Wednesday, September 30, 2015

The story of ignorance here is a reminder to those who lack understanding, not visionary.

Flying rua story awakened Buddha which person the image
 
In ancient times, there is a herd of turtles crowded, live under the great tree. In the pack there is a turtle princess (ancestors of the Buddha Shakyamuni) very clever can predict what is going to happen. On the tree there is a herd of lizards life often indulge themselves down from on high branches to show off with turtles swarm below. Those turtles are truly admirable. See how new princess told Turtle turtles flock that:


 
- You should not be here, because of the way they act when lizard will make us a big mess. So you should follow me and go somewhere else, more peaceful.
 
In many baby turtles they listen turtle princess go elsewhere, but some are stubborn and refused to walk. Counsel forever unheard, turtle princess had left elsewhere with turtles flock obedient.
 
Ten days later, there was a herd of elephants passing by, to stay under the great tree. Then the lizard just like every day, performing for his fall to the ground, unfortunately, to have children fall on ears that an elephant. Elephants are tickling discomfort, cry out loud. Both elephants beasts thought to have harmful economic panic, stampede. Herd of Turtles in under the tree could not avoid, was dead pedal lot.


 
The story of ignorance showed Buddha's words: "Wisdom is the principal of all the good virtues. Ignorance is the source of sin "no wrong results. People live to know the intellectual accretion, visionary. If disaster ever to narrow it without noticing.END=NAM MO SAKYAMUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=THICH CHAN TANH.THE MIND OF ENLIGTHMENT.WORLD VIETNAMESE BUDDHIST ORDER=VIETNAMESE BUDDHIST NUN=GOLDEN LOTUS MONASTERY=AUSTRALIA,SYDNEY.1/10/2015.

Câu chuyện về sự ngu dốt dưới đây là lời cảnh tỉnh cho những người thiếu hiểu biết, không nhìn xa trông rộng.

Cau chuyen Phat day bay rua thuc tinh bao nguoi hinh anh
 
Ngày xưa, có một bầy rùa đông đúc, sống dưới gốc cây đại thụ. Trong bầy có một con rùa chúa (tiền nhân của Ðức Phật Thích Ca) rất thông minh có thể đoán trước được những việc sắp xảy ra. Trên cây đại thọ có một bầy thằn lằn thường hay tự thả mình từ trên nhành cao xuống để khoe tài với bầy rùa ở dưới.

Bọn rùa rất lấy làm khâm phục. Rùa chúa thấy thế mới bảo bầy rùa rằng:
 
- Các ngươi không nên ở chỗ này, vì cách hành động của bọn thằn lằn có khi sẽ làm cho chúng ta mang họa. Vậy các ngươi nên theo ta mà đi ở một nơi khác, yên ổn hơn.
 
Trong bọn rùa có nhiều con nghe theo rùa chúa đi ở chỗ khác, nhưng có những con cứng đầu không chịu đi. Khuyên bảo mãi không nghe, rùa chúa đành bỏ đi ở nơi khác với bầy rùa biết vâng lời.
 
Mười ngày sau, có một đàn voi đi ngang qua, đến nghỉ dưới gốc cây đại thụ. Bấy giờ, những con thằn lằn cũng như mọi ngày, biểu diễn để rơi mình xuống đất, chẳng may có con rơi vào lỗ tai một con voi.

Voi bị nhột khó chịu, kêu la ầm ỹ. Cả bầy voi tưởng có thú dữ đến hại, hoảng kinh, chạy tán loạn. Bầy rùa ở dưới gốc cây không tránh kịp, bị đạp chết rất nhiều.
 
Câu chuyện về sự ngu dốt đã cho thấy lời Phật dạy: “Trí tuệ là gốc của muôn hạnh lành. Ngu si là nguồn tội lỗi” quả không sai. Con người sống phải biết bồi đắp trí tuệ, nhìn xa trông rộng. Nếu mãi hạn hẹp thì tai họa đến lúc nào không hay.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.1/10/2015.

