Thursday, January 1, 2015

The current state of Buddhism in the world (1996).
 

Primitive Buddhism in South Asia and Southeast Asia

Ceylon

Today, Buddhism is flourishing development in some countries and the difficulties faced in other countries. For example, the primitive Buddhism (Theravada) thriving in Ceylon (Sri Lanka), Thailand and Burma (Burma/Myanmar), but a serious weakness in Laos, Cambodia (Cambodia) and Vietnam. From the 16th century to the 19th century, Buddhism in Ceylon had been weakened because of the persecution, the Court's first Heretic, followed by the missionaries of the Catholic colonial leaders. Primitive Buddhism in Ceylon were the Renaissance in the late 19th century, with the help of scholars and the English Genius. The result is the Buddhist area of Finland is sometimes described as the Protestant "Buddhism" ("Protestant" Buddhism), emphasis on academic research, pastoral activities of the monks for the homeless musician, and renunciation for meditation instruction, not just for the people who matter y. About renunciation has strong beliefsbut sometimes complained about inadequate monks have a balance between the tu study and maintenance.

Indonesian and Malay

The monks Ceylon has help for restoring the original Buddhism in Bali, other regions in Indonesia (Indonesia), Malay (Malaysia), the place where the primitive Buddhism died slowly from the late 15th century. This activity has a very limited scale. Those interested in Bali are Balinese, traditional leaders combine Hinduism (Hinduism), Buddhism and the cult of local spirits; While in other regions in Indonesia and Malaysia, who in response is the Mahayana Buddhist communities of overseas Chinese. In addition, there are a number of small Buddhist sect and of the Southern Ocean, the hybridization between the tendency of primitive Buddhism, Chinese and Tibetan.
According to the policy of "pancasila" of the Government of Indonesia, all religions have to affirm their faith in God (God). Though Buddhism does not accept God as a separate individual, therefore sometimes described as atheistic, but Buddhism is officially acknowledged by the confirmation of A Buddha (Adibuddha) Topic. Literally, it is "the first Buddha" and is discussed in Your Dictionary While Rotating (The Kalachakra Tantra), which are flourishing in the Southern Ocean, in a Millennium ago. A Buddhist Topic is omniscient creator of everything Gen, beyond both time, words and other limitations. Although described by a symbolic image, he himself is not a real beings. A Buddhist Theme with more abstract and are found in all beings as a computer quang minh of the mind. On this basis, Buddhism was accepted along with Islam (Islam), Hinduism, Catholic forms (Catholic) and Protestantism (Protestant) of Christianity (Christianity), is in the State religion of the Southern Ocean.

India

Around the 17th century, Buddhism gradually declined in the sub region of Abode, (Himalaya) belongs to India. However, late 19th century, with the help of the British, the population of Ceylon founded The Maha Bodhi (the Maha Bodhi Society), in order to recover the Holy Land pilgrimage of Buddhists in India. They were very successful and we have had many temples monks reside, along with several other Buddhist tradition is also present in this location.
In the 1950s, Ambedkar was beginning a new Buddhist movement has a population in Western India. Hundreds of thousands of people took part, mostly to avoid the stigma, because they are the lowest class. Their main goal is to require political and social interests. Ambedkar died shortly after the initiation of this revival. Since then, the movement led by Sangharakshita. He is an Englishman who founded the Western Buddhist Fellowship as a new form of Buddhism, is designed specifically for the Western practitioners.

Thailand

In Thailand, due to the influence of the pattern of Thai monarchy, the clergy community has an Increasing German and the Council of elders, is responsible for preserving the purity of tradition. There are two groups of clergy, a group that lives in the Woods and a group living in the villages. Both are very renunciation to be revered and donation. Qifu gangui the singer vogue, traditionally lived in the forests and secret hypnosis meditation. This tradition follows strict precepts, which are the focus of the Convent School. The monks in the village made many ceremonies to create benefits for local people. However, the order of their study mainly memorized my shelves. In keeping with the culture and beliefs of the gods of Thailand, the monks also offers the charms of the network for an upasaka. There is a school of Buddhism for the clergy, mainly for training monks specialize in shifting the classics of Buddha from Pali to modern Thai classics.

Burma

In Burma, the military regime has control over Buddhism closely through the Ministry of religion. This regime has destroyed the monastery, where the person does not offer the regime are living, especially in the North of Burma. At present, the Government is offering large sums to the monks left to attempt to enlist their support, as well as to stifle all criticism. Burma has a long tradition of egalitarian emphasis, evenly for meditation and study, particularly in terms of psychology, metaphysics and ethics in Buddhism "A Bhikkhu Reached Ma" ("Abhidharma"). Currently, many monasteries, this approach is still active, and about renunciation maintains tremendous belief. From the late 19th century, probably due to the influence of the British occupation, the country has many Zen centers, where the Faculty is increasing and renunciation, guided France to meditate for friendly female Burmese women's credit, in order to develop mindfulness.

Bangladesh

In southern Bangladesh, on the hills along the Burmese border, with many isolated villages have traditionally Buddhist Burma. However, as being integral to Burma, the level of understanding and practice of them quite low.

Laos

In Laos, according to the tradition, Dharma is taught and practiced in the rural context, but the monasteries in poor condition because of the war between the US and Vietnam. Upasaka in Laos is still food donation to qifu gangui singer when the master goes real qifu mumo, and temples on the full moon. However, the tradition of meditation are very weak. Previously, the monks have to learn and teach Marxism, but not no more. People nowadays just praising the Communist regime to easily become a rising singer and more.

Cambodia

In Cambodia (Kampuchea/Cambodia), Buddhism's revival following the devastating terrorist and regime of Pol Pot, particularly with the King's Prince Sihanouk, the restrictions are being eased slowly. However, a person must be over 30 or 40 years to be renunciation, as the country needs labor force. Maha Ghosananda, the Master Chief the Khmer people, studied meditation in Thailand because most of the meditation got lost in Cambodia, and he is trying to recover the meditating in Cambodia. What's left over from traditional practice in forests in the country are related to cultivate spirit communion is more than meditation.

Vietnam

Despite the unprecedented events similar to a Cultural Revolution in Vietnam, Mahayana Buddhism is still under the control of the State. Only a handful of the monastery are open and people are not easy to export to. The regime was eased over to the monks in the North, where the Buddhist Academy existed simultaneously with the Communists during the Vietnam war. The regime still closely monitor monks in the South are over.

Mahayana Buddhism in East Asia

Taiwan, Hong Kong and Overseas Chinese Area

Traditional East Asian Mahayana Buddhism derived from China's strong tradition for Chinese Taipei (Taiwan), Hong Kong and South Korea (South Korea). Taiwan has the world Sangha grew to be the homeless musician widely support. There are Buddhist universities and Buddhist works because the programs of social welfare. Hong Kong also has a community of clergy development. Focal points in the Buddhist community of overseas Chinese in Malaysia, Singapore, Indonesia, Thailand and the Philippines (the Philippines) is the prayer for the welfare of the ancestors, for the prosperity and wealth of the people alive. There are many intermediate object that Buddhist Saints used to ban the prophecies, as these people are in a State of up, and they are the renunciation of consultations comments on psychological and health problems. Chinese entrepreneurs, which is the body of the economy known as the "Asian Tigers", regular donation for monks to the master performs the ritual, which helps them to financial success.

South Korea

Buddhism in South Korea (Korea) are still strong, though faced with the growing challenge from the movement of the Christian Gospel (Christian Codrisor offers comfortably equipped). Many communities of monks and nuns receive strong support from the populace. Special meditation tradition developed, the Son, a form of Zen of Koreans. In contrast, except for an opening of a symbolic way for the purposes of propaganda in North Korea, Buddhists persecuted heavily.

Japan




Japan has many magnificent temples are preserved for tourists and visitors, but many of them were Temple of commercialism. Although there are also some meditators are serious, but most of the traditions become extremely weak and cultural rituals. From the 13th century, the Japanese had the tradition the monks in the temple can marry and banned alcohol. The monks gradually replace traditional monks single. Most people in Japan according to the combination of the Shinto gods and Buddhist traditions in Japan. They have the priests perform Shinto rites and customs for the wedding and when children are born, and Buddhist rites in the funerals, which have little understanding of the tradition. There are some benefits in adopting the methods of the Buddhism to relieve the pressure of work in large companies, and a large Buddhist sect of Japan had a program to build the Temple of peace (Peace Pagodas pass) expanding around the world. In addition, there's also some fanatical cult doomsday, call themselves Buddhists, but essentially don't have much contact with the teachings of the Buddha Sakyamuni. In history, some Japanese Buddhist tradition by extreme nationalism, based on the belief that Japan was the Buddhist Paradise. This comes from the Shinto sects of the chaplain and the importance of the work depends on the country. The tradition that has produced these Buddhist political party with nationalists and radical fundamentalists.


People's Republic Of China

In the Interior of China, particularly in the area of Han Chinese (Han Chinese) of China, the Buddhist monasteries were destroyed, most of the monks and nuns, teachers adept were executed or imprisoned during the cultural revolution, the Decade of 60 and 70. However, the situation is not bad in these areas do not belong to the Han Chinese as Tibet (Tibet), Mongolia (Inner Mongolia) and Xinjiang (Xinjang). Today, a large number of Han people of all ages living in the Interior of China are interested in Buddhism, but the main problem is the lack of teachers. Many young men have sex life spice, but the quality of them lowly. Most qualified youth to college like to work and earn money, while those who joined the monastery mainly poor and/or from a small family, primarily from rural areas. Only a few are qualified senior monks and nuns, who also survived the persecution of Communists and can teach, there is no one in middle-aged tu qualified students. In many big cities of China and the pilgrimage site, the Buddhist University of the Government, with two to four-year programs, including education, politics is a part of the training program. The Han people have just made this courses participating relatively little.
Overall, the level of education was very low in the Buddhist monasteries of the Han people. It is primarily focused on the restoration of Buddhist material such as the temples, pagodas, Buddha, etc. at this point. This job requires a lot of time and effort in the pure land and construction. In some cases, the Chinese Government is funding for reconstruction. As a result many temples currently operating as museums or tourist attraction, with the monks who control tickets and serve. This creates an appearance of "freedom of religion", the image that the authorities in Beijing (Beijing) trying to build. However, most of the construction work is funded by local people, sometimes, with the patronage of the benefactors abroad, often by the main sponsor. Some customs and ancestor worship is performed in the temple before repression of Communists to happen, now being restored. However, there are a few Chinese monasteries in various places in the Interior of China are active and proficiency in action learning, tu a degree.

Buddhism in Central Asia

Tibetans In Exile

Following the revolt of the masses against the Chinese troops occupied Tibet in 1959 during the Tibetan traditions in Central Asia, the most powerful is the Tibetan refugee community living around Germany, the exiled Dalai Lama in India. They had to rebuild from scratch the majority of monasteries and a nunnery of Tibet, is full of traditional academic overhaul program for monks and scholar, teacher and teachers. Have the means of education, research and publication that aims to conserve all aspects in each school of the Tibetan Buddhist tradition.
The Tibetans-in-exile has brought vitality to Buddhism in the Abode of India, Nepal and Bhutan, Ladakh and Sikkim, including by sending teachers and given the transmission lineage. Many monks and nuns in the region are receives education and training in the monastery and Nunnery of Tibetans refugees.

Nepal

Although Sherpas in the eastern Nepal and Tibetan refugees in Nepal according to Tibetan Buddhist tradition, traditional forms of Buddhism in Nepal still exists in limited extent in Newari community in Kathmandu Valley. Because the practice as a blend of shades of Indian Mahayana Buddhism and Hinduism, it is the only Buddhist Society also maintains the caste distinctions in the monastery. Since the 16th century, the monks are allowed to marry and have a class inheriting the enshrining Buddhist temple and its ritual choruses. Those who take these jobs must come from this class.

