Monday, May 15, 2023

PERFORMANCE VIEWPOINTS. II. BUDDHA IS ONLY THE guru Up to now, Buddhism is known to everyone in the form of a "religion". In fact, the word religion contains the meaning of "mystical", that is, acknowledging and promoting the power of the leader. Seen from this perspective, Buddhism is not a religion, because the Buddha denied the ultimate authority of the creator of the religion or any other god, whether he or she is called the Buddha or the Supreme Being. emperor, and even himself. We can say that Buddhism is a religion with a clear education system, with the motto of creating conditions to help people see the truth for themselves, to achieve a peaceful and happy life right in life. this and the future. The Buddha was the founder of Buddhism, but he denied his own theocratic side. Leading living beings on the path to liberation and enlightenment, he compared himself to a guru [9], someone who shows the way, so that sentient beings can rely on it to reach enlightenment, not someone who has full power to bless anyone. Similarly in this sense, in another sutta the Buddha likened himself to a Healer [10]. What is a physician? The Buddha described four characteristics of a physician as follows: 1- Identify the disease 2-Know the cause of the disease 3- Know how to treat the disease 4- Once the treatment is over, there will be no recurrence. These are the four characteristics of a physician, or in other words, this is the duty and responsibility of the doctor. However, there is one thing we need to understand that, no matter how talented a doctor is, no matter how accurate the diagnosis, but the patient does not want to be treated, or did not follow the doctor's advice, the doctor also had to give up before the disease. In the same way, the Buddha likened himself to a physician, with such a meaning, he identified his role and responsibility in saving sentient beings from the sea of ​​sufferings of samsara, as just a monk. 'Teacher' or 'Medicine' only; he denied the attitude of relying on the divine power of beings, letting people decide their own happy or miserable life. The duty and responsibility of the Buddha to show everyone that life is inherently suffering, the cause of suffering; at the same time, he also showed us that, in addition to that miserable life, there is a peaceful and happy life, and that the way to this peaceful and happy realm is his duty and responsibility. What are the duties and responsibilities of sentient beings? It is the study of the law and the practice of law. It means that sentient beings who want to get rid of those sufferings, in order to live a peaceful and happy life, must know his teachings well, practice by themselves according to the method taught by the Buddha, in order to cut themselves off. except for the afflictions in our minds, it is not that we sit there waiting, or beg him to grant a miracle, eliminating the sufferings and afflictions of sentient beings. That's why the Buddha said: "O Ananda! Make your own island, and rely on yourself. Take Dharma [11] as an island, a refuge, do not take any other place as a refuge, an island, do not take refuge anywhere else. This teaching gives us a very clear sense of the Buddha's role in saving sentient beings. The Buddha is only the one who shows us the way to enlightenment, is the one who gives the principle of life so that everyone can rely on it to practice to achieve happiness and peace, that is the role and responsibility of the Buddha. Whether or not we achieve this liberation depends on the efforts of each individual and each being to study and practice the Dharma. To practice or not to practice the Buddha's teachings is the duty and responsibility of each person, not the responsibility of the Buddha. This is the spirit of freedom and equality in Buddhism, a characteristic feature of Theravada Buddhism, which not only upholds the duties and responsibilities of each individual, but also speaks to the spirit of freedom of thought and respect. Respecting each person's freedom of choice, the Buddha never forced anyone to believe and follow what he taught [13]. Therefore, the matter of liberation and enlightenment belongs to the individual duty of each sentient being. is not the responsibility of the Buddha. It is the free spirit of Buddhism that is highly respected and respected in the world today. Through this passage, it suggests to us a very profound meaning, the position of the Buddha as only a Teacher or a Healer. It is the responsibility of the Teacher to show us which way is the way to liberation and which is the way to suffering; The responsibility of a physician is to correctly diagnose the disease and give the remedy to cure the disease, which the Buddha has fulfilled his responsibility. The rest is up to us, which means that if we consider ourselves lost, we must follow the Guru's instructions to get out of that dangerous path; if we think we're sick, then what we need to do is follow the doctor's instructions to cure our own illness. The instruction of a guru or a physician, an example of the Buddha's teaching, we want to know what the Buddha taught, we need to learn the Buddhadharma, not stop at belief. blind.END=NAM MO SHAKYAMUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).GOLDEN ZEN BUDDHIST MONASTERY=VIETNAMESE BUDDHIST NUN=THE WOMEN OF THE SAKYA CLAN CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.15/5/2023.