the Three Jewels is interpreted as "Three Jewels," and was cited include Buddha, Dharma and Sangha. We will turn to learn about each different concept there.
First is the Buddha. According to the most common interpretation, the Buddha is a real historical character who lived for more than 25 centuries ago. With the evidence and archaeological results currently get, most researchers believe that the Buddha was born in 624 BC in the garden-ni Lam-rested near Capernaum Pi-la DBS (today located in Nepal), called Conflict-ni-ca, as the prince's son Pure-Sanskrit, belonging to the family Shakyamuni. The birth of his is also the birth of Buddhism, because it was he who first taught enlightened and teachings which today we call France or Dharma.
Thousands of people have believed in the teachings by Buddha Shakyamuni taught Conflict-ni, they have left the home life to follow him to practice in a group known as the Sangha, or Sangha.
Thus, we have the Three Jewels Buddha as "the first gem", or the Buddha, the enlightened one first, who found the truth and the practice toward liberation, relieving and eliminate the suffering inherent in this life. It is from that sense that Shakyamuni Conflict-ni was called the Buddha, by this term is due to the Chinese capital transliteration from Sanskrit as the Buddha, which means "enlightened one." When Buddhism was first introduced Vietnam directly from India in the beginning of the common era, the Vietnamese had transcribed this name is Buddha. Therefore, the way of the Vietnamese call it Buddha is also the Buddha, whether longstanding influence of classic and widespread Han gave the name Buddha today become more common.
Next, truth and enlightenment practice methods taught by the Buddha are called French. In that sense, is a means for us to be able to practice under strict and attain enlightenment, attain liberation like Buddha. In addition to the Buddha's teachings, no longer have any other method that can help us achieve ultimate salvation, so that France was called the "throne Two", or Dharma.
Those who have left the family to spend the rest of life practice the teachings of Buddha, toward liberation, enlightenment, called monks. These specialists together in a group practice called Sangha (Sangha by Sanskrit) or Sangha. In the practice of his own nature, the monks also set a bright example for employment in accordance with his teachings and taught those things for many others. Therefore, he was honored as "the third gem", or the Sangha.
Thus, the Three Jewels interpreted as above is very specific, visible listening recognized by common sense, and in Buddhism refers to this concept as "Head's Three Jewels". Also this sense, we see the Three Jewels were beginning to appear in a specific way on earth from more than 25 centuries ago. But Buddha Shakyamuni after 49-year-ni Mau morality across India, has finally entered Nirvana, no longer visible in this world anymore, and hence the serial form of Buddha told that jade Buddha relics left by the people worship, is iconic, paintings of Buddha are enshrined in the temple, or are Buddhists worship at home ... Because when they see and worship expressions This, we will remember the Buddha Shakyamuni Conflict-ni, who enlighten and guide teaching for enlightenment. 
About Dharma, as Buddha has entered Nirvana, nobody can guarantee to be handed all the words he taught, whether each of his disciples can remember so much. So then one time the monks had gathered together to record all the Buddha preached what they could remember. The collective record is called "aggregation classics", and the first base to form the Tripitaka of Buddhism, known more commonly known as Tripitaka, including scriptures , Vinaya and Abhidharmic. Thus, after 25 centuries, so far has been handed Legal protection for particular types Buddhist Tripitaka.
About Increased security, we have a serial lineage for over 25 centuries between the generations monks, and Sangha today is the continuation of the Order of the Buddha in the world, including those ordained spend his entire life for the purpose of teaching practice and the teachings of the Buddha. That's the meaning of the Three Jewels Head.
But the Buddha taught that, he's not the only Buddha reached enlightenment. In the timeline from without beginning to now, the 25 centuries that we know is just a grain of sand in the desert, a drop in the ocean. And so, the Buddha taught that in the past before he had countless Buddhas, who reached enlightenment totally like him. And in the long distant future, surely there are countless people practicing true teachings and enlightenment of Buddha. On the other hand, the Buddha also taught that not only has its own realm Ta-her world is where we live, but if we can go very far to the east, west ... until ten in no time, we will also see countless other world realm. These realms that world also countless Buddhas have been preaching the Dhamma. Thus, not only Buddha Shakyamuni Buddha Conflict-ni which we are known, but also includes all the Buddhas in the ten directions three generations, even the fully enlightened and free from all the obvious worldly force. And all these teachings are taught by the Buddha was called the French say, all you practicing the teachings of the Buddha's production and achieve liberation from all bondage of worldly life are honored the Sangha.
Understanding the Three Jewels in a broader sense are known as the Three Jewels Export world.
Also according to the teachings of Buddha, Tam told also be interpreted in a more profound sense. In this sense, the Buddha was a man, but a man was completely enlightened. And so, he taught that all living beings can cultivate to attain enlightenment like him. In other words, each human being available Buddhahood, just for not practicing the Dhamma properly, can not attain enlightenment. Buddhahood or Enlightenment ability of living beings and Buddhas are all equal no difference, should be called the Copper Buddha. The method may also not equal identity differences, both legal liberation, just as deluded beings do not realize the true nature of all new approach to building up the means of practice presentation for treatment, according to the This means that the Council be called Dharma. Buddha and the beings who have enlightened the same body, so also are available blend pure nature as Sangha, so-called Council here that can increase security.
Thus, the significance could Dong Tam said the similarities in terms of the nature stated, and the similarity of the nature that is the basic foundation for all beings may give rise to practicing the path and reach ultimate salvation. So, who discovered the practice center must first be confident in lucid purity inherent, or in other words the possibility of enlightenment the Buddha himself. In this sense to say that self-identity is also called Buddha. The process of cultivation is always discern the true nature of the law, all legal measures are liberated, so-called Self-nature France. Though not religious myself no evidence was available that Bodhi seeds, available pure nature, also with the monks, so called Self nature Increase.
Three protected nature is perceived essential for establishing trust and the will to practice to gain liberation, but this meaning no contrast or obscured the meaning mentioned above. So people come to the temple to learn about the Triple Gem must first fully understand the true and Head's Three Jewels. Then, when the new firm belief can understand the meaning that the Three Jewels Exports, by this concept can only take faith and wisdom that get out, we could not use the common sense to see hearing perception. Copper can also concept or self-identity Three Jewels Three Jewels can only really get to understand the practice through practice, practice, and experience the teachings taught by Buddha. If people do not have the actual practice, at the mention of this concept will be felt as abstract and elusive.
Nowadays many people wanting to clear erudition, his wide learning many understand that raises all these concepts, but accompanying it failed to understand that each one concept only compatible with a degree of understanding know, trust and practical practice. Once we understand this, we will see that although there are different concepts, but absolutely nothing contradictory but merely an extension to suit each different reception level only.
In fact, each of us would be able to perceive the meaning of the Three Jewels by contact with Buddhism. When we offered incense Buddhist temple, we give all godliness in the soul to prostrate before a Buddhist. The success of the center that makes us feel a spiritual communion with Buddhas, make our hearts become soft, relaxed, and in the meantime to get rid of all the implications, bound of worldly existence. Sacred image of the Buddha can help us towards to achieve peace of mind, so we honored it is Buddha.