Tibet

The situation of Buddhism in Tibet, where China was divided into five provinces including Tibet, Qinghai (Qinghai), Gansu (Gansu), Sichuan (Sichuan) and Yunnan (Yunnan), remains very bleak. Out of 6500 monastery and Nunnery before 1959, in addition to 150 monastery and Nunnery survive, all were destroyed, mostly before the cultural revolution. The vast majority of scholarly monks were executed or died in concentration camps. Most of the monks are generally required to complete procedure. Beginning in 1979, China has allowed the Tibetans to the restoration of their monasteries, and pretty much the monastery had to be rebuilt. The Chinese Government has helped them to build two or three of these, the monastery was largely due to the efforts and funding of the former monks, local people and Tibetans in exile abroad. Thousands of young men have become monks and nuns, but now the Chinese Government imposed limitations and restrictions seriously again. Many police and government spies disguised as monks and the monastery closely. Monks ni often led the protests against the repressive policies of China's human rights, requires the autonomy and freedom of religion indeed.
Efforts to control the Buddhism in Tibet by the Chinese authorities has revealed clear than ever in the event found its reincarnations of Lamas Meditation Board (the Panchen Lama). The first Lama Meditation Committee, born early in the seventeenth century, was the tutor of the Dalai Lama on Thursday and was considered the spiritual leader of the Tibetans, after Germany Dalai Lama. After the Ban of meditation Lama or Germany Dalai Lama staff President, his successor will be chosen as a child is recognized as the reincarnation of its predecessor. The child was found after the consultation with the prophets and thoroughly accurate memories of the child about the family and their belongings out of reincarnations.
Since the time of the Fifth Dalai Lama in Germany, although the Dalai Lama is the leader of both the spiritual and secular aspects of Tibetan Lamas Meditation Committee has never held a political role. However, since the beginning of the 20th century, the Chinese had tried but not succeeded in splitting the Tibetans by supporting Lamas Meditation Committee into a political opponent of Dalai Lama.
People of Manchuria (Manchus) in the region of Northeast Asia, which does not belong as part of the Han Chinese, who ruled China from the mid-17th century to the early 20th century. They have tried to acquire the Mongolian and Tibetan people pleasing to the people of this influence from their empire, by supporting Tibetan Buddhism outside, but the inside is always working to manipulate and control the Buddhist organization, moving the Buddhist centres of power from Lhasa to Beijing. Mid-18th century, they declared that only the new Manchu Emperor had the right to choose and recognized the reincarnations of the Dalai Lama and German Ban Lamas Meditation, with a draw in their gold. Tibetans have ignored for that statement, and the selection board's incarnation Lamas Meditation is always led by the Dalai Lama confirmed.
The Chinese Government has publicly acknowledged they are atheists, they will not interfere in religious matters and totally condemn all the policies of the previous King dynasty ruled China. However, in 1995 the Government declared them as legitimate heirs of the Manchu dynasty in the competent searching and confirming the reincarnation of the tenth Board Lamas Meditation, who staff the President in 1989. This happened shortly after the Abbot of the monastery of Lamas Meditation Board to determine the Habitat of its incarnations and in Germany the Dalai Lama officially ban asserted for the boy. Later, the boy and the family was taken to Beijing, and then from there no more news any longer. The Abbot of the monastery and arrested Lamas Meditation Committee were Communists strictly control. Then, the Chinese authorities ordered all its senior Lamas gathered in a ceremony that they have selected a private Meditation Committee incarnation of Lama. Later, the Chinese President met the boy six years old and only that you are loyal to the Communist Party of China.
In addition to the intervention of the Chinese Government, the main problem that Tibetan Buddhism is facing is the lack of qualified teachers. Only a handful of old masters to survive persecution of Communists, and some teachers we have only spent two or a maximum of four academic years of very limited training in Buddhist universities by the Government, which was created thanks to the efforts of the German Ban deceased Lama Meditation. In General, despite the school much more than the Interior of China, many monasteries in Tibet opened as tourist attractions, the monks are working as employees who control tickets and serve. Overall, about renunciation has very strong beliefs, but some Eastern youth are being manipulated because of unemployment, because of the huge migration of Han Chinese and the supply of such items as cheap liquor, drugs, pornography and the table to bet rising from the Interior of China.

East Turkistan (Xinjiang)

Most of the monasteries of the Kalmyk Mongols in East Turkistan (Xinjiang, Xinjiang) were destroyed during the cultural revolution. Some have now been rebuilt, but the deprivation teachers are even more serious in Tibet. The rising new teen joins very depressed because of lack of means of the tu and many people have left.

Inner Mongolia

However, the worst situation for the Tibetan Buddhists under the control of Inner Mongolia in China (Inner Mongolia). Most of the Western monasteries were destroyed during the cultural revolution. In the East, the formerly predominant Manchus, much of the monastery which had been destroyed by Stalin's troops at the end of the second world war, when the Russians liberated North China from Japanese occupation. Cultural Revolution simply complete this damage only. Among 700 monasteries in Mongolia, 27 reconstructed monasteries. However, unlike Tibet and Xinjiang, with almost no effort to rebuild the convent. A large number of Han Chinese have migrated to Inner Mongolia and married the local population, prompting the majority of the local Mongols, especially in cities, at least care about their language, culture or tradition to Buddhism. a few monasteries operated as tourist spots and a handful of young monksbut they barely trained in the monastic school. In these regions so far in the Gobi desert, one or two surviving monasteries with monks still perform traditional rituals, but none of the monks would under seventy years. Unlike the other regions in Tibet, where the pastures are lush and the nomadic condition to support the reconstruction of the monastery and the donation of a new tank, the inner Mongolian nomads in the Gobi was still very poor faith.

Mongolia

In Mongolia (Mongolia), there are thousands of monasteries. On the orders of Stalin, all were destroyed partially or wholly in 1937. In 1946, a monastery in the capital Ulaan Baatar were reopened as an icon, and in the early ' 70s, a 5-year college program for the monks have started here. Very brief training programme, emphasis on the study of Marxism. The monks are allowed to perform certain ceremonies confined to the public, after the Administration was careful interrogation of this people. With the fall of communism in 1990, Buddhism was strongly revived with the help of the Tibetans in exile in India. Many monks were sent to India to be trained and 150 monasteries were reopened or remodeled with modest scale, with some Tibetan teachers from India. Unlike in Tibet, where the former monks were forced to refund procedure has not returned to the monastery, which only worked to rebuild and support the monasteries, many former monks in Mongolia has joined the monastery again. Since most of these monks haven't abandoned the living at home with his wife in the evening and drink vodka, this is a major issue concerning the precepts of the monks.
However, the most serious problem that Buddhism in Mongolia is facing nowadays is the aggressive missionary Mormon leaders American (American Mormon) and Baptist Christian (Baptist Christian). Originally, they came to teach English, provide money and help for people's children to study in America, if they were converted. They distribute the booklet free of charge, is a beautiful print of Jesus (Jesus) by Mongolian and film screenings. Buddhists cannot compete against them. Currently there are books of Buddhism with language information, the only books in the classical language that few who can translate, even without the cost of printed books if they are translated. So the youth and intellectuals who are being dragged from Buddhism to Christianity.

Russia

There are three traditional areas of Tibetan Buddhism in Russia: Buryatia in Siberia near Lake Baikal, in Siberia, also belong to the Tuvan North of Western Mongolia, and Kalmykia in the Northwest of the Caspian Sea. Population of Buryats and Kalmyk Mongol, while the population of Tuvinians are Turks. Except for the region of Buryatia has only three monasteries damaged, all of the other monasteries in the region were destroyed by Stalin in the late 1930s. The late ' 40, Stalin reopened the two symbolic monastery in Buryatia, under the strict supervision of the KGB. The monks did keep the y's back as the uniform during the day and made a few rituals. Some monks Convent School at the College in Mongolia. After the fall of communism in 1990, Buddhism has revived strongly in all three regions. Tibetans in exile had sent teachers, and the young monks are tu in Tibetan monasteries in India. Currently, there are seventeen reconstructed monasteries in Buryatia. Like in Mongolia, Russia also has problems with alcohol and the former monks had been his wife. But different from Mongolia, the monks here are not himself monks celibacy. Many plans are underway to open the monasteries in Kalmykia and Tuva. Christian missionaries are active in all three areas, but not as powerful as in Mongolia.
Asian in the Buddhist tradition is also very interested in Tibetan Buddhism. Many Tibetan masters from the exiled community in India was invited to preach in South East Asia, Taiwan, Hong Kong, Japan and South Korea. It was realized that the clear explanations of the teachings of the Buddha in the Tibetan tradition is the addition of useful for the understanding of their own tradition. The sophisticated Tibetan rites aims to create prosperity and health also charismatic people.

Non-Buddhist Traditions

All forms of Buddhism are also found throughout the world, in countries not a Buddhist tradition. There are two main groups, including: Asian immigrants and the practitioners are not Asians. immigrants in Asia, particularly in the United States and Australia, have national and many temples. Canada, Three West (Brazil), Peru and some Western European countries, especially France, are also subject to this case, but the scale of the smaller peoples Temple. The focus is the practice of piety and have a Community Center to help immigrant communities maintained separate culture and their ethnic identity.
"Buddhist Centre" of all the traditions are now found in more than eighty countries in the world, in every continent. Most of those who come to the centres is not Asian, and Buddhist centers focusing on France to meditate, tu learn and maintain the ritual. Most of these stem from the Tibetan tradition, Zen and primitive. The teachers at the Center include Westerners and Buddhists from Asia. the largest number of Buddhist centres are found in the United States, France and Germany. Serious practitioners often to Asia to study in more depth in the convent. Moreover, there are Buddhist studies in many universities around the world, the dialogue and exchange of ideas between Buddhism and other religions, between Buddhism and science, psychology and medicine have increased. In Germany the Dalai Lama holds the most important role in this area.END=VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=THICH CHAN TANH.THE MIND OF ENLIGHTMENT.WORLD VIETNAMESE BUDDHIST ORDER=VIETNAMESE BUDDHIST NUN=GOLDEN LOTUS MONASTERY=THE EIGHTFOLD PATH.NAM MO SAKYA MUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).AUSTRALIA,SYDNEY.2/1/2015.

Hiện Trạng của Phật Giáo trên Thế Giới (1996).

 

Phật Giáo Nguyên Thủy ở Nam Á và Đông Nam Á

Tích Lan

Hiện nay, Phật giáo đang phát triển hưng thịnh ở một số quốc gia và phải đối mặt với những khó khăn ở các quốc gia khác. Ví dụ, Phật giáo Nguyên thủy (Theravada) phát triển mạnh nhất ở Tích Lan (Sri Lanka), Thái Lan và Miến Điện (Burma/Myanmar), nhưng suy yếu nghiêm trọng tại Lào, Cao Miên (Cambodia) và Việt Nam. Từ thế kỷ 16 đến thế kỷ 19, Phật giáo ở Tích Lan đã bị suy yếu vì sự đàn áp, trước tiên là của Tòa Án Dị Giáo, sau đó là các nhà truyền giáo của lãnh đạo thực dân Cơ Đốc giáo. Phật giáo Nguyên thủy ở Tích Lan đã được phục hưng vào cuối thế kỷ 19, với sự giúp đỡ của các học giả và nhà Thông Thiên học người Anh. Kết quả là Phật giáo Tích Lan đôi khi được mô tả như Phật giáo "Tin Lành" ("Protestant" Buddhism), chú trọng vào việc nghiên cứu học thuật, hoạt động mục vụ của các tăng sĩ dành cho giới cư sĩ, và hướng dẫn thiền hành cho cư sĩ, chứ không chỉ dành riêng cho những người đắp y. Giới cư sĩ có niềm tin mạnh mẽ, nhưng đôi khi phàn nàn về việc thiếu thốn các vị sư có sự cân bằng giữa việc tu học và hành trì.

