại Ngã, là Đại Vũ trụ, là Đại hồn, nay thường gọi là Thượng Đế.
- Atman là bản ngã của con người, là Tiểu Ngã, là Tiểu hồn, Tiểu Vũ trụ. Nó chỉ là một phần rất nhỏ của Đại Ngã tách ra. Do đó, Brahman và Atman đồng bản chất, nên thông đồng được với nhau.
Tu luyện là để đạt được sự giải thoát của linh hồn khỏi các khổ não ràng buộc nơi cõi trần để đem Atman trở về hợp nhất với Brahman.
Nhận thức được Chân lý này, không phải do trí tuệ, mà do sự giác ngộ của toàn bộ bản thể. Nếu không giải thoát được thì không dứt khỏi Nghiệp (Karma), tức là không dứt khỏi Luân hồi, phải đầu thai trở lại cõi trần, hết kiếp nọ tới kiếp kia.
2.5. Nghiệp báo - Luân hồi
Kinh Upanishad đã nêu ra vấn đề Nghiệp báo và Luân hồi một cách có hệ thống.
Nghiệp (Karma) được tạo ra bởi những hành vi thiện ác của con người, sẽ quyết định việc luân hồi chuyển kiếp của linh hồn người ấy sau khi chết. Nếu người nào làm điều thiện, linh hồn sẽ được chuyển kiếp thành người ở giai cấp cao hơn, và có thể thành một vị Thần, nhập vào Thiên Đạo. Nếu người ấy làm nhiều điều ác thì linh hồn sẽ chuyển kiếp đầu thai vào những giai cấp thấp kém khổ sở, và có thể bị trừng phạt đọa đày.
Con đường giải thoát là Thiền định, nhưng con đường tu này quá khổ hạnh, ít người theo được, nên đa số tín đồ theo việc thờ cúng Thần linh, tự kềm chế dục vọng của mình và làm việc từ thiện.
3. Ấn Độ giáo
Tín đồ Hindu đổ về ngôi đền ở Batu Caves, Kuala Lumpur khi mặt trời lên trong lễ hội Thaipusam (hình trái). Lễ hội thần Đầu voi (Lễ hội Ganesh Chaturthi-hình phải), thường kéo dài 10 ngày, là một trong những lễ hội quan trọng nhất của người theo đạo Hindu ở Ấn Độ, kỷ niệm ngày sinh của của thần Ganesh đầu voi thân người. Vào ngày cuối cùng của lễ hội, tượng thần Ganesh được đặt lên xe, rước qua các thành phố trước khi được nhúng xuống một dòng sông, ao hồ, biển.
Đạo Bà-La-Môn là quốc giáo của nước Ấn Độ. Nhưng khi Phật giáo của Đức Phật Thích Ca truyền bá thì ảnh hưởng của Đạo Bà-La-Môn thu hẹp dần. Qua nhiều lần cải cách để phù hợp phần nào trào lưu tiến hóa của dân chúng, đến thế kỷ thứ nhất sau Tây lịch, Đạo Bà-La-Môn biến thành Ấn Độ giáo (nói tắt là Ấn giáo) và còn được gọi là đạo Hindu.
Thế kỉ 18 thì từ "Hindoo" (tiếng Ba Tư Hindu) bắt đầu được dùng và cuối cùng, trong thế kỉ 19, danh từ "Hinduism" trở nên rất thông dụng. Như vậy thì từ "Hinduism" - được dịch là Ấn Độ giáo ở đây - không phải là một danh hiệu tự xưng của một tôn giáo Ấn Độ. Nhưng tên này lại ảnh hưởng đến quan điểm tự nhận của phong trào Tân Ấn Độ giáo (Neo-Hinduism) trong thế kỉ 19 và thế kỉ 20 vì nó gợi ý một sự thống nhất tôn giáo trong cuộc chiến giành độc lập Ấn Độ, và được dùng để phản ứng các khuynh hướng phân chia ngày nay.
Tuy vậy, từ Hinduism có thể gây hiểu lầm. Khi người ta bắt đầu dùng nó thì đã dựa trên hai điều kiện tiên quyết không đúng. Thứ nhất là người ta tin là từ phái sinh từ gốc Ba Tư Hindoo (Hindu) chỉ tín đồ của một tôn giáo nhất định. Thứ hai là người ta cho tất cả những người Ấn đều là tín đồ của tôn giáo này nếu họ không theo các tôn giáo lớn còn lại, ví như Hồi giáo, Công giáo, Do Thái giáo, Phật giáo, Kì-Tô giáo. Cả hai điều kiện tiên quyết bên trên đều bị nhìn nhận sai. Danh từ Ba Tư "Hindu" chỉ có nghĩa tương đương với từ có gốc Hy Lạp là "Indian", và cả hai đều có gốc từ tên con sông lớn Ấn Độ (tiếng Phạn: sindhu, tiếng Ba Tư: hindu, tiếng Hy Lạp: Indós), đã mang đến đất nước nó chảy qua tên này: Hindus là những người xuất xứ từ nước Ấn Độ (india). Ngay khi người Hồi giáo nói tiếng Ba Tư đến xâm chiếm, phân biệt giữa tín đồ Hồi giáo và Hindus thì sự việc này cũng không có nghĩa là tất cả những người Hindu đều là tín đồ của một tôn giáo.
Ấn Độ giáo vẫn giữ những nét chính của Đạo Bà-La-Môn, thờ Đấng Brahma, về sau thờ thêm 2 Đấng nữa là Civa (Siva) và Vishnu hay Christna.
- Đấng Brahma là Thần Sáng tạo,
- Đấng Civa là Thần Tranh đấu,
- Đấng Vishnu là Thần Bảo tồn.
Ba Đấng ấy hợp lại gọi là Tam vị Nhất thể. (Đạo Cao Đài gọi 3 Đấng ấy là Tam Thế Phật, cai quản 3 Ngươn: Thượng Ngươn, Trung Ngươn và Hạ Ngươn, có đúc tượng đặt trên nóc Bát Quái Đài, Tòa Thánh Tây Ninh).
Ấn Độ giáo còn thờ các vị Thần thuở xưa khác như:
- Thần Sấm Indra.
- Thần Mặt Trời Surya
- Thần lửa Agni
- Thần gió Vayu.
- Thần không trung Varuna.
Ấn Độ giáo vẫn giữ sự phân chia giai cấp của xã hội giống như Đạo Bà-La-Môn.
Ấn Độ giáo phân thành nhiều Chi phái, chủ yếu có 2 phái lớn là Vishnu và Civa (Siva), đồng thời nuôi dưỡng nhiều môn phái triết học mà nổi tiếng nhất là 2 môn phái: Védanta và Yoga.
Để dễ dàng hòa nhập vào đông đảo dân chúng, ở giai đoạn này, nhiều nghi thức tế lễ được đơn giản hóa, những sự hiến tế súc vật tốn kém được bãi bỏ. Đến thế kỷ 19 và 20, một số nhà hoạt động nổi tiếng của Ấn Độ giáo như: Ram Mohan Roy, Rama Krishna, Viveka Nanda, đã làm cuộc canh tân lớn đối với Ấn Độ giáo, phục hồi những giá trị cơ bản và loại trừ các yếu tố lạc hậu và thái quá ra khỏi tư tưởng của Đạo này. Chính nhờ khả năng thay đổi thích ứng mà Ấn Độ giáo vẫn luôn luôn là tôn giáo chính của người Ấn và có ảnh hưởng sâu xa đến mọi tầng lớp dân chúng từ xưa tới nay.
Theo thống kê sơ lược năm 1980, Ấn Độ giáo hiện nay có tới 554 triệu tín đồ, đa số là người Ấn Độ.
Trong những năm gần đây, những hoạt động mang tính quốc tế của Ấn Độ giáo rất phong phú :
Năm 1979 tại Allahabad (Ấn Độ), năm 1980 tại Colombo (Tích Lan), năm 1981 tại Népal, đã lần lượt triệu tập Đại hội các tín đồ theo Ấn Độ giáo trên toàn thế giới, để thảo luận các vấn đề khó khăn của Ấn Độ giáo, làm thế nào cho Ấn Độ giáo thích ứng đời sống văn minh của dân chúng hiện đại, và thiết lập những mối liên hệ quốc tế giữa Ấn Độ giáo với các tôn giáo khác một cách hữu nghị tốt đẹp.
*
* *
Ấn Độ giáo
Biểu tượng của Ấn Độ giáo được thế giới biết đến
Ấn Độ giáo là tên chỉ những nhánh tôn giáo chính có tương quan với nhau và hiện còn tồn tại ở Ấn Độ. Khoảng 80% người Ấn Độ tự xem mình là người theo Ấn Độ giáo và người ta cho rằng, có khoảng 30 triệu người theo Ấn Độ giáo sống tại hải ngoại.
Ngôi đền Batu Caves, ở Kualalamper, Malaysia có bức tượng Chúa tể Murugan cao thứ 2 trên thế giới là nơi thu hút các tín đồ trong lễ hội Thaipusam.
1. Khái niệm "Ấn Độ giáo"
Kể từ thế kỉ 16 các nhà truyền giáo và du phương thường nhắc đến tôn giáo và phong tục tại Ấn Độ và thường gọi người bản xứ này là "ngoại đạo" (en. pagan, de. Heiden) nếu họ không tự nhận là theo một trong tôn giáo lớn (Ki-tô giáo, Do Thái giáo hoặc Hồi giáo). Họ được gọi theo tiếng Latin là gentiles, tiếng Bồ Đào Nha là gentio và từ đó ra tiếng Anh là gentoo và tiếng Hà Lan/tiếng Đức là Heyden (Heiden). Đến thế kỉ 18 thì từ "Hindoo" (tiếng Ba Tư Hindu) bắt đầu được dùng và cuối cùng, trong thế kỉ 19, danh từ "Hinduism" trở nên rất thông dụng. Như vậy thì từ "Hinduism" - được dịch là Ấn Độ giáo ở đây - không phải là một danh hiệu tự xưng của một tôn giáo Ấn Độ. Nhưng tên này lại ảnh hưởng đến quan điểm tự nhận của phong trào Tân Ấn Độ giáo (Neo-Hinduism) trong thế kỉ 19 và thế kỉ 20 vì nó gợi ý một sự thống nhất tôn giáo trong cuộc chiến giành độc lập Ấn Độ, và được dùng để phản ứng các khuynh hướng phân chia ngày nay.