Besides, when we were listening to understand the Buddha's teachings, through the scriptures and the teachings of the monks, we can get a more accurate perception of life, and know that there are means formula to reach peace, true happiness in life. When we practice the right ways, we achieved the lofty spiritual values, that changed our lives towards a better, more complete. Due to this unprecedented results obtained from the practice of Dharma, we honored that France said.
On the other hand, the meaning of the scriptures and the teachings of the monks nonetheless merely theoretical in nature, so the interpretation and practice which must inevitably somewhat difficult and sometimes can be misleading. So we often have to look at the life of the monks as a vivid illustration of what they learned from the teachings. Thanks to the monks, we can easily trigger a strong belief in the teachings, because you find that have practice and has achieved peace and enlightenment. Moreover, equal in practice, the monks also likely to lead, help us solve problems, confusing things in doctrine. Due to the leading role of great and admirable so we honored it is Sangha.     
From Tam Tam told to regulations ...
Three provisions, or Tam refuge, most simply understood as "taking refuge in the Three Jewels," in which the refuge concept known as "back slash follow". So, extrapolating out we will understand that in the Buddha means returning the Buddhist refuge, refuge in France is back angle to France, and the Sangha is back angle to increase.
But how called back angle to? As mentioned above, can purity and enlightenment capabilities are available in all of us, not just because of delusions new knowledge being run according to the greed and desires create karma, so that must be sunk within samsara. Buddha was enlightened and received clearly indicates that. But we ourselves are not enlightened, but by the faith in the Buddha, Dhamma school follow, follow the example of the monks practice, should be able to identify the right path to return, take the nature pure and practice to make manifest the inherent ability of enlightenment itself. So-called back angle to.
Thus, according to the understanding of the Three Jewels, we also have a corresponding understanding of refuge in the Three Jewels.
Head's sense Three Jewels, we take refuge in Buddha is the back angle to the Buddha Shakyamuni Conflict-ni, worship and worship the statue at the temples and he also set up the Buddhist shrine at home. When we worship his image, we remember the birth and enlightenment he gives this world a correct path to follow and attain liberation, and more specifically the decline light of the suffering in everyday life.
In addition, we also believe and worship the Buddha that Buddha Shakyamuni Conflict-ni once preached, such as Buddha amitābha, Medicine Buddha, Maitreya ... We I believe in Buddhas in the ten directions three generations are enlightened, are teaching for liberation no different from Buddha Shakyamuni Conflict-ni, and so means we have taken refuge in the Buddha in the sense Export How the Three Jewels.
When we practice deep sound of the Buddha Dharma, we will be confident in the ability of their own enlightened, meaning that confidence in the Buddha nature within oneself. Because of this refuge that we always aim all actions, words and deeds of the practice of his to reach ultimate liberation. Such means can take refuge in the Three Jewels or Tu Dong Tam told Nature. 
Once in the Buddha, we learn to understand and accept these teachings because he taught, was handed down in the scriptures and monks explained. In that sense, take refuge in France. Having taken refuge in France, we respect and follow the example of the monks who devoted his life to practice the teachings of Buddha, and always willing to guide us on the path. In that sense, we take refuge in the Sangha.
Stemming from the above sense, when the refuge in the Buddha, we do not take refuge any divine beings or any other power, in Buddhism referred to as "natural, gods, demons, animals". Because we believe that only the Buddha was fully enlightened, have reached the ultimate liberation, is the one who has enough wisdom to wisdom we relied on and may reach the ultimate freedom as he drained. When actually put faith and refuge in the Buddha, we understand that all the objects such as the sun, gods, demons, animals ... are just different types of beings in samsara, whether there is power transformer or power god almighty, are not the cure-can help us transcend samsara, mitigate and eliminate the suffering in life.
Similarly, when we have taken refuge in France, no refuge in any other dharma Dharma taught by Buddha. In Buddhism referred to as "witches, pagans". Because, through learning to understand and practice the Dharma taught by Buddha, we know that only the teachings by Buddha taught that the only teachings can help us relied on, practice to reach the prize break all ties, alleviate and eliminate the suffering in life.
When was the Sangha, we do not take refuge in any collective, yet evil faction. In Buddhism referred to as "property damage, the evil party." Because we see clearly that only Sangha, the lifelong practice Buddha's teaching, new to deserve a place we rely, to follow.
When did indeed take refuge in the Three Jewels by definition as above, we will feel very firm, confident in life, because thanks to the Buddhist teachings, we understand the causes and results of deeds or evil in life. When faced with the inevitable difficulties of life, we have enough mental strength and awareness right to receive and pass.
But why must determine with certainty that "refuge in the Buddha lifetime no angel demons refuge, refuge France no refuge lifelong pagan demons, Sangha lifetime no evil refuge party damage "? Many of us probably will rise to this question, because we realize that not only is the Buddhist religion, creed only; not only the teaching of the Buddha is only good towards life; nor the only Buddhist Sangha is the moral status of honorable follow.
In fact, we see millions of people in this world believe in religions, other faiths, and they always put their trust in their religious leaders, and from there find strong moral support in life. Well in fact, the teachings of other religions because teaching is directed to a virtuous life, better, to help people to love and live in harmony with each other ... And in fact there are many clergy of other religions also practice good spiritual life, always the example of morality in society ...
When we lead a moral life, a better place in this world, we can find such advice in the teachings of most religions. And that is why from time immemorial mankind has accepted the existence and of many religions, different beliefs. Every religion and belief are the proper response to the spiritual needs as well as help for the faithful have an ethical life, the better.
Some people compare the spiritual meaning of believers of different religions are like physical sense of eating different foods. Such as we can eat Vietnamese, rice Tau, Tay rice, risotto ... can stomach. Therefore, people prefer Vietnamese rice is rice Tau can not say, rice or risotto West unpalatable, because in fact there are other people like to eat this rice type rice than Vietnam. This comparison is completely accurate in the sense mentioned above, by most religions can help us get a moral life, better, love and sharing together to make the Life becomes more beautiful.
But the teachings taught by the Buddha Dhamma is only not stop at that level, but towards an ultimate liberation, a fully enlightened to be able to end all suffering in life. Therefore, the basic tenets of Buddhism firstly pointed out all of the suffering and the causes of them in this life, then discuss ways to end the root of the suffering and the attainment of the ultimate escape. This basic tenets Buddha taught right in the first sermon for his 5 brothers Qiao-ceiling-like (the first disciples, as well as those who formed the first Sangha), is named the Four Noble Truths, the truth means 4 mystery. They include Suffering (the truth of suffering), aprons (truth about the causes, the arising of suffering), Killing soles (the truth of cessation of suffering) and sole director (truth about the methods, the path leading to the cessation of suffering). In a certain occasion, hopefully we will be able to delve deeper into these four.