Nam Dương và Mã Lai

Các tăng sĩ Tích Lan đã và đang giúp đỡ cho việc khôi phục Phật giáo Nguyên thủy tại Bali, những vùng khác ở Nam Dương (Indonesia), Mã Lai (Malaysia), những nơi mà Phật giáo Nguyên thủy đã chết dần từ cuối thế kỷ 15. Hoạt động này có quy mô rất hạn chế. Những người quan tâm ở Bali là những người theo đạo truyền thống của người Bali, kết hợp Ấn Độ giáo (Hinduism), đạo Phật và tôn giáo thần linh địa phương; trong khi ở các vùng khác tại Nam Dương và Mã Lai, những người hưởng ứng là cộng đồng Phật giáo Đại thừa Trung Quốc hải ngoại. Ngoài ra, còn có một số giáo phái Phật giáo nhỏ và mới mẻ của người Nam Dương, là sự lai ghép giữa các xu hướng của Phật giáo Nguyên thủy, Trung Quốc và Tây Tạng.
Căn cứ theo chính sách "pancasila" của chính phủ Nam Dương, tất cả các tôn giáo phải khẳng định niềm tin vào Thượng Đế (God). Mặc dù Phật giáo không chấp nhận Thượng Đế như một cá thể riêng rẽ, do đó đôi khi được mô tả là vô thần, nhưng Phật giáo được chính thức thừa nhận nhờ sự xác nhận A Đề Phật (Adibuddha). Theo nghĩa đen, đây là “Đức Phật Đầu Tiên” và được thảo luận trong Mật Điển Thời Luân (The Kalachakra Tantra), vốn rất hưng thịnh ở Nam Dương, trong một thiên niên kỷ trước. A Đề Phật là đấng sáng tạo toàn trí của mọi hiện tướng, vượt cả thời gian, ngôn từ và các giới hạn khác. Mặc dù được miêu tả bằng một hình ảnh tượng trưng, bản thân ngài không phải là một chúng sinh thực sự. A Đề Phật mang tính trừu tượng nhiều hơn và được tìm thấy trong tất cả chúng sinh như là bản tính quang minh của tâm. Trên cơ sở này, Phật giáo được chấp nhận cùng với Hồi giáo (Islam), Ấn Độ giáo, các hình thức Công giáo (Catholic) và Tin Lành (Protestant) của Cơ Đốc giáo (Christianity), là năm quốc giáo của Nam Dương.

Ấn Độ

Vào khoảng thế kỷ 17, Phật giáo suy tàn dần ở các vùng tiểu Hy Mã Lạp Sơn, (Himalaya) thuộc về Ấn Độ. Tuy nhiên, cuối thế kỷ 19, với sự giúp đỡ của các học giả người Anh, dân Tích Lan đã thành lập Hội Maha Bodhi (Maha Bodhi Society), nhằm khôi phục các khu thánh địa hành hương của Phật tử ở Ấn Độ. Họ rất thành công và hiện có nhiều ngôi chùa có chư tăng trú ngụ, cùng một vài truyền thống Phật giáo khác cũng có mặt ở những địa điểm này.
Trong thập niên 50, Ambedkar đã khởi đầu một phong trào Phật giáo mới trong giai cấp tiện dân ở miền Tây Ấn Độ. Hàng trăm ngàn người đã tham gia, chủ yếu là để tránh sự kỳ thị, vì họ thuộc giai cấp thấp nhất. Mục tiêu chính của họ là đòi hỏi quyền lợi chính trị và xã hội. Ambedkar qua đời không lâu sau khi khởi xướng sự phục hưng này. Kể từ đó, phong trào này do Sangharakshita lãnh đạo. Ông là một người Anh đã sáng lập Hội Thân Hữu Phật Giáo Tây Phương như một hình thức mới của Phật giáo, được thiết kế đặc biệt dành cho các hành giả Tây phương.

Thái Lan

Tại Thái Lan, do ảnh hưởng của mô hình chế độ quân chủ Thái, các cộng đồng tăng lữ có một Đức Tăng Thống và Hội Đồng Trưởng Lão, có trách nhiệm bảo tồn sự thuần khiết của truyền thống. Có hai nhóm tăng lữ, một nhóm sống trong rừng và một nhóm sống trong các làng mạc. Cả hai đều rất được giới cư sĩ tôn kính và cúng dường. Những vị khất sĩ theo truyền thống thịnh hành, sống trong các khu rừng biệt lập và hành thiền miên mật. Truyền thống này tuân thủ giới luật nghiêm ngặt, vốn là trọng tâm của việc tu học. Các nhà sư trong làng mạc thực hiện nhiều nghi lễ để tạo lợi lạc cho người dân địa phương. Tuy nhiên, việc tu học của họ chủ yếu là học thuộc lòng kinh kệ. Để phù hợp với văn hóa tín ngưỡng về thần linh của Thái Lan, các nhà sư cũng cung cấp bùa hộ mạng cho giới cư sĩ. Có một trường đại học Phật giáo dành cho tăng lữ, chủ yếu là đào tạo chư tăng chuyên chuyển dịch kinh điển của Đức Phật từ tiếng Pali cổ điển sang tiếng Thái hiện đại.

Miến Điện

Tại Miến Điện, chế độ quân sự đã kiểm soát Phật giáo một cách chặt chẽ thông qua Bộ Tôn Giáo. Chế độ này đã phá hủy các tu viện, nơi những người không quy phục chế độ đang sinh sống, đặc biệt là ở miền Bắc Miến Điện. Hiện tại, chính phủ đang cung cấp một khoản tiền lớn cho các tăng sĩ còn lại để nỗ lực tranh thủ sự ủng hộ của họ, cũng như để dập tắt mọi sự chỉ trích. Miến Điện có truyền thống lâu đời về sự chú trọng quân bình, đồng đều đối với việc hành thiền và tu học, nhất là về các môn tâm lý học, siêu hình học và luân lý học Phật giáo trong “A Tỳ Đạt Ma” (“Abhidharma”). Hiện nay, nhiều tu viện theo hướng tiếp cận này vẫn còn hoạt động, và giới cư sĩ duy trì được niềm tin lớn lao. Từ cuối thế kỷ 19, có lẽ do ảnh hưởng của sự chiếm đóng của thực dân Anh, nước này có nhiều trung tâm thiền viện, nơi các giảng viên là tăng sĩ và cư sĩ, hướng dẫn pháp hành thiền cơ bản cho thiện nam tín nữ người Miến Điện, nhằm phát triển chánh niệm.

Bangladesh

Tại miền Nam Bangladesh, trên các ngọn đồi dọc theo biên giới Miến Điện, có nhiều ngôi làng biệt lập có truyền thống theo Phật giáo Miến Điện. Tuy nhiên, vì bị tách rời với Miến Điện, trình độ hiểu biết và thực hành của họ khá thấp.

Lào

Tại Lào, theo truyền thống, Phật pháp vẫn được giảng dạy và thực hành trong bối cảnh nông thôn, nhưng các tu viện lâm vào tình trạng nghèo nàn vì chiến tranh giữa Mỹ và Việt Nam. Cư sĩ ở Lào vẫn cúng dường thực phẩm cho khất sĩ khi các thầy đi khất thực, và đi chùa vào ngày rằm. Tuy nhiên, truyền thống hành thiền rất yếu ớt. Trước đây, các tăng sĩ phải học và giảng dạy chủ nghĩa Mác, nhưng hiện tại thì không còn nữa. Người dân ngày nay chỉ cần ca ngợi chế độ cộng sản để dễ dàng trở thành một tăng sĩ hơn.

Cao Miên

Ở Cao Miên (Kampuchea/Cambodia), Phật giáo đang hồi sinh sau chế độ tàn phá và khủng bố của Pol Pot, đặc biệt với nhà vua là Hoàng tử Sihanouk, những hạn chế đang được nới lỏng dần. Tuy nhiên, một người phải trên 30 hay 40 tuổi mới được xuất gia, vì đất nước cần nhân lực lao động. Maha Ghosananda, vị Sư trưởng người Khmer, đã học thiền ở Thái Lan vì hầu hết các pháp thiền đã bị thất lạc ở Cao Miên, và ông đang cố gắng phục hồi việc hành thiền ở Cao Miên. Những gì còn sót lại từ truyền thống tu tập trong rừng ở nước này đều liên quan đến việc tu luyện thần thông nhiều hơn là thiền định.

Việt Nam

Mặc dù chưa từng có sự kiện tương tự như một cuộc Cách Mạng Văn Hóa ở Việt Nam, Phật giáo vẫn thuộc quyền kiểm soát của nhà nước. Chỉ có một số ít tu viện được mở cửa và người dân không dễ gì xuất gia. Chế độ được nới lỏng hơn đối với các tăng sĩ ở miền Bắc, nơi mà các học viện Phật giáo đã tồn tại đồng thời với người cộng sản trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Chế độ vẫn giám sát chặt chẽ chư tăng ở miền Nam hơn.

Phật Giáo Đại Thừa ở Đông Á

Đài Loan, Hồng Kông và Khu Vực Người Trung Quốc Hải Ngoại

Truyền thống Phật giáo Đại thừa Đông Á bắt nguồn từ Trung Quốc là truyền thống mạnh nhất tại Đài Loan (Taiwan), Hồng Kông và Nam Hàn (South Korea). Đài Loan có giới tăng ni lớn mạnh và được các cư sĩ hỗ trợ một cách rộng rãi. Có các trường đại học Phật giáo và chương trình Phật sự hoạt động vì phúc lợi xã hội. Hồng Kông cũng có một cộng đồng tăng lữ phát triển. Điểm nhấn trong các cộng đồng Phật giáo Trung Quốc hải ngoại ở Mã Lai, Singapore, Nam Dương, Thái Lan và Phi Luật Tân (Philippines) là các lễ cầu nguyện cho phúc lợi của tổ tiên, cho sự thịnh vượng và giàu có của người còn sống. Có nhiều đối tượng trung gian mà các vị thánh Phật giáo sử dụng để ban những lời tiên tri, khi những người này ở trong trạng thái lên đồng, và họ được các cư sĩ tham vấn ý kiến về vấn đề sức khỏe và tâm lý. Các doanh nhân Trung Quốc, vốn là chủ lực của những nền kinh tế được mệnh danh là “Con hổ châu Á”, thường xuyên cúng dường rộng rãi cho chư tăng để các thầy thực hiện các nghi lễ, giúp họ thành công về mặt tài chánh.

Hàn Quốc

Phật giáo ở Hàn Quốc (Korea) vẫn còn mạnh mẽ, dù phải đối mặt với sự thách thức ngày càng lớn mạnh từ các phong trào của tín đồ Cơ Đốc Phúc Âm (Evangelic Christian). Nhiều cộng đồng tăng ni nhận được sự hỗ trợ mạnh mẽ từ dân chúng. Truyền thống hành thiền đặc biệt phát triển, nhất là Son, một hình thức Zen của người Hàn Quốc. Ngược lại, ngoại trừ một tu viện mở cửa một cách tượng trưng cho mục đích tuyên truyền ở Bắc Hàn, Phật giáo bị đàn áp nặng nề.