Ngày nay, người ta biết được hàng loạt tôn giáo của người Ấn Độ và các thông tin nghiên cứu ngày càng phong phú. Thế nên, từ "Hinduism", "Ấn Độ giáo", không thể mang nghĩa là một tôn giáo nhất định của người Ấn mà chỉ là cách gọi mang ý nghĩa bao quát, chỉ một nhóm tôn giáo có sự tương quan với nhau, nhưng khác biệt nhau, xuất phát từ Nam Á (Ấn Độ, Pakistan, Bangladesh). Các tôn giáo này dù có quan hệ với nhau nhưng cũng khác nhau như sự khác biệt giữa Do Thái, Phật, Thiên chúa và Hồi giáo. Chúng có những khái niệm thượng đế khác nhau, có những pho thánh điển khác nhau cũng như những phương pháp tu tập, hình thức thực hiện nghi lễ khác nhau. Chúng có những hệ thần học khác nhau, lập cơ sở trên những nhà thần học, những bậc đạo sư khác nhau, và tôn xưng các thần thể khác nhau như vị Thần tối cao.
Một cách gọi thường gặp nhưng không chính thức và cũng không chính xác của tín đồ Ấn giáo là "Pháp trường tồn". Các tên khác như Ấn giáo Phệ-đà hoặc Bà-la-môn giáo chỉ nêu được những nhánh của Ấn Độ giáo mà thôi.
2. Những chi phái Ấn Độ giáo quan trọng nhất
2.1. Ấn giáo thời Văn minh lưu vực sông Ấn Độ
Lưu vực sông Ấn Độ với hai trung tâm Mohenjodaro và Harappa, thuộc Pakistan hiện nay
Tôn giáo thời Văn minh lưu vực sông Ấn Độ (hưng thịnh khoảng 2300-1750 TCN) chỉ có thể được dựng lại một cách khiếm khuyết từ các công trình khảo cổ. Nhìn chung thì các cách diễn giảng những di tích này đều nhất trí ở điểm là những thành phần của nền văn hoá Indus vẫn tiếp tục tồn tại và có phần được hấp thụ bởi những tôn giáo cổ điển khác của Ấn Độ. Các hình tượng trên những con ấn bằng đá steatite (talc) ở những nơi như Mohenjodaro, Harappa và những khu định cư khác cho thấy những vị thần cây, được các nhà nghiên cứu xem là tiền thân của các loài La-sát và La-sát nữ sau này. Một hình Thần thể trong tư thế ngồi của một hành giả Du-già cho thấy là có thể nguồn gốc của Du-già bắt đầu từ thời văn minh Indus. Người ta cũng tìm thấy một Thần thể ngồi giữa đám thú, được xem là Thú chủ, "chúa tể loài cầm thú" và - có thể là sai - tiền thân của thần Thấp-bà. Hình tượng được xem là dương vật dựng đứng của Thấp-bà có lẽ chỉ là một sợi thắt lưng lỏng và vì những thần thể này mang trang vật trên cánh tay nên các nhà khảo cổ chưa xác định được đây là hình tượng nam hay nữ. Tắm rửa theo nghi lễ giữ một vai trò quan trọng vì có nhiều dấu tích của những nhà tắm trang trọng được xây rất công phu (có thể được hấp thụ bởi các nhánh tôn giáo Ấn Độ sau này dưới dạng cái ao ở đền thờ). Tuy nhiên, người ta không tìm thấy dấu tích của một ngôi đền thờ nào. Việc diễn giảng những vòng đá như dương vật Thấp-bà và âm hộ (nền của các vòng đá) và các tượng phụ nữ bằng đất nung như các vị Thiên mẫu vẫn là những phỏng đoán.
2.2. Ấn giáo vệ-đà
Nguồn gốc và thánh điển
Một trang của Lê-câu-phệ-đà bản tập, ấn bản của nhà Ấn Độ học Max Müller, trình bày hai câu kệ Puruṣasūkta, 10.90, với chú giải của Sāyaṇa
Với tư cách là tôn giáo cổ nhất Ấn Độ với thánh điển còn lưu lại, Ấn giáo Phệ-đà giữ một vai trò đặc biệt trong việc nghiên cứu tôn giáo sử của Ấn Độ. Tôn giáo này có nhiều điểm rất giống tôn giáo Cổ Iran và qua tên của các vị thần, người ta có thể thấy được mối quan hệ với tôn giáo La Mã, Hy Lạp và Điều Đốn (người Đức thời xưa). Trong một văn bản hợp đồng của Mitanni (một đế quốc Ấn-Ba Tư miền bắc khu vực Lưỡng Hà), người ta tìm thấy tên của các vị thần Phệ-đà như Mật-đa-la, Phạt-lâu-na, Nhân-đà-la và các Mã Đồng.
Tín đồ Phệ-đà giáo là những bộ tộc bán du mục, du nhập Ấn Độ từ miền Tây và Tây bắc trong khoảng thời gian 1700-1200 trước CN qua nhiều đợt. Họ tự gọi là Nhã-lợi-an. Tôn giáo của họ thuộc hệ đa thần với cơ sở nghi lễ tôn giáo là việc cúng tế thần linh. Người thực hiện cầu đảo thần linh bằng một bài tán tụng. Đàn tế lễ được lập một cách nghiêm trang với ba loại lửa, việc tế lễ được thực hiện bởi nhiều tế sư khác nhau cùng với các bài kệ tụng, câu tế đảo, và các chân ngôn. Vật tế lễ là Tô-ma, thú vật, bơ lỏng, ngũ cốc và thực phẩm đã được nấu chín. Tổ tiên cũng được cúng tế. Bốn bộ Phệ-đà (Tứ Phệ-đà) là những tác phẩm tôn giáo và thi ca sớm nhất của gia đình hệ ngôn ngữ Ấn-Âu. Trong bốn bộ này, Lê-câu-phệ-đà giữ một vai trò đặc biệt, bao gồm mười mạn-đà-la với 1028 bài tán tụng (vì vậy cũng được dịch nghĩa là Tán tụng minh luận). Lê-câu-phệ-đà được xem là nguồn văn bản cổ nhất ghi lại các khái niệm thượng đế và thần thoại của những người Nhã-lợi-an Phệ-đà. Công trình biên tập Lê-câu-phệ-đà có lẽ được kết thúc vào khoảng 1000 TCN.
Bốn bộ Phệ-đà cùng với các bộ Phạm thư (có nội dung chỉ rõ nghi thức tụng niệm, làm lễ), Sâm lâm thư (có nội dung phỏng đoán về những vấn đề siêu hình), cũng như Áo nghĩa thư được xem là những văn bản Thiên khải, tức là được "trời khai mở cho thấy". Chúng đã gây ảnh hưởng rất lớn đến các nhánh tôn giáo sau này tại Ấn Độ. Người Ấn Độ thời Phệ-đà cầu mong các thần thánh ban cho nhiều con, sức khoẻ, phồn vinh, thắng kẻ thù, một cuộc sống trăm năm cũng như sự thứ lỗi cho những lần vi phạm quy luật vũ trụ hoặc "chân lí", và sau khi chết được lên thiên đường, trú xứ của Đế Thích và chư thiên khác. Trách nhiệm của những người sùng tín là: 1. nghiên cứu kinh điển, giữ đúng lễ nghi tế tự, 2. tế tự chư thiên và tổ tiên và 3. nuôi dưỡng con trai để có thể giữ truyền thống cúng tế lâu dài.
2.3. "Bà-la-môn giáo" và những bước phát triển mới
Sự phát triển của tôn giáo Phệ-đà theo hướng nhấn mạnh sự thanh tịnh trong khi thực hiện tế lễ thần thánh đã mang lại một sự chuyên hoá trong giới Bà-la-môn trong thời đoạn 1000-500 TCN. Nó cũng đồng thời loại những người ở cấp dưới, phần lớn là không thuộc nhóm Nhã-lợi-an, thuộc cấp nô lệ, ra khỏi việc thực hành tế lễ cũng như nghiên cứu Phệ-đà.
Trong tay của các Bà-la-môn, bộ môn tế lễ đã trở thành một khoa học xử lí mối tương quan giữa năng lực hữu hiệu trong quá trình tế lễ và quy luật vũ trụ. Những mối tương quan giữa đại vũ trụ và vi quan vũ trụ, giữa chân ngôn với năng lực đi kèm và đối tượng được chân ngôn chỉ đến cũng như giữa hành vi tế lễ và sự việc xảy ra trong tương lai, tất cả đã dẫn đến một quan niệm bao gồm thế gian và sự tế lễ mà trong đó, người ta không cần thần thánh nữa. Thời đoạn này của Phệ-đà giáo cũng được gọi là Bà-la-môn giáo. Trong thời gian này, người ta tìm thấy những gì ban đầu chỉ được nhắc đến sơ qua trong Phạm thư, và không lâu sau đó được các Áo nghĩa thư trình bày rõ ràng: Khái niệm tái sinh và quy luật nhân quả (nghiệp). Giáo lí mới này cho rằng, những hành động tốt cũng như xấu trong đời này sẽ mang kết quả trong đời sau và như thế, nó cũng khiến người ta rút lui dần từ mục đích nguyên thuỷ của Phệ-đà giáo: Một cuộc sống trên thiên đường giờ đây không còn là sự việc cứu cánh vì nơi đó vẫn chịu quy luật tái sinh tái tử cũng như nghiệp quả. Như vậy thì chỗ giải thoát không thể có được nơi chư thiên và cũng không thể đạt được qua việc cúng tế. Giải thoát chỉ có thể được thực hiện qua trí huệ và mục đích của nhận thức này là trạng thái bất tử (sa. amṛtatva), cơ sở của tất cả những hiện hữu: brahman, hoàn toàn tương đồng với ātman, cái tiểu ngã. Với khái niệm này, tôn giáo Phệ-đà đã vượt qua cái bóng của chính nó.