QUAN ÐIỂM TU TẬP . II. ÐỨC PHẬT CHỈ LÀ VỊ ÐẠO SƯ Cho đến nay, đạo Phật được mọi người biết đến dưới hình thức là một “tôn giáo”. Trên thực tế, từ tôn giáo hàm chứa ý nghĩa “thần bí”, tức thừa nhận và đề cao quyền năng của đấng giáo chủ. Nhìn từ góc độ này, đạo Phật không phải là một tôn giáo, vì đức Phật phủ nhận oai quyền tối thượng của đấng sáng tạo tôn giáo hay bất cứ đấng thần linh nào khác, cho dù vị đó được mệnh danh là Phật hay Thượng đế, và ngay cả chính ngài. Chúng ta có thể nói đạo Phật là một tôn giáo có hệ thống giáo dục trong sáng, với phương châm tạo điều kiện giúp đỡ cho con người tự mình thấy được chân lý, để đạt đến đời sống bình an và hạnh phúc ngay trong đời này và cả mai sau. Ðức Phật là người sáng lập đạo Phật, nhưng ngài tự phủ nhận phương diện thần quyền của chính mình. Việc dẫn dắt chúng sanh vào con đường giải thoát giác ngộ, Ngài đã tự ví mình như một vị Ðạo sư [9],là người đưa lối chỉ đường, để chúng sanh nương vào đó đến bờ giác ngộ, không phải là người có đầy đủ quyền năng ban phước giáng họa cho bất cứ ai. Cũng tương tự với ý nghĩa này, trong một bài kinh khác, đức Phật đã tự ví mình như là một vị Lương y [10]. Thế nào gọi là một vị lương y? Ðức Phật mô tả 4 đặc tánh của một vị lương y như sau: 1- Xác định có bịnh 2-Biết rõ nguyên nhân của bịnh 3- Biết cách chữa trị căn bịnh 4- Trị xong không còn tái diễn. Ðây là 4 đặc tánh của một vị lương y, hay nói cách khác, đây là bổn phận trách nhiệm của vị bác sĩ. Thế nhưng, có một điều chúng ta cần hiểu rằng, bác sĩcó tài giỏi như thế nào đi nữa, chẩn đoán chính xác như thế nào đi nữa, nhưng bịnh nhân không muốn chữa trị, hoặc không làm theo lời khuyên của bác sĩ, thì vị bác sĩ cũng đành bó tay trước căn bịnh. Cũng vậy, đức Phật tự ví mình như vị lương y, mang một ý nghĩa như thế, ngài xác định vai trò và trách nhiệm của ngài trong việc cứu độ chúng sanh ra khỏi biển khổ của sanh tử, với tư cách chỉ là vị ‘Ðạo sư’ hay ‘Lương y’ mà thôi; ngài phủ nhận thái độ nương cậy thần quyền của chúng sanh, để mọi người tự quyết định cuộc sống sướng hay khổ của chính mình. Bổn phận và trách nhiệm của đức Phật chỉ cho mọi người biết rõ cuộc sống vốn là khổ đau, nguyên nhân mang lại sự khổ; đồng thời ngài cũng chỉ cho chúng ta biết rằng, ngoài cuộc sống khổ đó có một cuộc sống an lạc và hạnh phúc, và con đường đưa đến cảnh giới an lạc và hạnh phúc này, đó là bổn phận và trách nhiệm của ngài. Còn bổn phận và trách nhiệm của chúng sanh là gì? Là việc học pháp và hành pháp. Có nghĩa là chúng sinh muốn đoạn trừ những khổ đau ấy, để sống một cuộc sống an lạc và hạnh phúc, phải biết rõ giáo lý của ngài, tự mình thực hành đúng theo phương pháp mà đức Phật giảng dạy, để tự