Under the eyes of people who have comprehended the truth 4 above, then even if you have a rich material life, affluence, or a comfortable life, disengaged no worry, you still do not get out Within suffering. Because there are four biggest misery will always pursue and cover up your life. Those are suffering birth, aging weakens, disease and ultimately death (birth, aging, sickness and death).
In the teachings of the Buddha, we find a lot of different cultivation methods (often referred to as the method) suitable for many levels, many different walks of life. But in general, all the methods are directed to the ultimate liberation and not just stop at a leisurely life of leisure or temporarily alleviated the miseries of life.
On the other hand, the Buddha was fully enlightened and the name Buddha (佛) firstly just tell the truth, because this is a transliteration of the Sanskrit word Buddha means "enlightened one." Buddha taught the Dharma and lead believers come to believe in him but never enlightened view themselves as a religious teacher. But if we see him as a religious teacher in the sense that the founder of Buddhism, then he is the only religious leaders declared that all the faithful, or by extension and more precisely all beings, are capable of practice to attain perfect enlightenment, the Buddha like him. Followers of other religions can only believe in the salvation of gods and never dared to think of themselves can become equal to their gods. Moreover, the Buddha determined that enlightenment to become the Buddha absolutely not an outcome based on anyone else, but rather due to the efforts of self-cultivation in accordance with the Buddha Dharma was teaching. And so, this is a perfectly logical process and scientific, can be experienced every step during practice Dharma.
Due to the significance and so much significance on others but we will have occasion to discuss later on, so once we have understood the Dhamma and back angle to the Buddha, Dharma and Sangha, we will no longer have may rely in any gods or any other teachings. Like the people who choose to be large and clear path to where you want, he can not renounce to follow narrow trails. Because he saw clearly that, despite the different path toward a target as well as major roads, but it takes them to a certain position without actually can take them to the destination.
In fact, there are two forms of various protected refuge that we should discuss here. The first mode is called Custom tha the refuge, the refuge does not mean that the self arises wishes refuge, but by someone else to lead, guide or even a request. Typical of this form of refuge is the parents brought their children to the temple refuge in the Three Jewels (often from a very young age), or spouse counseled his mate refuge sure ... In this case, the refuge often do not understand or are not yet able to understand the meaning of refuge protected as above, and therefore has limitations inevitable moral as well as religious practice. However, this method has the great advantage was to make a good fortune for the refuge, even if their intrinsic factors are not sufficient to lead to the refuge. Who led the refuge usually responsible person and stick with material life and spiritual refuge, so after taking refuge and then they will continue to support and led until the refuge there can themselves understand the true meaning of the Three Jewels of refuge.
The second form is Self refuge, that is self arises sure wish refuge without anyone else by promoting, require or coerce. As self arises sure wish refuge, so often that comes from understanding the true meaning of the refuge protected and decided to take refuge. However, there are also cases where people voluntarily take refuge in the Three Jewels have been partially understand but not really know the true meaning of the refuge, by not explaining himself and did not learn thorough. These people need to try to understand the true meaning of the Three Jewels of refuge, the refuge can really bring great benefits to their lives.
The refuge security is not a one time job, but it has character as a fundamental commitment to the start of the transformation of our self. When did indeed take refuge in the Three Jewels, then every action, word or thought of us will no longer indulge habitually ever again, but most most user must follow the teachings of the Buddha, that is noi by scripture and the guidance of the monks.
The user-friendly changes that need to be expressed in a concrete way by learning to understand and the five precepts, ie 5 basic instructions taught by the Buddha, has the power to help us live a life in accordance with district Legal and create more karma, the first determining factor to be able to get the peace and true happiness. In a later section, we will talk more about this issue.
Health care law's estate
This is a principle laid out pretty early, right from the time of the Buddha was alive. In the current period, this principle is more meaningful and more important in establishing confidence in the Three Jewels.
How is health care law's estate? To put it simply, it is that we believe and follow the dharma and not believing anyone say or do the wrong Dhamma.
Dharma taught by Buddha, first of all truths help us aware of all things, the phenomenon of life, and the principles and practical way of life, can apply to everyday life to achieve concrete results in the improvement of life, alleviate and eliminate the suffering inherent in life. These truths and principles or methods that are mentioned in the scriptures and monks explained, handed down from generation to generation.
But an unexpected problem can happen, that there are people claiming that he taught the Dharma of the Buddha, he himself did not have the right to practice in accordance with Dharma, and thus also lead to a corollary is often misleading explanation of the Dhamma.
In this case, the principle of private health care law of any meaningful help to maintain confidence in the Dhamma without letting the wrongdoing of a few individuals that do affect their faith. Because, of wrongdoing or improper explanations of a personal dharma is ultimately just a personal mistake that has nothing to teach the Dharma by Buddha.
Take a simple example, as there are people advised me not to drink, but he left himself dull afternoon light say, do not get a life seriously. In this case, we need to distinguish two separate aspects of the issue. First, the advice given by that person is a good advice, good for us to follow. Second, although the status of most undeserved person with good advice that he gave to others, but that is absolutely not to lose the good nature of the advice. So in this case, his advice was forensic medicine, and not to follow his work is any human health. On the other hand, because it deems his advice is right, good should we believe in, such as forensic medicine; despite his status unworthy of advice, but we did not let that affect my faith in her good advice, so he's estate.
In the rather complex environment of today, we do not have to always be in contact with good people, raise up, but also the human pettiness, selfishness and awareness and action are mistake. One sometimes, these people also stand in the ranks preaching of Lord Buddha. We should not hate, but rather it must pity this poor people, because they do not practice the true dharma of the Buddha should make sure that they can not get a life of peace and happiness honest. However, we need to not conscious of trust and follow people like that. On the other hand, it is impossible because of the personal wrong that he lost faith in the Dharma, or generally in the Three Jewels.
Of course, a question may be raised here is: how to determine where the Buddha taught the Dharma from and where is the explanation of a personal bias? In this regard, the great discrepancy in terms of doctrine can often easily recognized thanks to a section called Tam legal doctrine publications. This doctrine preached by Buddha to help us against which distinguish these classics is really due to the Buddhist doctrine, and these texts can be misleading, not because of Buddhist doctrine. Three publications law can be interpreted simply as 3 elements, 3 of thought likely to help us determine, partly convinced that doctrine is preached by the Buddha. Accordingly, all the Buddhist sutras preached by them to the presence of three called Tam legal significance of this publication, and may not have the sense to go backwards, press legal conflict with Tam. Three meanings are listed namely: monks practice impermanence, selflessness dharmas and Nirvana calm. However, according to Tam legal distinction belongs pressed higher doctrinal section and can be quite complex and confusing for many of us. On the other hand, the common bias in fact be based on a number of factors to realize that it is not necessary to take measures to Tam publications.