Ý nghĩa của sự cúng tế được ghi vấn lại và con đường được mở rộng cho những phong trào tôn giáo cải cách mới như Phật giáo, Kì-na giáo, cũng như những nhánh vô thần khác (ví như Số luận phái, xem thêm Triết học Ấn giáo), hệ Bất nhị nhất nguyên và những tôn giáo thờ Nhất thần. Một vài phong trào nêu trên phản đối độc quyền thực hiện nghi lễ của Bà-la-môn và phản đối chế độ chủng tính nói chung.
Tôn giáo Phệ-đà mất vị trí hàng đầu ở Bắc Ấn trong những thế kỉ cuối trước CN, tại Nam Ấn thế kỉ thứ nhất. Nó vẫn tồn tại, nhưng chỉ trong một phạm vi hạn chế và gây ảnh hưởng nhất định trong lĩnh vực triết học dưới dạng Di-mạn-sai. Sau sự phát hiện Phệ-đà của các nhà nghiên cứu châu Âu và được kích động bởi tâm tư hào hứng truy nguyên của họ, người Ấn Độ cũng đã quay về với giáo lí Phệ-đà với những dấu hiệu rõ rệt trong trào lưu Tân Ấn Độ giáo cải cách sau này.
2.4. Ấn giáo Tì-thấp-nô
Hắc Thần, hiện thân của Tì-thấp-nô, và người yêu là Radhā
Tì-thấp-nô giáo là một tôn giáo nhất thần với cơ sở xuất phát từ sự đồng hoá vị thần Tì-thấp-nô trong tôn giáo Phệ-đà và vị thần siêu việt Na-la-diên-na, cũng như từ sự hoà nhập của một số lễ nghi phổ biến, đặc biệt là việc tôn xưng Hắc Thần ở Bắc Ấn Độ giữa thế kỉ thứ 6 và thứ 2 TCN. Tì-thấp-nô Na-la-diên-na được tôn xưng là Bạc-già-phạm - nghĩa là Thế Tôn - và các tín đồ được gọi là Bạc-già-phạm đồ. Nên lưu ý là cách gọi Tì-thấp-nô giáo hoặc Tín đồ Tì-thấp-nô chỉ mới xuất hiện ở thế kỉ thứ 5.
Trong hình tượng Hắc Thần, người ta thấy được sự hoà hợp của nhiều trào lưu tế lễ thành một đơn vị. Cùng với Ba-la-la-ma - một Thần thể có những nét âm phủ cũng như tương quan đến phong tục tôn thờ rắn rồng và được xem là người anh - Hắc Thần được tôn thờ như một cặp thần và được xây đền thờ. Hắc Thần cũng được thờ trong nhóm Ngũ Anh Hùng gồm chính Hắc Thần, em là Ba-la-la-ma, hai con trai là Tam-ba, Đại Hùng Kiệt và cháu là A-nậu-lâu-đà trong bộ tộc Vrishni. Sau việc loại Tam-ba ra khỏi nhóm này thì những đại biểu của một trong hai nhóm quan trọng còn lại - các vị thuộc nhóm Ngũ Dạ - trong bốn thiên nhân còn lại những bước phân tán đầu tiên của thần thể tối cao. Nội bộ những đại biểu của nhóm thứ hai, các tín đồ Bạc-già-phạm, thì Hắc Thần Bà-tu-đề-bà được xem là hiện thân toàn vẹn của thần Tì-thấp-nô Na-la-diên-na, được tôn xưng là vị thần tối cao. Vào khoảng thế kỉ thứ 6, 7, Tì-thấp-nô giáo lại đạt được một vị trí quan trọng vì đã hấp thụ phần lớn của một trào lưu thờ tự thần mặt trời. Hai trường sử thi Ấn Độ, Rāmāyaṇa, miêu tả cuộc đời của vị anh hùng Rāma, hiện thân của thần Tì-thấp-nô, và Mahābhārata, bao gồm toàn bộ Chí Tôn ca, đã giúp phổ biến Tì-thấp-nô giáo đến những nước Đông Nam Á.
Hai nhóm quan trọng nhất của Tì-thấp-nô giáo là Ngũ Dạ và Bạc-già-phạm. Nhóm Bạc-già-phạm tuân thủ giáo lí của Bà-la-môn giáo trước đây trong khi nhóm Ngũ Dạ được xem là phi chính thống. Từ thời vương triều Cấp-đa (tk. 5) thì ranh giới giữa hai nhóm này đã mờ dần. Những nhóm quan trọng xuất hiện sau và tồn tại đến ngày nay là nhóm Śrīsaṃpradāya, có nguồn từ giáo lí Chế hạn bất nhị của La-ma-nã-già (1055-1137) và được phân thành nhiều nhánh nhỏ khác nhau; nhóm Brahmasaṃpradāya với học thuyết Nhị nguyên của Madhva (~1238-1317); nhóm Rudrasaṃpradāya theo giáo lí Bất nhị nhất nguyên thuần tuý của Viṣṇusvāmin với hai nhánh được lập bởi Vallabha và Caitanya; và nhóm Sanakādisaṃpradāya, được Nimbārka sáng lập, theo giáo lí Nhị nguyên kiêm bất nhị. Ngày nay, Tì-thấp-nô giáo được xem là một trong hai trào lưu tôn giáo Ấn Độ quan trọng nhất song song với Thấp-bà giáo.
2.5. Ấn giáo Thấp-bà
Thấp-bà dưới dạng Du-già sư (yogin) đang toạ thiền, Bangalore
Thấp-bà giáo là một tôn giáo phần lớn theo thể hệ nhất thần, nhưng một vài nhánh thiên về mối quan hệ nhị nguyên Thấp-bà-Tính lực hoặc thừa nhận tính đa nguyên với nhiều linh hồn vĩnh cửu. Tôn giáo này cũng xuất phát từ mối quan hệ với một vị thần đã được nhắc đến trong thánh điển Phệ-đà là Lỗ-đặc-la. Lỗ-đặc-la được miêu tả là hung bạo, nguy hiểm. Ông cai quản lĩnh vực bệnh tật và chữa trị; mũi tên của ông là những điều âu lo của các vị thần khác và những cơn bão tố, hiện thân của thần gió (Phong thần), được xem là những hiện tượng tuỳ tòng ông. Thấp-bà, dịch ý là "cát tường", "thiện", là một uyển ngữ được dùng để hoãn hoà vị thần hung tợn này. Ông được gọi là Tự tại chủ, Đại tự tại chủ.
Theo giáo lí cao nhất thì Thấp-bà dưới dạng tối cao không mang bất cứ một thuộc tính nào và đồng nhất với Phạm thiên của hệ thống Phệ-đàn-đa. Về khía cạnh nhân cách thì Thấp-bà có thuộc tính, bao hàm hai nguyên lí nam cũng như nữ. Nguyên lí nữ được thể hiện qua tính lực, tức là nhân tố chủ động trong nhận thức, ý muốn, hành động, tự che đậy và ban ân của Thượng đế. Trong thần thoại, nguyên lí nữ được xem là vợ của thần Thấp-bà, dạng hiền hậu tịch tĩnh là Tuyết sơn thần nữ, dạng phẫn nộ hoặc tàn phá là Đỗ-nhĩ-ca.
Chính thần Thấp-bà lại xuất hiện trong thần thoại như một Du-già sư hoặc một vị thần hàng phục yêu quái, tàn phá thế giới. Hai hình tượng có liên hệ đến con đường giải thoát của tín đồ Thấp-bà giáo. Con đường xuất phát từ việc tôn xưng thần Thấp-bà, qua thiền quán cho đến sự giải thoát khỏi những trói buộc của của tâm linh cá biệt mang hình tướng trong thế gian. Sau đó, tâm linh này đạt tâm thức tối thượng của đấng tối cao. Các trói buộc phát sinh từ sự vướng mắc vào vật chất và qua đó, năng lực tri thức và hoạt động vô biên của tâm thức tối thượng bị những nhân tố như sau hạn chế tối đa: Thời gian, không gian và quy luật nhân quả, giới hạn của cảm nhận, giới hạn của tri thức và khả năng hành động. Qua sự vây phủ làm u tối tâm thức nên dị biệt và đa dạng của các hiện tượng xuất hiện, thay thế cái đơn nhất trong tâm thức tối cao của tất cả những hiện hữu. Diệt trừ cái thiên hình vạn trạng này - và như thế cũng có nghĩa là diệt trừ thế gian qua ân sủng của thần Thấp-bà - được thực hiện bằng sự bộc phát của tri thức giải thoát, phá huỷ tấm màn vô minh, giải phóng linh hồn của tín đồ ra khỏi vòng sinh tử.
108 Liṅga được khắc trên đá, bờ sông Tungabhadra, Hampi, Ấn Độ
Đồ tượng quan trọng nhất của tín đồ Thấp-bà là Liṅga, được xem là biểu tượng của dương vật. Thánh điển bao gồm các bộ A-hàm và Đát-đặc-la. Với thời gian, Thấp-bà giáo hấp thụ một loạt truyền thống sùng bái độc lập khác, trong đó có truyền thống thờ cúng vị thần chiến tranh Skanda và Gaṇeśa (cả hai đều được xem là con của Thấp-bà), sự sùng bái rắn rồng, một phần của truyền thống tôn thờ mặt trời và nhiều thần thể và nghi thức thờ phụng của các địa phương khác.
