Wednesday, January 30, 2019

SURAMGAMA-SUTRA.
EXPLAIN

(Next)

3 - TONG CAI, HUONG TRAN, TỴ
     ABOUT THE BIRTH OF CAPITAL
- A Nan, as he was clear, the base, incense ceiling made love with each other, gave birth to consciousness. So this formula from the heart of the mind, taking the base as the world; or from the incense ceiling, taking incense to make the world? 
- A Nan! If you come from your heart, what do you have in your mind to do your mind? Get the nose with meat or get the smell of smell? 
- If you take the nose with this flesh, the flesh of the body, the body knows the sense of touch, is called the body, it is not the base; called tactile, which is external, so there is no name for the ruling body.
- If you take the nature of smelling and know to make your mind stand, what do you have in your mind to do that which smells? If you take the nostril with this flesh, then the knowledge of the flesh is exposed, not the base; If you take damage do not know the smell, then the damage does not know, and the skin should not know, then nowhere is he, his body does not know then he is not here anymore. 
- If you take the incense to make the smell smelling, then what does it belong to?
- If the fragrant scents must come from the scent, then the aroma, rotten from the y lan tree and the flock, when the two smells do not come, do you smell the scent of the throne as fragrant or rotten? Rotten is not fragrant, fragrant, it is not rotten, if they both smell, then he alone must have two bases, and now ask for direction with us to have two A Nan, so who is his body? But if the base is a fragrant, not rotten, then the rotten has become fragrant, fragrant must be rotten, two nature has not, the world from where? 
- Again as the eye can see and not see the eyes. Also, if the consciousness is borne by the incense, it should not be known. If you know, it is not because of the incense; if you don't know, then it is not a refuge.
- Huong Tran does not have the smell, so the world of incense is not successful; consciousness does not know the incense, then the world cannot be created by the incense, but there is no middle world, it is not in the outside, and all that is smelled is hopeless. 
- Should know, the base, incense ceiling charm with each other, birth of the world, three places are not, ie the base, incense ceiling, world consciousness, which is not predestined, nor natural nature. 
EXPLAIN
     The Buddha said that A Nan Da said, " As you are clear, the mind, incense ceiling makes love with each other, birth of consciousness. So this formula from the heart of the mind, taking the base as the world; Or from the incense ceiling, taking the incense to make the world? ”It  means that he asks: The smell ( consciousness ) due to the nostrils ( bases ) or the scent ( incense incense ) born? 
     The Buddha preached: " - If taking the nose with this flesh, the flesh of the body, the body knows the sense of touch, is called the body, not the mind (the nose ); called tactile, which is external, so there is no name for the ruling body.
- If you take the nature of smelling and know to make your mind stand, what do you have in your mind to do that which smells? If you take the nostril with this flesh, then the knowledge of the flesh is exposed, not the base; If you take the damage, do not know the smell, then you do not know it yourself, but the flesh should not know, then nothing is he, his body does not know then he is not here anymore. It means that the smell ( consciousness ) is not caused by the nose, nor by the smell born.
He continued:  "- If you take the incense ( smell ) as a sense of smell, then what is the knowledge ( consciousness ) of the incense incense, is it related to you? 
- If the fragrant scents must come from the scent, then the aroma, rotten from the y lan tree and the flock, when the two smells do not come, he sniffs the 
scent of the grass itself self-proclaimed ) as fragrant or rotten ? Rotten is not fragrant, fragrant is not rotten, if both of them can smell it, then he alone must have two bases ( two noses ), and now ask for direction with us to have two Aanda, then who is it ( xinxing ) your? If a company needs, not two fragrant rot, the rot has aromatic, fragrant to the rot, two qualities were there, from where the world up? " That is smelling formula ( refugee formula) not due to the scent ( ceiling incense ) born, 
The Buddha reasoned:  "- As if the eye did not see the eyes. Also, if the consciousness ( the smell ) arises out of the incense ( smell ), then it is not possible to know the incense. If you know, it is not because of the incense; if you don't know, then it is not a refuge.
- Huong Tran does not have the smell, so the world of incense is not successful; consciousness does not know the incense, then the world can not be created by the incense, but there is no middle world, it is not in the outside, and all that is smelling is hopeless ".
Seeing that, sniffing is not from the birth, nor from the smell of birth; these two things are intertwined with the illusory sense of smell; therefore the Buddha said:  "- Be aware, the mind-base, the incense-base arises with one another, birth of the world-consciousness, the three places are not, ie the base, the ceiling, the consciousness of the world, which is not the predestined nature, neither natural nature "  is.
4 - DEVICE, VACUUM, THAT
     ABOUT THE BIRTH OF CAPITAL