Nhật Bản



Nhật Bản có nhiều ngôi chùa tráng lệ được bảo tồn cho dân du lịch và khách tham quan, nhưng nhiều chùa trong số đó bị thương mại hóa. Mặc dù cũng có một số hành giả nghiêm túc, nhưng đa số các truyền thống trở nên cực kỳ yếu kém và nghi thức hóa. Từ thế kỷ 13, người Nhật đã có truyền thống các vị sư trong chùa có thể kết hôn và không bị cấm uống rượu. Các vị sư này dần dần thay thế truyền thống tăng sĩ độc thân. Hầu hết người Nhật theo sự kết hợp của Phật giáo và đạo thần linh Shinto truyền thống của Nhật Bản. Họ có các thầy tu thực hiện các phong tục và nghi lễ Shinto cho các đám cưới và khi trẻ em chào đời, và nghi thức Phật giáo trong các đám tang, mà ít có sự hiểu biết về các truyền thống này. Có một số chuyển biến trong việc áp dụng các phương pháp của đạo Phật để giảm áp lực công việc trong các công ty lớn, và một giáo phái Phật giáo lớn của Nhật Bản có một chương trình xây dựng các Ngôi Chùa Hòa Bình (Peace Pagodas) mở rộng trên khắp thế giới. Ngoài ra, còn có một số giáo phái cuồng tín về ngày tận thế, tự gọi mình là Phật tử, nhưng thực chất không có nhiều liên hệ với giáo lý của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Trong lịch sử, một số truyền thống Phật giáo Nhật Bản theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan, dựa trên niềm tin rằng Nhật Bản là thiên đường Phật giáo. Điều này xuất phát từ giáo phái Shinto của vua chúa và tầm quan trọng của việc phụ thuộc vào tổ quốc. Những truyền thống đó đã sản sinh các đảng phái chính trị Phật giáo mang tính chủ nghĩa dân tộc và trào lưu chính thống cực đoan.

Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc

Ở vùng Nội Trung Quốc, cụ thể là ở khu vực người Hán (Han Chinese) của Trung Quốc, phần lớn các tu viện Phật giáo đã bị phá hủy, hầu hết các tăng ni, giảng sư lão luyện đã bị hành quyết hay giam cầm trong suốt thời kỳ Cách Mạng Văn Hóa, vào thập niên 60 và 70. Tuy nhiên, tình trạng này không tệ hại bằng các khu vực không thuộc về người Hán như Tây Tạng (Tibet), Nội Mông Cổ (Inner Mongolia) và Tân Cương (Xinjang). Ngày nay, một số lớn người Hán ở mọi lứa tuổi sống trong vùng Nội Trung Quốc quan tâm đến Phật giáo, nhưng vấn đề chính là thiếu giảng sư. Nhiều thanh niên đã thọ giới xuất gia, nhưng phẩm chất của họ lại thấp kém. Hầu hết các thanh niên có trình độ học đại học thích làm việc và kiếm tiền hơn, trong khi những người gia nhập tu viện chủ yếu là người nghèo và/hoặc xuất thân từ gia đình ít học, chủ yếu từ vùng nông thôn. Chỉ có một vài vị tăng ni cao tuổi có trình độ, là những người còn sống sót sau cuộc đàn áp của cộng sản và có thể giảng dạy, ngoài ra thì không một ai ở độ tuổi trung niên có trình độ tu học. Tại nhiều thành phố lớn của Nội Trung Quốc và các địa điểm hành hương, có các trường đại học Phật giáo của chính phủ, với chương trình từ hai đến bốn năm, trong đó, môn giáo dục chính trị là một phần của chương trình đào tạo. Số người Hán vừa xuất gia tham dự các khóa học này tương đối ít.
Nhìn chung, trình độ giáo dục Phật giáo rất thấp ở các tu viện của người Hán. Người ta chủ yếu tập trung vào việc trùng tu Phật giáo về mặt vật chất như các ngôi đền, chùa, tượng Phật, v.v... vào thời điểm này. Công việc này đòi hỏi nhiều thời gian và nỗ lực trong việc quyên góp tịnh tài và xây cất. Trong một số trường hợp, chính phủ Trung Quốc đang tài trợ cho công cuộc tái thiết. Kết quả là nhiều ngôi chùa hiện nay đang hoạt động như các viện bảo tàng hay điểm thu hút du lịch, với các tu sĩ là người soát vé và phục vụ. Điều này tạo ra một vẻ bề ngoài “tự do tôn giáo”, hình ảnh mà chính quyền Bắc Kinh (Beijing) cố gắng xây dựng. Tuy nhiên, hầu hết các công trình xây dựng là do người dân địa phương tài trợ, đôi khi, với sự bảo trợ của các mạnh thường quân nước ngoài, thường thì do chính các tu viện tài trợ. Một số phong tục tập quán thờ cúng tổ tiên được thực hiện trong chùa trước khi cuộc đàn áp của người cộng sản xảy ra, nay đang được khôi phục lại. Tuy nhiên, có một vài tu viện Trung Quốc ở các nơi khác nhau trong vùng Nội Trung Quốc đang hoạt động và đạt được trình độ tu học, hành trì ở một mức độ nào đó.

Phật Giáo Đại Thừa ở Trung Á

Người Tây Tạng Lưu Vong

Sau cuộc nổi dậy của quần chúng chống lại việc quân đội Trung Quốc chiếm đóng Tây Tạng vào năm 1959, trong số các truyền thống Tây Tạng tại Trung Á, mạnh mẽ nhất là cộng đồng Tây Tạng tị nạn sinh sống chung quanh Đức Dalai Lama lưu vong ở Ấn Độ. Họ đã xây dựng lại từ đầu đa số các tu viện và một số ni viện Tây Tạng, có đầy đủ chương trình tu học truyền thống cho các nhà sư học giả, thiền sư và giảng sư. Có các phương tiện giáo dục, nghiên cứu và xuất bản nhằm bảo tồn mọi khía cạnh trong từng trường phái của truyền thống Phật giáo Tây Tạng.
Những người Tây Tạng lưu vong đã mang lại sức sống cho Phật giáo trong các vùng Hy Mã Lạp Sơn của Ấn Độ, Nepal và Bhutan, kể cả Ladakh và Sikkim, bằng cách gửi các giảng sư và tái trao truyền các dòng truyền thừa. Nhiều tăng ni ở các vùng này đang thọ nhận nền giáo dục và đào tạo trong các tu viện và ni viện của người Tây Tạng tị nạn.

Nepal

Mặc dù người Sherpa ở phía Đông Nepal và người Tây Tạng tị nạn ở miền Trung Nepal theo truyền thống Phật giáo Tây Tạng, hình thức truyền thống của Phật giáo Nepal vẫn còn tồn tại ở mức độ hạn hẹp trong cộng đồng người Newari ở thung lũng Kathmandu. Vì tu tập theo sự pha trộn giữa sắc thái Ấn Độ của Phật giáo Đại thừa và Ấn Độ giáo, họ là xã hội Phật giáo duy nhất còn duy trì sự phân biệt đẳng cấp trong các tu viện. Kể từ thế kỷ 16, các tăng sĩ được phép kết hôn và có một đẳng cấp kế thừa việc gìn giữ các ngôi chùa và chủ xướng nghi lễ. Những ai đảm nhận những công việc này phải xuất thân từ đẳng cấp này.

Tây Tạng

Tình hình Phật giáo ở Tây Tạng, nơi mà Trung Quốc đã phân chia thành năm tỉnh bao gồm Tây Tạng, Thanh Hải (Qinghai), Cam Túc (Gansu), Tứ Xuyên (Sichuan) và Vân Nam (Yunnan), vẫn còn rất ảm đạm. Trong số 6500 tu viện và ni viện trước năm 1959, ngoài 150 tu viện và ni viện còn sót lại, tất cả đã bị phá hủy, hầu hết là trước cuộc Cách Mạng Văn Hóa. Đại đa số các tăng sĩ có học thức đều bị hành quyết hoặc chết trong các trại tập trung. Hầu hết các tăng sĩ nói chung đều bị bắt buộc phải hoàn tục. Bắt đầu từ năm 1979, Trung Quốc đã cho phép người Tây Tạng trùng tu các tu viện của họ, và khá nhiều tu viện đã được xây dựng lại. Chính phủ Trung Quốc đã giúp họ xây dựng hai hoặc ba tu viện trong số đó, còn phần lớn đều do sự nỗ lực và tài trợ của các cựu tăng sĩ, người dân địa phương và người Tây Tạng lưu vong ở hải ngoại. Hàng ngàn thanh niên đã trở thành tăng ni, nhưng giờ đây chính phủ Trung Quốc lại áp đặt những giới hạn và hạn chế nghiêm trọng một lần nữa. Nhiều cảnh sát và điệp viên của chính phủ cải trang thành sư sãi và giám sát các tu viện một cách chặt chẽ. Chư tăng ni thường dẫn đầu các cuộc biểu tình chống lại chính sách đàn áp nhân quyền của Trung Quốc, đòi hỏi quyền tự chủ và tự do tôn giáo thực sự.
Nỗ lực kiểm soát Phật giáo ở Tây Tạng của chính quyền cộng sản Trung Quốc đã lộ rõ hơn bao giờ hết trong sự kiện tìm thấy vị hóa thân của Ban Thiền Lạt Ma (Panchen Lama). Vị Ban Thiền Lạt Ma thứ Nhất, sinh tiền trong thế kỷ 17, là vị trợ giáo của Đức Dalai Lama thứ Năm và được xem là lãnh tụ tinh thần thứ hai của người Tây Tạng, sau Đức Dalai Lama. Sau khi Ban Thiền Lạt Ma hay Đức Dalai Lama viên tịch, người kế nhiệm được chọn sẽ là một đứa trẻ được công nhận là hóa thân của vị tiền nhiệm. Đứa trẻ được tìm thấy sau cuộc tham vấn với các vị tiên tri và kiểm tra kỹ lưỡng ký ức chính xác của đứa bé về người thân và vật dụng của mình trong tiền kiếp.
Kể từ thời của Đức Dalai Lama thứ Năm, mặc dù các vị Dalai Lama đều là lãnh tụ về cả hai mặt tinh thần và thế tục của Tây Tạng, Ban Thiền Lạt Ma chưa bao giờ giữ vai trò chính trị. Tuy nhiên, kể từ đầu thế kỷ 20, người Trung Quốc đã cố gắng, nhưng không thành công trong việc chia rẽ người Tây Tạng bằng cách hỗ trợ Ban Thiền Lạt Ma thành một đối thủ chính trị của Đức Dalai Lama.
Người Mãn Châu (Manchus) ở vùng Đông Bắc Á, vốn không thuộc thành phần người Hán, đã cai trị Trung Quốc từ giữa thế kỷ 17 đến đầu thế kỷ 20. Họ đã cố gắng thu phục lòng dân Mông Cổ và Tây Tạng để những người dân này chịu sự ảnh hưởng từ đế chế của họ, bằng cách hỗ trợ Phật giáo Tây Tạng bên ngoài, nhưng bên trong thì lại luôn luôn nỗ lực thao túng và kiểm soát các tổ chức Phật giáo, di chuyển trung tâm quyền lực Phật giáo từ Lhasa sang Bắc Kinh. Giữa thế kỷ 18, họ tuyên bố rằng chỉ có Hoàng Đế Mãn Châu mới có quyền lựa chọn và công nhận vị hóa thân của các Đức Dalai Lama và Ban Thiền Lạt Ma, bằng hệ thống rút thăm từ một chiếc lư vàng. Người Tây Tạng đã làm ngơ đối với lời tuyên bố đó, và việc chọn lựa hóa thân của Ban Thiền Lạt Ma luôn luôn do các vị Dalai Lama xác nhận.
Chính quyền cộng sản Trung Quốc đã công khai thừa nhận họ là người vô thần, lẽ ra họ sẽ không can thiệp vào vấn đề tôn giáo và hoàn toàn lên án tất cả các chính sách của những triều đại vua chúa trước đó đã cai trị Trung Quốc. Tuy nhiên, vào năm 1995, chính quyền này công bố họ là người thừa kế hợp pháp của triều đại Mãn Châu trong việc có thẩm quyền tìm kiếm và xác nhận hóa thân của Ban Thiền Lạt Ma thứ Mười, người đã viên tịch vào năm 1989. Việc này xảy ra một thời gian ngắn sau khi vị trụ trì tu viện của Ban Thiền Lạt Ma xác định được nơi sinh sống của vị hóa thân và Đức Dalai Lama chính thức ban sự xác nhận cho cậu bé. Sau đó, cậu bé và gia đình cậu đã được đưa tới Bắc Kinh, rồi từ đó không có thêm tin tức gì nữa. Vị trụ trì bị bắt giam và tu viện của Ban Thiền Lạt Ma bị người cộng sản kiểm soát một cách nghiêm ngặt. Kế đó, nhà chức trách Trung Quốc ra lệnh cho tất cả các vị Lama cao cấp tụ họp trong một buổi lễ mà họ đã chọn riêng một vị hóa thân của Ban Thiền Lạt Ma. Sau đó, Chủ tịch Trung Quốc đã gặp cậu bé sáu tuổi và chỉ thị rằng cậu phải trung thành với đảng cộng sản Trung Quốc.
Bên cạnh sự can thiệp của chính phủ Trung Quốc, vấn đề chính mà Phật giáo Tây Tạng phải đối diện là việc thiếu giảng sư có trình độ. Chỉ có một số ít các đạo sư cao tuổi còn sống sót sau cuộc đàn áp của người cộng sản, và một vài vị giảng sư hiện có thì chỉ trải qua hai hoặc tối đa là bốn năm tu học trong chương trình đào tạo rất hạn chế tại các trường đại học Phật giáo của chính phủ, vốn được thành lập nhờ nỗ lực của Đức Ban Thiền Lạt Ma quá cố. Nói chung, mặc dù có sự tu học nhiều hơn vùng Nội Trung Quốc, nhiều tu viện ở Tây Tạng mở cửa như các điểm thu hút khách du lịch, các tăng sĩ phải làm việc như nhân viên soát vé và phục vụ. Nhìn chung, giới cư sĩ có niềm tin rất mạnh mẽ, nhưng một số đông thanh niên đang bị sa ngã do nạn thất nghiệp, vì dân số di cư khổng lồ người Hán và nguồn cung cấp các mặt hàng như rượu rẻ tiền, ma túy, sách báo khiêu dâm và bàn bida để cá cược ngày càng gia tăng từ vùng Nội Trung Quốc.