Có nhiều trường phái khác nhau trong Thấp-bà giáo. Trường phái Tôn thờ Thú chủ giữ một vị trí quan trọng trong thời gian đầu với phong cách tu tập khổ hạnh, tự tách li ra khỏi xã hội một cách khiêu kích. Từ phái này lại phát triển một số nhánh nhỏ với những quan điểm rất cực đoan, ví dụ như nhánh Kāpālika. Ngược lại, trường phái Tôn thờ Thấp-bà lại theo các phong tục Bà-la-môn giáo rất sớm. Cả hai trường phái đều chú trọng việc luyện tập Du-già và đã góp phần rất nhiều trong việc phát triển phương pháp này. Khống chế du-già hoặc Kuṇḍalinī du-già được nhánh Nātha tại Đông Bắc Ấn Độ phát triển. Tại Nam Ấn, trào lưu Tín ngưỡng đã dẫn chấn hưng Thấp-bà giáo. Song song với những bộ A-hàm và sự tiếp xúc tư tưởng Phệ-đàn-đa, những bài tụng niệm sùng tín của nhóm Nāyanār cũng được xem là nguồn gốc của trường phái Thấp-bà tất-đàn-đa tự cho là sự hoàn tất tối hậu của Thấp-bà giáo.
Trong thế kỉ 12, một trường phái khác là Vīraśaiva xuất hiện, hàm chứa một thành tố cải cách xã hội khá lớn. Dưới ảnh hưởng của học thuyết Bất nhị phệ-đàn-đa, trường phái Thấp-bà Kashmir được thành lập trong thế kỉ thứ 8, nhấn mạnh vào sự hoà hợp tín ngưỡng và Đát-đặc-la thành một giáo lí nhất nguyên. Thấp-bà giáo vẫn gây ảnh hưởng lớn đến xã hội Ấn Độ và song song với Tì-thấp-nô giáo, nó vẫn là nhánh tôn giáo lớn và quan trọng nhất của tín đồ Ấn Độ giáo.
2.6. Ấn giáo Tính lực
Giữ vị trí trung tâm sùng bái của Tính lực giáolà Thiên nữ Tính lực Chỉ Thiên nữ này nhận thức và hành động, tạo tác, gìn giữ và tiêu huỷ thế giới, làm toại nguyện, ban ân, giải thoát. Thiên nữ Tính lực là sự tổng hợp của tất cả những năng lực, nghĩa là năng lực của tất cả các vị thần, đặc biệt là thần Thấp-bà và Tì-thấp-nô.
Về mặt lịch sử thì Tính lực giáo xuất phát từ những trào lưu tôn giáo bộ tộc. Có thuyết cho rằng, Tính lực giáo có thể bắt nguồn từ việc tôn thờ Thiên nữ thời Văn minh lưu vực sông Ấn Độ nhưng thuyết này vẫn chưa được chứng minh một cách thuyết phục. Từ những thế kỉ đầu CN, Tính lực giáo được hoà nhập vào Thấp-bà giáo, và khoảng từ thế kỉ thứ sáu lại đạt vị trí quan trọng qua sự hỗ trợ của truyền thống Bà-la-môn, sau lại được chủng tính Sát-đế-lợi (chủng tính vua chúa và quân đội) tôn sùng vì được xem là nữ thần chiến tranh. Nhưng chỉ từ thế kỉ thứ 10, Thiên nữ Tính lực mới vượt hẳn các vị thần nam tính khác, đặc biệt là Thấp-bà, và kể từ đây, mối quan hệ nam nữ được đảo ngược: Không có Thiên nữ Tính lực thì các vị thần khác không còn khả năng nhận thức và hoạt động. Với thời gian, Tính lực giáo đã hấp thụ nhiều truyền thống tôn sùng các nữ thần địa phương, hoà nhập họ vào truyền thống thờ phụng Thiên nữ Đỗ-nhĩ-ca hoặc Ka-li và qua đó, đã góp phần rất lớn trong việc Ấn giáo hoá các trào lưu tín ngưỡng bộ tộc. Hiện nay, Tính lực giáo vẫn còn giữ một vị trí quan trọng trong đời sống tôn giáo tại Ấn Độ. Song song với các bộ Đát-đặc-la có cùng với Thấp-bà giáo, Tính lực giáo còn có những bộ thánh điển riêng, xuất hiện kể từ thế kỉ thứ 10. Việc sùng bái Thiên nữ Tính lực bao gồm việc cúng tế súc vật (cá, gà trống, dê, bò), thậm chí cả người cho đến thời đế quốc Anh. Công phu tu luyện bao gồm các nghi lễ Đát-đặc-la với chân ngôn và những biểu tượng bí mật, thỉnh thoảng bao gồm sự giao hợp theo nghi thức Mật giáo.
2.7. Ấn giáo Bất nhị Phệ-đàn-đa nhất nguyên
Giáo lí Bất nhị Phệ-đàn-đa nhất nguyên cũng tự phát triển thành một giáo phái riêng biệt. Đại biểu xuất sắc nhất của tông phái này là Thương-yết-la, theo truyền thuyết thì sống vào khoảng 788-820 (theo các nhà nghiên cứu hiện đại thì phải trước đó khoảng 100 năm). Ba điểm khởi phát của Thương-yết-la là Áo nghĩa thư, Chí Tôn ca và các bộ Phạm kinh. Trên cơ sở này, Thương-yết-la đã kiến lập một thế giới quan và một giáo lí giải thoát đi xa những quan điểm của Phệ-đà giáo trước đây: Thế giới, cùng với các vị thần, là sản phẩm của huyễn ảnh, là huyễn tượng. Chỉ Phạm thiên mới sở hữu hiện thực tối cao và Phạm thiên lại đồng nhất với tiểu ngã. Từ việc hoá đồng Phạm thiên và tiểu ngã, Thương-yết-la kết luận là không có những linh hồn cá biệt. Tất cả những đa dạng đều là hư huyễn, chỉ có giá trị tạm thời, chỉ là những hiện thực tương đối. Sự đa dạng biến mất khi trí huệ cứu cánh dẫn dắt tâm thức cá nhân hoà nhập với Phạm thiên và như vậy có nghĩa là dẫn đến giải thoát. Bất nhị Phệ-đàn-đa đã gây ảnh hưởng lớn đến Thấp-bà giáo, đã đóng dấu ấn của nó trong Thấp-bà giáo nhánh Kashmir. Bất nhị Phệ-đàn-đa được Tì-thấp-nô giáo cải biến rất nhiều, ví dụ như trong giáo lí Chế hạn bất nhị của La-ma-nã-già. Nhưng điểm nổi bật của giáo lí Bất nhị Phệ-đàn-đa này là việc nó ảnh hưởng rất lớn đến trào lưu Tân Ấn Độ giáo sau này.
2.8. Tân Ấn Độ giáo
Tân Ấn Độ giáo (neo-hinduism) khởi đầu như một phong trào cải cách, đã góp phần rất lớn trong phong trào đấu tranh giành độc lập tự do của Ấn Độ trong thế kỉ 19, 20 và đặc biệt được phổ biến trong giới thượng lưu thành thị. Tuy nhiên, Tân Ấn giáo sớm đã cho thấy khuynh hướng tập hợp rất mạnh, tìm cách dung hợp các truyền thống tôn giáo Ấn Độ và tiếp nối chúng với những khái niệm và lí tưởng có nguồn từ Cơ Đốc giáo và Hồi giáo. Phong trào này thể hiện dưới nhiều dạng - địa phương cũng như toàn quốc - và những nhánh quan trọng đáng kể nhất là:
- Brāhma Samāj ("Phạm hội"), được thành lập bởi Rām Mohan Roy (1772-1833) năm 1828, sau lại mang đậm dấu ấn của hai nhà lĩnh đạo Devendranāth Tagore (1817-1905, bố của Rabindranath Tagore) và Keshab Chandra Sen (1838–1884). Brāhma Samāj bác bỏ chế độ chủng tính Ấn Độ cũng như những tín ngưỡng cực đoan của truyền thống Ấn Độ giáo như việc hoả thiêu góa phụ (satī), phản đối việc tôn thờ thánh tượng. Nhìn chung, quan điểm luân lí và thực hành của Brāhma Samāj chịu ảnh hưởng Cơ Đốc giáo rất mạnh.
- Ārya Samāj ("Thánh hội"), được Dayānanda Sarasvati thành lập vào năm 1875. Nhóm này độc duy dựa vào nền tảng của thánh điển Phệ-đà (veda), nhưng lại dùng nó một cách rất tuyển trích. Chủ trương không tôn thờ thánh tượng tuy bị ảnh hưởng với Cơ Đốc giáo, nhưng lại được giải thích theo Phệ-đà. Nhìn chung, Ārya Samāj tìm cách đối đầu các nhà truyền đạo Cơ Đốc bằng một truyền thống tôn giáo tương đương, đặc thù Ấn Độ.
- Rāmakṛṣṇa ("La-ma Hắc Thần"), được thành lập năm 1897 bởi Svāmī Vivekānanda (1863-1902) để tưởng niệm đến tôn sư là Rāmakṛṣṇa Paramahaṃsa (1836-1886). Trên cơ sở Bất nhị Phệ-đàn-đa, tất cả các tôn giáo đều được xem là những con đường dẫn đến mục đích tối hậu mặc dù chúng được xem là thấp vì còn vướng mắc vào những hiện thực cấp bên dưới. Từ Cơ Đốc giáo, hiệp hội Rāmakṛṣṇa hấp thụ thành phần tham gia công tác xã hội, nhưng lại giải thích bằng những truyền thống Ấn Độ như chúng được ghi lại trong Chí Tôn ca và giáo lí nghiệp quả.