- A Nan! As he is clear, the mind, the ceiling makes intertwined with one another, being born awake, so this form comes from the realization, taking the base as the precepts; or from being naked, taking the ceiling as a precept? 
- A Nan! If from the real world, the things in the world, such as sweet sugarcane, sour apricot, bitter melon, salty salt, te Tan, ginger, cinnamon, then spicy, all without taste, he tasted his own tongue sweet or bitter ? If the nature of the damage is bitter, who knows how to taste it? What does a self-tasting death do to know? The nature of the true nature is not bitter, nor does the nakedness make it happen, how do we set up the world?
- If the taste is bare, it is also a taste, but it is as if it is a base, can not taste itself, how do you know if it is a taste or not a taste? Again the flavors are not from an object, the taste has been borne by many things, the consciousness must also be many. The body of consciousness if one, must be born by a ceiling, then when the salty, sweet, sour, spicy mix with birth, different generals transform into a taste, it cannot be distinguished; the distinction is not, it is not called consciousness, how is it called gender-consciousness? Could nothing now bring forth your consciousness? If the loss of mind and the harmony of the ceiling, where in the middle of the capital there is no self-nature, where does the gender come from?
- Be aware, the base, the ceiling made love together, birth and death, three places are not, ie the base, the ceiling, the world, which is not predestined, nor natural. 
EXPLAIN
     The Buddha told Sun Shuxiang that: " As you have clearly realized, the mind, the ceiling makes interdependent conditions, and is born with consciousness, so this form comes from the realization, taking the base as the precepts; or from the ceiling, the ceiling you do get world? "  He asked: Soul taste ( gustatory consciousness ) by the tongue ( loss basis ) of birth or by Map tasting ( mote ) born?
He preached: "If you come out of the realm ( tongue ), then things in the world like sweet sugarcane, sour apricot, bitter melon, salty salt, te Tan, ginger, cinnamon are spicy, all of them have no taste, he Self tasting tongue is sweet or bitter? If the nature of the damage is bitter, who knows how to taste it? What does a self-tasting death do to know? The nature of the mind is not bitter, the ceiling ( gossiping ) is not self-made, how do we form the world? It means that the tongue (real base ) does not produce a tasting ( awful ) consciousness .
     The Buddha preached: " - If it comes from being naked, it is also a taste, as if it is a base, can not taste itself, how to know whether it is a taste or not a taste? Again the flavors are not from an object, the taste has been borne by many things, the consciousness must also be many. The body of consciousness if one, must be born by a ceiling, then when the salty, sweet, sour, spicy mix with birth, different generals transform into a taste, it cannot be distinguished; the distinction is not, it is not called consciousness, how is it called gender-consciousness? Could it be that nowhere is born of your consciousness? ”  Means that the taste ( awakening) is not born of the taste ( the ceiling ), because if the taste ( the ceiling ) produces a tasting ( awakening)) the tasting is the tasting; but the tasting cannot taste the taste itself, how do you know if it tastes or doesn't taste?
     "If damage base and a ceiling harmony is born, where between which there is nature, the world from where up?"  That is not the tongue ( loss basis ) blend with the furniture tasting ( mote ) born tasting ( loss formula ), for harmony all of the mind no ( self ), what should be taken to establish a tasting?
     See so, the taste is not born of tongue, not by taste, nor by the tongue in harmony with the taste of birth. These two things are intertwined with each other to create a truly unrealistic taste, so the Buddha said: " - Be aware, the realm, the ceiling makes love with one another, birth and consciousness of the world, three places are not, immediately the base , the ceiling, practical world, they were not predestined nature, nor the nature of nature "  is.
5 - PEOPLE, XAN TRAN, THAN
      ABOUT THE BIRTH OF CAPITAL.END=NAM MO SAKYAMUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=THICH CHAN TANH.VIETNAMESE BUDDHIST NUN=GOLDEN AMITABHA MONASTERY=AUSTRALIA,SYDNEY.31/1/2019.
KINHTHỦ LĂNG NGHIÊM
GIẢI NGHĨA

(Tiếp theo)