Đông Turkistan (Tân Cương)

Hầu hết các tu viện của người Mông Cổ Kalmyk ở miền Đông Turkistan (Tân Cương, Xinjiang) đã bị phá hủy trong suốt cuộc Cách Mạng Văn Hóa. Một số hiện nay đã được xây dựng lại, nhưng sự thiếu thốn giảng sư thậm chí còn nghiêm trọng hơn cả ở Tây Tạng. Các tăng sĩ trẻ mới xuất gia rất chán nản vì thiếu phương tiện tu học và nhiều người đã bỏ đi.

Nội Mông Cổ

Tuy nhiên, tình trạng tồi tệ nhất đối với Phật tử Tây Tạng dưới quyền kiểm soát của Trung Quốc là ở Nội Mông Cổ (Inner Mongolia). Hầu hết các tu viện ở miền Tây đã bị phá hủy trong cuộc Cách Mạng Văn Hóa. Ở miền Đông, vùng trước đây là địa phận người Mãn Châu, nhiều tu viện vốn đã bị quân đội của Stalin phá hủy vào cuối cuộc Chiến Tranh Thế Giới Thứ Hai, khi người Nga giải phóng Bắc Trung Quốc khỏi sự chiếm đóng của Nhật Bản. Cuộc Cách Mạng Văn Hóa chỉ đơn giản hoàn tất sự hủy hoại này mà thôi. Trong số 700 tu viện trước đây ở Nội Mông Cổ, nay chỉ còn lại 27 tu viện. Tuy nhiên, không giống Tây Tạng và Tân Cương, hầu như không có sự nỗ lực nào để tái thiết các tu viện này. Một số lượng lớn người Hán đã di cư đến Nội Mông Cổ và kết hôn với dân địa phương, khiến cho phần lớn người Mông Cổ địa phương, đặc biệt là ở các thành phố, ít còn quan tâm đến ngôn ngữ của họ, đến truyền thống văn hóa hay đạo Phật. Một vài tu viện hoạt động như các điểm du lịch và có một số ít các nhà sư trẻ, nhưng họ hầu như không được đào tạo trong lớp tu học. Ở những vùng rất xa xôi ở sa mạc Gobi, một hoặc hai tu viện còn sót lại với các tăng sĩ vẫn thực hiện nghi lễ truyền thống, nhưng không có vị sư nào dưới bảy mươi tuổi. Không như các vùng ở Tây Tạng, nơi những đồng cỏ rất trù phú và dân du mục có điều kiện để hỗ trợ việc tái thiết các tu viện và cúng dường các vị tăng mới, những người du mục Nội Mông Cổ nào ở Gobi vẫn còn đức tin thì lại rất nghèo.

Mông Cổ

Tại Mông Cổ (Ngoại Mông Cổ), có hàng ngàn tu viện. Theo lệnh của Stalin, tất cả đều bị phá hủy phần nào hoặc toàn bộ vào năm 1937. Năm 1946, một tu viện ở thủ đô Ulaan Baatar đã được mở cửa trở lại như một biểu tượng, và vào đầu thập niên 70, một chương trình cao đẳng 5 năm dành cho các tăng sĩ đã bắt đầu tại đây. Chương trình đào tạo rất vắn tắt, nhấn mạnh vào việc nghiên cứu chủ nghĩa Mác. Các tăng sĩ được phép thực hiện một số nghi lễ hạn chế cho công chúng, sau khi chính quyền đã cẩn thận tra vấn những người dân này. Với sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản vào năm 1990, Phật giáo đã hồi sinh mạnh mẽ với sự giúp đỡ của những người Tây Tạng lưu vong ở Ấn Độ. Nhiều tăng sĩ mới được gửi đến Ấn Độ để được đào tạo và 150 tu viện đã được mở cửa trở lại hoặc tái thiết với quy mô khiêm tốn, với một số giảng sư người Tây Tạng đến từ Ấn Độ. Không giống như ở Tây Tạng, nơi các cựu tăng sĩ bị ép buộc phải hoàn tục đã không trở lại tu viện, mà chỉ làm việc để xây dựng lại và hỗ trợ cho tu viện, nhiều cựu tăng sĩ ở Mông Cổ đã gia nhập tu viện trở lại. Do hầu hết các vị sư này đều chưa từ bỏ việc sống ở nhà với vợ vào buổi tối và uống rượu vodka, điều này là một vấn đề lớn liên quan đến giới luật của tăng sĩ.
Tuy nhiên, vấn đề nghiêm trọng nhất mà Phật giáo Mông Cổ phải đối diện ngày nay chính là các nhà truyền giáo tích cực đạo Mặc Môn người Mỹ (American Mormon) và Báp-tít Cơ Đốc (Baptist Christian). Ban đầu, họ đến để dạy tiếng Anh, cung cấp tiền bạc và trợ giúp cho con em của người dân đi du học ở Mỹ, nếu họ chịu cải đạo. Họ phân phát các tập sách nhỏ miễn phí, được in ấn đẹp đẽ về Chúa Giêsu (Jesus) bằng tiếng Mông Cổ thông tục và trình chiếu phim. Phật tử không thể cạnh tranh lại họ. Hiện chưa có sách vở đạo Phật nào bằng ngôn ngữ thông tục, chỉ có sách bằng ngôn ngữ cổ điển mà ít ai có thể phiên dịch, thậm chí không có chi phí để in sách nếu chúng được phiên dịch. Do đó, thanh niên và những người trí thức đang bị lôi kéo từ đạo Phật sang đạo Cơ Đốc.

Nga

Có ba khu vực truyền thống Phật giáo Tây Tạng ở Nga: Buryatia ở Siberia gần hồ Baikal, Tuva cũng ở Siberia, thuộc về phía Bắc của Tây Mông Cổ, và Kalmykia ở phía Tây Bắc của biển Caspian. Dân Buryats và Kalmyk là người Mông Cổ, còn dân Tuvinians là người Thổ Nhĩ Kỳ. Ngoại trừ vùng Buryatia chỉ có ba tu viện bị thiệt hại, toàn bộ tu viện ở các vùng kia đều bị Stalin phá hủy vào cuối thập niên 30. Cuối thập niên 40, Stalin mở cửa lại hai tu viện tượng trưng ở Buryatia, dưới sự giám sát nghiêm ngặt của KGB. Các tăng sĩ đã hoàn tục khoác y trở lại như đồng phục ban ngày và thực hiện một vài nghi lễ. Một số nhà sư tu học tại các trường cao đẳng ở Mông Cổ. Sau khi chủ nghĩa cộng sản sụp đổ vào năm 1990, Phật giáo đã hồi sinh mạnh mẽ ở cả ba vùng. Người Tây Tạng lưu vong đã gửi giảng sư, và các tăng sĩ trẻ đang tu học trong các tu viện Tây Tạng ở Ấn Độ. Hiện nay, có mười bảy tu viện được tái thiết ở Buryatia. Giống như ở Mông Cổ, nước Nga cũng có vấn đề đối với rượu và các cựu tăng sĩ đã từng có vợ. Nhưng khác với Mông Cổ, các nhà sư ở đây không tự cho mình là tăng sĩ sống độc thân. Nhiều kế hoạch đang được tiến hành để mở các tu viện ở Kalmykia và Tuva. Các nhà truyền giáo đạo Cơ Đốc đang hoạt động trong cả ba khu vực, nhưng không mạnh mẽ như ở Mông Cổ.
Người Á châu thuộc các truyền thống Phật giáo khác cũng rất quan tâm đến Phật giáo Tây Tạng. Nhiều đạo sư Tây Tạng từ cộng đồng lưu vong ở Ấn Độ đã được mời sang thuyết giảng tại Đông Nam Á, Đài Loan, Hồng Kông, Nhật Bản và Hàn Quốc. Người ta nhận ra rằng sự giảng giải rõ ràng về giáo huấn của Đức Phật trong truyền thống Tây Tạng là sự bổ sung hữu ích cho sự hiểu biết về truyền thống riêng của họ. Các nghi lễ Tây Tạng tinh vi nhằm kiến tạo sự thịnh vượng và sức khỏe cũng lôi cuốn người dân.

Các Quốc Gia Không Theo Đạo Phật Truyền Thống

Tất cả các hình thức của Phật giáo cũng được tìm thấy trên toàn thế giới, ở các nước không theo đạo Phật truyền thống. Có hai nhóm chính, bao gồm: người nhập cư châu Á và các hành giả không phải là người châu Á. Người nhập cư châu Á, đặc biệt ở Hoa Kỳ và Úc, có nhiều ngôi chùa dân tộc. Canada, Ba Tây (Brazil), Peru và một số quốc gia Tây Âu, đặc biệt là Pháp, cũng thuộc vào trường hợp này, nhưng quy mô của các ngôi chùa dân tộc nhỏ hơn. Trọng tâm là việc thực hành lòng mộ đạo và có một trung tâm cộng đồng để giúp cho các cộng đồng di dân duy trì nền văn hóa riêng biệt và bản sắc dân tộc của họ.
"Trung tâm Phật pháp" của tất cả các truyền thống giờ đây được tìm thấy ở hơn tám mươi quốc gia trên thế giới, thuộc mọi lục địa. Hầu hết những ai đến các trung tâm này không phải là người Á châu, và các trung tâm Phật giáo chú trọng vào pháp hành thiền, tu học và hành trì các nghi lễ. Phần lớn các trung tâm này xuất phát từ các truyền thống Tây Tạng, Zen và Nguyên thủy. Các giảng viên tại các trung tâm này gồm có người phương Tây lẫn Phật tử từ châu Á. Số trung tâm Phật giáo lớn nhất được tìm thấy ở Hoa Kỳ, Pháp và Đức. Các học viên nghiêm chỉnh thường đến châu Á để tu học ở trình độ sâu hơn. Hơn nữa, có những chương trình nghiên cứu Phật giáo ở nhiều trường đại học trên khắp thế giới, những cuộc đối thoại cũng như trao đổi ý tưởng giữa đạo Phật và các tôn giáo khác, giữa đạo Phật và các ngành khoa học, tâm lý học và y học đã gia tăng. Đức Dalai Lama giữ vai trò quan trọng nhất trong lĩnh vực này.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.BAT CHANH DAO.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.2/1/2015.
The spread of Buddhism in Asia.
 