Các nhánh truyền đạo Ấn Độ được dẫn đầu bởi các "Gurus" gốc Ấn tại phương Tây có thể được liệt kê vào Tân Ấn Độ giáo. Tại Ấn Độ, Tân Ấn Độ giáo chính nó lại có khuynh hướng dễ bị ảnh hưởng bởi chủ nghĩa duy vật (materialism) và chủ nghĩa bất khả tri (agnosticism) của phương Tây hơn là hai tôn giáo có truyền thống lâu dài là Thấp-bà giáo và Tì-thấp-nô giáo.
3. Cơ sở chung của các nhánh Ấn Độ giáo
Vì xuất phát từ những truyền thống tương quan mật thiết với nhau, ảnh hưởng liên tục lẫn nhau và phát triển lâu dài trong một môi trường, dưới những điều kiện chính trị, xã hội và kinh tế gần như giống nhau nên tất cả những nhánh tôn giáo Ấn Độ đều mang những điểm tương đồng rất rõ.
3.1. Luân hồi
Thuộc về những điểm căn bản chung là quan điểm luân hồi, là thừa nhận hiện tượng thành, trụ, hoại và diệt của thế giới hiện tượng theo chu kì. Cùng với nó, người ta thấy một sự đánh giá rất cao của cội nguồn, được xem là thanh tịnh và toàn hảo. Từ đó lại phát xuất một cách đánh giá đạo đức ngược dòng: Thế giới không tiến bộ theo thời gian mà chỉ suy đồi cho đến lúc một vị thần xác định một khởi điểm mới. Trong giai đoạn ở giữa, luân lí suy đồi, trí huệ hạ giảm. Loài người hiện đang sống trong thời mạt thế, thời kì cuối của bốn thời kì của kiếp này. Quan điểm này lại khởi phát một sự tôn kính truyền thống. Kiến thức truyền thống được tôn kính và gìn giữ vì tuổi tác mặc dù thực tế nó đã được thay thế bằng những kiến thức mới. Qua đó người ta có thể hiểu được vì sao tất cả tín đồ Ấn Độ giáo tôn kính các bộ Phệ-đà mặc dù thực tế họ gần như không biết chúng và cũng chẳng cần chúng trong giáo lí hoặc quá trình tu tập của họ.
Đi cùng với thuyết luân hồi là thuyết tái sinh và thuyết nhân quả. Tất cả những truyền thống tôn giáo cao cấp xuất phát từ tiểu lục địa Ấn Độ - kể cả Phật giáo và Kì-na giáo - đều thừa nhận thuyết này mặc dù có một vài điểm trong đó được biến đổi. Thuyết này đòi hỏi học thức nên chỉ ảnh hưởng đến những giai cấp trung lưu và thượng lưu: Trong giai cấp thấp hoặc ở những bộ tộc - như vậy là phần lớn của dân số Ấn Độ - thì thuyết này chỉ có ít, hoặc không có ảnh hưởng gì.
3.2. Chế độ chủng tính
Tất cả những nhánh Ấn Độ giáo đều hoạt động trong chế độ chủng tính, mặc dù phần lớn đã phản đối kịch liệt chế độ này. Trong những nhánh đề cao tín ngưỡng, chế độ này hoàn toàn không có một cơ sở hợp pháp hoá nào, nhưng lại được những văn bản cổ về luật pháp đưa ra và đòi hỏi tuy chúng thuộc vào thời hậu phệ-đà và không có bản chất khải thị. Ta có thể xếp chế độ chủng tộc vào mô hình giải thích thuyết luân hồi tái sinh một cách vô mâu thuẫn, nhưng sự việc này không có nghĩa là nó phải được xem là một hiện tượng tất nhiên. Trong Ấn giáo Tì-thấp-nô, Thấp-bà cũng như Tính lực, người ta đã từng tìm thấy những cuộc đấu tranh phản đối chế độ chủng tính nhưng dưới sự đô hộ của các chế độ theo Hồi giáo và Cơ Đốc giáo sau này, không gian cho sự tranh đấu chống lại những cấu trúc truyền thống đã trở nên eo hẹp. Chỉ trong thời cận đại và đặc biệt là sau khi giành được độc lập (1947), chế độ chủng tính mới bị loại ra khỏi hiến pháp.
3.3. Tôn thờ Thánh tượng
Cuối cùng, điểm có chung của tất cả các nhánh Ấn Độ giáo là việc tôn thờ Thánh tượng. Việc tôn thờ này - thường có đối tượng là một vị thần nhất định - đã được phổ biến đến mực độ được thu nhập vào nhánh Bất nhị Phệ-đàn-đa nhất nguyên, mặc dù theo giáo lí này, sự thể hiện của một thần linh vẫn còn nằm trên tầng cấp vô minh, hư huyễn.
Tục đốt xác bên bờ sông Hằng và lễ hội hành xác kỳ lạ Thaipusam để thờ thần chiến tranh thường diễn ra ở các quốc gia có người theo đạo Hindu như Ấn Độ, Singapore hay Malaysia.
Tục lệ thiêu sống góa phụ kinh dị ở Ấn Độ 2
Sati là một tục lệ được thực hiện bởi các tín đồ theo đạo Hindu. Theo đó, khi người chồng qua đời và được đem đi hỏa táng, góa phụ phải tự nhảy vào giàn thiêu theo chồng. Nó được coi là một hành động của lòng mộ đạo cao cả nhất và được cho là sẽ tẩy rửa hết tất cả tội lỗi của người phụ nữ, giúp người đó thoát khỏi vòng luân hồi cũng như đảm bảo sự cứu rỗi cho tâm hồn không chỉ người chồng mà còn cả 7 thế hệ tiếp theo. Cái tên Sati được đặt theo tên của một vị thần, người đã tự vẫn trước sự lăng nhục của cha đối với người chồng - thần Shiva. Hy sinh vì chồng, nhờ vào truyền thuyết này mà đã trở thành một “biểu tượng cho sự dâng hiến của người phụ nữ”. HET= NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).CHUA PHAP NHAN.( USA ).THIEN VIEN KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.26/6/2023.
The Buddha's words in the Nikayas, Volume I I. FAITH 1- BENEFITS OF FAITH Once the Blessed One was in Vesali, calling the bhikkhus: "Monks, there are these five benefits to good men who have faith. What is the year? The Good People, the True People, first of all have compassion for those who have faith, not so for those who do not believe. When visiting, they first visit those who have faith, not so for those who do not. When accepting real life, they accept first of all those who have faith, not so for those who do not. They preach the Dharma first to those who have faith, not to those who do not. Those who have faith, after the breakup of the body, after death, are reborn in a good and heavenly realm. These dhammas, bhikkhus, are five benefits for a good man of faith. Like, Monks, on a good plot of land, at the crossroads, there is a great eagle tree, a refuge for birds. Likewise, bhikkhus, good men with faith are a refuge for the masses, for bhikkhus, for bhikkhunis, for lay men and women. (DTKVN(), Sangha Branch II, chapter 5, Sumana chapter, The benefits of trust, VNCPHVN(*) published 1996, p.369) DISCLAIMER: Faith, according to Buddhism, must be right faith and purity. news belief after having been verified by wisdom. Beliefs that are superficial, vague, and permissive and ignorant of them are superstitions. Therefore, once you have believed, you must understand and understand to strengthen and increase your faith, which is indispensable for the true faith of Buddhism. First of all, Buddhists must establish pure faith in the Three Jewels. Because only the light of the Three Jewels has the power to dispel the darkness of ignorance, extinguishing craving and ending suffering. The pinnacle of faith is faith, absolute trust in the pure mind, the eternal enlightened nature in oneself. Since then, the effort to practice reveals the clear mind and penetrates the truth. When he has faith, the layman gains five benefits. That is: being loved by the Zen deities, visiting them, going to their homes to receive food, preaching the Dharma, and being reborn in heaven when the body breaks up after death. In particular, it is pure faith that is "a refuge for the masses, for bhikkhus and bhikkhunis, for male laypeople and for female laypeople". Faith is the mother of all merit, the basis for the arising of all kusala. Therefore, if you do not have faith, you must establish it. When you have generated pure faith, then strengthen and cultivate it to make it more solid. Right faith and faith in the Three Jewels is one of the important issues that every Buddhist child must accomplish to serve as a basis for learning, self-benefit and others. In the context of the current crisis of belief, skepticism of moral values, and pursuit of pragmatism, more than ever, Buddhists must deeply believe in the Buddha's teachings in order to live towards good, altruism, happiness and solution. escape, and at the same time contribute to preserving and preserving the moral and traditional standards of the nation.L (*) The Great Canon of Vietnam (**) Vietnam Institute of Buddhist Studies 2- Expression of FAITH Once the Blessed One was staying at Gomagga, in the forest of Simsapà, teaching the bhikkhus: Due to these three facts, bhikkhus, a person is known to have faith. What is three? Prefer to see virtuous people; love to listen to magic; with a mind of defilement and greed, living in the house, giving generously with clean hands, enjoys renunciation, is ready when asked, likes to distribute alms. Due to these three facts, bhikkhus, a person is known to have faith. (DTKVN, Tang Branch I, Chapter 3, Small volume, Facts section, VNCPHVN Published, 1996, p.268) DISCLAIMER: Trust and faith in the Three Jewels are important factors that need to be accomplished in order to do this. foundation for practice, good direction. Beliefs are inherent in the heart with different broad and narrow dimensions and depth. Therefore, based on the manifestations of practice in daily life, each person can check his own beliefs or can evaluate the beliefs of others. First of all, a specific expression of trust is respecting and practicing ethical standards and values. When a person admires, praises and respects a virtuous (moral) person, it shows that he is moving towards good, desire to be friends with good, fear evil, deeply believe in cause and effect. The closeness, respect for the true cultivators, always interested in the issue of "good people, good deeds" in society to study and imitate are expressions of people who have faith. The belief of the Buddha's children, according to the wisdom of the Blessed One, always goes hand in hand with understanding. If you want to believe deeply and firmly, you must clearly understand the Dharma, open your eyes to see clearly, then believe is right faith, pure faith. Therefore, interested in studying the scriptures, passionately studying the Dharma in order to better understand the Buddha's teachings and apply them to life for benefits and happiness is the second expression of faith. When you have understood the wonderful dharma, seeing the fragility of human life, you should vow not to hold on to, cling to, and relinquish in life. Giving, giving, letting go, letting go... all joyfully, naturally because it is clear that there is nothing worthy of holding. To live is to give, Devotion is the noble and holy wisdom of pure souls. Only those who have achieved unwavering faith in the Three Jewels can do this complete giving. It turns out, faith is in the heart, but it is also easy to see through the expressions and behaviors in life. And more importantly, the achievement of faith is also the achievement of insight. That is why, the Avatamsaka Sutra says: "Faith is the mother of all virtues." L 3- TRUST Once the Blessed One was traveling among the Kosala people, in the town of the Kālās, in Kesaputta. Then the Kālāmas went to pay homage, sat down to one side, and said to the Blessed One: A number of recluses, brahmins, and venerable sirs, went to Kesaputta. They clarify and brighten