3 - TỴ CĂN, HƯƠNG TRẦN, TỴ
     THỨC GIỚI VỐN VÔ SINH
- A Nan, như ông đã rõ, tỵ căn, hương trần làm duyên với nhau, sanh ra tỷ thức. Vậy thức này từ tỵ căn ra, lấy tỵ căn làm giới; hay từ hương trần ra, lấy hương trần làm giới?
- A Nan! Nếu từ tỵ căn ra, thì trong tâm ông lấy gì làm tỵ căn? Lấy cái mũi bằng thịt hay lấy tánh ngửi biết?
- Nếu lấy cái mũi bằng thịt này thì chất thịt thuộc thân căn, thân biết tức là xúc giác, gọi là thân thì chẳng phải tỵ căn; gọi là xúc giác tức là ngoại trần, vậy tỵ căn còn chẳng có tên gọi, làm sao lập giới?
- Nếu lấy tánh ngửi biết làm tỵ căn, thì trong tâm ông lấy gì làm cái có ngửi biết? Nếu lấy lỗ mũi bằng thịt này, thì cái biết của da thịt là xúc trần chứ chẳng phải tỵ căn; nếu lấy hư không làm tánh ngửi biết, thì hư không tự biết, còn da thịt lẽ ra chẳng biết, thế thì hư không là ông, thân ông chẳng có biết thì hiện nay ông cũng chẳng còn ở đây nữa.
- Nếu lấy hương trần làm tánh ngửi biết, thì cái biết thuộc về hương trần, có liên quan gì đến ông?
- Nếu các mùi thơm thối ắt phải từ tỵ căn ra, thì mùi thơm, thối chẳng từ cây y lan và cây chiên đàn ra, khi hai mùi đó chẳng đến, ông tự ngửi tỵ căn xem là thơm hay thối? Thối thì chẳng thơm, thơm thì chẳng thối, nếu cả hai đều ngửi được, thì một mình ông phải có hai tỵ căn, và nay hỏi đạo với ta phải có hai A Nan, vậy ai là thể của ông? Còn nếu tỵ căn là một, thơm thối không hai, thì thối đã thành thơm, thơm phải thành thối, hai tánh đã chẳng có, giới từ đâu lập?
- Lại như con mắt có thấy mà chẳng tự thấy mắt. Cũng vậy, nếu thức do hương trần ra, thì đáng lẽ chẳng biết được hương trần. Nếu biết được thì chẳng phải do hương trần ra; nếu chẳng biết thì lại chẳng phải là tỵ thức.
- Hương trần chẳng phải nhờ ngửi biết mới có thì cái giới của hương trần chẳng thành; thức chẳng biết hương trần thì giới chẳng thể do hương trần mà lập, đã chẳng có giới chính giữa thì chẳng thành trong ngoài, và tất cả những gì ngửi được đều là hư vọng.
- Nên biết, tỵ căn, hương trần làm duyên với nhau, sanh tỵ thức giới, ba chỗ đều không, tức tỵ căn, hương trần, tỵ thức giới, vốn chẳng phải tánh nhân duyên, cũng chẳng phải tánh tự nhiên.
GIẢI NGHĨA
     Đức Phật bảo Tôn giả A Nan Đà rằng: “Như ông đã rõ, tỵ căn, hương trần làm duyên với nhau, sanh ra tỵ thức. Vậy thức này từ tỵ căn ra, lấy tỵ căn làm giới; hay từ hương trần ra, lấy hương trần làm giới?” Nghĩa là Ngài hỏi: Thức ngửi (Tỵ thức) do lỗ mũi (tỵ căn) hay do mùi hương (hương trần) sinh ra?
     Đức Phật giảng: “- Nếu lấy cái mũi bằng thịt này thì chất thịt thuộc thân căn, thân biết tức là xúc giác, gọi là thân thì chẳng phải tỵ căn (mũi); gọi là xúc giác tức là ngoại trần, vậy tỵ căn còn chẳng có tên gọi, làm sao lập giới?
- Nếu lấy tánh ngửi biết làm tỵ căn, thì trong tâm ông lấy gì làm cái có ngửi biết? Nếu lấy lỗ mũi bằng thịt này, thì cái biết của da thịt là xúc trần chứ chẳng phải tỵ căn; nếu lấy hư không làm tánh ngửi biết, thì hư không tự biết, còn da thịt lẽ ra chẳng biết, thế thì hư không là ông, thân ông chẳng có biết thì hiện nay ông cũng chẳng còn ở đây nữa”. Nghĩa là thức ngửi (tỵ thức) không phải do cái mũi sinh ra, cũng không phải do tính ngửi sinh ra.
Ngài giảng tiếp: “- Nếu lấy hương trần (mùi) làm tánh ngửi biết, thì cái biết (thức) thuộc về hương trần, có liên quan gì đến ông?
- Nếu các mùi thơm thối ắt phải từ tỵ căn ra, thì mùi thơm, thối chẳng từ cây y lan và cây chiên đàn ra, khi hai mùi đó chẳng đến, ông tự ngửi tỵ căn (
tự ngửimũi) xem là thơm hay thối? Thối thì chẳng thơm, thơm thì chẳng thối, nếu cả hai đều ngửi được, thì một mình ông phải có hai tỵ căn (hai mũi), và nay hỏi đạo với ta phải có hai A Nan, vậy ai là thể (tâm tính) của ông? Còn nếu tỵ căn là một, thơm thối không hai, thì thối đã thành thơm, thơm phải thành thối, hai tánh đã chẳng có, giới từ đâu lập?” Nghĩa là thức ngửi (tỵ thức) không do mùi hương (hương trần) sinh ra, 
Đức Phật lý luận: “- Lại như con mắt có thấy mà chẳng tự thấy mắt. Cũng vậy, nếu thức (thức ngửi) do hương trần (mùi) ra, thì đáng lẽ chẳng biết được hương trần. Nếu biết được thì chẳng phải do hương trần ra; nếu chẳng biết thì lại chẳng phải là tỵ thức.
- Hương trần chẳng phải nhờ ngửi biết mới có thì cái giới của hương trần chẳng thành; thức chẳng biết hương trần thì giới chẳng thể do hương trần mà lập, đã chẳng có giới chính giữa thì chẳng thành trong ngoài, và tất cả những gì ngửi được đều là hư vọng”.
Xem như vậy, thức ngửi chẳng phải từ mũi sinh, cũng chẳng phải từ mùi sinh; hai thứ này làm duyên với nhau sinh thức ngửi huyển ảo không thật; do đó Đức Phật nói: “- Nên biết, tỵ căn, hương trần làm duyên với nhau, sanh tỵ thức giới, ba chỗ đều không, tức tỵ căn, hương trần, tỵ thức giới, vốn chẳng phải tánh nhân duyên, cũng chẳng phải tánh tự nhiên” là vậy.
4 - THIỆT CĂN, VỊ TRẦN, THIỆT
     THỨC GIỚI VỐN VÔ SINH