First, we can rely on a general principle called "Universal merged" to assess the conviction of someone to teach. This principle tells us that if a man preach the Dhamma, the words and deeds of people that must go together. For example, if a man preach on the simple principle of life, then it was inevitable that the person himself can not live a life of luxury with all the amenities that modern civilization has been. This principle derives from a method of teaching in Buddhist doctrine is called "spear body," meaning life using his own examples to preach to others. As someone who always say nice things but do not themselves comply with the good things that, as this principle is not met, and we may initially pose skepticism, vigilance for the preaching of him.
The second principle is the principle of "consistency". This principle says that, when a Dhamma sermon, all what he had said earlier, is to say at the moment and will speak out in the future, in this place or elsewhere, all are not always appropriate and consistent with each other, there can be no contradiction, contradictory. For example, when someone preach about true life, commendable honesty in life, then at another time, in another place, he can not say what the meaning contrary to that. If this principle is not met, we may question the skeptical, wary of the preaching of him.
The third principle is called the principle of "contemplate and compare". This principle applying the basic tenets part was learning to understand and practice immediately in our life to compare with what they heard preached. Depending on the level of each of us, the basic teachings that part could be the Four Noble Truths, Dependent Origination, Noble Eightfold Path, Luc Balaam secret ... but in general, when we were learn to understand and practice, using a portion of the teachings in daily life, we will have the contemplation of itself, automatically derive the true meaning of the doctrine that . Therefore, when a Dhamma sermon that say these things do not fit with what we learned, understood, had practice, then we may need to ask the skeptics wary of the preached by him.
In the capacity of a Buddhist school, we should apply the above principles to 3 raises skepticism and vigilance against the preaching of one individual, but not to reach the point to argue right and wrong with the fish People keep saying. That's because such contestation not really help anything to the life of our spirit. We just need to follow the principle of "health care law's estate" taught by Buddha, himself away from what the suspect is not true Dhamma only. But the determination to make sure the preaching of an individual is biased or not the Dhamma, we should take back to your erudite commentator, who can manipulate parts of Tam legal doctrine publications as mentioned above to protect Dharma.END=NAM MO SAKYAMUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=THICH CHAN TANH.THE MIND OF ENLIGTHMENT.WORLD VIETNAMESE BUDDHIST ORDER=VIETNAMESE BUDDHIST NUN=GOLDEN LOTUS MONASTERY=AUSTRALIA,SYDNEY.1/10/2015.
Tam bảo được hiểu như là “ba ngôi báu”, và được kể ra bao gồm Phật, Pháp và Tăng. Chúng ta sẽ lần lượt tìm hiểu về từng khái niệm khác nhau đó.
Trước hết là Phật. Theo cách hiểu thông thường nhất, đức Phật là một nhân vật lịch sử có thật đã sống cách đây hơn 25 thế kỷ. Với những cứ liệu và kết quả khảo cổ hiện nay đang có được, đa số các nhà nghiên cứu đều tin rằng đức Phật đã ra đời vào năm 624 trước Công nguyên tại khu vườn Lam-tì-ni gần thành Ca-tỳ-la-vệ (ngày nay thuộc địa phận Nepal), với tên gọi là Thích-ca Mâu-ni, là thái tử con vua Tịnh-phạn, thuộc dòng họ Thích-ca. Sự ra đời của ngài cũng chính là sự khai sinh của đạo Phật, bởi vì ngài là người đầu tiên đã giác ngộ và truyền dạy những giáo pháp mà hiện nay chúng ta gọi là Pháp hay là Phật pháp.
Hàng ngàn người đã tin theo giáo pháp do đức Phật Thích-ca Mâu-ni truyền dạy, họ đã rời bỏ cuộc sống gia đình để theo ngài tu tập trong một tập thể gọi là Tăng-già, hay Tăng đoàn.
Như vậy, chúng ta có Tam bảo với Phật là “ngôi báu thứ nhất”, hay Phật bảo, là đấng giác ngộ đầu tiên, người đã tìm ra chân lý và phương pháp tu tập để hướng đến sự giải thoát, làm giảm nhẹ và xóa bỏ những khổ đau vốn có trong cuộc đời này. Chính từ ý nghĩa đó mà đức Thích-ca Mâu-ni được tôn xưng là Phật, bởi danh từ này vốn là do người Trung Hoa phiên âm từ tiếng Phạn là Buddha, có nghĩa là “bậc giác ngộ”. Khi Phật giáo lần đầu tiên du nhập Việt Nam trực tiếp từ Ấn Độ vào khoảng đầu Công nguyên, người Việt đã phiên âm danh xưng này là Bụt. Vì thế, theo cách gọi của người Việt thì Bụt cũng chính là Phật, cho dù ảnh hưởng lâu đời và rộng khắp của kinh điển chữ Hán đã làm cho danh xưng Phật ngày nay trở thành phổ biến hơn.
Tiếp đến, chân lý giác ngộ và phương pháp tu tập do Phật truyền dạy được gọi là Pháp. Trong ý nghĩa đó, Pháp là phương tiện để chúng ta có thể thực hành theo đúng và đạt đến sự giác ngộ, đạt đến sự giải thoát giống như Phật. Ngoài giáo pháp của Phật, không còn có phương pháp nào khác có thể giúp chúng ta đạt đến sự giải thoát rốt ráo, vì thế mà Pháp được tôn xưng là “ngôi báu thứ hai”, hay Pháp bảo.
Những người rời bỏ đời sống gia đình để dành trọn cuộc đời thực hành theo giáo pháp của đức Phật, hướng đến sự giải thoát, sự giác ngộ, được gọi là chư tăng. Các vị này cùng nhau tu tập trong một tập thể gọi là Tăng-già (do tiếng Phạn là Sangha) hay Tăng đoàn. Trong sự tu tập của tự thân mình, chư tăng cũng nêu gương sáng về việc làm đúng theo lời Phật dạy và truyền dạy những điều đó cho nhiều người khác nữa. Vì vậy, các ngài được tôn xưng là “ngôi báu thứ ba”, hay là Tăng bảo.
Như vậy, Tam bảo hiểu theo nghĩa như trên là rất cụ thể, có thể thấy nghe nhận biết bằng tri giác thông thường, và trong Phật học gọi khái niệm này là “Trụ thế Tam bảo”. Cũng hiểu theo nghĩa này, chúng ta thấy là Tam bảo đã bắt đầu hiện diện một cách cụ thể trên trái đất từ cách đây hơn 25 thế kỷ. Nhưng đức Phật Thích-ca Mâu-ni sau 49 năm hoằng hóa trên khắp nước Ấn Độ, cuối cùng cũng đã nhập Niết-bàn, không còn nhìn thấy được trong cõi đời này nữa, và vì thế mà hình thức nối tiếp của Phật bảo là ngọc xá-lợi Phật để lại được mọi người thờ kính, là hình tượng, tranh vẽ của Phật được tôn trí trong các chùa, hoặc được Phật tử thờ tại gia... Bởi vì khi nhìn thấy và thờ kính những biểu tượng này, chúng ta sẽ nhớ đến đức Phật Thích-ca Mâu-ni, người đã khai sáng và truyền dạy giáo pháp dẫn đến sự giác ngộ. 
Về Pháp bảo, khi đức Phật đã nhập Niết-bàn thì không ai đảm bảo có thể lưu truyền được tất cả những lời ngài đã truyền dạy, cho dù mỗi vị đệ tử của ngài có thể nhớ được rất nhiều. Vì thế, sau đó một thời gian chư tăng đã cùng nhau họp lại để ghi chép tất cả những gì đức Phật thuyết giảng mà họ còn nhớ được. Sự ghi chép tập thể này được gọi là “kết tập kinh điển”, và là cơ sở đầu tiên để hình thành Tam tạng kinh điển của Phật giáo, thường được biết nhiều hơn với tên gọi là Đại tạng kinh, bao gồm Kinh tạng, Luật tạng và Luận tạng. Như vậy, sau 25 thế kỷ, cho đến nay Pháp bảo vẫn được lưu truyền với dạng cụ thể là Đại tạng kinh Phật giáo.
Về Tăng bảo, chúng ta có sự truyền thừa nối tiếp trong suốt hơn 25 thế kỷ qua giữa các thế hệ chư tăng, và Tăng đoàn ngày nay là sự nối tiếp của Tăng đoàn từ thời đức Phật còn tại thế, bao gồm những người xuất gia dành trọn cuộc đời cho mục đích tu tập và truyền dạy giáo pháp của đức Phật. Đó là ý nghĩa của Trụ thế Tam bảo.
Nhưng đức Phật còn dạy rằng, ngài không phải vị Phật duy nhất đạt đến sự giác ngộ. Trong dòng thời gian từ vô thủy đến nay, con số 25 thế kỷ mà chúng ta được biết chỉ là một hạt cát trong sa mạc, một giọt nước giữa biển khơi. Và vì thế, đức Phật dạy rằng trong quá khứ trước ngài đã có vô số chư Phật, những người đạt đến sự giác ngộ hoàn toàn như ngài. Và trong tương lai lâu xa, chắc chắn sẽ còn có vô số những người tu tập theo đúng giáo pháp và giác ngộ thành Phật. Mặt khác, Phật cũng dạy rằng không phải chỉ có riêng một cõi thế giới Ta-bà này là nơi ta đang sống, mà nếu chúng ta có thể đi thật xa về phương đông, phương tây... cho đến mười phương trong không gian, chúng ta sẽ còn gặp vô số các cõi thế giới khác nữa. Những cõi thế giới ấy cũng có vô số các vị Phật đã và đang thuyết giảng giáo pháp. Như vậy, Phật bảo không chỉ có đức Phật Thích-ca Mâu-ni mà chúng ta được biết, mà còn là bao gồm hết thảy chư Phật trong mười phương ba đời, những vị hoàn toàn giác ngộ và giải thoát khỏi mọi sự ràng buộc của thế gian. Và tất cả những giáo pháp do chư Phật truyền dạy đều được tôn xưng là Pháp bảo, tất cả các vị tu tập theo giáo pháp xuất thế của chư Phật và đạt được sự giải thoát khỏi mọi ràng buộc của đời sống thế tục đều được tôn xưng là Tăng bảo.