their own views, but they reject, scorn, denigrate, and distort the views of others. We have doubts and doubts among these people, who is telling the truth, who is not telling the truth? Don't be quick to believe because of a legend, don't be hasty to believe because of tradition, don't be quick to believe because of the scriptures handed down, don't be quick to believe because of metaphysical reasoning, don't be quick to believe because of a position, Do not rush to believe because it is in accordance with prejudice, do not rush to believe because it comes from a place of authority, and do not rush to believe because the recluse who uttered those words is his guru. This Kālā, when you know for yourself as follows: These dharmas are unwholesome, are sinful; these dharmas are criticized by the wise; These dhammas, if accepted and implemented, lead to unhappiness and suffering, then, Kālā, abandon them. When, Kālā, you know for yourself thus: These dhammas are wholesome, is not guilty; these dharmas are praised by the wise; These dharmas, if accepted and implemented, lead to happiness and peace, then, Kālā, attain and abide. (DTKVN, Tang Branch I, chapter 3, chapter Big, section The people in Kesaputta, VNCPHVN, published, 1996, p.336) DISCLAIMER: Human habit is everything we own, related to We always win. The shadow of the self always covers and obscures, obstructs the penetration of truth and is the source of all suffering. Therefore, trying to clarify one's point of view and stance in order to promote one's self and one's self is an inherently normal thing in the world. However, along with defending one's views is the act of condemning, rejecting and scorning the views of others, especially progressive ones, which is a bad thing; clear manifestation of self-grasping, fanaticism and ignorance. According to the wisdom of the Blessed One, with regard to all views and thoughts, one should be cautious, not hasty to believe, be skeptical, and review everything. Although doubt is one of the defilements that obstruct the holy path, in perception, doubt is an expression of wisdom because "great doubt means great enlightenment". Only after skepticism comes to a firm belief is the path of righteous faith and pure faith of the Buddha's children. If it is not doubted, not reviewed, only believed with eyes closed, then that belief is just superstition, extremely foolish and dark. In his opinion, the World-Honored One has never judged and forced everyone to bow their heads to believe, and always allow and encourage disciples to discuss and discuss his teachings. Disciples' faith in the Dharma is achieved through contemplation, reflection, and contemplation. Especially when it is clear that it is good, there is no sin, the practice brings happiness and joy, and especially on the level of being accepted by wise people, believe, attain and abide. , if not, then definitely give up. Faith must go hand in hand with wisdom to be righteous. So Buddhists are not in a hurry to believe in anything, they only believe after practicing and that brings happiness and peace to themselves and others, in the present and in the future. L 4- FAITH IS ASSETS Supreme One time the Blessed One was staying at Álavi, in the residence of the Yaksha Alavakka. Then Yaksha went and said to the Blessed One: Monk, I will ask you a question. If you can't answer me, I'll make your mind crazy, or I'll break your heart, or grab your leg, and I'll throw you to the other side of the Ganges. Friend, I do not see a single person in the Devas and Demon Realms, Brahma or with them ascetics, brahmins and humans can make My mind crazy or break My heart, or grab Me by foot and throw Me to the other side of the Ganges. However, sage, ask, if you wish. Monk: "What is the supreme wealth for a person? What is good practice, bringing true peace? What is between the tastes, the ultimate sweetness? How to live, called the ultimate life?". This sage: "Trust in people, is the ultimate wealth. The Dharma is skillfully practiced, bringing true peace. Truth among tastes, is the ultimate sweetness. Having to live with wisdom is called the ultimate life.” DISCUSSION: People living in the world often wish to have many things such as property, fame, happiness, etc. However, when asked which of these things is the ultimate, most of them are confused because of the desire. of man is inherently infinite, no stops. For the most part, those who are mature and calm will answer roughly: What meets the most necessary needs in the present is the ultimate. Yaksha Alavakka also possesses many things but still has not satisfied his inherent ambition and arrogance, angry because he does not know what is the ultimate to possess, determined to appropriate. Among all possessions, according to the wisdom of the Blessed One, faith is paramount. This concept is also strange, but if you listen to the Buddha's words, you will realize that property is only a later thing, the result of faith. Because “faith is the mother of merits”, having faith has everything. What to do for long-term happiness is also a big problem? Because the joy that people have is quite a lot, but all are temporary, pass quickly and that joy is difficult to find but easy to lose. With the Blessed One, Only by practicing the Dharma can there be lasting happiness. The sweetness of life is also very much, but most of them are like a little bit of honey stuck on the blade, it will be difficult for those who crave that little honey to avoid the disaster of cutting their tongue. Behind that sweet taste are always traps and dangers lurking. Also because of the pursuit of the sweetness of life, many loved ones have lost their lives, lost their names, even scattered, lost their lives. On the contrary, the happiness of experiencing the truth, liberation and enlightenment, is eternal and peaceful, so it is called the ultimate sweetness. To have a true life, there is only living with wisdom and wisdom. Because, without wisdom, it cannot be called a high and civilized life even though material is adequate. On the other hand, only wisdom is capable of overcoming suffering, destroying wrong views, and achieving self-control and freedom. So, every child of the Buddha must realize the true value of life in order to have faith, practice the Dharma, promote wisdom and experience liberation.L 5- ONLY ONE PERSON Once the Blessed One was in Kimbilà, in Veluvana, teach the bhikkhus: There are these five dangers, bhikkhus, in having faith in a person. What is the year? Bhikkhus, if someone has gained a person's faith, then that person commits an offense, and the Sangha, depending on the offense committed, suspends that person and forces him to sit down at the end. Again, a person who gains a person's faith, then that person goes to another place, or he has a mental disorder or he dies. This person thinks: "The person I admire and like, now that person is suspended by the Sangha, forced to sit down at the end; Now that person has gone away, has lost his mind, is dead" and this person no longer has faith in the monks. Because he no longer has contact with other bhikkhus, this person does not hear the wonderful Dharma, because he does not hear the wonderful Dharma, this person degenerates from the Dharma. These, bhikkhus, are the five dangers to a person's mere faith. DISCLAIMER: Faith in the Three Jewels, especially in the Sangha, is considered an important element of pure faith, increasing one's blessings and spiritual upliftment. The Sangha is a pure and harmonious group, believing in the Sangha means giving full faith to that group. Based on the belief of the Sangha, a Buddhist can be close and close for guidance and study with a monastic. But trusting only one monk and almost ignoring the Sangha is dangerous. Today's monastic community cannot be called absolutely pure, because some of them have not fulfilled their monastic obligations. This fact has a significant impact on the reputation of the monks in general, but it is a personal matter, not related to the essence of the Sangha, which is pure and harmonious. It is for this reason that there exists the phenomenon of some people (who may not have a deep understanding of the teachings or because of their teacher's biased guidance) only believe in one person, who is my teacher, my master. , my guru… and lost faith in the Sangha. This way of believing is easy to fall into obscenity to the point of ignorance, inevitably clinging to the believer and increasing complacency towards the godly. According to the wisdom of the Blessed One, these are dangers. Because when only placing faith in one person, then that person unfortunately ups and downs, prospers according to impermanence, leading to wobble, disappointment, loss of spiritual support and corruption in the Dharma. Therefore, a child of Buddha must build trust, respect for the Sangha. My teacher is just a leaf of the Sangha tree, a cell of the Sangha's body. The Tang tree is always big, with luxuriant branches and strong roots. The leaf may turn yellow and fall, but the great longevity is always strong. Forgetting the big tree to capture the leaf is a disadvantage, mistaking the leaf for a big tree is even more pitiful. And this is also what beginners need to think about in order to achieve pure faith in the Sangha. mistakenly thinking that the leaf is a big tree is even more pitiful. And this is also what beginners need to think about in order to achieve pure faith in the Sangha. mistakenly thinking that the leaf is a big tree is even more pitiful. And this is also what beginners need to think about in order to achieve pure faith in the Sangha.END=NAM MO SHAKYAMUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).VIETNAMESE BUDDHIST DHARMA-EYE TEMPLE.( USA ).GOLDEN ZEN BUDDHIST MONASTERY=VIETNAMESE BUDDHIST NUN=THE WOMEN OF THE SAKYA CLAN CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.26/6/2023.VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=VIETNAMESE BUDDHIST NUN=THE WOMEN OF THE SAKYA CLAN CHAN TANH.
Sunday, June 25, 2023
Lời Phật dạy trong Kinh tạng Nikàya
Tập I
I. LÒNG TIN
1- LỢI ÍCH CỦA LÒNG TIN
Một thời Thế Tôn ở Vesàli, gọi các Tỷ kheo:
Này các Tỷ kheo, có năm lợi ích này cho thiện nam tử có lòng tin. Thế nào là năm?
Các Thiện nhân, các Chân nhân, trước hết có lòng thương tưởng đến các vị có lòng tin, không có như vậy đối với các vị không có lòng tin.
Khi đến thăm, trước hết họ đến thăm những vị có lòng tin, không có như vậy đối với những vị không có lòng tin.