Historical summary

Although Buddhism never developed the missionary movement, however, the Buddha's teachings spread far and wide across the Indian subcontinent and from that, throughout all of Asia. When coming up with every new culture, the media and the style of Buddhism back changed to fit in with the mentality of local people, but do not affect the essence of wisdom and love bi introspection. However, Buddhism has never developed a general hierarchy of power, with a supreme leader. Every country where Buddhism spread to both develop the own form where the structure of religion and its own spiritual leader. At present, respectable leader is well known around the world among the Buddhist leader is Germany {D.} Lama of Tibet.
Buddhism has two main branches. Primary surplus (Hinayana), or Small Wagon, emphasizes personal salvation, while Mahayana (Mahayana), or the big Chariot, the practice into a full Buddha eyesight to Prussia the most perfect beings. Each branch has multiple branching. However, at present, three major forms survive: one is the Primary surplus, known as Theravada, in Southeast Asia, and two Mahayana, which is the traditional Chinese and Tibetan Buddhism.
Traditionally the U.s. admit spread from India to Ceylon (Sri Lanka) and Burma in the third century BC, and from there to Yunnan (Yunnan), Southwest China, Thailand, Laos, Cambodia (Cambodia), southern Vietnam and Indonesia (Indonesia). Not long after that, the bag of the Indian trader was found in the coast of the Arabian peninsula, and even as far as Alexandria, Egypt. other forms of Primary surplus also spread from there to Pakistan, Kashmir, Afghanistan (Afghanistan), Eastern and coastal Iran, Uzbekistan, Turkmenistan and Tajikistan. This is the ancient States of Gandhara, Bactria, Parthia and Sogdia. From this base in Central Asia, the form of Buddhism more widespread Minor to this legacy in the second century CE to the East Turkistan (Xinjiang) and further into China, and in Kyrgyzstan and Kazakhstan by the end of the seventh century. The form of the minor redundancy is then combined with the features of Mahayana also come from India, the Mahayana tradition to finally become the dominant form of Buddhism in most of the Central Asian region.
Forms of Chinese Mahayana later spread to Korea, Japan, and North Vietnam. A wave of earlier than other Mahayana, coupled with the form of Shaivite Hinduism, spread from India to Nepal, Indonesia, Malaysia and the region of Southeast Asia, beginning in about the fifth century. The Tibetan Mahayana tradition, starting from the seventh century, inherited the whole historical development of the Indian Buddhist, spans the Abode and to Mongolia, East Turkistan, Kyrgyzstan, Kazakhstan, Northern Inner China, Manchuria, Siberia and Mongolia in the Kalmyk region near the Caspian Sea, in the European part of Russia.

How the spread of Buddhism

The spread of Buddhism in most of Asia have a harmony in many ways. The Buddha Sakyamuni has established the precedent. First, as a teacher, he came to the United States to share his insights with those who have concerns and would like to learn. Likewise, he instructed the monks went everywhere to explain his teachings. You don't call other people criticize and abandon their religion or converted under new leaders, because he did not seek to set up their own religion. He was just trying to help others overcome the unhappiness and suffering that they are creating for themselves, because of lack of understanding. The later disciples receive inspiration from the example of the Buddha and they share with others his methods that they see bring useful for their life. This is how the so-called "Buddhism" at present has spread and how far.
Sometimes, the process is also progressing according to your system. For example, when the Buddhist merchants visited and settled in various regions, some local people will naturally naturally interested in beliefs of foreigners, as well as how Islam was brought into Indonesia and Malaysia. The process then occurs to Buddhism in those countries an oasis along the Silk Road in Central Asia for two centuries ago and ad. When the local rulers and their people more understanding about this religion of India, they and he invited the monks of native traders as mentors or teachers, and by the way, in the end they accepted the beliefs of Buddhism. A systematic approach is the long term cultural assimilation of people who had invaded the country, such as the Greeks went to the Buddhist Society of Gandhara in Central Pakistan today during the century after the second century BC.
However, often the popularity at first due to the influence of a powerful monarch who had embraced and supported Buddhism. e.g in the middle of the third century b.c., Buddhism spread throughout northern India is thanks to the support of individual Asoka (King Ashoka). Kings of this empire building does not oblige its citizens to have faith in Buddhism, but by the edicts carved on the pillars by railways all over the place in his Kingdom, promote people to live a moral life, and he himself also follow these guidelines.the King made the others accept the teachings of the Buddha.
Ashoka also actively preacher outside his Kingdom by sending missionaries to distant lands. Sometimes, the King made at the invitation of foreign rulers, such as King Tishya of Ceylon. On other occasions, the King had the initiative to send monks to do diplomatic Envoy for themselves. However, the monks visited foreign countries do not create pressure, causing the other converts, which just launched the Buddha's teachings to the people themselves to choose. This is proved by events in places like South India and South Burma, where Buddhism was quick to catch on the roots, while in other places, such as the Greek colonies in the Central Asian region, thus there is no record of such instant impact.
The King's other devotees, as the ruler Altan Khan of the Mongols, in the sixteenth century, was visiting the Buddhist masters to their Kingdom and Buddhism is the official religion of the country, to help unify the people and consolidate their rule. In this process, they may have to ban certain religious stronghold of non-Buddhist, the native religion and even persecuted the followers of this religion, but the heavy-handed action that mainly because of political motives. The ambitious rulers never caught their subjects to accept other forms of belief or worship Buddhist. that is not in this religion's beliefs.
When the Buddha Sakyamuni said people don't follow his teachings only because blind faith, that to consider carefully before you accept the teachings, how people can accept the teachings of the Buddha, just because of the force of the missionaries engrossed, or because the order of the Crown. Therefore, as in the case of Neiji Toin, in the early seventeenth century AD, tried to bribe the nomads in Eastern Mongolia a Buddhist by giving them livestock for each business segment they belong to the public, and he complained to the highest authorities. In the end, he was master of this Amir was punished and exiled. END=VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=THICH CHAN TANH.THE MIND OF ENLIGHTMENT.WORLD VIETNAMESE BUDDHIST ORDER=VIETNAMESE BUDDHIST NUN=GOLDEN LOTUS MONASTERY=THE EIGHTFOLD PATH.NAM MO SAKYA MUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).AUSTRALIA,SYDNEY.2/1/2015.

Sự Lan Truyền của Đạo Phật ở Châu Á.

 

Tóm tắt lịch sử

Mặc dù đạo Phật chưa bao giờ phát triển phong trào truyền giáo, tuy nhiên, các giáo huấn của Đức Phật lại lan xa và rộng trên tiểu lục địa Ấn Độ và từ đó, xuyên suốt cả Châu Á. Khi đến với mỗi nền văn hóa mới, các phương tiện và phong cách của đạo Phật lại được thay đổi để phù hợp với tâm lý của người dân địa phương, nhưng không ảnh hưởng đến những điểm tinh túy về trí tuệ và lòng bi mẫn. Tuy nhiên, đạo Phật chưa bao giờ phát triển một hệ thống cấp bậc nói chung về quyền lực, với một vị lãnh đạo tối cao. Mỗi quốc gia nơi đạo Phật lan truyền đến đều phát triển những hình thức riêng của nơi đó, cấu trúc tôn giáo riêng và vị lãnh đạo tinh thần riêng. Hiện nay, vị lãnh đạo đáng kính nổi tiếng trên thế giới trong số những vị lãnh đạo Phật giáo là Đức {D.} Lama của Tây Tạng.
Đạo Phật có hai nhánh chính. Tiểu thừa (Hinayana), hay Cỗ Xe Nhỏ, nhấn mạnh đến sự giải thoát cá nhân, trong khi Đại thừa (Mahayana), hay Cỗ Xe Lớn, chú trọng đến việc tu tập thành một vị Phật toàn giác để phổ độ chúng sinh một cách hoàn hảo nhất. Mỗi nhánh lại có nhiều phân nhánh. Tuy nhiên, hiện nay, ba hình thức chính còn tồn tại: một là Tiểu thừa, được biết như Theravada, ở Đông Nam Á, và hai nhánh Đại thừa, đó là các truyền thống Phật giáo Trung Quốc và Tây Tạng.
Truyền thống Tiểu thừa lan rộng từ Ấn Độ đến Tích Lan (Sri Lanka) và Miến Điện vào thế kỷ thứ ba trước Công Nguyên, và từ đó đến Vân Nam (Yunnan), phía Tây Nam Trung quốc, Thái Lan, Lào, Cao Miên (Cambodia), miền Nam Việt Nam và Nam Dương (Indonesia). Không lâu sau đó, những chiếc túi của các thương nhân người Ấn Độ theo đạo Phật đã được tìm thấy ở vùng duyên hải Bán Đảo Ả Rập, và thậm chí xa hơn như Alexandria, Ai Cập. Các hình thức khác của Tiểu thừa cũng lan đi từ thời đó đến Pakistan, Kashmir, A Phú Hãn (Afghanistan), vùng phía Đông và duyên hải của Iran, Uzbekistan, Turkmenistan và Tajikistan ngày nay. Đây là những tiểu bang cổ xưa của Gandhara, Bactria, Parthia và Sogdia. Từ căn cứ này ở vùng Trung Á, các hình thức đạo Phật Tiểu thừa này lan rộng hơn vào thế kỷ thứ hai sau công nguyên đến phía Đông Turkistan (Xinjiang) và xa hơn vào Trung Quốc, rồi đến Kyrgyzstan và Kazakhstan vào cuối thế kỷ thứ bảy. Các hình thức Tiểu thừa sau đó được kết hợp với những nét đặc trưng của Đại thừa cũng đến từ Ấn Độ, để cuối cùng truyền thống Đại thừa trở thành hình thức chiếm ưu thế của Phật giáo tại hầu hết vùng Trung Á.
Hình thức Đại thừa của Trung Quốc sau này lan đến Đại Hàn, Nhật Bản và Bắc Việt Nam. Một làn sóng khác sớm hơn của Đại thừa, kết hợp với các hình thức Shaivite của Ấn Độ giáo, lan truyền từ Ấn Độ đến Nepal, Nam Dương, Mã Lai và các vùng ở Đông Nam Á, bắt đầu vào khoảng thế kỷ thứ năm. Truyền thống Đại thừa Tây Tạng, bắt đầu từ thế kỷ thứ bảy, kế thừa toàn bộ lịch sử phát triển của Phật giáo Ấn Độ, trải rộng khắp các vùng Hy Mã Lạp Sơn và đến Mông Cổ, Đông Turkistan, Kyrgyzstan, Kazakhstan, phía Bắc Nội Trung Hoa, Mãn Châu, Siberia và vùng Kalmyk thuộc Mông Cổ gần biển Caspian, thuộc phần Châu Âu của nước Nga.