- A Nan! Như ông đã rõ, thiệt căn, vị trần làm duyên với nhau, sanh ra thiệt thức, vậy thức này từ thiệt căn ra, lấy thiệt căn làm giới; hay từ vị trần ra, lấy vị trần làm giới?
- A Nan! Nếu từ thiệt căn ra, thì các thứ trên thế gian như mía ngọt, mơ chua, hoàng liên đắng, muối mặn, tế tân, gừng, quế thì cay, tất cả đều chẳng mùi vị, ông tự nếm lưỡi là ngọt hay đắng? Nếu tánh của thiệt căn là đắng thì ai biết nếm thiệt căn? Thiệt căn chẳng tự nếm thì lấy gì để biết? Tánh của thiệt căn chẳng phải đắng, vị trần cũng chẳng tự ra, làm sao lập giới?
- Nếu từ vị trần ra, thức đã là mùi vị thì cũng đồng như thiệt căn, chẳng thể tự nếm, làm sao biết được là mùi vị hay chẳng phải mùi vị? Lại các mùi vị chẳng từ một vật mà ra, mùi vị đã do nhiều thứ sanh ra, thì thức cũng phải có nhiều thể. Thể của thức nếu một, ắt phải do một vị trần sanh ra, thì khi các vị mặn, ngọt, chua, cay hòa hợp cùng sanh, các tướng khác nhau biến đổi thành một mùi vị thì chẳng thể phân biệt; phân biệt đã không thì chẳng gọi là thức, làm sao còn gọi là thiệt thức giới? Chẳng lẽ hư không lại sanh ra cái thức của ngươi? Nếu thiệt căn và vị trần hòa hợp mà sanh, nơi giữa vốn chẳng có tự tánh thì giới từ đâu mà lập?
- Nên biết, thiệt căn, vị trần làm duyên với nhau, sanh thiệt thức giới, ba chỗ đều không, tức thiệt căn, vị trần, thiệt thức giới, vốn chẳng phải tánh nhân duyên, cũng chẳng phải tánh tự nhiên.
GIẢI NGHĨA
     Đức Phật bảo Tôn giả A Nan Đà rằng: “Như ông đã rõ, thiệt căn, vị trần làm duyên với nhau, sanh ra thiệt thức, vậy thức này từ thiệt căn ra, lấy thiệt căn làm giới; hay từ vị trần ra, lấy vị trần làm giới?” Ngài hỏi: Thức nếm (thiệt thức) do lưỡi (thiệt căn) sinh hay do đồ nếm (vị trần) sinh?
Ngài giảng: “Nếu từ thiệt căn (lưỡi) ra, thì các thứ trên thế gian như mía ngọt, mơ chua, hoàng liên đắng, muối mặn, tế tân, gừng, quế thì cay, tất cả đều chẳng mùi vị, ông tự nếm lưỡi là ngọt hay đắng? Nếu tánh của thiệt căn là đắng thì ai biết nếm thiệt căn? Thiệt căn chẳng tự nếm thì lấy gì để biết? Tánh của thiệt căn chẳng phải đắng, vị trần (đồnếm) cũng chẳng tự ra, làm sao lập giới? Nghĩa là lưỡi (thiệt căn) không sinh ra thức nếm (thiệt thức)
     Đức Phật giảng tiếp: “- Nếu từ vị trần ra, thức đã là mùi vị thì cũng đồng như thiệt căn, chẳng thể tự nếm, làm sao biết được là mùi vị hay chẳng phải mùi vị? Lại các mùi vị chẳng từ một vật mà ra, mùi vị đã do nhiều thứ sanh ra, thì thức cũng phải có nhiều thể. Thể của thức nếu một, ắt phải do một vị trần sanh ra, thì khi các vị mặn, ngọt, chua, cay hòa hợp cùng sanh, các tướng khác nhau biến đổi thành một mùi vị thì chẳng thể phân biệt; phân biệt đã không thì chẳng gọi là thức, làm sao còn gọi là thiệt thức giới? Chẳng lẽ hư không lại sanh ra cái thức của ngươi?” Nghĩa là thức nếm (thiệt thức) không phải do đồ nếm (vị trần) sinh, vì nếu đồ nếm (vị trần) sinh ra thức nếm (thiệt thức) thì thức nếm chính là đồ nếm; mà đồ nếm không thể tự nếm đồ nếm, thì làm sao biết có vị hay không có vị?
     “Nếu thiệt căn và vị trần hòa hợp mà sanh, nơi giữa vốn chẳng có tự tánh thì giới từ đâu mà lập?” Nghĩa là không phải lưỡi (thiệt căn) hòa hợp với đồ nếm (vị trần) sinh ra thức nếm (thiệt thức), vì đã hòa hợp tất không có bản thể của tâm (tự tính), nên lấy gì để thành lập thức nếm?
     Xem như vậy, thức nếm chẳng phải do lưỡi sinh, chẳng phải do đồ nếm sinh, cũng chẳng phải do lưỡi hòa hợp với đồ nếm sinh ra. Hai thứ này làm duyên với nhau sinh ra thức nếm huyển ảo không thật, do đó Đức Phật nói: “- Nên biết, thiệt căn, vị trần làm duyên với nhau, sanh thiệt thức giới, ba chỗ đều không, tức thiệt căn, vị trần, thiệt thức giới, vốn chẳng phải tánh nhân duyên, cũng chẳng phải tánh tự nhiên” là vậy.
5 - THÂN CĂN, XÚC TRẦN, THÂN
      THỨC GIỚI VỐN VÔ SINH.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.31/1/2019.
SURAMGAMA-SUTRA.
EXPLAIN.30