Khi chấp nhận thọ thực, họ chấp nhận trước hết những vị có lòng tin, không có như vậy đối với những vị không có lòng tin.
Họ thuyết pháp trước hết cho những người có lòng tin, không cho những người không có lòng tin.
Người có lòng tin, sau khi thân hoại mạng chung, được sanh lên cõi lành, cõi trời.
Những pháp này, này các Tỷ kheo, là năm lợi ích cho thiện nam tử có lòng tin.
Ví như, này các Tỷ kheo, trên khoảnh đất tốt, tại ngả tư đường, có cây bàng to lớn là chỗ nương tựa cho các loài chim. Cũng vậy, này các Tỷ kheo, các thiện nam tử có lòng tin là chỗ nương tựa cho quần chúng, cho các Tỷ kheo, Tỷ kheo ni, cho nam cư sĩ và nữ cư sĩ.
(ĐTKVN(), Tăng Chi Bộ II, chương 5, phẩm Sumana, phần Sự lợi ích lòng tin, VNCPHVN(*) ấn hành 1996, tr.369)
LỜI BÀN:
Lòng tin, theo Phật giáo phải là chánh tín, tịnh tín tức niềm tin sau khi đã được kiểm chứng bởi trí tuệ. Niềm tin mà hời hợt, mơ hồ và dễ dãi đồng thời thiếu hiểu biết về nó chính là mê tín. Vì thế, đã tin thì phải hiểu và hiểu để củng cố, tăng trưởng niềm tin là điều không thể thiếu đối với chánh tín Phật giáo.
Trước hết, hàng Phật tử phải thiết lập được niềm tịnh tín đối với Tam bảo. Bởi chỉ có ánh sáng của Tam bảo mới đủ năng lực xua tan bóng tối của vô minh, dập tắt tham ái và đoạn tận khổ đau. Đỉnh cao của lòng tin là tín tâm, tin tưởng tuyệt đối vào bản tâm thanh tịnh, tự tánh giác ngộ hằng hữu nơi chính bản thân mình. Từ đó nỗ lực tu tập làm hiển lộ chơn tâm sáng suốt, thể nhập chân lý.
Khi đã có lòng tin, người cư sĩ được năm lợi ích. Đó là: được chư tôn thiền đức thương tưởng, thăm viếng, đến nhà thọ trai, thuyết pháp và khi thân hoại mạng chung được sanh lên cõi trời. Đặc biệt, chính niềm tịnh tín là “chỗ nương tựa cho quần chúng, cho các Tỷ kheo, Tỷ kheo ni, cho nam cư sĩ và cho nữ cư sĩ”.
Đức tin là mẹ của tất cả công đức, là nền tảng để phát sanh mọi thiện pháp. Vì vậy, nếu chưa có lòng tin thì phải thiết lập, khi đã phát khởi được tịnh tín rồi thì củng cố và trau giồi để niềm tin thêm kiên cố. Chánh tín và tịnh tín Tam bảo là một trong những vấn đề quan yếu mà mỗi người con Phật phải thành tựu để làm cơ sở cho việc tu học, lợi mình và lợi người. Trong bối cảnh khủng hoảng về niềm tin, hoài nghi các giá trị đạo đức, chạy theo thực dụng như hiện nay thì hơn lúc nào hết hàng Phật tử phải tin sâu lời Phật dạy để sống hướng thiện, vị tha, an vui và giải thoát, đồng thời góp phần bảo lưu, gìn giữ những chuẩn mực đạo đức, văn hóa truyền thống của dân tộc.L
(*) Đại tạng kinh Việt Nam
(**) Viện Nghiên cứu Phật học Việt Nam
2- BIỂU HIỆN CỦA LÒNG TIN
Một thời Thế Tôn trú tại Gomagga, trong khu rừng Simsapà, dạy các Tỷ kheo:
Do ba sự kiện này, này các Tỷ kheo, một người được biết là có lòng tin. Thế nào là ba?
Ưa thấy người có giới hạnh; ưa nghe diệu pháp; với tâm ly cấu uế xan tham, sống trong nhà, bố thí rộng rãi với bàn tay sạch sẽ, thích thú sự từ bỏ, sẵn sàng khi được yêu cầu, thích phân phát vật bố thí.
Do ba sự kiện này, này các Tỷ kheo, một người được biết là có lòng tin.
(ĐTKVN, Tăng Chi Bộ I, chương 3, phẩm Nhỏ, phần Sự kiện, VNCPHVN ấn hành, 1996, tr.268)
LỜI BÀN:
Lòng tin, niềm tịnh tín Tam bảo là nhân tố quan trọng cần phải thành tựu để làm nền tảng cho sự tu tập, hướng thiện. Niềm tin vốn tiềm ẩn trong lòng với các phương diện rộng hẹp và mức độ sâu cạn khác nhau. Vì thế, dựa vào những biểu hiện tu học trong cuộc sống hàng ngày, mỗi người có thể kiểm nghiệm lại niềm tin của chính mình hoặc có thể đánh giá niềm tin của người khác.
Trước hết, biểu hiện cụ thể của lòng tin là tôn trọng và thực hành các chuẩn mực, giá trị đạo đức. Khi một người hâm mộ, ca ngợi và kính ngưỡng người có giới hạnh (đạo đức), chứng tỏ người ấy đang hướng thiện, mong muốn làm bạn với thiện, sợ hãi những điều ác, tin sâu nhân quả. Sự thân cận, quý kính các bậc chân tu, luôn quan tâm đến vấn đề “người tốt, việc tốt” trong xã hội để học tập, noi gương là biểu hiện của người có lòng tin.
Niềm tin của những người con Phật, theo tuệ giác của Thế Tôn,luôn song hành với hiểu biết. Muốn tin sâu, tin chắc phải hiểu rõ giáo pháp, mở mắt ra để thấy rõ rồi tin mới là chánh tín, tịnh tín. Do vậy, thích thú nghiên tầm kinh điển, say mê học hỏi giáo pháp nhằm hiểu biết sâu sắc hơn lời Phật dạy và ứng dụng vào cuộc sống để được những lợi ích, an vui là biểu hiện thứ hai của lòng tin.
Khi đã hiểu rõ diệu pháp, thấy được sự mong manh của kiếp người, cuộc đời nên nguyện không nắm giữ, chấp thủ và xả ly. Bố thí, cho, buông bỏ, xả… hết thảy một cách hoan hỷ, tự nhiên vì thấy rõ chẳng có gì xứng đáng để nắm giữ. Sống là cho, là phụng hiến chính là minh triết cao cả và thánh thiện của những tâm hồn tịnh tín. Chỉ những ai thành tựu được niềm tin bất động vào Tam bảo mới làm được điều thí xả trọn vẹn này.
Thì ra, niềm tin tuy ở trong lòng nhưng cũng dễ thấy qua những biểu hiện, hành xử trong cuộc sống. Và quan trọng hơn, thành tựu được niềm tin cũng chính là thành tựu tuệ giác. Chính vì vậy, kinh Hoa Nghiêm nói: “Niềm tin là mẹ của các công đức”.L
3- CHÁNH TÍN
Một thời Thế Tôn du hành giữa dân chúng Kosala, tại thị trấn của người Kàlàmà, ở Kesaputta. Rồi các người Kàlàmà đi đến đảnh lễ, ngồi xuống một bên, bạch Thế Tôn:
Có một số Sa môn, Bà la môn, bạch Thế Tôn, đi đến Kesaputta. Họ làm sáng tỏ và làm chói sáng quan điểm của mình nhưng họ lại bài xích, khinh miệt, chê bai và xuyên tạc quan điểm của người khác. Chúng con có những nghi ngờ và phân vân trong những vị này, ai nói sự thật, ai nói sai sự thật?
Này các Kàlàmà, chớ vội tin vì nghe truyền thuyết, chớ vội tin vì theo truyền thống, chớ vội tin vì được kinh điển truyền tụng, chớ vội tin vì lý luận siêu hình, chớ vội tin vì đúng theo một lập trường, chớ vội tin vì phù hợp với định kiến, chớ vội tin vì xuất phát từ nơi có uy quyền và chớ vội tin vì vị Sa môn nói ra những lời ấy là bậc đạo sư của mình.
Này Kàlàmà, khi nào tự mình biết rõ như sau: Các pháp này là bất thiện, là tội lỗi; các pháp này bị những người có trí chỉ trích; các pháp này nếu chấp nhận và thực hiện đưa đến bất hạnh và khổ đau, thì này Kàlàmà, hãy từ bỏ chúng.
Này Kàlàmà, khi nào tự mình biết rõ như sau: Các pháp này là thiện, là không có tội lỗi; các pháp này được những người có trí tán thán; các pháp này nếu chấp nhận và thực hiện đưa đến hạnh phúc và an lạc, thì này Kàlàmà, hãy chứng đạt và an trú.
(ĐTKVN, Tăng Chi Bộ I, chương 3, phẩm Lớn, phần Các vị ở Kesaputta, VNCPHVN ấn hành, 1996, tr.336)
LỜI BÀN:
Thói thường của con người là phàm cái gì vốn của ta, có liên hệ đến ta thì bao giờ cũng tối thắng. Bóng đen của tự ngã luôn bao trùm, che lấp làm chướng ngại sự thể nhập chân lý đồng thời là cội nguồn dẫn đến mọi khổ đau. Vì thế, nỗ lực để làm sáng tỏ quan điểm, lập trường của mình nhằm phát huy cái ta và cái của ta là chuyện bình thường vốn dĩ của thế gian. Tuy nhiên, song hành với việc bảo vệ quan điểm của mình là hành vi lên án, bài xích và khinh miệt quan điểm của người khác, nhất là những quan điểm tiến bộ là một điều tệ hại; biểu hiện rõ nét của chấp ngã, cuồng tín và vô minh.