Cách Lan Truyền của Đạo Phật

Sự lan rộng của đạo Phật ở hầu hết Châu Á đã diễn ra một cách an hòa, theo nhiều cách. Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã lập ra tiền lệ. Trước tiên, là một vị thầy, ngài đã đến các vương quốc lân cận để chia sẻ sự hiểu biết sâu sắc của mình với những ai có lòng quan tâm và muốn học hỏi. Tương tự như thế, ngài chỉ thị các tăng sĩ của ngài đi khắp nơi để giải thích những giáo huấn của mình. Ngài không kêu gọi người khác chỉ trích và từ bỏ tôn giáo của họ hay cải đạo theo đạo mới, vì ngài không tìm cách thiết lập tôn giáo riêng của mình. Ngài chỉ cố gắng giúp người khác vượt qua sự bất hạnh và khổ đau mà họ đang tạo ra cho chính mình, vì thiếu sự hiểu biết. Các thế hệ môn đồ sau này nhận nguồn cảm hứng từ tấm gương của đức Phật và họ chia sẻ với người khác các phương pháp của ngài mà họ thấy mang lại lợi lạc cho đời sống của họ. Đây là cách mà cái được gọi là “đạo Phật” hiện nay đã lan rộng và xa như thế nào.
Đôi khi, quá trình này cũng tiến triển theo hệ thống. Ví dụ, khi những thương nhân Phật giáo viếng thăm và định cư ở những vùng đất khác nhau, một số người địa phương tự nhiên sẽ nhiên quan tâm đến tín ngưỡng của những người ngoại quốc này, cũng như cách đạo Hồi được đưa vào Nam Dương và Mã Lai. Tiến trình ấy xảy ra đối với đạo Phật ở những quốc gia ốc đảo dọc theo Con Đường Tơ Lụa ở Trung Á trong hai thế kỷ trước và sau công nguyên. Khi những nhà cai trị địa phương và người dân của họ hiểu biết nhiều hơn về tôn giáo Ấn Độ này, họ bèn mời các vị sư bản xứ của các thương nhân này làm cố vấn hoặc giảng sư, và bằng cách này, cuối cùng họ đã chấp nhận niềm tin về Phật giáo. Một phương pháp có hệ thống khác là sự đồng hóa văn hóa lâu dài của những người đã xâm chiếm những đất nước khác, chẳng hạn như người Hy Lạp đi vào xã hội Phật giáo của Gandhara ở miền Trung Pakistan hiện nay trong suốt các thế kỷ sau thế kỷ thứ hai trước công nguyên.
Tuy nhiên, thường thì sự phổ biến lúc đầu là do ảnh hưởng của một quốc vương hùng mạnh, người đã chấp nhận và ủng hộ đạo Phật. Ví dụ như vào giữa thế kỷ thứ ba trước công nguyên, đạo Phật lan rộng khắp miền Bắc Ấn Độ là nhờ sự ủng hộ của cá nhân Vua A Dục (King Ashoka). Vị vua xây dựng đế quốc hùng mạnh này không hề bắt buộc thần dân của mình phải có niềm tin vào đạo Phật, nhưng bằng cách ban sắc lệnh được khắc trên những cột bằng sắt khắp nơi trong vương quốc của mình, hô hào dân chúng sống một cuộc đời đạo đức, và chính ngài cũng theo những nguyên tắc ấy, nhà vua đã khiến cho người khác chấp nhận giáo huấn của Đức Phật.
Vua A Dục cũng tích cực truyền đạo bên ngoài vương quốc của mình bằng cách gởi các nhà truyền giáo đến những vùng đất xa xôi. Đôi khi, nhà vua thực hiện theo lời mời của những nhà cai trị nước ngoài, chẳng hạn như trường hợp Vua Tishya của Tích Lan. Trong những dịp khác, nhà vua có sáng kiến gởi các nhà sư làm đặc sứ ngoại giao cho mình. Tuy nhiên, các nhà sư viếng thăm các nước ngoại quốc không hề tạo áp lực mạnh, khiến người khác cải đạo, mà chỉ đưa ra những lời dạy của Đức Phật để người dân tự lựa chọn. Điều này được chứng minh qua sự kiện ở những nơi như Nam Ấn Độ và Nam Miến Điện, nơi mà đạo Phật đã nhanh chóng bén rễ, trong khi ở những nơi khác, chẳng hạn như các thuộc địa của Hy Lạp ở vùng Trung Á, thì không có sự ghi nhận nào về ảnh hưởng tức thời như thế.
Những nhà vua sùng đạo khác, như nhà thống trị Altan Khan của Mông Cổ, vào thế kỷ thứ mười sáu, đã thỉnh các vị thầy Phật giáo đến vương quốc của họ và công bố đạo Phật là tín ngưỡng chính thức của đất nước, để giúp thống nhất dân chúng và củng cố sự cai trị của họ. Trong tiến trình này, có thể họ đã ngăn cấm một số hành trì tôn giáo của những người không theo đạo Phật, những tôn giáo bản xứ và thậm chí ngược đãi những người theo các tôn giáo này, nhưng những hành động nặng tay đó chủ yếu là do động cơ chính trị. Những nhà cai trị đầy tham vọng này chưa bao giờ bắt thần dân của họ chấp nhận các hình thức tín ngưỡng hay thờ phụng theo đạo Phật. Điều đó không có trong tín ngưỡng của tôn giáo này.
Khi chính Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã bảo mọi người đừng nghe theo lời dạy của ngài chỉ vì niềm tin mù quáng, mà phải tự mình xem xét cho kỹ trước khi chấp nhận giáo huấn của ngài, thì làm sao người dân có thể chấp nhận những lời dạy của Đức Phật, chỉ vì sự ép buộc của các nhà truyền giáo hăng say, hay vì sắc lệnh của hoàng gia. Do đó, như trường hợp của Neiji Toin, vào đầu thế kỷ thứ mười bảy sau công nguyên, đã cố gắng mua chuộc những người dân du cư phía Đông Mông Cổ theo đạo Phật bằng cách tặng cho họ gia súc cho mỗi đoạn kinh họ thuộc, dân chúng bèn phàn nàn với các nhà cầm quyền cao nhất. Cuối cùng, ông thầy hống hách này đã bị trừng phạt và lưu đày.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.BAT CHANH DAO.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.2.1.2015.
I thought the meaning "Four Important Grace" as a fresh, cool streams all flush down, flowing flock to each young heart of every Vietnamese Buddhist children, Men without even stopping to rest. From that aspect, an important Quarter has become a source of spiritual life deeply embedded in the consciousness of the baby Buddha ourselves.
Now, the meaning of the four important grace became the language of communication is also a nice gift for Buddhist children in today's society. Why? Because the four important grace is the Foundation of ethics, as well as the ladder steps up the rescue. Should any person in his or her major quarter-up Grace's fundamentals. I put the four-weight printing then every other practice traditions do not stand up for us. Thus, the early leaders who need vital quarter-interest grace. Talk Sichuan province displaced grace means comes to grace the living being into raised by parents, whose Chief, Grace Park, the home of free forums credits grace, is considered one of the Primary construction element of the life of the Buddha in some business, the Buddha insists on an intensive form of death, He always comes to the birth in raised by parents is because: Grace raised her parents called the Sun of its hybrid, such as the high mountains, the sea, one cannot speak out! The Buddha said: "tears of beings more than sea", or "master of rice grain heavy as Mt. Tu di", he wants us to understand that: the gift of her immeasurable variety, can't count!
My parents hurt his boundless, because that child must turn drudgery, from his mother at birth to undergo hard labor pain. All my life my parents slug well just hope you are no warmth, ailing at her parents forgot to eat off sleep, worry, clear; worried about your education, expanded knowledge to firmly into his life. He'll tell you how:
Up the mountain to remember thanks to the father,
Down the river trade of the mother love
Oh! Great Alpine vợi
Oh the vast River
The two shoulders heavy bearing
From the immeasurable life.
Grace's father and that her mother
Diving sea get reincarnation.
Even though I go round the Earth is round, the child looks tired worn out over the years nobody but his parents. The warm arms flung out from the ever-expanding and stretching along about children growing up. Parents who give us the great own name! But the earthly life is not more than one hundred years of travelers, but my mother my father gave me laugh cry personell. And then one day does not dry your tears when her father was no longer:
Parent-intensive blowing land titles grace
Trade the bringing up there filled with
Big arms open for your young child
Guide your travel throughout his life.
In the Buddhist scriptures teach "Taste of Van Hanh spent first", that is, in so far as the thousand of human virtue, the tastes are even more important almond. Parents for the sacrifice of his life to parenting, and we today are sitting on the couch the school, living in the home but Meditation subjects as pride, boundless bliss of the parents, especially when the parents are growing old:
The ocean like immense heart mother
Love the border is difficult to measure
Parenting complacency shit forget body
You thousand of lives consulting deal.
Mother's love is love forever, captured the school to return to the dust has still not ended. Love him regardless his positive fondness or turbulent, being the dominant space or time.
My mother over hundred years,
Also injured the eighty
Fellatio is the affordable
Only the last breath.
In the said: "tears beings much like the four seas". As Buddha said the quarter's tears as her mother cry for me! Mother's love is highly sacred poetry, too, the master suite in goddesses and lead me on the path to liberation. Buddha said: "you should remember that grace Master Chief. The parents while being this close, nurture, teach but can't do this stems out of the three evil way. Your words of encouragement, great Chief example, led the first engine to be renunciation, and then for the great sex life. It's your basic profile is already nostalgic thai Luohan, depart birth and is still Nirvana ". Expanded knowledge is due to Sir taught:
"I have declared this Lily decoration,
Grace the teacher you remember forever from here! ".
Without the guidance of master cannot smoothly be moral. If we can self study, self tinkering but it is just a theory. As well as people who want to fly the plane should have the guidance of a teacher practice. Thanks to the virtue of the master, I come up on the Primary achievement of new France. German Master's grace badly like that, but we have not yet thought of, by contrast have at does not believe in the teachings, is also a crude Word remove birth center cancel stock, defiantly, the Africa. There is no spice at credit-intensive French far mortal Cup; don't know the patient happy humiliation at peace, equality is the way to depart, Bodhi mind is thought that export prospects, the master is the same not true games tu spike left the fruit tastes like Lai. But tu we learn how to achieve the just vi?
"Tu do not learn like the lights don't
No endless horse-like seclusion diamonds ".
The study and practice of always the conditions paralleled each other indispensable. I always have to practice according to the word of Buddha, always thought of grace of the contender's favour, that effort tu school. Grace a ta must always think of the forerunners, the hero martyr out of water, and those who have given blood bones preserve their homeland. We now receives the rice bowl harsh coat is thanks to the labor of the peasants day lam had made strenuous flood. Everything in this life we all have to come up to everyone.