Cách hiểu Tam bảo theo nghĩa rộng hơn này được gọi là Xuất thế Tam bảo.
Cũng theo giáo pháp của Phật, Tam bảo còn được hiểu theo một nghĩa sâu xa hơn nữa. Theo cách hiểu này, đức Phật cũng là một con người, nhưng là một con người đã hoàn toàn giác ngộ. Và do đó, ngài dạy rằng tất cả chúng sanh đều có thể tu tập để đạt đến sự giác ngộ như ngài. Hay nói khác đi, mỗi chúng sanh đều sẵn có Phật tánh, chỉ vì không chịu tu tập theo đúng chánh pháp nên không thể đạt đến giác ngộ. Phật tánh hay khả năng giác ngộ của mỗi chúng sanh và của chư Phật đều là bình đẳng như nhau không sai khác, nên gọi đây là Đồng thể Phật bảo. Các pháp cũng có thể tánh bình đẳng như nhau không sai khác, đều là pháp giải thoát, chỉ do chúng sanh mê muội không nhận ra thực tánh của muôn pháp nên mới phải dựng bày các phương tiện tu tập để đối trị, theo ý nghĩa này mà gọi là Đồng thể Pháp bảo. Phật và chúng sanh vốn đã đồng một thể tánh giác ngộ, nên cũng đều sẵn có bản chất hòa hợp thanh tịnh như Tăng-già, do đây mà gọi là Đồng thể Tăng bảo.
Như vậy, ý nghĩa Đồng thể Tam bảo là xét về thể tánh tương đồng mà nói, và sự tương đồng về thể tánh đó chính là nền tảng căn bản để tất cả chúng sanh đều có thể phát tâm tu tập theo chánh đạo và đạt đến sự giải thoát rốt ráo. Vì thế, người phát tâm tu tập trước hết phải tự tin vào thể tánh thanh tịnh sáng suốt vốn có, hay nói khác đi là khả năng có thể tu chứng thành Phật của chính mình. Theo ý nghĩa này mà nói thì đây cũng gọi là Tự tánh Phật. Quá trình tu tập luôn nhận rõ được thực tánh của các pháp, thấy tất cả pháp đều là pháp giải thoát, nên gọi là Tự tánh Pháp. Bản thân mình dù chưa tu chưa chứng vẫn biết là sẵn có hạt giống Bồ-đề, sẵn có tự tánh thanh tịnh, cũng đồng với chư tăng, nên gọi là Tự tánh Tăng.
Tự tánh Tam bảo là nhận thức thiết yếu để xác lập niềm tin và ý chí tu tập đạt đến giải thoát, nhưng ý nghĩa này không hề tương phản hay che mờ các ý nghĩa đã nói trên. Vì vậy, người đến chùa tìm hiểu về Tam bảo thì trước hết phải hiểu đúng và đầy đủ về Trụ thế Tam bảo. Sau đó, khi niềm tin đã vững chắc mới có thể hiểu rõ được ý nghĩa Xuất thế Tam bảo, bởi khái niệm này chỉ có thể lấy đức tin và trí tuệ mà nhận hiểu, chứ không thể dùng các giác quan thông thường để thấy nghe nhận biết. Còn khái niệm Đồng thể Tam bảo hay Tự tánh Tam bảo lại chỉ có thể thực sự nhận hiểu được thông qua sự hành trì thực tế, sự thực hành, trải nghiệm các giáo pháp do Phật truyền dạy. Nếu người không có sự hành trì thực tế, khi nghe nói đến khái niệm này sẽ cảm thấy rất là trừu tượng, khó nắm bắt.
Ngày nay không ít người vì muốn tỏ rõ sự uyên bác, học nhiều hiểu rộng của mình mà nêu lên tất cả những khái niệm này, nhưng kèm theo đó lại không hiểu được rằng mỗi một khái niệm chỉ thích hợp với một mức độ hiểu biết, lòng tin và sự hành trì thực tiễn. Khi hiểu được điều này, chúng ta sẽ thấy là tuy có những khái niệm khác nhau nhưng lại hoàn toàn không có gì mâu thuẫn mà chỉ là sự mở rộng cho phù hợp với từng trình độ tiếp nhận khác nhau mà thôi.
Trong thực tế, mỗi chúng ta đều có thể tự mình nhận thức được ý nghĩa của Tam bảo qua sự tiếp xúc với đạo Phật. Khi chúng ta về chùa dâng hương cúng Phật, chúng ta đem hết sự thành kính trong tâm hồn để lễ lạy trước điện Phật. Sự thành tâm thành ý đó giúp cho ta cảm nhận được một sự giao cảm thiêng liêng với chư Phật, làm cho tâm hồn ta trở nên nhẹ nhàng, thư thái, và ngay trong lúc ấy được thoát khỏi mọi sự hệ lụy, trói buộc của đời sống trần tục. Hình tượng thiêng liêng của chư Phật có thể giúp chúng ta hướng về để đạt được sự thanh thản trong tâm hồn, nên chúng ta tôn xưng đó là Phật bảo.
Bên cạnh đó, khi chúng ta được nghe hiểu giáo pháp của Phật, thông qua kinh điển và sự truyền dạy của chư tăng, chúng ta có thể có được một nhận thức đúng đắn hơn về đời sống, và biết được là có những phương thức để đạt đến sự an lạc, hạnh phúc chân thật trong đời sống. Khi chúng ta thực hành theo đúng những phương thức đó, chúng ta đạt được những giá trị tinh thần cao quý, làm thay đổi đời sống của chúng ta theo hướng tốt đẹp hơn, hoàn thiện hơn. Do những kết quả quý giá này có được từ việc thực hành theo giáo pháp, nên chúng ta tôn xưng đó là Pháp bảo.
Mặt khác, ý nghĩa của kinh điển và lời dạy của chư tăng dù sao cũng chỉ mang tính chất lý thuyết, nên sự diễn giải và thực hành theo đó tất yếu phải có phần khó khăn và đôi khi có thể bị sai lệch. Vì thế mà chúng ta thường phải nhìn vào đời sống của chư tăng như một sự minh họa sống động cho những gì học được từ giáo lý. Nhờ có chư tăng, chúng ta dễ dàng phát khởi niềm tin mạnh mẽ vào giáo pháp, vì thấy rằng các vị đã thực hành theo đó và đã đạt được sự an lạc, giải thoát. Hơn thế nữa, bằng vào sự thực hành, chư tăng còn có khả năng dẫn dắt, giúp ta giải quyết những vướng mắc, những điều khó hiểu trong giáo lý. Do vai trò dẫn dắt lớn lao và đáng tôn kính như thế, chúng ta tôn xưng đó là Tăng bảo.     
Từ Tam bảo đến Tam quy...
Tam quy, hay Tam quy y, hiểu một cách đơn giản nhất là “quy y Tam bảo”, trong đó khái niệm quy y được hiểu là “quay về nương theo”. Như vậy, suy rộng ra chúng ta sẽ hiểu được rằng quy y Phật nghĩa là quay về nương theo Phật, quy y Pháp là quay về nương theo Pháp, và quy y Tăng là quay về nương theo Tăng.
Nhưng thế nào gọi là quay về nương theo? Như trên đã nói, thể tánh thanh tịnh hay khả năng giác ngộ luôn sẵn có trong mỗi chúng ta, chỉ vì mê lầm không hiểu biết nên mới chạy theo những dục vọng tham lam và tạo nhiều ác nghiệp, để đến nỗi phải chìm đắm trong vòng sinh tử luân hồi. Đức Phật là bậc giác ngộ đã nhận rõ và chỉ ra điều đó. Tuy bản thân chúng ta chưa giác ngộ, nhưng nhờ tin theo Phật, học theo giáo pháp của Phật, noi theo gương sáng hành trì của chư tăng, nên có thể nhận biết được con đường đúng đắn để quay về, nhận lấy thể tánh thanh tịnh và tu tập để làm hiển lộ khả năng giác ngộ vốn có của chính mình. Vì thế mà gọi là quay về nương theo.
Như vậy, theo từng cách hiểu về Tam bảo, chúng ta cũng có những cách hiểu tương ứng về quy y Tam bảo.
Theo ý nghĩa Trụ thế Tam bảo, chúng ta quy y Phật tức là quay về nương theo đức Phật Thích-ca Mâu-ni, thờ kính và lễ lạy hình tượng ngài ở các chùa tháp và cũng thiết lập bàn thờ Phật ở nhà. Khi chúng ta thờ kính hình tượng ngài, chúng ta nhớ đến sự đản sanh và giác ngộ của ngài đã mang lại cho thế gian này một con đường chân chánh để noi theo và đạt đến sự giải thoát, và cụ thể hơn là sự giảm nhẹ những khổ đau trong cuộc sống hằng ngày.
Ngoài ra, chúng ta cũng đặt niềm tin và thờ kính những vị Phật mà đức Phật Thích-ca Mâu-ni đã từng thuyết dạy, chẳng hạn như Phật A-di-đà, Phật Dược Sư, Phật Di Lặc... Chúng ta tin vào chư Phật trong mười phương ba đời đều là những bậc giác ngộ, đều truyền dạy giáo pháp giải thoát không khác với đức Phật Thích-ca Mâu-ni, và như vậy có nghĩa là ta đã quy y Phật theo nghĩa Xuất thế Tam bảo.
Khi chúng ta thực hành sâu vững giáo pháp của đức Phật, chúng ta sẽ tự tin vào khả năng giác ngộ của chính mình, nghĩa là tự tin vào Phật tánh ở trong ta. Do sự quy y này mà chúng ta luôn hướng mọi hành động, lời nói và việc làm của mình về sự tu tập để đạt đến giải thoát rốt ráo. Như vậy có nghĩa là quy y với Đồng thể Tam bảo hay Tự tánh Tam bảo. 
Khi đã quy y Phật, ta học hiểu và tin nhận những giáo pháp do ngài truyền dạy, được lưu truyền trong kinh điển và được chư tăng giảng giải. Trong ý nghĩa đó, ta quy y Pháp. Khi đã quy y Pháp, ta tôn kính và noi theo gương sáng của chư tăng là những người dành trọn cuộc đời để thực hành giáo pháp của đức Phật, và luôn sẵn lòng dẫn dắt chúng ta trên con đường tu tập. Trong ý nghĩa đó, chúng ta quy y Tăng.
Xuất phát từ những ý nghĩa trên, khi đã quy y Phật thì chúng ta không quy y bất kỳ một đấng linh thiêng hay quyền năng nào khác, trong Phật giáo gọi chung là “thiên, thần, quỷ, vật”. Bởi vì chúng ta tin chắc rằng chỉ có Phật là đấng giác ngộ hoàn toàn, đã đạt đến sự giải thoát rốt ráo, là đấng duy nhất có đủ trí tuệ sáng suốt để chúng ta nương theo và có thể đạt đến sự giải thoát rốt ráo như ngài. Khi thực sự đặt niềm tin và quy y Phật, chúng ta hiểu rằng tất cả những đối tượng như trời, thần, quỷ, vật... cũng chỉ là những dạng khác nhau của chúng sanh trong cõi luân hồi, cho dù có được quyền lực thần biến hay sức mạnh vạn năng thì cũng không phải là cứu cánh có thể giúp ta vượt thoát sinh tử, giảm nhẹ và triệt tiêu những khổ đau trong đời sống.