mình đoạn trừ những phiền não trong tâm của mình, không phải chúng ta ngồi đó chờ đợi, hoặc cầu xin ngài ban bố cho một phép lạ, đoạn trừ những khổ đau phiền não của chúng sanh. Ðó là lý do tại sao đức Phật dạy: “Này A nan ! Hãy tự mình làm hòn đảo cho chính mình, và tự nương tựa chính mình. Hãy lấy pháp [11]làm hòn đảo, làm nơi nương tựa, đừng lấy nơi nào khác làm nơi nương tựa, làm hòn đảo, đừng nương tựa nơi nào khác” [12] . Lời dạy này, cho chúng ta một ý nghĩa rất rõ ràng về vai trò của đức Phật trong việc hoá độ chúng sanh. Ðức Phật chỉ là người chỉ cho chúng ta con đường đi đến giác ngộ, là người đưa ra nguyên tắc sống để mọi người nương vào đó tu tập đạt được hạnh phúc và an lạc, đó là vai trò và trách nhiệm của đức Phật. Việc chúng ta có thành đạt sự giải thoát này hay không, đều tùy thuộc vào sự nỗ lực học pháp và hành pháp của mỗi cá nhân, mỗi chúng sanh. Thực hành hay không thực hành giáo pháp của Phật là bổn phận và trách nhiệm của mỗi người, không phải là trách nhiệm của Phật. Ðây là tinh thần tự do và bình đẳng trong đạo Phật, là điểm đặc trưng của đạo Phật Nguyên thủy, nó không những chỉ đề cao bổn phận và trách nhiệm của từng cá nhân mà còn nói lên tinh thần tựï do tư tưởng, tôn trọng quyền tự do chọn lựa của mỗi người, đức Phật không bao giờ bắt buộc bất cứ ai phải tin theo, làm theo những điều ngài dạy [13]. Do vậy, vấn đề giải thoát và giác ngộ thuộc về bổn phận cá nhân của mỗi chúng sinh, không phải là trách nhiệm của đức Phật. Ðó là tinh thần tự do của đạo Phật được thế giới ngày nay đề cao và tôn trọng. Qua đoạn kinh này, nó gợi ý cho chúng ta một ý nghĩa thật sâu sắc, vị trí của đức Phật chỉ là một vị Ðạo sư hay là một vị Lương y. Trách nhiệm của bậc Ðạo sư chỉ cho chúng ta con đường nào là con đường đi đến giải thoát và con đường nào là con đường dẫn đến khổ đau; trách nhiệm của một vị lương y là chẩn đoán đúng căn bịnh và chỉ cho phương thuốc để chữa lành căn bịnh, những công việc đó đức Phật đã hoàn thành trách nhiệm của mình. Vấn đề còn lại là do chúng ta, có nghĩa là nếu chúng ta tự cho rằng mình là kẻ lạc lối, thì chính bản thân mình phải y theo lời chỉ dẫn của bậc Ðạo sư để thoát khỏi con đường nguy hiểm đó; nếu chúng ta cho rằng mình là kẻ đang có bịnh, thì việc cần phải làm của chúng ta là y theo lời chỉ dẫn của vị lương y để trị lành căn bịnh của chính mình. Lời chỉ dẫn của vị đạo sư hay vị lương y, biểu dụ cho lời giảng dạy của đức Phật, chúng ta muốn biết đức Phật đã chỉ dạy những gì, chúng ta cần phải học Phật pháp, chứ không phải dừng lại ở niềm tin mù quáng.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).THIEN VIEN KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.15/5/2023.