(Next)

SUTRA VAN 7:
AS FUTURE AND FOOT LIKE

4). GOOD EIGHTENING
- Again A Nan! Why say the Eighteen Precepts that are As Tathāgata, are the same Tanh Tanh?
1 - LABELING, HEARING, LABEL
    THE WORLD ABOUT THE CAPITAL CAPITAL

- A Nan! As he was clear, the eye-base and the sharp-mindedness made love together, giving birth to consciousness. So this formula is from the label of the mind, taking the eye base as the precept; or from the identity of the ceiling, taking the colors of the ceiling as the world? 
- A Nan, if it comes out of the eye-base label, there is no distinction, even though his consciousness cannot be used. His vision was not green, yellow, red, white, could not be raised, so from where to establish gender? 
- If from the ceiling, the damage is not the ceiling, then the consciousness you have to kill, why is it known? If at the time of sharpness changes, he will also know how to transform, but he will not change, so where does the gender come from? According to the transformation is transformation, the generals do not have; not changing often, often, the consciousness has come out of the ceiling, should I not know where it is?
- If the ceiling comes together with the world in the middle, when the ceiling is combined, it is not possible to establish the precepts, ie the middle part; when leaving the base, we must match the ceiling and leave the ceiling, then we must be united, so how can we become confused and become a precept? 
- Be aware, the base and identity of the ceiling do grace with each other, birth and awareness of the world, three places are not news, the ceiling and the label of the world, which is not predestined, nor natural.

EXPLAIN
     The Buddha said that A Nan Da said, " As you are clear, the eyes of the mind and the mind of the mind make interdependent conditions, and the consciousness is born. So this formula is from the label of the mind, taking the eye base as the precept; or from the ceiling color, take gender identity ceiling do? " He asked: Soul saw ( Brand th inhibition ) by eye ( eyesense ) birth or by appearance ( color ceiling )  born?

     He preached: " If it does not come from the rupa label, it is indistinguishable, even if his consciousness cannot be used. His vision is not green, yellow, red, white, can not be raised, so from where to establish gender? "  Meaning that consciousness ( consciousness ) is not born of the eye ( eye-base ) because there are eyes but not there is a picture of nothingness (no color ), then the consciousness cannot see it to distinguish it.
He continued:  "- If the word is bare, it is not right to see that the mind must be exterminated, why is it known?" If at the time of sharpness changes, he will also know how to transform, but he will not change, so where does the gender come from? According to the transformation is transformation, the generals do not have; no change is permanent, form has from identity ceiling out, would not know where nothing? "  That is the formula found ( consciousness ) is not due to the appearance ( color ceiling ) born, because if the formula found by image Generals are not aware of nothing.

Again: " - If the ceiling is composed of the world in the middle, when the ceiling is combined, it is not possible to establish the precepts, ie the middle part; departed apartment must co bare, leave the ceiling must be of base, so be identity confusion, how the world? "      That is the formula found ( label th memory ) nor by the eye ( eyesense ) general case with form ( sharp ) gives birth to the limit between the two sides called consciousness, because the confusion cannot be limited.

     Seeing that way, consciousness ( consciousness ) is not from the eyes of birth, not from the form of being born, nor by the eyes of the general and the form of birth. These things are intertwined with each other, so there is no limit in the middle to be called consciousness, but it is just a virtual reality; therefore, he said: " - It should be known that the eyes of the sense of mind and the sense of identity are intertwined with each other, birth and consciousness are awakened, there are three places, ie, eye-base, mind-base and sensory consciousness, which are not predestined, to be natural "  is so.

     In short, using these Eighteen Precepts ( the Eightfold Precepts ) to destroy the six consciousnesses, this saying ( consciousness ) cannot come from the eyes ( the eye-sense ) to limit it, because the consciousness leads the discrimination, if not form and nothing ( Sac, No ), it is indistinguishable. Nor from the form of the General ( Sacrifice ) to limit, because the form has disappeared, consciousness does not change; if only from the figure, it is impossible to distinguish nothing ( No ). Nor from the eyes and the form of symbiosis to make the world, because the eyes do know, the sight is senseless, the mind and the senses of two opposites, how can it be? If so, where do we set the limit in the middle? The middle world was not there, so said " leave the middle". If you say that you have left the ceiling, but you are born, then you have to leave the right base with the ceiling, leaving the ceiling to match the base, so which side is it? It should be said, " confusion, three places are wrong, limits cannot be established". 