Tương tự, khi chúng ta đã quy y Pháp thì không quy y theo bất cứ một giáo pháp nào khác ngoài chánh pháp do Phật truyền dạy. Trong Phật giáo gọi chung là “tà ma, ngoại đạo”. Bởi vì, qua học hiểu và thực hành chánh pháp do Phật truyền dạy, chúng ta biết chắc rằng chỉ có giáo pháp do Phật truyền dạy là giáo pháp duy nhất có thể giúp chúng ta nương theo, thực hành theo để đạt đến sự giải thoát mọi ràng buộc, làm giảm nhẹ và triệt tiêu được những khổ đau trong đời sống.
Khi đã quy y Tăng, chúng ta không quy y với bất cứ tập thể, phe nhóm xấu ác nào. Trong Phật giáo gọi chung là “tổn hữu, ác đảng”. Bởi vì chúng ta thấy rõ được rằng, chỉ có Tăng-già, những người trọn đời thực hành theo lời Phật dạy, mới xứng đáng là chỗ để chúng ta nương dựa, noi theo.
Khi đã thực sự quy y Tam bảo theo đúng nghĩa như trên, chúng ta sẽ cảm thấy rất vững chãi, tự tin trong cuộc sống, bởi vì nhờ có Phật pháp, ta hiểu được nguyên nhân và kết quả của những việc làm thiện hoặc ác trong đời sống. Khi đối mặt với những khó khăn tất yếu trong đời sống, chúng ta có đủ sức mạnh tinh thần và nhận thức đúng đắn để tiếp nhận và vượt qua.
Nhưng vì sao phải xác định một cách chắc chắn rằng “quy y Phật trọn đời không quy y thiên thần quỷ vật, quy y Pháp trọn đời không quy y tà ma ngoại đạo, quy y Tăng trọn đời không quy y tổn hữu ác đảng”? Nhiều người trong chúng ta có thể sẽ nảy sinh sự thắc mắc này, bởi chúng ta nhận thấy không chỉ có đạo Phật là tôn giáo, tín ngưỡng duy nhất; không chỉ có giáo pháp của Phật là duy nhất hướng đến sự tốt đẹp trong đời sống; và cũng không phải duy nhất chỉ có Tăng đoàn Phật giáo là những vị có đạo đức đáng kính trọng, noi theo.
Trong thực tế, ta thấy có hàng triệu người trên thế giới này tin theo các tôn giáo, tín ngưỡng khác, và họ luôn đặt niềm tin vào vị giáo chủ của mình, rồi từ đó tìm được những chỗ dựa tinh thần vững chắc trong đời sống. Cũng trong thực tế, giáo lý do các tôn giáo khác truyền dạy cũng hướng đến một đời sống đạo đức, tốt đẹp hơn, giúp con người biết yêu thương và sống hòa hợp với nhau hơn... Và trong thực tế có rất nhiều tu sĩ của các tôn giáo khác cũng thực hành đời sống tâm linh tốt đẹp, luôn nêu gương sáng về đạo đức trong xã hội...
Khi chúng ta hướng đến một cuộc sống đạo đức, tốt đẹp hơn trong thế giới này, chúng ta có thể tìm thấy những lời khuyên như vậy trong giáo lý của hầu hết các tôn giáo. Và đó chính là lý do vì sao nhân loại từ xưa đến nay vẫn chấp nhận sự tồn tại đồng thời của rất nhiều tôn giáo, tín ngưỡng khác nhau. Mỗi một tôn giáo, tín ngưỡng đều có sự đáp ứng thích đáng cho nhu cầu tâm linh cũng như giúp cho tín đồ có một đời sống đạo đức, tốt đẹp hơn.
Có người so sánh ý nghĩa tinh thần của việc tin theo các tôn giáo khác nhau cũng giống như ý nghĩa vật chất của việc ăn các món ăn khác nhau. Chẳng hạn như chúng ta có thể ăn cơm Việt, cơm Tàu, cơm Tây, cơm Ý... đều có thể no bụng. Vì thế, người thích cơm Việt không thể nói là cơm Tàu, cơm Tây hay cơm Ý không ngon, vì trong thực tế vẫn có những người khác thích ăn những loại cơm này hơn cơm Việt. Sự so sánh này là hoàn toàn chính xác trong ý nghĩa vừa nêu trên, bởi hầu hết các tôn giáo đều có thể giúp chúng ta có được một cuộc sống đạo đức, tốt đẹp hơn, yêu thương và chia sẻ nhau để làm cho cuộc đời này trở nên tươi đẹp hơn.
Nhưng giáo pháp do đức Phật truyền dạy là giáo pháp duy nhất không dừng lại ở mức độ ấy, mà hướng đến một sự giải thoát rốt ráo, một sự giác ngộ hoàn toàn để có thể chấm dứt mọi khổ đau trong đời sống. Vì thế, giáo lý cơ bản của đạo Phật trước hết chỉ ra tất cả những khổ đau và nguyên nhân của chúng trong cuộc sống này, sau đó mới bàn đến những phương thức để chấm dứt tận gốc những khổ đau và đạt đến sự giải thoát rốt ráo. Giáo lý cơ bản này được đức Phật giảng dạy ngay trong lần thuyết pháp đầu tiên cho 5 anh em ông Kiều-trần-như (những vị đệ tử đầu tiên, cũng là những người hình thành Tăng đoàn đầu tiên), được gọi tên là Tứ diệu đế, nghĩa là 4 chân lý mầu nhiệm. Chúng bao gồm Khổ đế (chân lý về khổ đau), Tập đế (chân lý về những nguyên nhân, sự phát sinh của khổ đau), Diệt đế (chân lý về sự chấm dứt khổ đau) và Đạo đế (chân lý về những phương thức, con đường dẫn đến sự chấm dứt khổ đau). Trong một dịp nào đó, hy vọng chúng ta sẽ có thể bàn sâu hơn về bốn chân lý này.
Dưới mắt nhìn của người đã thấu rõ 4 chân lý nói trên, thì ngay cả khi bạn có một đời sống vật chất giàu có, sung túc, hoặc một cuộc sống an nhàn, thảnh thơi không lo nghĩ, bạn vẫn không thoát ra ngoài vòng khổ đau. Bởi vì có 4 nỗi khổ lớn nhất vẫn luôn đeo đuổi và bao trùm lên cuộc đời của bạn. Đó là những nỗi khổ khi sinh ra, già yếu đi, bệnh tật và cuối cùng là cái chết (sinh, lão, bệnh, tử).
Trong giáo pháp của đức Phật, chúng ta tìm thấy rất nhiều phương thức tu tập khác nhau (thường gọi là các pháp môn) thích hợp với nhiều trình độ, nhiều tầng lớp xã hội khác nhau. Nhưng nói chung thì tất cả các pháp môn đều hướng đến sự giải thoát rốt ráo chứ không chỉ dừng lại ở một đời sống an nhàn thảnh thơi hay tạm thời xoa dịu những khổ đau trong cuộc sống.
Mặt khác, đức Phật là đấng giác ngộ hoàn toàn và danh xưng Phật (佛) trước hết chỉ là nói lên một sự thật, bởi đây là phiên âm của từ Buddha trong Phạn ngữ có nghĩa là “đấng giác ngộ”. Đức Phật truyền dạy chánh pháp và dẫn dắt những tín đồ tin theo ngài đi đến chỗ giác ngộ mà chưa từng tự xem mình như một vị giáo chủ. Nhưng nếu chúng ta xem ngài như một vị giáo chủ trong ý nghĩa là người khai sáng ra đạo Phật, thì ngài là vị giáo chủ duy nhất đã tuyên bố rằng tất cả tín đồ, hay nói rộng ra và chính xác hơn là tất cả chúng sanh, đều có khả năng tu tập để đạt đến giác ngộ hoàn toàn, thành Phật giống như ngài. Tín đồ của các tôn giáo khác chỉ có thể tin vào sự cứu rỗi của đấng giáo chủ chứ không bao giờ dám nghĩ đến việc tự mình có thể trở nên ngang hàng với đấng giáo chủ của họ. Hơn thế nữa, đức Phật xác định rằng sự giác ngộ hoàn toàn để thành Phật không phải là một kết quả dựa vào bất cứ ai khác, mà chính là do những nỗ lực tu tập của tự thân theo đúng với chánh pháp đã được Phật truyền dạy. Và như vậy, đây là một tiến trình hoàn toàn hợp lý và mang tính khoa học, có thể được chứng nghiệm từng bước trong suốt quá trình thực hành theo chánh pháp.
Do những ý nghĩa trên và còn nhiều ý nghĩa khác nữa mà chúng ta sẽ có dịp bàn đến sau này, nên một khi chúng ta đã hiểu đúng chánh pháp và quay về nương theo Phật, Pháp, Tăng, chúng ta sẽ không còn có thể nương theo bất cứ đấng giáo chủ hay giáo pháp nào khác. Cũng giống như người đã chọn được con đường lớn và quang đãng dẫn đến nơi mình mong muốn, người ấy không thể nào từ bỏ để đi theo những con đường mòn nhỏ hẹp. Bởi người ấy thấy rõ rằng, cho dù những con đường khác cũng nhắm về một hướng như đường lớn, nhưng nó chỉ dẫn họ đến một vị trí nhất định nào đó mà không thực sự có thể đưa họ đến đích.
Trong thực tế, có 2 hình thức quy y Tam bảo khác nhau mà chúng ta cũng nên bàn đến ở đây. Hình thức thứ nhất được gọi là Tùy tha ý quy y, nghĩa là người quy y không tự mình phát khởi tâm nguyện quy y, mà do một người khác dẫn dắt, hướng dẫn hoặc thậm chí là yêu cầu. Tiêu biểu cho hình thức quy y này là việc cha mẹ đưa con cái đến chùa quy y Tam bảo (thường là từ khi còn rất nhỏ), hay vợ hoặc chồng khuyên bảo người bạn đời của mình quy y Tam bảo... Trong trường hợp này, người quy y thường chưa hiểu rõ hoặc chưa đủ khả năng để hiểu rõ ý nghĩa việc quy y Tam bảo như trên, và do đó có những hạn chế tất yếu về mặt tinh thần cũng như sự thực hành giáo pháp. Tuy nhiên, hình thức này có ưu điểm lớn là tạo được một nhân duyên tốt cho người quy y, ngay cả khi các yếu tố tự thân của họ chưa đủ để dẫn đến việc quy y. Người dẫn dắt việc quy y thường là người có trách nhiệm và gắn bó với đời sống vật chất và tinh thần của người quy y, nên sau khi quy y rồi họ sẽ tiếp tục nâng đỡ, dắt dẫn cho đến khi người quy y có thể tự mình hiểu rõ được ý nghĩa chân chánh của việc quy y Tam bảo.
Hình thức thứ hai là Tự quy y, nghĩa là tự mình phát khởi tâm nguyện quy y Tam bảo mà không do bất cứ ai khác thúc đẩy, yêu cầu hay ép buộc. Vì là tự mình phát khởi tâm nguyện quy y Tam bảo, nên thường là xuất phát từ sự hiểu rõ được ý nghĩa chân chánh của việc quy y Tam bảo và quyết định quy y. Tuy nhiên, cũng có không ít trường hợp người tự nguyện quy y Tam bảo có hiểu được một phần nào đó nhưng chưa thực sự hiểu hết ý nghĩa chân chánh của việc quy y, do chưa được giảng giải và cũng chưa tự mình tìm hiểu thấu đáo. Những người này cần phải cố gắng tìm hiểu về ý nghĩa chân chánh của việc quy y Tam bảo thì việc quy y mới có thể thực sự mang lại những lợi ích lớn lao cho đời sống của họ.
Việc quy y Tam bảo không phải là một việc làm nhất thời, mà nó có tính cách như một cam kết nền tảng để khởi đầu cho những chuyển biến trong tự thân chúng ta. Khi đã thực sự quy y Tam bảo thì mọi hành động, lời nói hay ý nghĩ của chúng ta sẽ không còn buông thả theo thói quen từ trước đến nay nữa, mà nhất nhất đều phải hướng theo những lời Phật dạy, nghĩa là noi theo kinh điển và sự dẫn dắt của chư tăng.