Theo tuệ giác Thế Tôn, đối với mọi quan điểm, tư tưởng nên thận trọng, chớ vội tin, cần hoài nghi và xét lại tất cả. Dù nghi ngờ là một trong những phiền não làm chướng ngại thánh đạo nhưng trong nhận thức, hoài nghi là một biểu hiện của trí tuệ vì “đại nghi tức đại ngộ”. Sau hoài nghi mới đi đến niềm tin vững chắc là lộ trình của chánh tín và tịnh tín của những người con Phật. Nếu không được nghi, không được xét lại, chỉ nhắm mắt tin theo thì niềm tin ấy chỉ là mê tín, vô cùng ngây dại và tăm tối.
Trong quan điểm của mình, Thế Tôn chưa bao giờ phán quyết rồi bắt buộc mọi người phải cúi đầu tin theo đồng thời luôn cho phép và khuyến khích hàng đệ tử đem ra thảo luận, bàn bạc những lời dạy của Ngài. Niềm tin về giáo pháp của hàng đệ tử được thành tựu sau khi quán sát, tư duy và chiêm nghiệm. Đặc biệt là khi rõ biết về điều đó là thiện, không có tội lỗi, thực hành đem đến hạnh phúc, an vui và nhất là trên bình diện nhận thức được những người trí chấp nhận thì hãy tin theo, chứng đạt và an trú, nếu ngược lại thì dứt khoát từ bỏ.
Niềm tin phải đi liền với trí tuệ mới là chánh tín. Cho nên người con Phật không vội tin bất cứ điều gì, họ chỉ tin sau khi thực hành và điều đó mang đến hạnh phúc, an vui cho mình và người, trong hiện tại và mai sau.L
4- LÒNG TIN LÀ TÀI SẢN TỐI THƯỢNG
Một thời Thế Tôn trú ở Àlavi, tại trú xứ của Dạ xoa Alavakka. Rồi Dạ xoa đi đến và nói với Thế Tôn:
Này Sa môn, ta sẽ hỏi ông một câu. Nếu ông không trả lời ta được, ta sẽ làm tâm ông điên loạn, hay ta sẽ làm ông bể tim, hay nắm lấy chân, ta sẽ quăng ông qua bờ bên kia sông Hằng.
Này Hiền giả, Ta không thấy một ai ở chư Thiên, Ma giới, Phạm thiên hay với chúng Sa môn, Bà la môn và loài người có thể làm tâm Ta điên loạn hay làm bể tim Ta, hay nắm lấy chân quăng Ta qua bờ bên kia sông Hằng. Tuy vậy, này Hiền giả, hãy hỏi đi, nếu ông muốn.
Này Sa môn: “Cái gì đối với người, là tài sản tối thượng? Cái gì khéo hành trì, đem lại chơn an lạc? Cái gì giữa các vị, là vị ngọt tối thượng? Phải sống như thế nào, được gọi sống tối thượng?”.
Này Hiền giả: “Lòng tin đối với người, là tài sản tối thượng. Chánh pháp khéo hành trì, đem lại chơn an lạc. Chân lý giữa các vị, là vị ngọt tối thượng. Phải sống với trí tuệ, được gọi là sống tối thượng”.
LỜI BÀN:
Con người sống trên đời thường mong ước có được nhiều thứ như tài sản, danh vọng, hạnh phúc v.v… Thế nhưng, khi được hỏi trong những thứ ấy cái nào là tối thượng thì đa phần đều lúng túng vì mong ước của con người vốn vô hạn, không có điểm dừng. Đa phần, với những ai chín chắn và bình tâm thì trả lời một cách nôm na rằng: Những gì đáp ứng được nhu cầu cần thiết nhất trong hiện tại là tối thượng.
Dạ xoa Alavakka cũng sở hữu được nhiều thứ nhưng vẫn chưa thỏa mãn tham vọng và kiêu căng vốn dĩ của mình, giận dữ vì không biết cái gì là tối thượng để sở hữu, manh tâm chiếm đoạt.
Trong các thứ tài sản, theo tuệ giác Thế Tôn, thì lòng tin là tối thượng. Quan niệm này kể ra cũng lạ nhưng nếu lắng lòng chiêm nghiệm lời Phật thì trực nhận rằng tài sản chỉ là cái đến sau, là kết quả của lòng tin. Bởi “đức tin là mẹ của các công đức”, có lòng tin thì có được tất cả.
Làm gì để được an vui lâu dài cũng là một vấn nạn lớn? Vì niềm vui mà con người có được thì khá nhiều nhưng tất cả đều tạm bợ, qua nhanh đồng thời niềm vui ấy rất khó tìm nhưng dễ mất. Với Thế Tôn, chỉ có thực hành Chánh pháp mới có được hạnh phúc lâu dài.
Vị ngọt của cuộc đời cũng rất nhiều nhưng đa phần đều tựa như chút mật dính trên lưỡi dao, người tham chút mật ngọt ấy sẽ khó tránh được tai họa đứt lưỡi. Đằng sau cái hương vị ngọt ngào ấy luôn là cạm bẫy và hiểm nguy rình rập. Cũng vì chạy theo vị ngọt của cuộc đời mà không ít người thân bại, danh liệt thậm chí tán thân, thất mạng. Ngược lại, hạnh phúc của chứng nghiệm chân lý tức giải thoát và giác ngộ thì vĩnh cửu, an lành nên được gọi là vị ngọt tối thượng.
Để có được một đời sống đúng nghĩa thì chỉ có sống với trí tuệ và minh triết. Vì lẽ, nếu thiếu vắng trí tuệ thì không thể gọi là đời sống cao, văn minh dù vật chất đầy đủ. Mặt khác, chỉ có trí tuệ mới đủ năng lực chế ngự khổ đau, phá tan tà kiến, đạt được tự chủ và tự tại.
Vì vậy, mỗi người con Phật phải nhận ra chân giá trị của cuộc sống để có lòng tin, thực hành Chánh pháp, phát huy trí tuệ và chứng nghiệm giải thoát.L
5- CHỈ TIN MỘT NGƯỜI
Một thời Thế Tôn ở Kimbilà, tại Veluvana, dạy các Tỷ kheo:
Có năm nguy hại này, này các Tỷ kheo, trong lòng tịnh tín đối với một người. Thế nào là năm?
Này các Tỷ kheo, người nào được một người tịnh tín, rồi người ấy phạm lỗi và chúng Tăng tùy theo lỗi đã phạm ngưng chức người ấy, bắt người ấy xuống ngồi cuối. Lại nữa, người nào được một người tịnh tín, rồi người ấy đi đến nơi khác hoặc người ấy bị loạn tâm hay người ấy bị mạng chung.
Người này suy nghĩ: “Người mà ta ái mộ, ưa thích, nay người ấy bị chúng Tăng ngưng chức, bị bắt xuống ngồi cuối; nay người ấy đã đi xa, bị loạn tâm, bị mạng chung” và người này không còn tịnh tín với các Tỷ kheo. Do không còn liên hệ với các Tỷ kheo khác, người này không nghe diệu pháp, do không nghe diệu pháp nên người này thối đọa khỏi Chánh pháp.
Này các Tỷ kheo, đây là năm nguy hại đối với việc chỉ tịnh tín đối với một người.
LỜI BÀN:
Đức tin vào Tam bảo, nhất là tin Tăng được xem là một yếu tố quan trọng của niềm tịnh tín, làm tăng trưởng phước báo và thăng hoa tinh thần của tự thân. Tăng là một đoàn thể thanh tịnh và hòa hợp, tin Tăng đúng nghĩa là gởi trọn niềm tin vào đoàn thể ấy. Dựa trên niềm tin Tăng bảo, một Phật tử có thể thân cận, gần gũi để được hướng dẫn và tu học với một vị xuất gia. Thế nhưng chỉ tin vào một vị Tăng duy nhất và gần như phớt lờ với Tăng già, đó là điều nguy hại.
Cộng đồng xuất gia ngày nay chưa thể gọi là rốt ráo thanh tịnh, bởi một số vị chưa làm tròn bổn phận xuất gia của mình. Sự thật này tuy ảnh hưởng không nhỏ đến uy tín của chư Tăng nói chung nhưng đó là việc cá nhân, không hề liên hệ đến bản thể Tăng già vốn thanh tịnh và hòa hợp. Cũng chính vì thế mà hiện tồn tại hiện tượng một số người (có thể chưa hiểu sâu sắc về giáo lý hay do sự hướng dẫn thiên kiến của thầy mình) chỉ tin vào một người duy nhất là thầy của tôi, sư phụ của tôi, chân sư của tôi… và đánh mất niềm tin Tăng già.
Cách tin này dễ rơi vào sự sùng kính thái quá đến mê muội, khó tránh khỏi chấp thủ cho người tin và làm tăng tự mãn đối với người được kính tin. Theo tuệ giác của Thế Tôn, đó là những nguy hại. Bởi khi chỉ đặt niềm tin vào một người, rồi người ấy chẳng may thăng trầm, suy thịnh theo lẽ vô thường, dẫn đến chao đảo, hụt hẫng, mất nơi nương tựa tinh thần và thối đọa trong Chánh pháp.
Vì thế, người con Phật phải xây dựng niềm tin, sự kính trọng vào Tăng bảo. Thầy của mình chỉ là một chiếc lá của cây Tăng, một tế bào của cơ thể Tăng. Cây Tăng luôn to lớn, cành lá xum xuê, gốc rễ bền chặt. Chiếc lá có thể vàng úa và rụng rơi nhưng đại thọ kia thì luôn vững chãi. Bỏ quên cây lớn để nắm bắt chiếc lá là một thiệt thòi, lầm tưởng chiếc lá là đại thụ lại càng đáng thương hơn. Và đây cũng là điều mà hàng sơ học cần suy tư để thành tựu niềm tịnh tín Tăng bảo. HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).CHUA PHAP NHAN.( USA ).THIEN VIEN KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.26/6/2023.
Subscribe to:
Posts (Atom)