2 - LIGHTING, PEACE, LIGHT
     THE WORLD ABOUT THE CAPITAL CAPITAL- A Nan! As he was clear, the ear-base, the ceiling, made love with each other, born atrium. So this formula comes from the atrium, taking the ear-base as the precept; Or from the ceiling, taking the ceiling as a gender? 
- A Nan! If it comes from the atrium, but there are no two pure factions, then it does not become the knowledge of the atrium, without knowing, knowing there is no, so what is the form? 
- If, because of the ear hole, there is no movement, the sound is not successful, only the appearance of the ear, as well as the ceiling of the contact with the ceiling, both of them have no consciousness to distinguish, then the words of the prepositions Where did that happen?
- If, from the ceiling, the ear-consciousness is caused by the ceiling, it has nothing to do with the hearing, nor will you hear the sound of the ceiling. Again, if the ear-consciousness is bare-hearted for the ceiling because of the hearing but there is a general, then the hearing must hear the atrium, if you cannot hear it, it is not the gender, if you hear, the consciousness is also like the ceiling, and awakening is the hearing, who knows what to hear? And if you don't know, it is like a grass. Could the sound of hearing and hearing be confused, the world in the middle? The middle precepts were not there, where did the inner and outer generals come from? 
- Be aware, the ear-base, the ceiling is intertwined with each other, birth and consciousness, the three places are not, ie the atrium, the ceiling and the ear-consciousness, which are not predestined, nor natural. 
EXPLAIN
     The Buddha told Sun Shuxiang that: " As you clearly know, the ear-base, the ceiling, makes love with each other, produces the atrium. So this formula comes from the atrium, taking the ear-base as the precept; Or from the ceiling, taking the ceiling as a precept? ”  He asked: Is the hearing ( Auric consciousness ) caused by the ear ( atrium ) or due to the sound ( ceiling ) born?

     The Buddha preached: "-  If it comes from the atrium, but there are no two pure factions, then it will not be known by the ear-base, or without knowing, if there is no, then what is the form? -  If, because of the ear hole, there is no movement, the sound is not successful, only the appearance of the ear, as well as the ceiling of the contact with the ceiling, both of them have no consciousness to distinguish, then the words of the prepositions Where does it mean? "  Meaning that the hearing ( consciousness ) is not due to the ear hole ( atrium )  but because without the sound, there is no known ear.

     He continued: " - If from the ceiling, the spirit of consciousness by having the ceiling, it has nothing to do with hearing, not hearing where the baron is. Again, if the ear-consciousness is bare-hearted for the ceiling because of the hearing but there is a general, then the hearing must hear the atrium, if you cannot hear it, it is not the gender, if you hear, the consciousness is also like the ceiling, and awakening is the hearing, who knows what to hear? And if you don't know, it is like a grass. Could the sound of hearing and hearing be confused, the world in the middle? The middle precepts were not there, where did the inner and outer generals come from? It means that the hearing ( consciousness ) is not the sound ( the ceiling ).

     Seeing that way, the hearing-consciousness (the ear-consciousness ) is not caused by the ear ( ear-base ), nor by the sound ( the ceiling ). These two things make a relationship with each other to create the consciousness that is only a virtual reality, so he said:  "- Should know, the ear-base, the ceiling of the relationship with each other, born in the world of consciousness, three places are not, ie the base, the ceiling and the world-consciousness, which are not predestined, are not natural  .

3 - TONG CAI, HUONG TRAN, TỴ
     ABOUT THE BIRTH OF CAPITAL.END=NAM MO SAKYAMUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=THICH CHAN TANH.VIETNAMESE BUDDHIST NUN=GOLDEN AMITABHA MONASTERY=AUSTRALIA,SYDNEY.31/1/2019.
KINH THỦ LĂNG NGHIÊM
GIẢI NGHĨA.30

(Tiếp theo)

KINH VĂN 7:
NHƯ LAI TẠNG VÀ CHÂN NHƯ

4). MƯỜI TÁM GIỚI VÔ SINH
- Lại nữa A Nan! Sao nói Mười Tám Giới vốn là Như Lai Tạng, cũng là diệu Tánh Chân Như?
1 - NHÃN CĂN, SẮC TRẦN, NHÃN
    THỨC GIỚI VỐN VÔ SINH

- A Nan! Như ông đã rõ, nhãn căn và sắc trần làm duyên với nhau, sanh ra nhãn thức. Vậy thức này là từ nhãn căn ra, lấy nhãn căn làm giới; hay từ sắc trần ra, lấy sắc trần làm giới?
- A Nan, nếu từ nhãn căn ra mà chẳng có Sắc Không thì chẳng thể phân biệt, dẫu cho có cái thức của ông cũng chẳng dùng được. Sự thấy của ông chẳng phải xanh, vàng, đỏ, trắng, chẳng thể nêu ra, vậy từ đâu để lập giới?
- Nếu từ sắc trần ra, hư không chẳng phải sắc trần thì thức ông phải diệt, sao được biết tánh hư không? Nếu lúc sắc trần biến đổi, thức ông cũng biết sắc trần biến đổi, mà thức ông chẳng biến, vậy giới từ đâu mà an lập? Theo sự biến đổi là biến đổi, giới tướng vốn chẳng có; chẳng biến đổi thì thường còn, thức đã từ sắc trần ra, lẽ ra chẳng biết được chỗ hư không?
- Nếu do căn trần cộng sanh cái giới ở giữa, khi căn trần hợp lại thì chẳng thể lập giới, tức là lìa trung; khi lìa căn thì phải hợp trần, lìa trần thì phải hợp căn, vậy thể tánh lẫn lộn, làm sao thành giới?
- Nên biết, nhãn căn và sắc trần làm duyên với nhau, sanh nhãn thức giới, ba chỗ đều không tức nhãn căn, sắc trần và nhãn thức giới, vốn chẳng phải tánh nhân duyên, cũng chẳng phải tánh tự nhiên.