"Bowl of steamed rice sweat pilot credit
The Golden harp tears y piece na ".
To pay for it we need to diligently learning tomorrow for tu, though we have no school on the bench, not to hear you the master taught, but we must create for themselves a road, a proper practices. In this life we don't practice aren't freed, then the future difficult achievements! Running around within samsara as the stream of life in the past. Why so! Because of that, the way the rescue of destiny after so much what hindrances. So the Buddha teaches: "beings to be fuselage like the sand stick nails, while sa on evil as encompassing of land". After leaving this life we decided not to go down again. In the Sutra says: "commit a misdemeanor is an inferno by the life span of the four heavenly, more's career we've had from the immeasurable life to date.
We are fortunate to enjoy some freedom, of Such Hybrids is actually useful for Greece! So why not straight forward steps, Tien tu! Also read that hesitate to ramp being Prince, must soon go the way of the Buddha. sincerely, the leaders bridge the truth of the Buddha forever always strive for power source, vividly on the way out.
To understand those things, always tons of books, then light up to intuition, the darkness of ignorance from the how lifetimes will dispel no longer ticks. Achieve achievement that knows that "Four important grace" have left the pictures never fade in the Palm of the Buddha all over the five continents, because the living being into raised by parents, grace of the master of rice seeds, Nest forums na credit establishments and too big and bold divine love!
From old times so far, don't know how people have used all forms of culture to praise the whole foot, all in good faith, all of America's parents and Th y nest. Know how children will do the dutiful, forget her effort tu learn to serve Dharma, Plat beings, to sacrifice his private happiness to be happy for everyone. The Buddhist son of us today has carry the message of the Buddha came into my life it's great happiness. But not enough, we have to make many of the hybrid life b. understand the nature of life's impermanence, egolessness, is suffering, from which the end of sex, everyone soon followed Buddha austerities to be enlightenment and liberation. At the time I actually complete happiness.END=VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=THICH CHAN TANH.THE MIND OF ENLIGHTMENT.WORLD VIETNAMESE BUDDHIST ORDER=VIETNAMESE BUDDHIST NUN=GOLDEN LOTUS MONASTERY=THE EIGHTFOLD PATH.NAM MO SAKYA MUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).AUSTRALIA,SYDNEY.1/1/2015.
Tôi thiết nghĩ ý nghĩa “Tứ Trọng Ân” như một dòng suối trong lành mát dịu cứ mãi tuôn rơi, chảy đổ về đến từng trái tim non của mỗi người con Phật Việt Nam mà không hề ngừng nghỉ. Từ phương diện đó, Tứ trọng ân đã trở thành một nguồn sống tinh thần đã ăn sâu vào tâm thức của người con Phật chúng ta.
Giờ đây, ý nghĩa Tứ trọng ân đã trở thành ngôn ngữ giao tiếp cũng là món quà dễ mến dành cho người con Phật trong xã hội ngày nay. Vì sao? Vì Tứ trọng ân là nền tảng đạo đức, cũng là nấc thang đầu bước lên sự giải thoát. Nên bất cứ người tại gia hay xuất gia Tứ trọng ân vẫn là nền tảng căn bản. Ta bỏ Tứ trọng ân thì mọi pháp môn tu tập khác đều không đứng vững đối với chúng ta. Vì thế, người học đạo buổi đầu cần phải quan tâm Tứ trọng ân. Nói Tứ trọng ân nghĩa là nói đến ân sanh thành dưỡng dục của cha mẹ, ân Sư trưởng, ân Tổ quốc, ân tín chủ đàn việt, được xem là một trong những yếu tố xây dựng Chánh Kiến trong cuộc đời của người con Phật. Trong một số kinh, đức Phật đề cao về tình thâm ân mẫu tử, sở dĩ Ngài luôn nói đến sự sinh thành dưỡng dục của cha mẹ là vì: ân dưỡng dục cha mẹ tựa biển trời lai láng, như núi cao, biển cả, ta không thể nói hết! Đức Phật nói: “Nước mắt của chúng sanh nhiều hơn biển cả”, hay “hạt cơm của tín chủ nặng như núi Tu di”, Ngài muốn nói cho chúng ta hiểu rằng: cái công ơn ấy nhiều vô lượng, không thể đếm được!
Cha mẹ thương con vô bờ bến, vì con mà phải chịu bao cực nhọc, từ lúc con chào đời mẹ trải qua lao nhọc đau đớn. Suốt cả cuộc đời cha mẹ làm lụng vất vả cũng chỉ mong con được ấm no, lúc con ốm đau cha mẹ quên ăn bỏ ngủ, lo thuốc thang; lo cho con học hành, mở mang kiến thức để vững bước vào đời. Công ơn ấy làm sao kể xiết:
Lên núi nhớ ơn cha,
Xuống sông thương tình mẹ
Ôi! Núi cao vời vợi
Ôi sông rộng mênh mông
Hai vai con mang nặng
Từ vô lượng kiếp rồi
Ân cha và nghĩa mẹ
Lặn hụp biển luân hồi.
Dù cho ta đi vòng quả đất tròn này, người trông con mỏi mòn theo năm tháng cũng không ai hơn ngoài cha mẹ. Cái vòng tay ấm áp bao la luôn mở rộng ra từ bé và trải dài theo con trẻ lớn lên. Cha mẹ là người cho chúng ta cái tên gọi riêng tuyệt vời! Tuy cuộc sống trần gian không hơn trăm năm lẻ, nhưng mẹ cha đã cho con dư dả tiếng khóc tiếng cười. Rồi một ngày kia không lau khô dòng nước mắt khi mẹ cha đã không còn:
Cha mẹ thâm ân tựa đất trời
Thương con nuôi dạy chẳng đầy vơi
Mở vòng tay lớn vì con trẻ
Hướng dẫn con đi suốt cuộc đời.
Trong kinh Phật dạy “Hiếu vi vạn hạnh chi tiên”, nghĩa là trong muôn ngàn đức hạnh của con người thì hiếu là hạnh trọng yếu hơn cả. Cha mẹ đối với con hy sinh tất cả cuộc sống của mình để nuôi dạy con, và chúng ta hôm nay được ngồi trên ghế nhà trường, sống trong chốn Thiền môn là niềm hãnh diện, hạnh phúc vô biên của cha mẹ, nhất là khi cha mẹ đang ngày càng già yếu:
Lòng mẹ mênh mông như đại dương
Yêu con biên giới khó đo lường
Nuôi con mãn kiếp quên thân xác
Ơn mẹ ngàn đời mãi vấn vương.
Tình thương của mẹ là tình thương trường cữu, bất di bất dịch đến khi trở về với cát bụi vẫn chưa chấm dứt. Tình thương ấy không phân biệt con hiếu thuận hay ngỗ nghịch, không bị thời gian hay không gian chi phối.
Mẹ già hơn trăm tuổi,
Còn thương con tám mươi
Ân ái có đoạn chăng
Chỉ hơi thở cuối cùng.
Trong kinh đã nói: “Nước mắt chúng sanh nhiều như bốn biển”. Như lời Phật dạy thì phần tư nước mắt ấy là mẹ khóc vì con! Tình yêu thương của mẹ quả là thiêng liêng cao ca. Cũng thế, Thầy Tổ cưu mang và dẫn dắt ta đi trên con đường giải thoát. Phật dạy: “Các con nên tưởng nhớ ân Sư trưởng. Cha mẹ tuy sanh thân này, nuôi dưỡng, dạy bảo nhưng không thể làm thân này ra khỏi ba đường ác. Lòng từ của Sư trưởng rất lớn, khuyến dụ, dẫn dắt kẻ sơ cơ cho được xuất gia, rồi cho thọ Đại giới. Đó là kẻ sơ cơ đã hoài thai La hán, xa lìa sanh tử và được yên vui Niết bàn”. Được mở mang kiến thức là nhờ công ơn Thầy dạy dỗ:
“Thầy đã khai thông trí huệ này,
Ân Thầy con nhớ mãi từ đây!”.
Nếu không có sự dẫn dắt của Thầy thì không thể thông suốt được đạo lý. Nếu ta có thể tự học, tự mày mò nhưng đó chỉ là lý thuyết. Cũng như người muốn lái được máy bay cần phải có sự hướng dẫn của giáo viên thực hành. Nhờ đức hạnh của Thầy, ta nương theo mới thành tựu Chánh pháp. Ân đức của Thầy nặng như thế, nhưng có lúc chúng ta chưa nghĩ đến, trái lại có lúc không tin vào những giáo huấn, còn có lời thô tháo sanh tâm hủy báng, ngang ngược, thị phi. Lại còn có lúc không thâm tín xuất gia là pháp viễn ly sinh tử; không biết nhẫn nhục là hạnh an lạc, bình đẳng là đường vào Bồ đề, xa lìa vọng tưởng là tâm xuất thế, Thầy trò cùng tu học là sự đơm bông kết trái quả vị Như Lai. Nhưng chúng ta tu học làm sao để đạt được sự vi diệu ấy?
“Tu không học như đèn không tỏ
Học không tu như ngựa vô cương”.
Sự tu học và thực hành luôn là điều kiện song hành với nhau không thể thiếu. Ta luôn phải thực hành theo lời Phật dạy, luôn nghĩ đến ân của tín thí, ân của Quốc gia mà tinh tấn tu học. Ân Quốc gia ta luôn phải nghĩ tới các vị tiền bối, anh hùng liệt sĩ ra công dựng nước và giữ nước, những người đã đem xương máu gìn giữ quê hương. Chúng ta giờ đây được thọ nhận những bát cơm manh áo là nhờ vào sức lao động của người nông dân ngày đêm cật lực, lam lũ vất vả làm ra. Mọi thứ trong cuộc sống này ta đều phải nương nhờ đến mọi người.
“Bát cơm trắng mồ hôi tín thí
Mảnh y vàng nước mắt đàn na”.
Để đền đáp công ơn ấy chúng ta cần phải siêng năng tu học, dù cho mai sau ta không còn ngồi ghế nhà trường, không được nghe quý Thầy giảng dạy, nhưng chúng ta phải tự tìm tòi cho mình một con đường, một phương pháp tu tập đúng đắn. Ngay trong cuộc đời này ta không tu tập không giải thoát, thì đời sau khó mà thành tựu! Cứ loanh quanh mãi trong vòng luân hồi sinh tử như những dòng đời trong quá khứ. Tại sao lại như vậy! Vì rằng, con đường giải thoát của ta ở đời sau còn nhiều điều chướng ngại. Cho nên đức Phật dạy: “Chúng sanh được thân người như hạt cát dính móng tay, còn sa vào ác đạo như đất toàn cõi đại địa”. Sau khi bỏ kiếp này ta quyết không đi xuống nữa. Trong kinh nói: “Phạm một tội nhỏ phải đọa địa ngục bằng tuổi thọ của Tứ Thiên Vương”, huống chi là nghiệp của chúng ta đã có từ vô lượng kiếp đến nay.
Chúng ta quả là may mắn, được hưởng chút ít sự giải thoát, dư âm của Như Lai thật là hy hữu! Vậy sao không thẳng tiến bước, tiến tu! Còn chi mà ngần ngại đoạn đường sanh tử, phải sớm đi thẳng về con đường của Phật. Thành tâm cầu đạo thì chân lý của đức Phật mãi mãi luôn là nguồn năng lực phấn đấu, sinh động trên đường giải thoát.
Hiểu được những điều đó, luôn sách tấn thì ánh sáng trực giác sẽ bừng lên, bóng tối vô minh từ bao kiếp sẽ xua tan không còn dấu tích. Đạt được thành tựu đó mới biết rằng “Tứ trọng ân” đã để lại những hình ảnh không bao giờ phai mờ trong lòng những người con Phật khắp năm châu, vì sự sanh thành dưỡng dục của cha mẹ, ân dạy dỗ của Thầy Tổ, hạt cơm của đàn na tín thí quá lớn và đậm tình thiêng liêng!
Từ xưa cho đến nay, không biết bao người đã dùng mọi hình thức văn hóa để ca tụng cái toàn chân, toàn thiện, toàn mỹ của cha mẹ và ân Thầy Tổ. Biết bao người con nguyện làm con hiếu thảo, quên mình tinh tấn tu học để phụng sự Phật pháp, hóa độ chúng sanh, hy sinh hạnh phúc riêng tư của mình để lo hạnh phúc cho mọi người. Những người con Phật chúng ta hôm nay đã mang thông điệp của đức Phật đi vào cuộc đời đó là hạnh phúc tuyệt vời. Nhưng chưa đủ, ta còn phải làm cho nhiều người trong kiếp lai sinh hiểu được bản chất của cuộc sống là vô thường, vô ngã, là khổ đau, từ đó thúc dục mọi người sớm theo lời Phật dạy tu hành để được giác ngộ và giải thoát. Lúc đó ta mới thực sự hạnh phúc trọn vẹn.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.BAT CHANH DAO.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.1/1/2015.