Sự chuyển biến hướng thiện đó cần phải được thể hiện một cách cụ thể qua việc học hiểu và thọ trì Ngũ giới, tức là 5 giới căn bản do đức Phật truyền dạy, có công năng giúp chúng ta sống một đời sống đúng theo chánh pháp và tạo được nhiều thiện nghiệp, là yếu tố quyết định trước nhất để có thể có được sự an lạc và hạnh phúc chân thật. Trong một phần sau, chúng ta sẽ bàn kỹ hơn về vấn đề này.
Y pháp bất y nhân
Đây là một nguyên tắc đã được nêu ra khá sớm, ngay từ thời đức Phật còn tại thế. Trong giai đoạn hiện nay, nguyên tắc này càng có ý nghĩa quan trọng hơn trong việc xác lập niềm tin vào Tam bảo.
Thế nào là y pháp bất y nhân? Nói một cách đơn giản, đó là chúng ta đặt niềm tin và làm theo chánh pháp và không tin theo bất cứ ai nói hoặc làm sai chánh pháp.
Chánh pháp do đức Phật truyền dạy, trước hết là những chân lý giúp ta nhận thức đúng về mọi sự việc, hiện tượng trong đời sống, và những nguyên tắc hay phương thức sống thiết thực, có thể vận dụng vào cuộc sống hằng ngày để đạt được những kết quả cụ thể trong việc hoàn thiện cuộc sống, làm giảm nhẹ và triệt tiêu những khổ đau vốn có trong đời sống. Những chân lý và nguyên tắc hay phương thức ấy được ghi chép trong kinh điển và được chư tăng giảng giải, lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Nhưng một vấn đề không mong muốn có thể xảy ra, đó là có những người tự nhận rằng mình truyền dạy chánh pháp của đức Phật, nhưng bản thân lại không có sự thực hành đúng theo chánh pháp, và do đó cũng dẫn đến một hệ quả tất yếu là thường giảng giải sai lệch về chánh pháp.
Trong trường hợp này, nguyên tắc y pháp bất y nhân có ý nghĩa giúp ta giữ vững được niềm tin vào chánh pháp mà không để cho sự sai trái của một vài cá nhân nào đó làm ảnh hưởng đến niềm tin của mình. Bởi vì, những việc làm sai trái hoặc những lời giảng giải không đúng chánh pháp của một cá nhân xét cho cùng chỉ là sự sai lầm của riêng cá nhân đó, không liên quan gì đến chánh pháp do Phật truyền dạy.
Lấy một ví dụ đơn giản, như có người khuyên ta không nên uống rượu, nhưng bản thân người ấy lại sáng say chiều xỉn, không có được một cuộc sống nghiêm túc. Trong trường hợp này, chúng ta cần phân biệt hai khía cạnh tách biệt của vấn đề. Trước hết, lời khuyên do người ấy đưa ra là một lời khuyên tốt, đáng để chúng ta nghe theo. Thứ hai, mặc dù tư cách của người ấy không xứng đáng chút nào với lời khuyên tốt đẹp mà ông ta đưa ra cho người khác, nhưng điều đó hoàn toàn không làm mất đi tính chất tốt đẹp của lời khuyên. Vì vậy, trong trường hợp này, nghe theo lời khuyên của ông ta là y pháp, và không noi theo việc làm của ông ta là bất y nhân. Mặt khác, vì xét thấy lời khuyên của ông ta là đúng đắn, tốt đẹp nên chúng ta tin theo, như vậy là y pháp; dù tư cách của ông ta không xứng đáng với lời khuyên, nhưng chúng ta vẫn không để điều đó làm ảnh hưởng đến niềm tin của ta vào lời khuyên tốt đẹp ấy, như vậy là bất y nhân.
Trong môi trường sống khá phức tạp ngày nay, chúng ta không phải lúc nào cũng được tiếp xúc với những con người tốt đẹp, hướng thượng, mà còn có cả những con người nhỏ nhen, ích kỷ và nhận thức cũng như hành động đều sai lầm. Một đôi khi, những người này cũng đứng trong hàng ngũ truyền dạy giáo pháp của đức Phật. Chúng ta không nên ghét bỏ, mà trái lại cần phải thương xót những con người tội nghiệp này, vì họ không thực hành theo đúng chánh pháp của đức Phật nên chắc chắn là họ không thể có được một đời sống an lạc và hạnh phúc chân thật. Tuy nhiên, chúng ta cần tỉnh táo nhận biết để không đặt niềm tin và làm theo những người như thế. Mặt khác, ta cũng không thể vì sự sai trái của những cá nhân ấy mà đánh mất niềm tin vào chánh pháp, hay nói chung là vào Tam bảo.
Tất nhiên, một câu hỏi có thể được nêu ra ở đây là: làm thế nào để xác định được đâu là chánh pháp do Phật truyền dạy và đâu là sự giảng giải sai lệch của một cá nhân? Trong vấn đề này, những sự sai lệch lớn lao về mặt giáo lý thường có thể dễ dàng nhận ra nhờ vào một phần giáo lý gọi là Tam pháp ấn. Giáo lý này được Phật thuyết dạy nhằm giúp chúng ta dựa vào đó mà phân biệt được những kinh điển nào là thực sự do Phật thuyết, và những kinh điển nào có thể là sai lệch, không phải do Phật thuyết. Tam pháp ấn có thể được hiểu một cách đơn giản là 3 yếu tố, 3 ý nghĩa xuyên suốt có khả năng giúp ta xác định, tin chắc được một phần giáo lý nào đó là do chính đức Phật thuyết dạy. Theo đó thì tất cả kinh điển do Phật thuyết dạy đều phải có sự hiện diện của 3 ý nghĩa gọi là Tam pháp ấn này, và cũng không thể có những ý nghĩa đi ngược lại, mâu thuẫn với Tam pháp ấn. Ba ý nghĩa này được kể ra cụ thể là: chư hành vô thường, chư pháp vô ngã và Niết-bàn tịch tĩnh. Tuy nhiên, sự phân biệt theo Tam pháp ấn là thuộc về phần giáo lý bậc cao và có thể là khá phức tạp, khó hiểu đối với nhiều người trong chúng ta. Mặt khác, những sai lệch thường gặp trong thực tế có thể dựa vào một số yếu tố để nhận ra mà chưa cần thiết phải dùng đến Tam pháp ấn.
Trước hết, chúng ta có thể dựa vào một nguyên tắc chung gọi là “ngôn hành hợp nhất” để đánh giá về sự thuyết dạy của một người nào đó. Nguyên tắc này nói lên rằng, nếu một người thuyết giảng chánh pháp, thì lời nói và việc làm của người đó phải đi đôi với nhau. Chẳng hạn, nếu một người thuyết dạy về những nguyên tắc sống đơn giản, thì điều tất yếu là bản thân người đó không thể sống một cuộc sống xa hoa với tất cả những tiện nghi mà nền văn minh hiện đại này có được. Nguyên tắc này xuất phát từ một phương thức thuyết dạy trong Phật giáo được gọi là “thân giáo”, nghĩa là dùng đời sống của chính bản thân mình để nêu gương thuyết dạy người khác. Khi một người luôn nói ra những điều tốt đẹp nhưng bản thân lại không thực hiện đúng theo những điều tốt đẹp ấy, xem như nguyên tắc này không được đáp ứng, và chúng ta có thể bước đầu đặt ra sự hoài nghi, cảnh giác đối với sự thuyết giảng của người ấy.
Nguyên tắc thứ hai là nguyên tắc “nhất quán”. Nguyên tắc này nói lên rằng, khi một người thuyết giảng chánh pháp thì tất cả những gì người ấy đã nói ra trước đây, đang nói ra vào lúc này và sẽ nói ra trong tương lai, tại nơi này hoặc nơi khác, hết thảy đều phải luôn luôn phù hợp, nhất quán với nhau, không thể có sự mâu thuẫn, trái ngược. Chẳng hạn, khi một người thuyết dạy về đời sống chân thật, khen ngợi sự chân thật trong cuộc sống, thì vào một lúc khác, tại một nơi khác, người ấy không thể nói ra những điều trái ngược lại với ý nghĩa đó. Nếu nguyên tắc này không được đáp ứng, chúng ta có thể đặt vấn đề hoài nghi, cảnh giác đối với sự thuyết giảng của người ấy.
Nguyên tắc thứ ba được gọi là nguyên tắc “chiêm nghiệm và so sánh”. Nguyên tắc này vận dụng các phần giáo lý căn bản đã được học hiểu và thực hành ngay trong cuộc sống của chúng ta để so sánh với những gì được nghe thuyết giảng. Tùy theo trình độ của mỗi chúng ta, các phần giáo lý căn bản đó có thể là Tư diệu đế, Thập nhị nhân duyên, Bát chánh đạo, Lục Ba-la-mật... nhưng nói chung, khi chúng ta đã được học hiểu và có sự thực hành, vận dụng một trong các phần giáo lý này vào cuộc sống hằng ngày, chúng ta sẽ tự có được sự chiêm nghiệm của bản thân, sẽ tự rút ra được ý nghĩa đích thực của phần giáo lý đó. Vì vậy, khi một người thuyết giảng chánh pháp mà nói ra những điều không phù hợp với những gì chúng ta đã học, đã hiểu, đã hành trì, thì chúng ta có thể cần phải đặt ra sự hoài nghi cảnh giác đối với sự thuyết giảng của người ấy.
Trên cương vị của một người học Phật, chúng ta chỉ nên vận dụng 3 nguyên tắc trên để đặt ra sự hoài nghi và cảnh giác đối với sự thuyết giảng của một cá nhân, mà không nên tiến đến chỗ tranh biện đúng sai với cá nhân ấy. Đó là vì những sự tranh biện như thế không thực sự giúp ích được gì cho đời sống tinh thần của chúng ta. Chúng ta chỉ cần tuân theo nguyên tắc “y pháp bất y nhân” do Phật truyền dạy, tự mình tránh xa những gì nghi ngờ là không đúng chánh pháp mà thôi. Còn việc xác định chắc chắn sự thuyết giảng của một cá nhân có phải là sai lệch chánh pháp hay không, chúng ta nên dành lại cho các vị luận sư uyên bác, những người có thể vận dụng phần giáo lý về Tam pháp ấn như đã nói trên để bảo vệ chánh pháp.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.1/10/2015.

Monday, September 28, 2015


.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.29/9/2015.

KHUYÊN NGƯỜI NIỆM PHẬT

TÁC GIẢ: CƯ SỸ DIỆU ÂM.

TẬP 1A (PDF | DOC), TẬP 1B (PDF | DOC)
TẬP 2A (PDF | DOC), TẬP 2B (PDF | DOC)
TẬP 3A (PDF | DOC), TẬP 3B (PDF | DOC)
TẬP 4 (PDF | DOC).HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.29/9/2015.

CHÚ GIẢI

KINH PHẬT THUYẾT ĐẠI THỪA  

VÔ LƯỢNG THỌ TRANG NGHIÊM

THANH TỊNH BÌNH ĐẲNG GIÁC.

TẢI VỀ: TẬP 1 ( PDF | DOC) , TẬP 2 (PDF | DOC), TẬP 3 (PDF | DOC), TẬP 4 (PDF | DOC).HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.29/9/2015.