GIẢI NGHĨA
     Đức Phật bảo Tôn giả A Nan Đà rằng: “Như ông đã rõ, nhãn căn và sắc trần làm duyên với nhau, sanh ra nhãn thức. Vậy thức này là từ nhãn căn ra, lấy nhãn căn làm giới; hay từ sắc trần ra, lấy sắc trần làm giới?”Ngài hỏi: Thức thấy (Nhãn thức) do mắt (nhãn căn) sinh hay do hình tướng (sắc trần) sinh?

     Ngài giảng: “Nếu từ nhãn căn ra mà chẳng có Sắc Không thì chẳng thể phân biệt, dẫu cho có cái thức của ông cũng chẳng dùng được. Sự thấy của ông chẳng phải xanh, vàng, đỏ, trắng, chẳng thể nêu ra, vậy từ đâu để lập giới?” Nghĩa là thức thấy (nhãn thức) không phải do mắt (nhãn căn) sinh ra vì có mắt mà không có hình tướng hư không (sắc không) thì thức thấy chẳng thể thấy để phân biệt.
Ngài giảng tiếp: “- Nếu từ sắc trần ra, hư không chẳng phải sắc trần thì thức ông phải diệt, sao được biết tánh hư không? Nếu lúc sắc trần biến đổi, thức ông cũng biết sắc trần biến đổi, mà thức ông chẳng biến, vậy giới từ đâu mà an lập? Theo sự biến đổi là biến đổi, giới tướng vốn chẳng có; chẳng biến đổi thì thường còn, thức đã từ sắc trần ra, lẽ ra chẳng biết được chỗ hư không?” Nghĩa là thức thấy (nhãn thức) không phải do hình tướng (sắc trần) sinh ra, vì nếu thức thấy do hình tướng sinh ra thì chẳng thể nhận biết được hư không.

Lại nữa: “- Nếu do căn trần cộng sanh cái giới ở giữa, khi căn trần hợp lại thì chẳng thể lập giới, tức là lìa trung; khi lìa căn thì phải hợp trần, lìa trần thì phải hợp căn, vậy thể tánh lẫn lộn, làm sao thành giới?”     Nghĩa là thức thấy (nhãn thức) cũng không phải do mắt (nhãn căn) hợp chung với hình tướng (sắc trần) sinh ra cái giới hạn ở giữa hai bên gọi là thức thấy, vì thể tính lẫn lộn không thể thành giới hạn được.

     Xem như vậy thì thức thấy (nhãn thức) chẳng phải từ mắt sinh, chẳng phải từ hình tướng sinh, cũng chẳng phải do mắt hợp chung với hình tướng sinh ra. Những thứ này làm duyên với nhau chẳng sinh ra cái giới hạn ở giữa để có thể gọi là thức thấy, mà nó chỉ là huyển ảo không thật; do đó Ngài nói: “- Nên biết, nhãn căn và sắc trần làm duyên với nhau, sanh nhãn thức giới, ba chỗ đều không, tức nhãn căn, sắc trần và nhãn thức giới, vốn chẳng phải tánh nhân duyên, cũng chẳng phải tánh tự nhiên” là vậy.

     Tóm lại, dùng Mười Tám Giới (Thập Bát Giới) này để phá sáu thức, nên nói thức thấy (nhãn thức) này chẳng từ mắt (nhãn căn) ra để làm giới hạn, vì thức chủ trì phân biệt, nếu chẳng có hình tướng và hư không (Sắc, Không), thì chẳng thể phân biệt. Cũng chẳng từ hình tướng (Sắc trần) ra để làm giới hạn, vì hình tướng có biến diệt, thức chẳng biến đổi; nếu chỉ từ hình tướng ra thì chẳng thể phân biệt hư không (Không). Cũng chẳng từ mắt và hình tướng cộng sinh làm giới, vì mắt thì có biết, trần cảnh thì vô tri, tri và vô tri hai cái đối nghịch, làm sao mà hợp? Nếu hợp thì từ đâu mà lập giới hạn ở giữa? Giới chính giữa đã chẳng có, nên nói “lìa trung”. Nếu nói lìa căn trần mà sinh thức, thì lìa căn phải hợp với trần, lìa trần phải hợp với căn, vậy thức thuộc bên nào? Nên nói “thể tánh lẫn lộn, ba chỗ đều sai, giới hạn chẳng thể an lập” là vậy. 

2 - NHĨ CĂN, THINH TRẦN, NHĨ
     THỨC GIỚI VỐN VÔ SINH
- A Nan! Như ông đã rõ, nhĩ căn, thanh trần làm duyên với nhau, sanh ra nhĩ thức. Vậy thức này từ nhĩ căn ra, lấy nhĩ căn làm giới; hay từ thanh trần ra, lấy thanh trần làm giới?
- A Nan! Nếu từ nhĩ căn ra, mà chẳng có hai tướng động tịnh thì chẳng thành cái biết của nhĩ căn, tức chẳng có biết, biết còn chẳng có, vậy cái thức là hình tướng gì?
- Nếu do lỗ tai nghe thì lúc chẳng có động tịnh, cái nghe chẳng thành, chỉ có hình tướng của lỗ tai, cũng như sắc trần tiếp xúc với thanh trần, cả hai đều chẳng có thức để phân biệt thì nhĩ thức giới từ đâu mà lập?
- Nếu từ thanh trần ra, nhĩ thức do thanh trần mà có, thì chẳng liên quan gì đến cái nghe, chẳng nghe thì cũng chẳng biết tướng thanh trần ở đâu. Lại, nếu nhĩ thức từ thanh trần ra dầu cho thanh trần do cái nghe mà có tướng, thì cái nghe phải nghe được nhĩ thức, nếu chẳng nghe được thì chẳng phải là giới, nếu nghe được thì thức cũng đồng như thanh trần, và thức đã là sở nghe thì ai biết nghe cái thức? Còn nếu chẳng biết thì đồng như cỏ cây. Chẳng lẽ thanh trần và cái nghe lẫn lộn, thành giới ở giữa? Giới chính giữa đã chẳng có, tướng trong và ngoài từ đâu mà lập?
- Nên biết, nhĩ căn, thanh trần làm duyên với nhau, sanh nhĩ thức giới, ba chỗ đều không, tức nhĩ căn, thanh trần và nhĩ thức giới, vốn chẳng phải tánh nhân duyên, cũng chẳng phải tánh tự nhiên.
GIẢI NGHĨA
     Đức Phật bảo Tôn giả A Nan Đà rằng: “Như ông đã rõ, nhĩ căn, thanh trần làm duyên với nhau, sanh ra nhĩ thức. Vậy thức này từ nhĩ căn ra, lấy nhĩ căn làm giới; hay từ thanh trần ra, lấy thanh trần làm giới?” Ngài hỏi: Thức nghe (Nhĩ thức) do lỗ tai (nhĩ căn) hay do tiếng (thanh trần) sinh ra?

     Đức Phật giảng: “- Nếu từ nhĩ căn ra, mà chẳng có hai tướng động tịnh thì chẳng thành cái biết của nhĩ căn, tức chẳng có biết, biết còn chẳng có, vậy cái thức là hình tướng gì? Nếu do lỗ tai nghe thì lúc chẳng có động tịnh, cái nghe chẳng thành, chỉ có hình tướng của lỗ tai, cũng như sắc trần tiếp xúc với thanh trần, cả hai đều chẳng có thức để phân biệt thì nhĩ thức giới từ đâu mà lập?” Nghĩa là thức nghe (nhĩ thức) không phải do lỗ tai nghe (nhĩ căn) mà biết, vì nếu không có tiếng động thì không thể có cái biết của lỗ tai.

     Ngài giảng tiếp: “- Nếu từ thanh trần ra, nhĩ thức do thanh trần mà có, thì chẳng liên quan gì đến cái nghe, chẳng nghe thì cũng chẳng biết tướng thanh trần ở đâu. Lại, nếu nhĩ thức từ thanh trần ra dầu cho thanh trần do cái nghe mà có tướng, thì cái nghe phải nghe được nhĩ thức, nếu chẳng nghe được thì chẳng phải là giới, nếu nghe được thì thức cũng đồng như thanh trần, và thức đã là sở nghe thì ai biết nghe cái thức? Còn nếu chẳng biết thì đồng như cỏ cây. Chẳng lẽ thanh trần và cái nghe lẫn lộn, thành giới ở giữa? Giới chính giữa đã chẳng có, tướng trong và ngoài từ đâu mà lập?Nghĩa là thức nghe (nhĩ thức) không phải do tiếng động (thanh trần) mà có.

     Xem như vậy, thì thức nghe (nhĩ thức) chẳng phải do lỗ tai (nhĩ căn) ra, cũng chẳng phải do tiếng động (thanh trần) mà có. Hai thứ này làm duyên với nhau sinh ra nhĩ thức chỉ là huyển ảo không thật, do đó Ngài nói: “- Nên biết, nhĩ căn, thanh trần làm duyên với nhau, sanh nhĩ thức giới, ba chỗ đều không, tức nhĩ căn, thanh trần và nhĩ thức giới, vốn chẳng phải tánh nhân duyên, cũng chẳng phải tánh tự nhiên” là vậy.

3 - TỴ CĂN, HƯƠNG TRẦN, TỴ
     THỨC GIỚI VỐN VÔ SINH.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.31/1/2019.